Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thảo nguyên vô tận, xanh mướt tận chân trời.
Trên một ngọn đồi nhỏ, một thanh niên mặc áo trắng đang đứng đó, ngẩng đầu nhìn bầu trời, trong lòng tràn đầy cảm khái.
Hắn chính là Lâm Phi.
Hai năm trước, hắn rời khỏi Đại Chu, bắt đầu cuộc hành trình đến Thảo Nguyên.
Trên đường đi, hắn trải qua vô số gian nan nguy hiểm, cuối cùng cũng đến được nơi này.
“Thảo Nguyên, cuối cùng ta cũng đến rồi.”
Lâm Phi thở dài một hơi, trong lòng dâng lên một niềm phấn khích khó tả.
Thảo Nguyên, nơi này là vùng đất của các bộ tộc du mục, cũng là vùng đất của các cao thủ.
Nơi đây, vô số cao thủ tụ hội, cũng ẩn chứa vô số cơ duyên.
Lâm Phi đến đây, chính là để tìm kiếm cơ duyên của riêng mình, tăng cường thực lực của bản thân.
“Bây giờ, trước tiên phải tìm một chỗ để ổn định lại.”
Lâm Phi quay đầu nhìn về phía xa, phía chân trời, có một thành trấn nhỏ đang lờ mờ hiện ra.
Thành trấn đó tên là Thanh Phong Trấn, là một thị trấn biên giới ở rìa Thảo Nguyên.
Hắn bước nhanh về phía Thanh Phong Trấn.
Trên đường đi, hắn gặp không ít người, có kẻ buôn bán, cũng có người luyện võ.
Những người này đều đang vội vã trên đường, tựa hồ đều có việc gấp.
Chẳng mấy chốc, hắn đã đến cổng thành của Thanh Phong Trấn.
Cổng thành không lớn, nhưng rất kiên cố, hai bên có lính canh đang kiểm tra người qua lại.
Lâm Phi đi theo dòng người, tiến vào trong thành.
Trong thành rất náo nhiệt, đường phố đông đúc, tiếng rao hàng vang lên không dứt.
Lâm Phi tìm một quán trọ, thuê một gian phòng, sau đó ngồi xuống nghỉ ngơi.
Chủ quán vội vàng đi chuẩn bị.
Chẳng mấy chốc, rượu và thức ăn đã được bưng lên.
Lâm Phi vừa uống rượu vừa ăn thức ăn, trong lòng suy nghĩ về kế hoạch tiếp theo.
Thảo Nguyên rộng lớn vô biên, muốn tìm cơ duyên cũng không dễ dàng.
Hơn nữa, nơi đây cao thủ nhiều như mây, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể gặp họa.
“Trước tiên, phải hiểu rõ tình hình Thảo Nguyên.”
Lâm Phi quyết định, trước tiên tìm hiểu thông tin về Thảo Nguyên, sau đó mới tính tiếp.
Ăn uống xong, Lâm Phi rời khỏi quán trọ, đi ra đường phố.
Hắn tìm đến một hiệu sách, mua một bản bản đồ Thảo Nguyên và một số sách ghi chép.
Sau đó, hắn trở về quán trọ, bắt đầu nghiên cứu.
Qua nghiên cứu, Lâm Phi đã hiểu rõ hơn về Thảo Nguyên.
Thảo Nguyên chia thành ba đại khu vực: Đông Thảo Nguyên, Tây Thảo Nguyên và Trung Thảo Nguyên.
Đông Thảo Nguyên chủ yếu là các bộ tộc du mục, Tây Thảo Nguyên thì có nhiều tông môn tu luyện, còn Trung Thảo Nguyên là nơi hỗn tạp nhất, có đủ loại thế lực.
“Xem ra, Trung Thảo Nguyên là nơi phức tạp nhất.”
Lâm Phi lẩm bẩm.
Hắn quyết định, trước tiên đến Trung Thảo Nguyên xem tình hình.
Bởi vì Trung Thảo Nguyên hỗn tạp, thông tin cũng linh hoạt hơn, có lẽ có thể tìm được manh mối về cơ duyên.
Quyết định rồi, hắn bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi.
Hắn mua một con ngựa, lại chuẩn bị một ít lương thực và nước, sau đó rời khỏi Thanh Phong Trấn, hướng về Trung Thảo Nguyên.
Trên đường đi, hắn lại gặp không ít người.
Có người đi một mình, cũng có người đi thành đoàn.
Lâm Phi không để ý, chỉ một lòng hướng về phía trước.
Đi được nửa tháng, hắn rốt cuộc đã đến Trung Thảo Nguyên.
Trung Thảo Nguyên quả nhiên hỗn tạp, trên đường phố đủ hạng người, có kẻ võ nghệ cao cường, có lái buôn, thậm chí cả những tên cướp đường.
Lâm Phi cẩn thận đề phòng, tìm một quán trọ để ở.
“Chủ quán, cho ta một gian phòng.”
Lâm Phi nói với chủ quán.
“Được rồi, khách quan đi theo ta.”
Chủ quán dẫn Lâm Phi lên lầu.
Phòng ở khá sạch sẽ, Lâm Phi rất hài lòng.
Hắn đặt hành lý xuống, sau đó ngồi xuống nghỉ ngơi.
“Bây giờ đã đến Trung Thảo Nguyên, tiếp theo nên làm gì đây?”
Lâm Phi lại bắt đầu suy nghĩ.
Đúng lúc này, bên ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên một trận ồn ào.
Lâm Phi hơi nhíu mày, đi đến cửa sổ nhìn xuống.
Chỉ thấy dưới phố, một đám người đang vây quanh một cô gái, dường như đang tranh cãi chuyện gì đó.
Cô gái đó mặc một bộ váy màu xanh lam, dung mạo xinh đẹp, nhưng lúc này lại có chút lo lắng.
“Tiểu nương tử, đừng có chống cự nữa, đi theo ta đi, đảm bảo ngươi sung sướng.”
Một tên đàn ông trung niên có khuôn mặt gian trá đang cười nhạt nói.
“Không, ta không đi.”
Cô gái lắc đầu, trong mắt tràn đầy sợ hãi.
“Không đi? Điều đó do ngươi quyết định sao?”
Cô gái hoảng sợ, liền muốn bỏ chạy.
Nhưng nàng vừa quay người, đã bị mấy tên đàn ông đó chặn lại.
“Chạy đi đâu?”
Tên đàn ông trung năm cười nhạt, bước về phía cô gái.
Cô gái tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Đúng lúc này, một thanh âm lạnh lùng đột nhiên vang lên.
“Dừng lại.”
Mọi người đều giật mình, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy một thanh niên mặc áo trắng đang đứng đó, chính là hắn.
“Ngươi là ai? Dám quản chuyện của lão tử?”
Tên đàn ông trung niên nhìn Lâm Phi, trong mắt lóe lên một tia sát khí.
“Ta là ai không quan trọng, quan trọng là các ngươi đang làm chuyện xấu.”
“Chuyện xấu? Ha ha, tiểu tử, ngươi biết lão tử là ai không?”
“Ta không cần biết ngươi là ai, chỉ cần biết các ngươi đang làm chuyện xấu là đủ.”
Lâm Phi vẫn bình tĩnh.
“Tốt, rất tốt, tiểu tử, ngươi có gan.”
Tên đàn ông trung niên gật đầu, sau đó vung tay ra hiệu.
“Cho ta đánh chết hắn.”
Lập tức, mấy tên đàn ông kia xông lên, muốn đánh hắn.
Lâm Phi khẽ mỉm cười, cũng không né tránh, chỉ đưa tay ra.
“Ầm ầm ầm!”
Chỉ nghe mấy tiếng “ầm ầm” vang lên, mấy tên đàn ông kia đã bị đánh bật ra xa, lăn lộn trên đất, không sao đứng dậy được.
Tên đàn ông trung niên sửng sốt, không nghĩ tới Lâm Phi lại lợi hại như vậy.
“Ngươi… ngươi là ai?”
Tên đàn ông trung niên run giọng hỏi.
“Ta đã nói, ta là ai không quan trọng.”
Tên đàn ông trung niên sợ hãi, liền muốn bỏ chạy.
Nhưng hắn vừa quay người, đã bị Lâm Phi túm lấy.
“Ngươi… ngươi muốn làm gì?”
“Không làm gì cả, chỉ là dạy cho ngươi một bài học.”
Lâm Phi nói xong, một tay ném tên đàn ông trung niên ra.
“Ầm!”
Tên đàn ông trung niên hắn té vật xuống đất, miệng kêu la đau đớn.
“Đi đi, đừng để ta gặp lại ngươi lần nữa.”
Lâm Phi lạnh lùng nói.
Tên đàn ông trung niên vội vàng đứng dậy, cùng mấy tên đàn ông kia bỏ chạy.
Lâm Phi quay đầu nhìn cô gái, hỏi: “Cô nương, không sao chứ?”
Cô gái mở mắt ra, nhìn thấy Lâm Phi, trong mắt tràn đầy cảm kích.
Cô gái cúi đầu nói.
“Công tử, ngài là người mới đến Trung Thảo Nguyên sao?”
“Đúng vậy.”
“Vậy công tử phải cẩn thận, Trung Thảo Nguyên này rất hỗn tạp, rất nhiều người xấu.”
Cô gái nhắc nhở.
“Đa tạ cô nương nhắc nhở.”
Lâm Phi cảm kích nói.
“Công tử, nếu ngài không ngại, có thể đến nhà tiểu nữ tử nghỉ ngơi một chút.”
Cô gái mời.
Lâm Phi hơi do dự, nhưng nhìn thấy vẻ mặt chân thành của cô gái, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.
“Vậy thì làm phiền cô nương rồi.”
“Không phiền đâu, công tử đi theo tiểu nữ tử.”
Cô gái dẫn Lâm Phi rời khỏi đường phố, hướng về phía ngoại ô.
Trên đường đi, Lâm Phi biết được tên của cô gái là Thanh Y, là con gái của một thương nhân.
Gia đình nàng làm nghề buôn bán, nhưng gần đây gặp phải một số rắc rối, nên nàng mới ra ngoài tìm cách giải quyết.
Ai ngờ vừa ra ngoài đã gặp phải bọn tiểu nhân kia, may mà được công tử cứu giúp, nếu không hậu quả thật khó lường.
“Thanh Y cô nương, gia đình ngươi gặp phải rắc rối gì vậy?”
Lâm Phi hỏi.
Thanh Y thở dài, nói: “Gia phụ của tiểu nữ tử gần đây buôn bán thất bại, nợ nần chồng chất, hiện tại đang bị người ta truy đòi.”
“Vậy cô nương định làm thế nào?”
Thanh Y nói, trong mắt tràn đầy vô vọng.
Lâm Phi nhìn thấy, trong lòng hơi động, nói: “Nếu cô nương không ngại, ta có thể giúp một tay.”
Thanh Y sửng sốt, nhìn Lâm Phi, nói: “Công tử, ngài thật sự muốn giúp tiểu nữ tử sao?”
“Đúng vậy.”
Lâm Phi gật đầu.
“Đa tạ công tử.”
Thanh Y cảm động nói.
“Không cần khách khí, trước tiên dẫn ta đến nhà ngươi xem tình hình đi.”
“Vâng.”
Thanh Y dẫn Lâm Phi đi, chẳng mấy chốc đã tới một căn nhà nhỏ ở ngoại ô.
Ngôi nhà này khá đơn sơ, nhưng rất sạch sẽ.
Thanh Y đẩy cửa vào, gọi: “Phụ thân, nương thân, con về rồi.”
Lập tức, một đôi vợ chồng trung niên từ trong phòng đi ra.
Người đàn ông trung niên trông tiều tụy, người phụ nữ bên cạnh thì mắt đỏ hoe, như vừa mới khóc xong.
“Y nhi, ngươi về rồi.”
Người đàn ông trung niên nhìn thấy Thanh Y, trên mặt lộ ra một nụ cười khổ.
“Phụ thân, nương thân, đây là Lâm công tử, vừa rồi đã cứu con.”
Thanh Y giới thiệu.
“Đa tạ Lâm công tử cứu mạng.”
Người đàn ông trung niên vội vàng hành lễ.
“Không cần khách khí.”
Lâm Phi vội vàng đỡ dậy.
Sau đó, mọi người ngồi xuống, Thanh Y kể lại chuyện vừa xảy ra.
Nghe xong, người đàn ông trung niên lại một lần nữa cảm ơn Lâm Phi.
“Lâm công tử, ngài thật sự là ân nhân của gia đình chúng tôi.”
“Tiền bối đừng nói vậy, ta chỉ là làm việc nên làm thôi.”
Sau đó, Lâm Phi hỏi về tình hình nợ nần của gia đình họ.
Người đàn ông trung niên thở dài, nói: “Lần này buôn bán thất bại, ta nợ một vạn lượng bạc, hiện tại người ta đang đòi, nếu không trả được, họ sẽ lấy nhà của ta đi.”
Một vạn lượng bạc, đối với một gia đình bình thường mà nói, quả thực là một con số khổng lồ.
Lâm Phi hơi nhíu mày, nói: “Tiền bối, ngài có cách nào không?”
“Ta cũng không biết, chỉ có thể cố gắng tìm cách.”
Người đàn ông trung niên lắc đầu, trên mặt tràn đầy vô vọng.
Lâm Phi trầm mặc một lúc, sau đó nói: “Tiền bối, nếu ngài tin tưởng ta, ta có thể giúp ngài giải quyết vấn đề này.”
Người đàn ông trung niên sửng sốt, nhìn Lâm Phi, nói: “Lâm công tử, ngài thật sự có cách sao?”
“Đúng vậy.”
“Vậy… vậy thật là quá tốt rồi.”
“Sau đó, tiền bối hãy nói cho ta biết chi tiết về khoản nợ này.”
“Vâng.”
Người đàn ông trung niên bắt đầu kể chi tiết.
Nghe xong, Lâm Phi đại khái đã hiểu.
Khoản nợ này, thực ra là do một thương hội tên là Thiên Bảo Thương Hội cho vay.
Thiên Bảo Thương Hội là một thế lực lớn ở Trung Thảo Nguyên, thường cho các thương nhân nhỏ vay tiền, sau đó thu lãi cao.
Nếu không trả được, họ sẽ dùng thủ đoạn để thu hồi.
Gia đình Thanh Y chính là nạn nhân của họ.
“Thiên Bảo Thương Hội sao?”
Lâm Phi lẩm bẩm, trong mắt lóe lên một tia lãnh quang.
Hắn quyết định, giúp gia đình Thanh Y giải quyết vấn đề này.
“Sau đó, tiền bối dẫn ta đến Thiên Bảo Thương Hội một chuyến.”
“Lâm công tử, ngài muốn đi Thiên Bảo Thương Hội?”
“Đúng vậy.”
“Nhưng Thiên Bảo Thương Hội thế lực rất lớn, ngài đi một mình, sợ rằng…”
“Tiền bối yên tâm, ta tự có cách.”
Lâm Phi tự tin nói.
Nhìn thấy vẻ mặt tự tin của Lâm Phi, người đàn ông trung niên cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.
“Vậy thì phiền Lâm công tử rồi.”
“Không phiền.”
Sau đó, người đàn ông trung niên dẫn Lâm Phi, hướng về Thiên Bảo Thương Hội.
Thiên Bảo Thương Hội nằm ở trung tâm Trung Thảo Nguyên, tòa nhà rất lớn, rất xa hoa.
“Các ngươi là ai? Đến đây làm gì?”
“Chúng tôi đến tìm chưởng quỹ của quý hội.”
“Chưởng quỹ? Các ngươi có hẹn trước không?”
“Không có.”
“Không có hẹn thì đi đi, chưởng quỹ không có thời gian gặp các ngươi.”
Tên lính canh vung tay, muốn đuổi người.
“Chúng ta đến để trả nợ.”
Nghe thấy “trả nợ”, tên lính canh hơi sửng sốt, nhìn Lâm Phi.
“Trả nợ? Các ngươi nợ tiền của thương hội chúng ta sao?”
“Đúng vậy.”
“Vậy các ngươi đợi một chút, ta vào báo cáo.”
Tên lính canh nói xong, quay người đi vào.
Một lúc sau, hắn đi ra, nói: “Các ngươi đi theo ta.”
Lâm Phi và người đàn ông trung niên đi theo tên lính canh, tiến vào trong thương hội.
Bên trong thương hội rất xa hoa, trang trí lộng lẫy.
Tên lính canh dẫn họ đến một gian phòng, bên trong có một người đàn ông béo đang ngồi.
Người đàn ông béo này chính là chưởng quỹ của Thiên Bảo Thương Hội, tên là Tiền Đa.
“Chưởng quỹ, người nợ tiền đã đến.”
Tên lính canh nói.
Tiền Đa ngẩng đầu lên, nhìn Lâm Phi và người đàn ông trung niên, trên mặt lộ ra một nụ cười.
“Là các ngươi muốn trả nợ sao?”
“Đúng vậy.”
Lâm Phi gật đầu.
“Được, vậy thì đưa tiền ra đi.”
Tiền Đa nói.
“Chưởng quỹ, khoản nợ này là một vạn lượng bạc, nhưng chúng tôi hiện tại chỉ có năm ngàn lượng, còn lại có thể cho chúng tôi thêm thời gian không?”
Người đàn ông trung niên nói.
“Thêm thời gian?”
Tiền Đa cười lạnh một tiếng, nói: “Ngươi cho rằng thương hội chúng ta là làm từ thiện sao? Nợ bao nhiêu thì trả bấy nhiêu, không có chuyện thêm thời gian.”
“Nhưng…”
Đúng lúc này, Lâm Phi đột nhiên lên tiếng.
“Chưởng quỹ, khoản nợ này, chúng tôi sẽ trả, nhưng chúng tôi muốn thương lượng một chút.”
Tiền Đa nhìn Lâm Phi, nói: “Thương lượng? Thương lượng cái gì?”
“Chúng tôi muốn thương lượng về mức lãi suất.”
Lâm Phi nói.
“Lãi suất?”
Tiền Đa cười lạnh, nói: “Lãi suất là quy định của thương hội, không thể thay đổi.”
“Nhưng mức lãi suất này quá cao, không hợp lý.”
“Không hợp lý? Ha ha, tiểu tử, ngươi cho rằng đây là nơi để ngươi nói hợp lý hay không sao?”
“Vậy chưởng quỹ định thế nào?”
Lâm Phi vẫn bình tĩnh.
“Thế nào? Nếu không trả đủ tiền, hôm nay các ngươi đừng hòng rời khỏi đây.”
Tiền Đa vung tay, lập tức mấy tên võ sĩ xông vào.
Mấy tay võ sĩ này đều là cao thủ, khí thế vô cùng hung ác.
Người đàn ông trung niên sợ hãi, vội vàng kéo Lâm Phi.
“Lâm công tử, thôi đi, chúng ta về đi.”
Lâm Phi lắc đầu, nói: “Tiền bối yên tâm, ta tự có cách.”
Sau đó, hắn nhìn Tiền Đa, nói: “Chưởng quỹ, ngươi thật sự không muốn thương lượng sao?”
“Không có gì để thương lượng.”
“Vậy thì đừng trách ta.”
Lâm Phi nói xong, đột nhiên động thủ.
Chỉ thấy hắn thân hình lóe lên, đã đến trước mặt Tiền Đa.
Tiền Đa kinh hãi, không kịp phản ứng, đã bị Lâm Phi túm lấy cổ.
“Ngươi… ngươi muốn làm gì?”
Tiền Đa sợ hãi hỏi.
“Không làm gì cả, chỉ là muốn nói chuyện với chưởng quỹ.”
“Nói… nói chuyện gì?”
Tiền Đa run giọng hỏi.
“Khoản nợ này, chúng tôi sẽ trả, nhưng lãi suất phải giảm một nửa.”
“Giảm một nửa? Điều đó không được.”
Tiền Đa lắc đầu.
“Không được?”
Lâm Phi khẽ mỉm cười, tay hơi dùng lực.
Tiền Đa lập tức cảm thấy khó thở, mặt đỏ bừng.
“Được… được rồi, ta đồng ý.”
Tiền Đa vội vàng nói.
“Vậy thì tốt.”
Lâm Phi buông tay ra.
Tiền Đa ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển.
Sau đó, Lâm Phi và Tiền Đa ký kết lại hợp đồng, lãi suất giảm một nửa.
Người đàn ông trung niên trả năm ngàn lượng bạc, còn lại sẽ trả dần.
Vấn đề được giải quyết, Lâm Phi và người đàn ông trung niên rời khỏi Thiên Bảo Thương Hội.
Trên đường về, người đàn ông trung niên vô cùng cảm kích Lâm Phi.
“Lâm công tử, lần này thật sự nhờ có ngài, nếu không thì gia đình ta thật sự không biết phải làm sao.”
“Tiền bối đừng nói vậy, ta chỉ là làm việc nên làm thôi.”
Sau đó, họ trở về nhà.
Thanh Y và mẹ nàng đang chờ ở cửa, thấy họ về, vội vàng đón lên.
“Phụ thân, Lâm công tử, mọi chuyện thế nào rồi?”
“Mọi chuyện đã giải quyết xong, nhờ có Lâm công tử.”
Người đàn ông trung niên nói.
“Thật sao? Thật tốt quá.”
Sau đó, mọi người vào nhà, mẹ của Thanh Y đã chuẩn bị một bữa cơm thịnh soạn để cảm ơn hắn.
Trong bữa ăn, mọi người vui vẻ trò chuyện, không khí rất hòa thuận.
Ăn xong, Lâm Phi cáo từ.
“Lâm công tử, ngài định đi đâu?”
Thanh Y hỏi.
“Ta còn có việc phải làm, phải đi tiếp.”
Lâm Phi nói.
“Vậy… vậy công tử còn quay lại không?”
Thanh Y có chút bất an hỏi.
“Có lẽ sẽ quay lại.”
Lâm Phi mỉm cười.
“Vậy thì tốt quá.”
Thanh Y vui mừng nói.
Sau đó, Lâm Phi rời khỏi nhà Thanh Y, tiếp tục cuộc hành trình của mình.
Hắn biết, Thảo Nguyên rộng lớn này, còn rất nhiều điều đang chờ đợi hắn khám phá.
Và hắn cũng tin rằng, chỉ cần không ngừng nỗ lực, nhất định sẽ đạt được thành công.
Thảo Nguyên, ta đã đến.
Tương lai, ta sẽ đi tiếp.