Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thẩm Hoài cúi đầu xuống, hôn lên môi Quý Tiêu, rồi đặt bàn tay to lớn của mình lên bụng Quý Tiêu, thấp giọng nói: "Bệnh của ngươi chín tháng mới khỏi được ở trong này, ngươi là đã có thai."
Mắt Quý Tiêu lập tức mở to, không dám tin hỏi lại: "Thật, thật sao?"
Thẩm Hoài tràn đầy vui mừng, ngọt ngào trong tim căng phồng sắp nổ tung: "Đương nhiên là thật," Hắn đưa tay v**t v* gò má Quý Tiêu, giúp cậu vén một lọn tóc ra sau tai: "Đại phu đã khám rồi, lát nữa sắc thuốc mang tới."
Quý Tiêu vẫn có chút không thể tin nổi, cậu cúi đầu sờ sờ bụng mình: "Không giống mà ..." Cậu ngẩng lên nói với Thẩm Hoài: "Lần trước ta mang thai a Nguyên, đến khi bụng to lên mới cảm nhận được, còn tưởng rằng bụng mình mọc ra một khối u sắp chết nữa đó."
Cậu vừa nói vừa cảm thấy có chút ngọt ngào, kể với Thẩm Hoài, đối tượng thích hợp nhất để nghe tâm sự: "Ngươi nhìn a Nguyên bây giờ nghịch ngợm thế này, thế nhưng lúc nó ở trong bụng của ta lại vô cùng nghe lời, ngoan ngoãn nằm yên, đủ tháng liền đi ra, từ nhỏ cũng không phải là đứa kén chọn gì ..."
Thẩm Hoài nghe cậu kể chuyện cũ, trong lòng lại có chút chua xót, luôn hối hận vì sao mình không tìm thấy Quý Tiêu sớm hơn, hoặc ngay từ đầu lúc rời đi đã mang cậu theo.
Nhắc ai người đó tới.
A Nguyên được Nhi Trà ẵm ra ngoài dỗ ăn chút gì đó, nhưng nhóc con đã trở nên ủ rũ không có tinh thần.
Nhi Trà đứng ngoài cửa chờ một lát, nghe thấy tiếng nói chuyện trên giường ở trong phòng, lúc này mới to gan giơ tay gõ gõ cánh cửa: "Vương gia, phu nhân, tiểu thiếu gia tới rồi."
A Nguyên đúng lúc gào to gọi cha.
Quý Tiêu vội vàng đáp lại nói: "Vào đây đi."
A Nguyên vốn đang ỉu xìu, vừa nghe tiếng Quý Tiêu, lập tức vểnh tai lên, nó mở to mắt chỉ chỉ vào trong cửa: "Cha!"
Nhi Trà mỉm cười gật đầu, không nói một lời ẵm a Nguyên đi vào trong phòng.
A Nguyên thấy Quý Tiêu ngồi trong lòng Thẩm Hoài, lập tức cũng muốn nhào qua theo. Thẩm Hoài túm lấy a Nguyên giữa không trung, giơ tay vỗ hai cái lên mông nó, nói: "Sau này ngươi còn liều mạng thế này, không cho lại gần a Tiêu nữa."
A Nguyên nghe không hiểu lời hắn nói, cũng chẳng thèm để ý một chút nào tới Thẩm Hoài. Nó bi ba bi bô bò vào trong giường, sau đó phịch một cái nằm sấp lên ngực Quý Tiêu, dính chặt không chịu rời.
Lúc này Quý Tiêu nhìn thấy a Nguyên, trong lòng cảm thấy vô cùng có lỗi, cậu đưa tay nhẹ nhàng vuốt tóc a Nguyên, khẽ nói: "Vốn muốn ở bên a Nguyên nhiều một chút, nhưng thời gian sau này, sợ rằng phải cẩn thận hơn mới được ..."
Thẩm Hoài dán sát vào Quý Tiêu, an ủi cậu: "Chuyện này có gì đâu, vốn là sau này a Nguyên mỗi một ngày sẽ phải càng lúc càng rời xa ngươi, một nam tử, sao có thể ngày ngày bám lấy phụ thân của mình?"
A Nguyên vẫn chẳng hiểu câu này, chỉ cảm thấy bàn tay Quý Tiêu đang đặt trên người mình đặc biệt ngọt ngào. Nó chống hai tay nhổm người dậy, ghé sát vào muốn hôn lên mặt Quý Tiêu, miệng líu lo nói: "Cha, hôn một cái."
Đôi môi đỏ hồng của a Nguyên chu thành bông hoa loa kèn nhỏ, hôn một cái bẹp lên mặt Quý Tiêu.
Thẩm Hoài nhìn không nổi, đẩy cái đầu nó ra, ôm Quý Tiêu vào lòng như bảo vệ thức ăn, rồi cảnh báo Quý Tiêu: "Ngươi đừng quá nuông chiều nó, con trai gì mà, quá mức không có quy củ."
Quý Tiêu sợ hắn lại giơ tay tét mông a Nguyên một cái, vội vàng nắm lấy tay Thẩm Hoài, thuận thế đan mười ngón tay với hắn, giữ tay hắn thật chặt như thế, rồi mới nói: "Sau này ta sẽ từng chút dạy dỗ a Nguyên, nó bây giờ còn nhỏ, rất nhiều lời nói đều chưa nghe hiểu đâu."
A Nguyên đặt mông ngồi cái bịch xuống giường, gương mặt nhỏ phồng lên, không vui trừng mắt với Thẩm Hoài.
"Phụ thân, xấu!" Không biết sao nó chợt nhớ ra trên đường đi Thẩm Hoài đánh mông mình, liền lập tức méc Quý Tiêu: "Mông, đau!"
A Nguyên vừa nói vừa chổng mông lên.
Quý Tiêu sợ nó đau thật, vội buông tay Thẩm Hoài ra, rồi kéo quần a Nguyên xuống, kiểm tra cẩn thận hai bên mông tròn vo của nó, nhưng không ngờ mông đúng là đỏ thật.
"Tấn Hòa, ngươi cũng, ngươi cũng đánh hơi mạnh tay quá rồi," Quý Tiêu nhíu mày, có chút trách cứ.
Cậu ôm a Nguyên vào lòng mình, nhẹ nhàng xoa xoa cho nó. A Nguyên thổi bong bóng lụp bụp, nheo mắt vui sướng nằm sấp trên đùi Quý Tiêu.
Thẩm Hoài cũng giật mình, vội ghé lại nhìn: "Trên đường đi ta cũng chỉ đánh mông nó năm sáu cái, tại sao lại đỏ được?"
Quý Tiêu không tin lắm: "Da a Nguyên không dễ để lại vệt đỏ, ngươi nhất định đánh quá mạnh, sau này ..." cậu liếc Thẩm Hoài một cái, "... sau này ngươi không được đánh nó như vậy nữa."
Nhi Trà cuối cùng không chịu nổi nữa, tiến lên một bước nhỏ giọng nói, "Mông của tiểu thiếu gia, sợ rằng lúc nãy ở bên ngoài ăn đồ ăn, tự mình ngồi phịch xuống con đường rải sỏi, bị đỏ mông."
Thẩm Hoài lập tức tiếp lời:"Ngươi xem, hoá ra là như vậy, a Tiêu đừng nói oan cho ta chứ."
Quý Tiêu ngẩn ra, lại cúi đầu nhìn a Nguyên đang vùi đầu vào chăn, nhất thời không biết vì sao có chút không nhịn nổicơn buồn cười.
Một nhà ba người vốn đã hoà thuận vui vẻ, cậu v**t v* bụng mình, bây giờ cậu lại có thêm một niềm hy vọng mới nữa.
Cái nơi phiền lòng Quý gia này, cho dù là Quý Tiêu hay Thẩm Hoài cũng đều không muốn ở lâu.
Sáng hôm sau liền khởi hành trở về thành Bình Dương, thứ duy nhất mang theo là hài cốt của mẹ ruột Quý Tiêu.
Thẩm Hoài đã chỉnh đốn người Quý gia thế nào, chuyện này Quý Tiêu không rõ. Cậu chỉ biết sau đó Triệu thị cho người gửi tới hơn chục xe đồ vật, cộng thêm khế đất khế nhà, gần như hơn phân nửa Quý gia đều giao hết cho Quý Tiêu, trêndanh nghĩa chỉ nói là của hồi môn của nhà bù đắp sang.
Quý Tiêu có chút không lấy nổi, cảm thấy những thứ này không nên thuộc về mình. Một thứ tử như cậu, ngay cả khi mọi việc diễn ra suôn sẻ cũng không nên thừa kế gia sản, càng không nói đến tình hình hiện giờ.
Cậu vừa giúp Thẩm Hoài mặc áo, vừa nói ra suy nghĩ của mình.
Thẩm Hoài nghe xong, cười v**t v* má cậu,"A Tiêu vẫn luôn mềm lòng."Hắn dừng một chút, sắc mặt chuyển sang lạnh lùng:"Số ngân lượng này, bọn họ nói là cho ngươi làm của hồi môn, chẳng qua là để đổi lấy sự bình an và thuận lợi cho Quý gia mà thôi. Ngươi không thể nào xem là thật, cảm thấy bọn họ là vì tốt cho ngươi."
"Ta cũng biết,"Quý Tiêu rũ mắt, có chút ủ rũ, "chỉ là dính líu đến bọn họ, luôn khiến ta cảm thấy không thoải mái."