Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời gian lại trôi qua thêm nửa tháng.
Đang độ đầu đông, trước cửa chính đã treo tấm rèm thật dày, ngăn cách bên trong khỏi cái lạnh bên ngoài. Quý Tiêu mặc một chiếc áo bông mỏng, ôm a Nguyên ngồi cạnh lò sưởi đọc sách.
A Nguyên nghẹo cổ, nằm vắt ngang trong khuỷu tay Quý Tiêu, cái miệng nhỏ hồng hồng hé mở, hít thở nhẹ nhàng, trên tay còn nắm chặt một miếng bánh đang ăn dở dang, không chịu buông.
Bát Giác đứng bên cạnh chờ một lúc, thấy a Nguyên đã ngủ say, nhẹ nhàng bước tới một bước, hạ giọng nói: "Gia, đưa tiểu thiếu gia cho nô tỳ đi, nô tỳ bế cậu ấy về phòng ngủ."
Quý Tiêu nhân cơ hội nới lỏng vòng tay, nhưng không buông hẳn: "Bên ngoài lạnh quá, bây giờ đừng bế nó qua đó, đặt lên giường trong này trước đã, tránh lát nữa nó tỉnh dậy vẫn muốn tìm ta."
Bát Giác đáp lời, lúc này mới thuận lợi bế thằng bé từ trong lòng Quý Tiêu qua.
A Nguyên ngủ rất say, cũng không quan tâm ai bế mình đi, chỉ mềm oặt giống như một viên thịt, dựa vào trong lòng Bát Giác.
Bát Giác ẵm thằng bé đến bên giường, rồi cẩn thận gỡ miếng bánh trong tay a Nguyên ra, đi sang bên cạnh lấy khăn ấm lau tay cho nó, cuối cùng kỹ lưỡng sờ sờ gò má a Nguyên. Bên môi nàng lộ ra một nụ cười nhẹ, lúc này mới thận trọng lui ra, đứng một bên lặng lẽ hầu hạ.
Đinh Hương bước nhanh từ gian ngoài vào gian trong, vừa vén rèm cửa đã có chút hấp tấp lên tiếng: "Gia, có chuyện này!" Nàng ta hào hứng định bước vào trong, bị Kim Xuân cau mày kéo lại, "Cả người ngươi lạnh ngắt như thế, cũng dám lại gần gia sao?"
Đinh Hương vội vàng dừng bước, thấy Quý Tiêu đã ngước mắt nhìn sang, liên tục nhận lỗi: "Gia xem nô tỳ này, cứ hễ có chuyện là quên mất nặng nhẹ, thật sự không nên."
Nàng vừa nói vừa đứng nguyên tại chỗ, chờ hơi ấm trong phòng dần dần thấm vào y phục của mình, lúc này mới chậm rãi bước vào trong.
Quý Tiêu khép cuốn sách trên tay lại, hỏi: "Có chuyện gì?"
Đinh Hương mím môi cười đáp: "Tiểu Ngũ vừa mới tới, mang theo sổ sách nửa tháng này, hắn nói mình không tiện vào trong, nên nhờ nô tỳ chuyển lời, rượu bên tiểu viện đã bán hết sạch rồi, không biết gia có dự định gì tiếp không ạ?"
Quý Tiêu chợt hiểu ra: "Úi chà, đúng là cũng đến lúc rồi, mấy hôm nay ta lại quên mất chuyện này."
Cậu đứng dậy đi sang bên cạnh lấy ra một quyển sổ, cúi đầu xem một lúc rồi mới nói với Đinh Hương: "Ngươi ra ngoài dặn tiểu Ngũ một tiếng, bảo cậu ta mấy ngày này cứ đợi ở tiểu viện, hôm nào ta sẽ đích thân qua đó một chuyến."
Đinh Hương sững người, rõ ràng nàng vẫn còn sợ hãi khi nhớ lại chuyện lần trước: "Gia, ngài vẫn muốn tự mình qua đó sao?"
Nàng nhớ lại chuyện ở hình phòng lần trước mà tim đập điên cuồng, sợ đến mức như muốn nhảy ra khỏi cổ họng. Nếu không phải có tiểu Ngũ ở đó, nàng cũng không biết có sợ quá mà ngất đi luôn hay không.
"Không sao." Quý Tiêu mím môi cười, để lộ một lúm đồng tiền nơi má. "Hai hôm trước ta đã nói chuyện này với Tấn Hòa rồi, ngài ấy sẽ đi cùng ta."
Đinh Hương lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, có Vương gia ở đó, mọi chuyện không còn liên quan đến đám nô tài bọn họ nữa.
Lúc này nàng mới vội vã đi ra ngoài, định bụng mau chóng báo tin này cho tiểu Ngũ, tránh cho hắn đứng bên ngoài viện bị đóng băng luôn.
Đợi Đinh Hương quẹo ra khỏi cổng chính, Nhi Trà liền bật cười: "Xem ra là không thể giữ Đinh Hương được nữa rồi, nhìn xem nàng ta hận không thể bay gấp ra ngoài kìa."
Tuy Kim Xuân không nói gì, nhưng cũng khẽ mỉm cười theo.
Đinh Hương thích tiểu Ngũ, chuyện này ai cũng nhìn ra. Chỉ riêng Quý Tiêu vẫn có chút ngơ ngác, quay đầu sang hỏi: "Các ngươi đang nói gì vậy?"
Lúc này tiểu nha hoàn từ nhà bếp bưng một thố canh đến, vẫn đang sôi ùng ục. Nhi Trà cẩn thận nhận lấy, từ từ đi vào trong, vừa đi vừa nói với Quý Tiêu: "Gia còn chưa nhận ra sao? Đinh Hương để ý tiểu Ngũ đấy."
Quý Tiêu càng nghi hoặc, cậu tự mình nghĩ kỹ lại những lời nói, cử chỉ của Đinh Hương mỗi khi nhắc đến tiểu Ngũ trong mấy ngày qua, phát hiện thế mà dường như thật sự có chuyện này, không khỏi cũng bật cười theo, hoàn toàn không mang ý xấu: "Ta lại chẳng cảm nhận được chút nào."
Nhi Trà cẩn thận đặt khay thức ăn lên bàn trước mặt Quý Tiêu, sau đó mở nắp ra cho cậu, lấy chiếc bát nhỏ ở bên cạnh qua, dùng muỗng múc phần thịt chim bồ câu đã hầm mềm nhừ cùng với lát nhân sâm ra riêng, chỉ giữ lại phần nước canh, cũng cười nói: "Mấy ngày nay gia bận rộn, làm sao để ý tới những việc vụn vặt vớ vẩn như thế này được chứ."
Canh bồ câu hầm toả mùi thơm đậm đà, gần như tràn ngập cả căn phòng.
Chỉ là uống canh, nên Quý Tiêu không hề cảm thấy áp lực, huống chi đã mấy ngày nay cậu không uống canh thuốc nữa, chỉ uống những viên thuốc an thai do đại phu đưa tới. Những triệu chứng ốm nghén kén ăn trước đó hiện giờ cũng dần dần giảm bớt, thật sự tốt hơn rất nhiều.
A Nguyên mới ngủ chẳng được bao lâu, lúc này liền tỉnh giấc với tiếng kêu ùng ục, nó ngồi trên giường nhìn quanh, xác định đây là phòng của phụ thân và cha mình, liền cất tiếng gọi: "Trà, Giác!"
Đây là gọi Nhi Trà và Bát Giác.
Bát Giác từ lúc Nhi Trà vừa mở nắp thố canh kia đã sớm có sự chuẩn bị, lúc này nhanh chân bước tới không chút chần chừ.
A Nguyên đã tự mình chu môi trượt mông từ mép giường xuống đất, đang lạch bạch chuẩn bị chạy ra ngoài.
"Thơm, thịt," A Nguyên kéo tay Bát Giác, đôi mắt còn ngái ngủ chỉ chỉ ra ngoài, tỏ ý kêu nàng dẫn nó đi ra.
"Thơm, thơm," Bát Giác cúi người bế thốc a Nguyên lên, đưa nó ra ngoài. Nhi Trà cũng thò đầu từ bên ngoài nhìn vào, sau khi chạm mắt với a Nguyên thì cười nói: "Tiểu thiếu gia, bát canh này có phải dành cho cậu uống đâu."
A Nguyên lập tức dẩu môi lên tận trời: "Của a Nguyên!"
Quý Tiêu mới uống được hai ngụm, viên thịt nhỏ kia đã bị người ta bế vội bế vàng từ ngoài vào.
Cậu vừa bất lực lại vừa thấy buồn cười, cũng không biết cái mũi của a Nguyên mọc kiểu gì, ngày thường gọi nó dậy phải gọi cả nửa ngày, lúc này ngửi thấy mùi thịt liền hớn hở tự mình tỉnh dậy.
A Nguyên được Bát Giác đặt xuống đất một cái, lập tức lắc mông chạy tới ôm chầm lấy bắp đùi Quý Tiêu, ngẩng đầu tha thiết nhìn cậu: "Cha, a Nguyên ăn thịt."
"A Nguyên không thể uống canh của cha," Quý Tiêu bế nó lên, dùng muỗng khẩy khẩy mấy lát sâm trong thố canh, "Trong này có thuốc, không phải thuốc của a Nguyên."
"Thuốc của a Nguyên, hết rồi!" A Nguyên nhớ tới mấy viên thuốc ngọt đã ăn hết từ hôm trước, vô cùng tiếc rẻ, "Thuốc, ngon."
Vừa nói, nó vừa thèm rõ dãi nhìn chén canh nhỏ trước mặt Quý Tiêu, hai tay bám chặt mép bàn, cố sức rướn người về phía trước, chỉ ước gì không cần động tay, chỉ dùng miệng ngậm vành chén, húp một ngụm canh trong đó cho đã.
Quý Tiêu biết rõ động tác của nó, đã vội vàng ôm chặt nó lại, Bát Giác bên cạnh cũng kéo a Nguyên lại, thấp giọng dỗ dành nó: "Tiểu thiếu gia, cái này không phải thuốc của cậu, không ngon đâu."
Nhưng a Nguyên dồn hết sức lực, không đạt được mục đích là không từ bỏ.