Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trời vừa tờ mờ sáng, trước cửa Hợp Cảnh Trai đã đứng hơn chục người, tất cả đều háo hức chờ đợi hộp bánh ngọt đầu tiên mới ra lò.
Xa xa từ đầu phố một cỗ xe ngựa đang chạy tới, trục xe lăn tròn, kéo bánh xe chạy tới trước trên mặt đường bằng phẳng.
Hợp Cảnh Trai là tiệm bánh ngọt nổi tiếng kinh thành, hôm qua mới khai trương ở huyện Bình Dương, hôm nay đã thu hút tới không ít thực khách hảo ngọt. Chỉ là nhìn khách hàng đợi nhiều như vậy, nhưng vẻ mặt tiểu nhị đứng sau quầy lại không thấy nhẹ nhõm, hắn liên tục ngoái đầu, rồi đi qua đi lại, cuối cùng mang chút ý tứ an ủi nói với đám thực khách đang ngơ ngác bên ngoài: "Chư vị ráng đợi thêm một chút nhé, bánh làm xong còn phải mất một lúc nữa."
Mà cỗ xe ngựa từ xa chạy tới kia, lúc này dừng trước cửa Hợp Cảnh Trai.
Trong số những thực khách đứng đầu có người không phục lời nói của tiểu nhị, xen vào: "Mẻ đầu tiên chẳng phải đã làm xong rồi sao? Ta thấy hết rồi, chỉ đợi đóng hộp thôi," Y ngừng một chút, lại có chút khoe khoang: "Ta từng đến kinh thành, biết các ngươi có thể dùng hộp, cũng có thể dùng giấy dầu, bây giờ còn lại chẳng qua là mất thời gian gói giấy dầu, đến đây ăn bánh cũng không phải người không có tiền, ngươi đừng dọa chúng ta."
Người thuyết thư của quán trà bên cạnh, lúc này cũng đứng trong đám đông bọn họ, nổi cơn hứng thú muốn nếm món ngon. Tối hôm qua có một vị khách đến nghe chuyện ra tay hào phóng, vung tay một cái là hai mươi lượng bạc có hoa văn bông tuyết, chỉ nói ông ta hôm qua kể rất tuyệt.
"Đúng thế, bộ tưởng chúng ta không có tiền à?" Ông ta nói như vậy.
Tiểu nhị bị thái độ kiên định của bọn họ làm cho có chút bất đắc dĩ, thấy bọn họ không nghe lời khuyên, chỉ phất phất tay, quay người đi vào trong.
Mà sau lưng bọn họ, từ trong xe ngựa có người đẩy cửa ra, Kim Xuân một mình bước xuống trước, Khánh Vân đánh xe cũng nhanh chóng nhảy xuống theo, hai người vừa đi đến trước cửa Hợp Cảnh Trai, một cánh cửa nhỏ bên cạnh lập tức mở ra.
Tiểu nhị bên trong cúi đầu cười nói vài câu với họ, mặt đầy vẻ lấy lòng lần lượt đưa ra từng hộp bánh.
Đám thực khách đua nhau ngoái nhìn, thấy cảnh này, lập tức im bặt. Tiểu nhị đứng quầy kia thấp giọng nói: "Các vị thấy chưa, ta nói còn phải đợi một lúc mà ..."
Bánh chất đầy nửa xe, đủ để gửi tặng tất cả hộ dân trong con hẻm đó.
Người trong hẻm vốn không thân thiết với Quý Tiêu lắm, bây giờ thấy cậu dường như đắc thế, lời xì xào sau lưng vẫn chưa từng dừng lại. Chỉ là ở trước mặt cậu, đều chuyển thành bộ dạng khách khách khí khí, chỉ một mình bà Vương, bây giờ nhắc đến vẫn phải lầm bầm chửi rủa.
"Gia nhà chúng ta, cũng chính là Quý lão bản, trước đây một mình lưu lạc ở nơi này, được sự chiếu cố của mọi người, hộp bánh ngọt này xem như chút quà cám ơn, mong đừng trách chuẩn bị chưa chu toàn." Kim Xuân cười gõ cửa, nhà nào hộ nào cũng một kiểu nói, khiến cho khá nhiều người từng cay nghiệt với Quý Tiêu sợ xanh mặt. Lại thấy thị vệ sau lưng nàng, lập tức lời gì cũng không dám đáp lại, bất kể Kim Xuân nói thế nào, cũng chỉ hàm hồ gật đầu, nhận lấy.
"Mấy người làm hạ nhân chúng ta hiện giờ ở đây chăm sóc gia, thỉnh thoảng giặt đồ bên sông vẫn nghe vài người nói dài nói ngắn," Kim Xuân đứng thẳng tắp, cười lạnh nói: "Những chuyện này ấy mà, đều do tiểu nha đầu bên dưới kể lại với ta, nhưng bà nói xem, mấy tiểu nha đầu đó thì biết cái gì chứ? Ta cũng không xem là thật, ta không tin đâu, vô duyên vô cớ còn có thể ở sau lưng nguyền rủa người ta sống chết sao? Nếu thật sự như vậy, theo ta còn chẳng bằng chém luôn một dao ngay trước mặt cho thống khoái, bà nói có phải không?"
Chỉ mất hai câu nói, đã doạ cho bà Vương run tay, mặt đầy kinh hoàng nhận lấy hộp bánh kia, liên tục gật đầu.
Kim Xuân thu tay, rũ mắt mỉm cười, cáo từ rời đi.
Chỉ trong một buổi sáng, con hẻm chật hẹp đã được nàng chỉnh đốn đến yên ắng, không thấy vang lên chút xíu âm thanh gì khác.
Mọi người vừa sợ vừa cảm kích, chỉ cảm ơn Quý Tiêu vì đã không nói ra những lần cậu bị bắt nạt trước đây, bằng không hôm nay chẳng phải bọn họ phải bị một dao đứt đầu rồi sao?
Đấy là một câu chuyện khác, lúc này Quý Tiêu hoàn toàn không hay biết.
A Nguyên tỉnh dậy trong lòng cha ruột mình, một bàn chân mũm mĩm bị Quý Tiêu nắm trong lòng bàn tay, thịt mềm nhũn sắp tràn ra khỏi các kẽ ngón tay. Gò má nó dán lên cổ cậu, hai tay không quy củ lắm, một tay vắt ngang bụng Quý Tiêu, một tay bám vào cánh tay Quý Tiêu, tư thế ngủ thật sự chẳng đẹp đẽ gì.
Quý Tiêu bị nó đè nặng, kỳ lạ thay lại ngủ khá yên ổn.
A Nguyên mơ mơ màng màng ngẩng đầu, định ngáp một cái rồi tiếp tục ngủ, nhưng Thẩm Hoài ngồi âm u bên cạnh chợt lọt vào tầm mắt nó. A Nguyên giật mình, tỉnh táo thêm ba phần, dùng khóe mắt lén lút nhìn sang Thẩm Hoài. Thẩm Hoài thấy a Nguyên đã tỉnh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, chỉ là ý cười không hiện trong đáy mắt, ngược lại trông dọa người.
Tiểu tinh quái này ngày nào cũng chiếm a Tiêu, thật sự khiến người ta rất ngứa răng. Cố tình lại là nhân vật đánh không được, nhéo không được. Nếu để đám người ở kinh thành đến đây nhìn một cái, thì ai có thể tin tiểu bá vương không sợ trời không sợ đất được hoàng đế che chở kia, bây giờ trở thành bộ d*ng ch*n tay rụt rè thế này?
Thẩm Hoài tức mà không biết làm thế nào.
Quý Tiêu co mình trên giường, cảm nhận được a Nguyên hơi nhúc nhích, cũng mở mắt ra theo.
Ánh mắt Thẩm Hoài dán chặt trên thân thể Quý Tiêu, tỉ mỉ ngắm từ trên xuống dưới, hận không thể nhìn ra một đoá hoa. Đáng tiếc áo lót Quý Tiêu mặc kín mít, chẳng lộ ra chút xíu gì. Thẩm Hoài tiếc nuối thu hồi ánh mắt của mình, đưa tay định bế a Nguyên, danh chính ngôn thuận kéo nó ra: "Đừng làm phiền cha ngươi, lại đây, để phụ thân bế một chút."
A Nguyên làm sao chịu, nó sợ bị Thẩm Hoài bế đi lại đánh mông một trận, chỉ một mực bám lấy Quý Tiêu, miệng lẩm bẩm lầm bầm: "Không, không đi."
Quý Tiêu ôm chặt a Nguyên, không hiểu nó sợ cái gì, cúi đầu cười hôn lên gò má nó một cái: "Ngươi sợ cái gì, sợ phụ thân ngươi đánh mông ngươi hả?"
A Nguyên vừa nghe thấy đánh mông, mắt lập tức tròn xoe, mặt chực khóc nhìn Quý Tiêu.
Quý Tiêu lại cúi đầu hôn nó một cái, định dỗ dành, bên cạnh Thẩm Hoài đã nghiêng người tới, hắn ghé sát tai Quý Tiêu, chất giọng trầm trầm: "A Tiêu, ngươi hôn đủ chưa?"
Trong câu nói này tràn ngập sự ghen tuông, Thẩm Hoài chỉ cảm thấy bây giờ còn chưa lôi a Nguyên ra ném lên trời, thì thật sự là do nể tình chút xíu quan hệ huyết thống kia của con trai ruột.
Quý Tiêu mới tỉnh ngủ, mặt mày không tỉnh táo như bình thường, mang một chút mơ màng buồn ngủ. Đôi mắt đẹp của cậu chớp chớp, môi hơi hé mở định nói chuyện, nhưng Thẩm Hoài đã nhẹ nhàng giữ lấy cằm cậu, cúi đầu hôn xuống.
Quý Tiêu hoảng hốt vội vàng buông a Nguyên ra, để mặc nó tự bò vào góc bên trong giường, cậu đưa tay đẩy lồng ngực to rộng của Thẩm Hoài, vừa né tránh, vừa nói: "Còn, còn chưa súc miệng đó."
Thẩm Hoài từ thao trường trở về, trút hết tinh lực dư thừa trong người, vốn tưởng lúc gặp lại Quý Tiêu, sẽ bớt giày vò. Lúc đầu hắn cũng cho rằng mình chỉ thích vẻ đẹp của Quý Tiêu, nhưng không ngờ dáng vẻ tóc tai rối tung, mặt mũi chưa rửa của Quý Tiêu lúc này, cũng khiến hắn cứng đến phát đau. Cái miệng nhỏ đỏ hồng không mở miệng ra nói còn đỡ, vừa nói một cái, cứ đóng đóng mở mở làm cho Thẩm Hoài càng thêm trong lòng nhộn nhạo, hận không thể đè người vào giường, lại nếm hương vị mê hồn ở trong đó một hồi.
Quý Tiêu hơi xấu hổ, Thẩm Hoài lúc này một thân võ phục, bộ dạng anh võ phi phàm, mình lại đầu bù tóc rối, thật sự khó coi. Cậu một tay che mắt Thẩm Hoài, một tay chống lên giường trốn ra phía sau: "Ngươi, ngươi đừng nhìn ta."
Thẩm Hoài tối qua ôm Quý Tiêu hôn đến nửa đêm, vừa hôn vừa thấp giọng gọi mỹ nhân tiểu bảo bối, hoặc là thở hổn hển lại gọi cậu tiểu tâm can. Quý Tiêu tuy rất vui mừng, nhưng lại thoáng có suy nghĩ, Thẩm Hoài thích mình, phải chăng là thích gương mặt mình?
Nghĩ như vậy, trong lòng Quý Tiêu không khỏi thấp thỏm, sợ Thẩm Hoài nhìn thấy dáng vẻ mình lúc này sẽ không chịu được.