Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trong đại trướng của Đội trưởng Lý Tự Hành.
Trương Ngọc cùng Hứa Thanh đối diện nhau ngồi xuống, Trương Ngọc cầm lấy một chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, ánh mắt nhìn về phía Hứa Thanh.
“Đội trưởng Hứa, chuyện này không thể nóng vội.”
“Chúng ta hiện tại tuy có thể đánh giá được đại khái phương hướng của đám người Hồng Nguyệt, nhưng đối với tình hình cụ thể của bọn chúng thì không nắm rõ, nhất là số lượng và thực lực của chúng.”
“Vì vậy, chúng ta cần phải có một kế hoạch cụ thể.”
Hứa Thanh gật đầu, hắn cũng đang suy nghĩ về vấn đề này.
“Đội trưởng Trương có cao kiến gì?”
Trương Ngọc đặt chén trà xuống, ánh mắt trở nên sâu thẳm.
“Ta cho rằng, trước tiên chúng ta nên phái một đội nhỏ đi do thám, thu thập tình báo về đám người Hồng Nguyệt.”
“Nhưng điều này cũng rất nguy hiểm, một khi bị phát hiện, e rằng sẽ khó mà toàn thân trở về.”
Hứa Thanh trầm ngâm một lát, sau đó lên tiếng.
“Vậy thì để ta đi.”
“Không được, Đội trưởng Hứa là chủ tướng của chúng ta, không thể dễ dàng mạo hiểm.”
“Ta đã nghĩ ra một kế, đó là dùng ‘kế nhử địch’.”
“Kế nhử địch?”
“Đúng vậy, chúng ta có thể cố ý để lộ tung tích, dụ một bộ phận người Hồng Nguyệt đến, sau đó bắt sống bọn chúng để tra hỏi.”
“Bằng cách này, vừa có thể thu thập tình báo, vừa có thể tránh được nguy hiểm khi đi sâu vào vùng địch.”
Hứa Thanh suy nghĩ một lát, cảm thấy phương án này khả thi.
“Được, vậy thì làm theo kế của Đội trưởng Trương.”
“Chỉ là, làm thế nào để dụ địch đây?”
Trương Ngọc cười một tiếng.
Điều này dễ thôi, ta chỉ cần cử một toán nhỏ cải trang thành đoàn buôn, đi ngang qua vùng đám người Hồng Nguyệt có thể xuất hiện.
“Với tính cách tham lam của đám người Hồng Nguyệt, chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này.”
Hứa Thanh gật đầu.
“Đội trưởng Lý từng nhiều lần đối đầu với đám người Hồng Nguyệt, có kinh nghiệm phong phú, hơn nữa đội của hắn cũng rất tinh nhuệ.”
Trương Ngọc đồng ý.
“Được, vậy thì để đội của Lý Tự Hành thực hiện.”
Hai người bàn bạc thêm đôi điều, rồi Trương Ngọc đứng dậy cáo biệt.
Sau khi Trương Ngọc rời đi, Hứa Thanh đi đến bên cửa trướng, nhìn về phía sa mạc mênh mông phía xa.
Trong lòng hắn hiện lên một tầng mây mù.
Tình hình ở Sa Hải này, ngày càng phức tạp rồi.
Đám người Hồng Nguyệt chỉ là một trong những mối đe dọa, ngoài ra còn có những thế lực khác đang nhòm ngó.
Ví dụ như ‘Thiên Sa Tông’ gần đây cũng có động tĩnh, hình như cũng đang nhắm vào khu vực này.
Còn có ‘Địa Long Bang’, một tổ chức ngầm trong sa mạc, cũng đang hoạt động rất tích cực.
Những thế lực này, mỗi một cái đều không đơn giản.
Hứa Thanh biết rõ, muốn ổn định cục diện ở Sa Hải, không phải chuyện một sớm một chiều.
Nhưng hắn cũng không nóng vội, chỉ cần từng bước từng bước tiến lên, chắc chắn sẽ tìm ra phương pháp giải quyết.
“Bẩm Đội trưởng, bên ngoài có một người tự xưng là sứ giả của Thiên Sa Tông, muốn gặp Đội trưởng.”
Hứa Thanh hơi nhíu mày.
Thiên Sa Tông?
Bọn họ đến đây làm gì?
“Cho hắn vào.”
“Tuân lệnh!”
Một lát sau, một người đàn ông trung niên mặc áo trắng đi vào.
Người này dáng người cao ráo, khí chất bất phàm, ánh mắt sắc bén như đao.
“Hạ nhân Thiên Sa Tông chấp sự Lưu Vân, bái kiến Đội trưởng Hứa.”
Hứa Thanh nhìn người này, trong lòng cảnh giác.
“Không biết Lưu chấp sự đến đây có việc gì?”
“Ta phụng mệnh Tông chủ đến đây, muốn cùng Đội trưởng Hứa thương lượng một việc.”
Hứa Thanh mặt không đổi sắc.
“Có việc gì, Lưu chấp sự cứ nói thẳng.”
“Được, vậy ta nói thẳng.”
“Tông chủ chúng ta muốn mời Đội trưởng Hứa gia nhập Thiên Sa Tông, trở thành Trưởng lão của tông môn.”
“Chỉ cần Đội trưởng Hứa đồng ý, Thiên Sa Tông sẽ cung cấp cho Đội trưởng đầy đủ tài nguyên tu luyện, đồng thời hỗ trợ Đội trưởng ổn định cục diện Sa Hải.”
Thiên Sa Tông này, rốt cuộc là muốn thu phục mình.
Chỉ là, hắn không tin rằng Thiên Sa Tông sẽ vô điều kiện giúp đỡ mình.
“Không biết Tông chủ các ngươi, có điều kiện gì?”
Lưu Vân cười nói:
“Đội trưởng Hứa quả nhiên là người thông minh.”
“Điều kiện rất đơn giản, chỉ cần Đội trưởng Hứa đem khu vực quản hạt hiện tại giao cho Thiên Sa Tông quản lý là được.”
Hứa Thanh nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia lãnh ý.
Quả nhiên là như vậy.
“Xin lỗi, ta không có ý định gia nhập bất kỳ thế lực nào.”
Lưu Vân sắc mặt hơi biến đổi.
“Đội trưởng Hứa, ngươi tốt hơn hết là suy nghĩ kỹ lại.”
“Thiên Sa Tông ở Sa Hải này, cũng coi như là một thế lực lớn, nếu ngươi cự tuyệt, e rằng…”
Hứa Thanh lạnh lùng nhìn Lưu Vân.
“Ngươi đang đe dọa ta?”
Lưu Vân lắc đầu.
“Không dám, ta chỉ là nhắc nhở Đội trưởng Hứa mà thôi.”
“Vậy thì nhờ ngươi chuyển lời cho Tông chủ các ngươi, ta Hứa Thanh, không sợ bất kỳ uy h**p nào.”
Lưu Vân thấy thế, biết không thể thuyết phục được, chỉ có thể đứng dậy cáo từ.
Sau khi Lưu Vân rời đi, Hứa Thanh ngồi xuống, trong lòng suy nghĩ.
Thiên Sa Tông này, rốt cuộc đang đánh cái gì?
Chẳng lẽ, bọn họ cũng đang nhắm vào thứ mà đám người Hồng Nguyệt đang tìm kiếm?
Nghĩ đến đây, Hứa Thanh cảm thấy tình hình càng thêm phức tạp.
Nhưng dù thế nào, hắn cũng không thể dễ dàng buông tha.
Đúng lúc này, lại có một tên lính gác chạy vào.
“Bẩm Đội trưởng, đội của Đội trưởng Lý đã trở về.”
Hứa Thanh nghe vậy, lập tức đứng dậy.
“Để hắn vào gặp ta.”
“Tuân lệnh!”
Một lát sau, Lý Tự Hành đi vào, trên người phủ đầy bụi cát, vẻ mặt có chút mệt mỏi.
“Bẩm Đội trưởng, thuộc hạ đã hoàn thành nhiệm vụ.”
“Tình hình thế nào?”
Lý Tự Hành hít một hơi thật sâu.
Thuộc hạ dẫn một đội cải trang thành đoàn thương buôn, quả nhiên bị một nhóm người Hồng Nguyệt tập kích.
“May mắn chúng ta đã chuẩn bị sẵn, đã bắt sống mấy tên.”
“Hiện tại đang giam giữ ở ngoài trướng, chờ Đội trưởng tra hỏi.”
Hứa Thanh gật đầu.
“Làm tốt lắm.”
“Đưa bọn chúng vào đây.”
“Tuân lệnh!”
Một lát sau, mấy người bị trói chặt bị đẩy vào.
Mấy người này đều mặc trang phục màu đỏ, trên mặt đều có vẻ hung ác.
Hứa Thanh nhìn bọn họ, lạnh lùng hỏi:
Một tên trong đó nhìn Hứa Thanh, cười lạnh một tiếng.
“Đúng vậy, ta chính là người của Hồng Nguyệt.”
“Nếu các ngươi biết điều, hãy thả chúng ta ra ngay, nếu không, khi đại quân Hồng Nguyệt của chúng ta đến, các ngươi đều phải chết.”
“Đại quân của các ngươi hiện đang ở đâu?”
Người đó cười lạnh.
“Ngươi cho rằng ta sẽ nói sao?”
Hứa Thanh nhếch miệng cười.
“Vậy thì xem ngươi có cứng cỏi đến mức nào.”
Nói xong, hắn quay đầu nhìn Lý Tự Hành.
“Đội trưởng Lý, giao cho ngươi.”
Lý Tự Hành gật đầu, bước đến trước mặt người đó.
“Ta cho ngươi một cơ hội, nếu ngươi thành thật khai báo, ta có thể cho ngươi một đường sống.”
Người đó nhìn Lý Tự Hành, trong mắt lóe lên một tia sợ hãi.
Hắn biết Lý Tự Hành, đây là một nhân vật tàn nhẫn, từng nhiều lần đối đầu với đám người Hồng Nguyệt, rất nhiều đồng bạn của hắn đã chết dưới tay Lý Tự Hành.
Nhưng hắn vẫn cắn răng nói:
“Ta sẽ không nói.”
Lý Tự Hành cười lạnh một tiếng.
“Vậy thì đừng trách ta.”
Nói xong, hắn giơ tay lên, một đạo ánh sáng màu đen bay ra, thẳng vào mi tâm của người đó.
Người đó lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết, thân thể run rẩy không ngừng.
Một lát sau, Lý Tự Hành thu hồi ánh sáng màu đen.
Người đó đã mềm nhũn ra, thở hổn hển.
“Ta… ta nói…”
“Nói.”
Người đó hít một hơi thật sâu, sau đó nói:
“Hôm nay chúng ta đến đây, là để tìm một vật.”
“Vật gì?”
“Ta… ta cũng không biết, chỉ nghe nói đó là một bảo vật cổ xưa, có liên quan đến truyền thuyết về ‘Sa Hải Thần Bảo’.”
Hứa Thanh hơi nhíu mày.
Đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy cái tên này.
“Ngươi biết gì về Sa Hải Thần Bảo?”
Người đó lại lắc đầu.
“Ta chỉ là một tiểu tốt, không biết nhiều như vậy.”
Hứa Thanh biết hỏi thêm cũng không có kết quả, liền ra lệnh cho Lý Tự Hành đem người này đưa đi.
Sau đó, hắn ngồi xuống, trong lòng suy nghĩ.
Sa Hải Thần Bảo…
Chẳng lẽ, đây chính là thứ mà đám người Hồng Nguyệt đang tìm kiếm?
Cũng là thứ mà Thiên Sa Tông muốn?
Nghĩ đến đây, Hứa Thanh cảm thấy mình hình như đã chạm đến manh mối của một số chuyện.
Nhưng cụ thể là thế nào, vẫn cần phải điều tra thêm.
Đúng lúc này, lại có một tên lính gác chạy vào.
“Bẩm Đội trưởng, bên ngoài có một người tự xưng là sứ giả của Địa Long Bang, muốn gặp Đội trưởng.”
Hôm nay đúng là náo nhiệt thật.
Địa Long Bang cũng đến rồi.
“Cho hắn vào.”
“Tuân lệnh!”
Một lát sau, một người đàn ông thấp bé nhưng có thân hình vạm vỡ bước vào.
Người này ăn mặc đơn giản, nhưng ánh mắt rất tinh anh.
“Hạ nhân Địa Long Bang chấp sự Vương Thiết, bái kiến Đội trưởng Hứa.”
Hứa Thanh nhìn người này, trong lòng cảnh giác càng thêm cao độ.
“Không biết Vương chấp sự đến đây có việc gì?”
“Ta phụng mệnh Bang chủ đến đây, muốn cùng Đội trưởng Hứa hợp tác.”
Hứa Thanh mặt không đổi sắc.
“Hợp tác?”
“Đúng vậy, chúng ta biết Đội trưởng Hứa đang đối phó với đám người Hồng Nguyệt, mà Địa Long Bang chúng ta cũng có ân oán với bọn chúng.”
“Vì vậy, Bang chủ hy vọng có thể cùng Đội trưởng Hứa liên thủ, cùng nhau tiêu diệt đám người Hồng Nguyệt.”
Hứa Thanh nghe vậy, trong lòng hơi động.
Nếu Địa Long Bang thực sự có thể hợp tác, vậy thì đối với hắn mà nói quả thực là một tin tốt.
Chỉ là, hắn không biết Địa Long Bang có thật lòng hay không.
“Không biết Bang chủ các ngươi, có điều kiện gì?”
“Đội trưởng Hứa quả nhiên là người thông minh.”
“Điều kiện rất đơn giản, chỉ cần sau khi tiêu diệt đám người Hồng Nguyệt, Đội trưởng Hứa có thể chia cho Địa Long Bang một nửa chiến lợi phẩm là được.”
Hứa Thanh suy nghĩ một lát, sau đó gật đầu.
“Được, ta đồng ý.”
Vương Thiết nghe vậy, lập tức vui mừng.
“Đa tạ Đội trưởng Hứa.”
“Vậy chúng ta khi nào bắt đầu hành động?”
Hứa Thanh trầm ngâm một lát.
“Trước tiên chúng ta cần nắm rõ tình hình cụ thể của đám người Hồng Nguyệt.”
“Hiện tại ta đã biết đại quân của bọn chúng đang đóng ở phía tây Sa Hải, cách đây khoảng ba trăm dặm.”
Vương Thiết gật đầu.
“Được, vậy ta trở về báo cáo với Bang chủ, chuẩn bị nhân mã.”
Hứa Thanh gật đầu.
“Được, vậy thì phiền Vương chấp sự.”
Vương Thiết cáo từ rời đi.
Sau khi Vương Thiết rời đi, Hứa Thanh lại ngồi xuống, trong lòng suy nghĩ.
Tình hình ở Sa Hải này, ngày càng phức tạp rồi.
Đám người Hồng Nguyệt, Thiên Sa Tông, Địa Long Bang…
Những thế lực này đều đang nhắm vào Sa Hải Thần Bảo.
Mà chính mình, rốt cuộc nên đứng ở vị trí nào?
Nhưng hắn biết rõ, dù thế nào, hắn cũng không thể lùi bước.
Nghĩ đến đây, Hứa Thanh hít một hơi thật sâu, ánh mắt trở nên kiên định.
Hứa Thanh đứng dậy, đi đến bên cửa trướng, nhìn về phía sa mạc mênh mông phía xa.
Trong lòng hắn tràn đầy quyết tâm.
Dù có khó khăn đến đâu, hắn cũng sẽ không từ bỏ.
Bởi vì hắn biết rõ, chỉ có kiên trì, mới có thể giành được thắng lợi cuối cùng.
Nghĩ đến đây, Hứa Thanh mỉm cười.
Dù cho phía trước có bao nhiêu gian nan, hắn cũng sẽ bước tiếp.
Hứa Thanh quay người, đi về phía trước.
Phía trước dù có bao nhiêu nguy hiểm, hắn cũng sẽ không sợ hãi.
Bởi vì hắn biết rõ, chỉ có dũng cảm đối mặt, mới có thể tìm ra con đường sinh tồn.
Nghĩ đến đây, bước chân của Hứa Thanh càng thêm kiên định.
Hắn biết rõ, con đường phía trước còn rất dài, nhưng hắn sẽ kiên trì đi đến cùng.
Bởi vì hắn là Hứa Thanh, Đội trưởng của đội tuần tra Sa Hải.
Hắn có trách nhiệm bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những người dân ở đây.
Đây là thiên chức của hắn, cũng là vinh dự của hắn.
Hứa Thanh đi về phía trước, bóng lưng của hắn dần dần biến mất trong cát bụi.
Mà sa mạc phía xa, vẫn mênh mông vô tận.
Nhưng Hứa Thanh biết rõ, chỉ cần mình không từ bỏ, nhất định sẽ có ngày tìm thấy ánh sáng.
Và ngày đó, sẽ không còn xa nữa.