Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Thiếu gia!”
Người đàn ông trung niên tay áo đen đột nhiên quỳ xuống đất, mặt lộ vẻ vẻ quyết liệt: “Thiếu gia, nếu người không tin tưởng tại hạ, tại hạ nguyện lập xuống đầu trạng!”
Đầu trạng?
Mạnh Bạch ánh mắt lóe lên.
Đây là một thuật ngữ trong giang hồ.
Chỉ cần lập xuống đầu trạng, tức là đem tính mạng giao cho đối phương, sinh tử đều do đối phương quyết định.
Đây là một cách biểu thị trung thành cực hạn.
“Được!”
Mạnh Bạch gật đầu, “Nếu ngươi có thể lấy được đầu trạng của Thiên Huyền môn, vậy ta liền tin tưởng ngươi!”
Người đàn ông trung niên tay áo đen hơi khẽ giật mình, sau đó cắn răng nói: “Được!”
Hắn đứng dậy, quay người rời đi.
“Đợi chút!”
Mạnh Bạch đột nhiên gọi lại hắn.
“Thiếu gia còn có chuyện gì dặn dò?”
Người đàn ông trung niên tay áo đen quay đầu hỏi.
Mạnh Bạch nhìn chằm chằm vào hắn, hỏi: “Ngươi tên là gì?”
Người đàn ông trung niên tay áo đen trầm giọng đáp: “Ta tên là Hoàng Long!”
Mạnh Bạch khẽ nhíu mày, “Cái tên này có chút kỳ quái.”
Hoàng Long Chi cười khổ một tiếng, nói: “Thiếu gia nói đúng, tại hạ xuất thân từ một gia tộc nhỏ, cha mẹ hy vọng tại hạ có thể trở thành một người có tiền đồ, nên đã đặt tên là Long Chi, ý là con rồng đậu trên cành, chỉ là…”
Hắn lắc đầu, không nói tiếp nữa.
Mạnh Bạch gật đầu, không hỏi thêm nữa, chỉ nói: “Được rồi, ngươi đi đi.”
“Vâng!”
Hoàng Long Chi gật đầu, quay người rời đi.
Sau khi Hoàng Long Chi rời đi, Mạnh Bạch mới quay đầu nhìn về phía Lý Thanh Nhiên, hỏi: “Thanh Nhiên, ngươi cảm thấy người này thế nào?”
Lý Thanh Nhiên trầm ngâm một chút, nói: “Thiếu gia, tại hạ cảm thấy người này không đơn giản.”
“Ồ?”
Mạnh Bạch hơi kinh ngạc, “Nói xem?”
Lý Thanh Nhiên nói: “Thiếu gia, người này tuy rằng chỉ là Võ Sư cảnh giới, nhưng khí tức trên người rất ổn định, căn cơ cực kỳ vững chắc, hơn nữa ánh mắt của hắn rất sắc bén, không giống như một người bình thường.”
Mạnh Bạch gật đầu, “Ngươi nói không sai, ta cũng cảm thấy người này không đơn giản.”
Hắn dừng một chút, lại nói: “Nhưng hắn đã nguyện ý lập đầu trạng, vậy ta liền cho hắn một cơ hội.”
Lý Thanh Nhiên gật đầu, không nói gì thêm.
Mạnh Bạch lại hỏi: “Thanh Nhiên, ngươi cảm thấy hắn có thể thành công hay không?”
Lý Thanh Nhiên lắc đầu, “Thiếu gia, tại hạ không dám khẳng định.”
Mạnh Bạch cười cười, nói: “Vậy chúng ta cứ chờ xem.”
…
Thiên Huyền môn.
Đây là một thế lực lớn ở phía đông thành Thiên Phong.
Môn phái này lấy luyện đan làm chủ, trong môn phái có rất nhiều đan sư, địa vị ở thành Thiên Phong rất cao.
Mục tiêu của Hoàng Long lần này chính là Thiên Huyền môn.
Hắn muốn lấy đầu trạng của Thiên Huyền môn, để chứng minh lòng trung thành của mình với Mạnh Bạch.
Nhưng muốn lấy đầu trạng của Thiên Huyền môn, đâu có dễ dàng như vậy.
Thiên Huyền môn tuy chuyên về luyện đan, nhưng thực lực cũng chẳng hề kém cỏi, trong môn phái có không ít cao thủ Võ Linh cảnh, thậm chí còn có lão quái vật cấp Võ Tông trấn giữ.
Với thực lực Võ Sư của mình, Hoàng Long muốn lấy được đầu lão trưởng lão Thiên Huyền môn, chuyện đó không hề dễ dàng.
Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.
Hắn đã quyết định đầu nhập dưới trướng Mạnh Bạch, vậy nhất định phải làm ra một chút thành tích, mới có thể được Mạnh Bạch trọng dụng.
…
Đêm đó.
Đêm đó, Hoàng Long lén lút đột nhập vào Thiên Huyền môn.
Hắn hành động cực kỳ cẩn thận, tránh né tất cả các cơ quan cảnh giới và tuần tra đệ tử.
Cuối cùng, hắn đến được chỗ ở của Chưởng môn Thiên Huyền môn.
Chưởng môn Thiên Huyền môn tên là Lưu Thiên Huyền, một cao thủ đạt tới cảnh giới Võ Tông, thực lực vô cùng cường hãn.
Hoàng Long Chi biết rõ, nếu chính diện đối chiến, hắn tuyệt đối không phải là đối thủ của Lưu Thiên Huyền.
Vì vậy, hắn chỉ có thể ám sát.
Hắn ẩn nấp trong bóng tối, chờ đợi thời cơ.
Rất nhanh, thời cơ đã đến.
Lưu Thiên Huyền từ trong phòng đi ra, hình như có chút việc muốn đi xử lý.
Hoàng Long thấy thời cơ đã đến, lập tức ra tay.
Xèo!
Một đạo ánh sáng lạnh lẽo đột ngột lóe lên, thẳng tắp đâm về phía Lưu Thiên Huyền.
Lưu Thiên Huyền phản ứng cực nhanh, cảm nhận được nguy hiểm, lập tức né tránh.
Nhưng Hoàng Long đã tính toán trước, ánh sáng lạnh kia chỉ là đòn nghi binh, đòn sát thủ thực sự là một luồng kiếm khí lặng lẽ ập tới.
Phốc!
Kiếm khí xuyên thủng ngực Lưu Thiên Huyền, máu tươi bắn tung tóe.
“Ngươi…”
Lưu Thiên Huyền trợn mắt nhìn Hoàng Long, trong mắt tràn ngập vẻ khó tin.
Hắn không nghĩ tới, lại có người dám ám sát hắn ở trong Thiên Huyền môn.
Hoàng Long không nói lời nào, rút kiếm rồi nhanh chóng rời đi.
Hắn biết rõ, động tĩnh vừa rồi chắc chắn đã kinh động người khác, nếu không nhanh chóng rời đi, e rằng sẽ bị vây khốn.
Quả nhiên, ngay sau khi hắn rời đi, rất nhiều đệ tử Thiên Huyền môn liền đổ xô tới.
“Chưởng môn!”
“Chưởng môn ngài sao rồi?”
“Không tốt rồi, Chưởng môn bị ám sát!”
…
Trong sân lập tức hỗn loạn.
Hoàng Long lợi dụng lúc màn đêm buông xuống, nhanh chóng rời khỏi Thiên Huyền môn.
Hắn trở về chỗ ở của mình, lấy ra một cái hộp gỗ, đem đầu của Lưu Thiên Huyền bỏ vào trong đó.
Sau đó, hắn mang theo hộp gỗ, thẳng đến chỗ Mạnh Bạch.
…
“Thiếu gia, đầu trạng đã mang tới!”
Hoàng Long Chi đem hộp gỗ đặt trước mặt Mạnh Bạch.
Mạnh Bạch mở hộp gỗ ra, nhìn thấy đầu của Lưu Thiên Huyền bên trong, ánh mắt lập tức ngưng tụ.
Hắn nhìn về phía Hoàng Long Chi, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
Hắn không nghĩ tới, Hoàng Long Chi thực sự có thể làm được.
Dù sao, Lưu Thiên Huyền cũng là một cao thủ Võ Tông, muốn ám sát hắn đâu phải chuyện dễ dàng.
Nhưng Hoàng Long Chi lại làm được.
Chỉ riêng việc này đã cho thấy Hoàng Long không phải hạng tầm thường.
“Tốt!”
Mạnh Bạch gật đầu, “Hoàng Long, từ nay ngươi chính là người của ta.”
Hoàng Long lập tức quỳ xuống, thưa: “Đa tạ thiếu gia!”
Mạnh Bạch nói: “Đứng dậy đi.”
Hoàng Long vội vàng đứng dậy, rồi lùi ra đứng một bên.
Mạnh Bạch lại nói: “Hoàng Long, ngươi đã lập được công đầu, ta cũng sẽ không đối đãi tệ với ngươi.”
Hắn dừng một chút, lại nói: “Từ nay về sau, ngươi chính là thủ h* th*n tín của ta, ta sẽ giao cho ngươi một số việc quan trọng để làm.”
Thiếu gia yên tâm, tiểu nhân nhất định không phụ lòng thiếu gia!
Mạnh Bạch gật đầu, tỏ ra rất hài lòng với thái độ của Hoàng Long.
Hắn nói: “Được rồi, ngươi lui xuống trước đi.”
“Vâng!”
Hoàng Long gật đầu, xoay người bước đi.
Sau khi Hoàng Long rời đi, Mạnh Bạch mới quay sang nhìn Lý Thanh Nhiên, hỏi: “Thanh Nhiên, ngươi thấy thế nào?”
Lý Thanh Nhiên trầm ngâm nói: “Thiếu gia, Hoàng Long không phải người tầm thường, thiếu gia nên cẩn thận mới phải.”
Mạnh Bạch cười cười, nói: “Ta biết.”
Hắn dừng một chút, lại nói: “Nhưng hắn đã lập đầu trạng, vậy ta liền tin tưởng hắn một lần.”
Lý Thanh Nhiên gật đầu, không nói gì thêm.
Mạnh Bạch lại hỏi: “Thanh Nhiên, ngươi cảm thấy hắn có thể trung thành với ta hay không?”
Lý Thanh Nhiên lắc đầu, “Thiếu gia, tại hạ không dám khẳng định.”
Mạnh Bạch cười cười, nói: “Vậy chúng ta cứ chờ xem.”
…
Hoàng Long trở về chỗ ở, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hắn biết rõ, mình đã vượt qua được cửa ải đầu tiên.
Nhưng hắn cũng biết, Mạnh Bạch không phải người đơn giản, muốn được Mạnh Bạch hoàn toàn tin tưởng, còn cần nỗ lực rất nhiều.
Vì vậy, hắn phải tiếp tục làm việc, để chứng minh giá trị của mình.
Chỉ có như vậy, hắn mới có thể ở lại dưới trướng Mạnh Bạch, mới có thể thực hiện kế hoạch của mình.
Nghĩ tới đó, ánh mắt Hoàng Long trở nên kiên định.
Hắn biết rõ, con đường phía trước còn rất dài, nhưng hắn sẽ không từ bỏ.
Dù thế nào đi nữa, hắn cũng phải hoàn thành nhiệm vụ của mình.
…