Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hôm nay, a Nguyên từ võ trường một mình hùng hùng hổ hổ lao trở về, lúc vào cửa không hề dừng lại, thẳng một mạch đến phòng trong.
Nó nhìn quanh một vòng, thấy a Phương nằm ngửa trong nôi gỗ, mắt sáng lên liền chạy tới, động tác cực kỳ lanh lẹ hai tay chống một cái, vượt qua lan can ngồi vào trong nôi gỗ, rồi đạp đôi giày trên chân ra, dựa sát vào a Phương vô cùng thân mật.
Chiếc nôi gỗ này vốn là a Nguyên từng ngủ, lớn thì cũng đủ lớn, nhưng Quý Tiêu không thể dung túng a Nguyên l* m*ng như vậy, đang định bước qua dạy dỗ a Nguyên, lại thấy cánh tay nó vô cùng cẩn thận vòng ôm lấy a Phương, đầu ghé vào mặt a Phương hôn một cái.
“A Nguyên cả buổi sáng đều nhớ a Phương,” nhìn thấy Quý Tiêu, a Nguyên lại cẩn thận đẩy đẩy a Phương sang một bên, rồi ngồi dậy, đôi mắt tròn xoe cười cong thành vầng trăng cong cong, “Cũng nhớ cha.”
A Phương làm như cảm nhận được, cười khanh khách thành tiếng.
Quý Tiêu lặng lẽ cười, cậu đưa tay xoa xoa đầu a Nguyên: “Cha cũng nhớ a Nguyên.”
Ngày tháng nếu có thể viên mãn thêm một chút, e rằng cũng thật sự chỉ có thêm một đứa con gái nữa.
Có điều đứa con gái mà Thẩm Hoài ngày ngày mong đợi này lại đến khá muộn, khi Quý Tiêu mang thai lần nữa, a Phương đã năm tuổi, a Nguyên thì đã thành một nửa tiểu nam tử hán rồi.
***
Cổng chính phủ Bình Vương mở ra, từ trong đi ra một cậu nhóc mặc áo bào màu lam thẫm, trông khoảng chừng mười tuổi, tóc được búi cao, vẻ mặt lạnh lùng, tay cầm roi ngựa, sau lưng theo năm sáu tùy tùng, một đường bước nhanh xuống bậc thềm, hướng về phía ngựa đang chờ ở cổng.
Nếu không phải trên mặt vẫn còn chút mũm mĩm tròn trịa của trẻ con, làm thế nào cũng khiến người ta không nhận ra đây thằng bé đuổi gà chọc chó năm ấy.
Cái tên a Nguyên hiện giờ chỉ còn Quý Tiêu gọi, cũng chỉ một mình Quý Tiêu sau khi gọi xong mới có được sắc mặt thân thiết của a Nguyên.
Người ngoài đều chỉ biết thế tử gia của phủ Bình vương phủ tên lớn là Thẩm Tu, là cái tên do hoàng thượng đích thân ban cho, còn những cái tên khác thì chẳng mấy ai biết.
A Nguyên bước đến trước con ngựa cao gấp đôi mình, nhẹ nhàng nhảy lên, sau đó hai chân kẹp chặt bụng ngựa, đang định thúc ngựa phi nước đại, từ trong cổng lớn đột nhiên chạy ra một nha hoàn nét mặt trầm ổn, cao giọng gọi: “Thế tử gia, ngài quên đồ rồi!”
A Nguyên nghiêng đầu nhìn, thấy là Bát Giác, liền nén tính khí lại, chờ Bát Giác chạy đến trước mặt mình, cậu nhóc mới nhíu mày hỏi: “Đồ gì?”
Bát Giác lau mồ hôi trên trán, đưa một bọc vải nhỏ trong tay qua, cười nói: “Ngài quên Tiểu Hoa cô nương tháng trước đã định thân rồi sao? Gia thêu suốt một tháng, lần này ngài qua đó giúp gia mang theo nhé.”
A Nguyên nhận lấy bọc vải nhỏ đó, thấy Bát Giác chạy đến nỗi mặt mày đỏ bừng, không khỏi lại mắng một câu: “Ngươi tại sao ngốc thế? Chuyện nhỏ như vậy tùy tiện sai một tiểu tư chạy đi là được, còn phải tự mình chạy ra đây.”
Bát Giác đã cậu nhóc nói quen rồi, không để ý cười nói: “Thuận đường, thuận đường thôi.”
Nàng nói rồi uốn gối cáo lui, nhoáng một cái chạy mất.
A Nguyên hừ một tiếng, nắm chặt bọc vải nhỏ, thúc ngựa rời đi.
Chuyến ra ngoài này của cậu nhóc vừa là thuận đường ghé xem xưởng rượu trong ngõ nhỏ, cũng vừa phải tuần tra từng cửa hàng dọc trên đường đi. Việc này từ năm ngoái đã bắt đầu trở thành trách nhiệm trên vai a Nguyên, từng việc từng việc đều do Thẩm Hoài và Quý Tiêu đích thân dạy bảo, rất nhanh a Nguyên đã làm được ra hình ra dạng.
Đợi tới lui một vòng các cửa hàng trở về, trời đã tối mịt.
Trong tay a Nguyên xách một gói giấy dầu nhỏ, nhanh nhẹn băng qua hành lang ngoằn ngoèo bước vào nội viện. Trong chủ viện đã vang lên tiếng cười nói vui vẻ, đến khi cậu nhóc vừa bước chân vào viện tử, quả nhiên thấy Thẩm Hoài đứng giữa sân, bế a Bảo trêu đùa khiến cô bé cười khanh khách.
“Phụ thân,” A Nguyên đi tới, giơ tay nắm lấy bàn chân nhỏ lộ ra ngoài của a Bảo.
A Bảo thấy a Nguyên, lập tức nhe miệng cười, lao về phía trước đòi cậu nhóc bế: “Ca, ca…”
Thẩm Hoài vừa nãy trêu a Bảo cả buổi trời cũng chẳng khiến cô bé gọi được một tiếng, lập tức ăn dấm, hắn chậc một tiếng phất phất tay, “Vào đi vào đi, a Tiêu đang chờ ngươi đấy.”
A Nguyên gật gật đầu, quay đầu lại nhìn a Bảo một cái, mở gói giấy nhỏ trên tay lấy ra một que kẹo hồ lô đỏ rực, nhón chân đưa đến bên miệng a Bảo, tiểu cô nương há miệng ùm một tiếng ngậm lấy, vui đến mức hai mắt nheo lại.
Thấy con gái bị mua chuộc, Thẩm Hoài hận không thể một cước đá lên người a Nguyên. Nhưng a Nguyên đã sớm đoán trước, phi nhanh vào trong phòng.
Quý Tiêu và a Phương đang ngồi trong phòng đọc sách, thấy cậu nhóc về, a Phương lập tức ôn hoà nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Ca ca.”
A Nguyên đưa gói giấy nhỏ cho nó: “Nè, thứ đệ nói muốn ăn, đều cho đệ hết, cất kỹ đừng để a Bảo thấy.”
A Phương vội nghe lời gật đầu, lại từ trên ghế nhảy xuống chạy đến bên cạnh a Nguyên, nắm chặt góc áo cậu nhóc: “Ca ca ăn cơm chưa.”
A Nguyên gật đầu, lại cười híp mắt sán đến bên cạnh Quý Tiêu, tựa vào đầu gối cha: “A Hoa tỷ tỷ nhận đồ rồi, vài ngày nữa nói sẽ tranh thủ ghé qua đây một chuyến.”
Quý Tiêu nghiêm túc lắng nghe con trai nói, bên tai lại nghe tiếng Thẩm Hoài ngoài kia trêu a Bảo cười không ngớt. Thời gian trôi qua, cũng chỉ ngọt ngào đến thế này.