Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 47: Xem Con Mãng Xà Của Ta Này (Cầu xin mọi người đọc tiếp vào thứ ba tuần sau nhé)

Trước Tiếp

Hắn vừa mới đi ra khỏi phòng, đã thấy một đám người đang vây quanh một người đàn ông trung niên, người này đang nói chuyện vô cùng hưng phấn.

“Đại gia, đại gia, tôi nói thật, thật sự là thật! Tôi đã nhìn thấy tận mắt, con rắn lớn đó, to lắm, to lắm! Nó còn có thể phun ra lửa! Đây chính là yêu thú, tuyệt đối là yêu thú!”

Người đàn ông trung niên vừa nói vừa dùng tay vung vẩy, biểu cảm vô cùng phấn khích.

“Ngươi thấy nó ở đâu?” Có người hỏi.

“Ở phía tây núi, ở phía tây núi! Tôi vốn định vào núi đốn củi, kết quả vừa đi vào không bao lâu thì nhìn thấy nó! Nó đang cuộn mình trên một tảng đá lớn, thân hình to bằng cái cây, cái đầu thì to như cái nồi, còn phun ra lửa, khủng khiếp lắm!” Người đàn ông trung niên nói.

“Ngươi có chắc là nhìn thấy rõ không? Đừng có nhìn lầm.” Có người hoài nghi.

“Tuyệt đối không nhìn lầm! Tôi còn bị nó đuổi chạy mất mấy dặm đường! May mà tôi chạy nhanh, không thì đã bị nó nuốt chửng rồi!” Người đàn ông trung niên vừa nói vừa lau mồ hôi trên trán, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi.

Lúc này, Tô Dịch cũng đã đi tới.

Hắn nhìn người đàn ông trung niên kia, khẽ hỏi: “Ngươi nói ngươi thấy yêu thú?”

“Đúng vậy, đúng vậy!” Người đàn ông trung niên vội vàng gật đầu, “Tiểu huynh đệ, ngươi không biết đâu, con yêu thú đó thật sự rất đáng sợ, ta khuyên ngươi đừng có đến gần nơi đó.”

Tô Dịch khẽ mỉm cười, nói: “Ta chính là muốn đi xem một chút.”

“Ngươi muốn đi xem?” Người đàn ông trung niên sửng sốt, “Tiểu huynh đệ, ngươi đừng có mạo hiểm, con yêu thú đó thật sự rất nguy hiểm, ngươi còn trẻ như vậy, đừng có đi tìm cái chết.”

“Không sao.” Tô Dịch lắc đầu, “Ta chỉ đi xem một chút, nếu thật sự nguy hiểm, ta sẽ lập tức rời đi.”

Người đàn ông trung niên thấy Tô Dịch kiên quyết như vậy, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ là lắc đầu thở dài: “Thôi được, ngươi cứ đi đi, nhưng nhớ phải cẩn thận.”

Tô Dịch gật đầu, sau đó quay người rời đi.

Hắn đi thẳng về phía tây núi.

Trên đường đi, hắn suy nghĩ về con yêu thú mà người đàn ông trung niên kia nhắc đến.

“Thân hình to bằng cây, đầu to như nồi, còn có thể phun lửa… nghe có vẻ giống Hỏa Diễm Mãng.” Tô Dịch thầm nghĩ.

Hỏa Diễm Mãng là một loài yêu thú hạng thấp, sức mạnh ngang với tu sĩ Luyện Khí kỳ, nhưng vì có thiên phú thần thông phun ra lửa, nên cũng không thể xem thường.

Nếu thật sự là Hỏa Diễm Mãng, vậy thì đúng là một con mồi tốt.

Tô Dịch cười khẽ, bước chân càng nhanh hơn.

Không bao lâu, hắn đã đến phía tây núi.

Nơi này so với những nơi khác càng thêm hoang vu, cây cối um tùm, đá núi lởm chởm.

Tô Dịch dừng chân, cảm ứng một phen, lập tức phát hiện một cỗ khí tức yêu tà đang ẩn nấp ở phía trước không xa.

“Quả nhiên là có.” Tô Dịch trong lòng hơi động, sau đó nhẹ nhàng tiến lên.

Hắn vừa đi không bao xa, liền thấy một con mãng xà khổng lồ đang cuộn mình trên một tảng đá lớn.

Con mãng xà này thân hình to lớn, vảy màu đỏ sẫm, trên đầu có một cái mào nhỏ, hai mắt to như chuông đồng, phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

Đúng lúc này, con mãng xà dường như phát hiện ra Tô Dịch, nó ngẩng đầu lên, hai mắt nhìn chằm chằm vào Tô Dịch, trong miệng phát ra tiếng rít “xèo xèo”.

Tô Dịch nhìn con mãng xà, khẽ mỉm cười: “Quả nhiên là Hỏa Diễm Mãng.”

Xèo!

Ngọn lửa màu đỏ tươi hướng thẳng đến Tô Dịch, nhiệt độ cao khiến không khí xung quanh đều bị nung nóng.

Xoẹt!

Kiếm khí màu xanh chém vào ngọn lửa, lập tức đem ngọn lửa chém thành hai nửa, sau đó dư thế không giảm, thẳng tắp chém về phía Hỏa Diễm Mãng.

Hỏa Diễm Mãng thấy kiếm khí chém tới, trong mắt lóe lên vẻ kinh hãi, nó vội vàng co người lại, muốn tránh né.

Nhưng kiếm khí quá nhanh, nó vừa mới co người, kiếm khí đã chém vào thân thể nó.

Xoẹt!

Một vết thương dài xuất hiện trên thân thể Hỏa Diễm Mãng, máu tươi b*n r*.

“Rít!”

Hỏa Diễm Mãng phát ra một tiếng rít đau đớn, thân hình cuồn cuộn, hai mắt trở nên điên cuồng.

Nó không nghĩ tới con mồi nhỏ bé trước mắt lại có thực lực kh*ng b* như vậy, một kiếm đã khiến nó bị thương.

Tô Dịch nhìn Hỏa Diễm Mãng, khẽ lắc đầu: “Thực lực quá yếu.”

Hắn vừa mới chỉ dùng ba thành lực, liền đã khiến Hỏa Diễm Mãng bị thương, nếu dùng toàn lực, sợ rằng một kiếm đã có thể chém chết nó.

Hỏa Diễm Mãng thấy Tô Dịch khinh thường mình, càng thêm tức giận, nó há miệng ra, lại lần nữa phun ra một ngọn lửa.

Lần này, ngọn lửa càng lớn hơn, nhiệt độ càng cao hơn, hướng thẳng đến Tô Dịch.

Tô Dịch thấy vậy, vẫn không tránh né, ngược lại giơ tay phải ra, lại một đạo kiếm khí màu xanh chém ra.

Xoẹt!

Kiếm khí màu xanh một lần nữa chém nát ngọn lửa, sau đó thẳng tắp chém vào miệng Hỏa Diễm Mãng.Truyện đư​ợ​c l​ấy t​ừ ​kh​otru​y​e​nc​hu​.c​lo​ud

“Rít!”

Hỏa Diễm Mãng thét lên một tiếng thê lương, toàn thân run rẩy, rồi đổ vật xuống đất, bất động.

Tô Dịch đi tới, nhìn xác chết của Hỏa Diễm Mãng, khẽ mỉm cười: “Xong rồi.”

Hắn cúi người xuống, lấy ra một thanh đoản đao, bắt đầu lột da lấy đan.

Hỏa Diễm Mãng là yêu thú, trên người có rất nhiều nguyên liệu quý, đặc biệt là yêu đan, là thứ tốt để luyện đan.

Không bao lâu, Tô Dịch đã lột xong da Hỏa Diễm Mãng, đồng thời lấy ra một viên yêu đan màu đỏ.

Viên yêu đan này to bằng nắm tay, tỏa ra nhiệt độ cao, chính là yêu đan của Hỏa Diễm Mãng.

Tô Dịch cầm yêu đan, cảm nhận được cỗ lực lượng hỏa thuần túy bên trong, trong lòng hơi vui.

“Viên yêu đan này, đủ để luyện chế một lô Hỏa Linh Đan.” Tô Dịch thầm nghĩ.

Hỏa Linh Đan là một loại đan dược tầm thấp, có thể tăng cường tu vi mang thuộc tính hỏa, đối với hắn lúc này mà nói, cũng có chút ích lợi.

Tô Dịch thu hồi yêu đan và da mãng xà, sau đó quay người rời đi.

Hắn vừa đi không bao xa, liền nghe thấy một trận tiếng bước chân vội vã.

Tô Dịch quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đám người đang chạy tới, cầm đầu là một thanh niên áo xanh.

Thanh niên áo xanh này dung mạo tuấn lãng, khí chất bất phàm, tu vi đã đạt tới Luyện Khí tầng bảy.

Phía sau hắn, còn có mấy người nữa, tu vi cũng không yếu, đều ở Luyện Khí tầng năm, tầng sáu.

Đám người này chạy tới, thấy Tô Dịch, lập tức dừng chân.

Thanh niên áo xanh nhìn Tô Dịch, khẽ hỏi: “Tiểu huynh đệ, ngươi có thấy một con Hỏa Diễm Mãng không?”

“Ở đâu?” Thanh niên áo xanh vội hỏi.

“Đã chết rồi.” Tô Dịch nói.

“Chết rồi?” Thanh niên áo xanh sửng sốt, “Ai giết?”

“Ta.” Tô Dịch nói.

“Ngươi?” Thanh niên áo xanh nhìn Tô Dịch, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc, “Tiểu huynh đệ, đừng có nói đùa, Hỏa Diễm Mãng là yêu thú hạng thấp, thực lực ngang với Luyện Khí tầng sáu, ngươi…”

Hắn không nói tiếp, nhưng ý tứ rất rõ ràng, đó là không tin Tô Dịch có thực lực giết Hỏa Diễm Mãng.

Tô Dịch cũng không giải thích, chỉ là lấy ra viên yêu đan của Hỏa Diễm Mãng, nói: “Đây là yêu đan của Hỏa Diễm Mãng.”

Thanh niên áo xanh nhìn viên yêu đan, sắc mặt lập tức thay đổi.

Hắn nhận ra, viên yêu đan này quả thực là yêu đan của Hỏa Diễm Mãng.

“Tiểu huynh đệ, ngươi thật sự giết Hỏa Diễm Mãng?” Thanh niên áo xanh hỏi.

“Ừ.” Tô Dịch gật đầu.

Thanh niên áo xanh trầm mặc một chút, sau đó nói: “Tiểu huynh đệ, ta tên là Lâm Phi Vũ, là đệ tử của Thanh Vân môn, lần này đến đây chính là vì con Hỏa Diễm Mãng này, không ngờ lại bị ngươi giết trước.”

Lâm Phi Vũ lắc đầu: “Không sao, yêu thú vốn là vô chủ, ai giết được thì thuộc về người đó. Chỉ là, ta có một yêu cầu, không biết tiểu huynh đệ có thể đồng ý không?”

“Nói xem nào.” Tô Dịch nói.

Ta muốn mua viên yêu đan này của huynh đệ.

Tô Dịch suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu: “Xin lỗi, viên yêu đan này ta cũng có dụng.”

Lâm Phi Vũ nghe vậy, hơi thất vọng, nhưng cũng không nói thêm gì, chỉ là gật đầu: “Được rồi, vậy ta cũng không miễn cưỡng.”

Nói xong, hắn quay người muốn rời đi.

Nhưng lúc này, một thanh niên đi theo phía sau hắn đột nhiên mở miệng: “Sư huynh, chờ một chút.”

Lâm Phi Vũ quay đầu nhìn lại, hỏi: “Sư đệ, có việc gì?”

Thanh niên kia chỉ vào Tô Dịch, nói: “Sư huynh, viên yêu đan này chúng ta rất cần, không thể để hắn lấy đi như vậy.”

Lâm Phi Vũ nhíu mày: “Sư đệ, ngươi muốn làm gì?”

“Đương nhiên là đòi lại.” Thanh niên kia nói, “Hỏa Diễm Mãng vốn là mục tiêu của chúng ta, hắn giết trước, đã là không đúng, bây giờ chúng ta đòi lại yêu đan, cũng là hợp tình hợp lý.”

Tô Dịch nghe vậy, khẽ mỉm cười: “Các ngươi muốn cướp?”

“Không phải cướp.” Thanh niên kia lắc đầu, “Chúng ta chỉ là đòi lại thứ thuộc về chúng ta.”

“Thuộc về các ngươi?” Tô Dịch cười lạnh, “Hỏa Diễm Mãng là yêu thú vô chủ, ai giết được thì thuộc về người đó, đây là quy tắc trong tu tiên giới. Các ngươi muốn phá vỡ quy tắc này?”

Thanh niên kia nghe vậy, sắc mặt hơi biến, nhưng vẫn nói: “Ta không quan tâm quy tắc gì, ta chỉ biết, viên yêu đan này chúng ta rất cần, ngươi phải giao ra.”

Tô Dịch nhìn thanh niên kia, trong mắt lóe lên một tia lãnh ý: “Nếu ta không giao thì sao?”

“Vậy thì đừng trách chúng ta không khách khí.” Thanh niên kia nói, sau đó nhìn về phía Lâm Phi Vũ, “Sư huynh, ngươi nói đi.”

Lâm Phi Vũ trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng thở dài, nói: “Tiểu huynh đệ, ta biết việc này là chúng ta không đúng, nhưng viên yêu đan này thật sự rất quan trọng với chúng ta, ngươi có thể nhường cho chúng ta không? Chúng ta có thể bồi thường cho ngươi.”

Lâm Phi Vũ nghe vậy, sắc mặt cũng trở nên lạnh lùng: “Vậy thì đừng trách chúng ta.”

Nói xong, hắn vung tay lên: “Bắt hắn lại.”

“Vâng!”

Mấy người phía sau đồng loạt đáp, sau đó vây quanh Tô Dịch.

Tô Dịch nhìn đám người này, trong mắt lóe lên một tia châm chọc: “Các ngươi thật sự muốn động thủ?”

“Đương nhiên.” Thanh niên kia nói, “Ngươi không giao yêu đan, vậy thì đừng trách chúng ta.”

Tô Dịch khẽ mỉm cười: “Được, vậy để ta xem, các ngươi có bao nhiêu bản lĩnh.”

Xoẹt!

Kiếm khí màu xanh chém về phía thanh niên kia.

Thanh niên kia thấy kiếm khí chém tới, trong mắt lóe lên vẻ kinh hãi, vội vàng vung kiếm ngăn cản.

Keng!

Xoẹt!

“Ách!”

Bọn họ không nghĩ tới Tô Dịch lại mạnh mẽ như vậy, một kiếm đã đánh bại một người Luyện Khí tầng sáu.

Lâm Phi Vũ cũng biến sắc, hắn nhìn Tô Dịch, trong mắt lóe lên vẻ kinh nghi: “Ngươi… ngươi là ai?”

Tô Dịch khẽ mỉm cười: “Ta là ai không quan trọng, quan trọng là, các ngươi còn muốn động thủ không?”

Lâm Phi Vũ trầm mặc, trong lòng do dự.

Hắn biết, Tô Dịch thực lực mạnh mẽ, nếu tiếp tục động thủ, sợ rằng bọn họ cũng không chiếm được tiện nghi.

Nhưng viên yêu đan kia thật sự rất quan trọng, hắn không muốn từ bỏ.

Đúng lúc này, một thanh âm lạnh lùng đột nhiên vang lên: “Lâm sư đệ, chuyện gì xảy ra vậy?”

Mọi người nghe thấy thanh âm, đồng loạt quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy một người đàn ông trung niên áo trắng đang đi tới.

Người đàn ông trung niên này dung mạo bình thường, nhưng khí chất lạnh lùng, tu vi đã đạt tới Luyện Khí tầng chín.

Lâm Phi Vũ thấy người đàn ông trung niên này, sắc mặt lập tức vui mừng: “Trương sư huynh, ngươi tới rồi!”

Người đàn ông trung niên áo trắng gật đầu, sau đó nhìn về phía Tô Dịch, hỏi: “Người này là ai?”

Lâm Phi Vũ vội vàng nói: “Trương sư huynh, người này giết Hỏa Diễm Mãng, còn đánh thương Vương sư đệ của chúng ta.”

Người đàn ông trung niên áo trắng nghe vậy, nhíu mày, sau đó nhìn Tô Dịch, nói: “Tiểu huynh đệ, ngươi giết Hỏa Diễm Mãng của chúng ta, còn đánh thương người của chúng ta, có phải hơi quá đáng không?”

Tô Dịch nhìn người đàn ông trung niên áo trắng, khẽ mỉm cười: “Các ngươi muốn cướp yêu đan của ta, ta chỉ là tự vệ mà thôi.”

“Cướp yêu đan?” Người đàn ông áo trắng nhíu mày, rồi quay sang Lâm Phi Vũ hỏi: “Sư đệ Lâm, có đúng là như vậy không?”

Lâm Phi Vũ hơi do dự, nhưng vẫn gật đầu: “Có, nhưng chúng ta chỉ muốn mua yêu đan, không phải cướp.”

Người đàn ông trung niên áo trắng nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia lãnh ý: “Dù là mua, cũng không được dùng vũ lực. Lâm sư đệ, việc này là các ngươi không đúng.”

Lâm Phi Vũ nghe vậy, sắc mặt hơi đỏ, cúi đầu không nói.

Người đàn ông trung niên áo trắng lại nhìn về phía Tô Dịch, nói: “Tiểu huynh đệ, việc này là người của chúng ta không đúng, ta xin lỗi ngươi. Nhưng viên yêu đan này thật sự rất quan trọng với chúng ta, ngươi có thể nhường cho chúng ta không? Chúng ta có thể ra giá cao.”

Tô Dịch lắc đầu: “Không được.”

Người đàn ông trung niên áo trắng nghe vậy, sắc mặt cũng trở nên lạnh lùng: “Tiểu huynh đệ, ngươi thật sự không cho mặt mũi?”

Tô Dịch khẽ mỉm cười: “Mặt mũi là do chính mình tranh thủ, không phải do người khác cho.”

Xoẹt!

Kiếm khí màu trắng chém về phía Tô Dịch, tốc độ cực nhanh, uy lực cũng cực mạnh.

Tô Dịch thấy kiếm khí chém tới, trong mắt lóe lên một tia ngưng trọng.

Hắn có thể cảm nhận được, kiếm khí này uy lực không yếu, nếu không cẩn thận, sợ rằng sẽ bị thương.

Hắn không dám khinh thường, lập tức vung tay, một đạo kiếm khí màu xanh chém ra.

Xoẹt!

Tô Dịch thấy vậy, trong lòng hơi động, vội vàng lui lại, đồng thời vung tay, lại một đạo kiếm khí màu xanh chém ra.Bạn đ​ang​ đọc​ ​truy​ện từ ​t​rang ​khác​

Xoẹt!

Kiếm khí màu xanh lần nữa chạm vào kiếm khí màu trắng, lần này, kiếm khí màu trắng cuối cùng bị chặn lại.

Nhưng Tô Dịch cũng bị chấn động lui ra mấy bước, trong lòng hơi chấn động.

“Quả nhiên là Luyện Khí tầng chín, thực lực mạnh thật.” Tô Dịch thầm nghĩ.

Người đàn ông trung niên áo trắng thấy Tô Dịch chặn được kiếm khí của mình, trong mắt cũng lóe lên vẻ kinh ngạc.

Hắn không nghĩ tới Tô Dịch chỉ có Luyện Khí tầng sáu, lại có thể chặn được kiếm khí của mình.

“Tiểu huynh đệ, ngươi thực lực không tệ.” Người đàn ông trung niên áo trắng nói, “Nhưng nếu chỉ có vậy, thì vẫn chưa đủ.”

Nói xong, hắn lại vung tay, một đạo kiếm khí màu trắng khác chém ra.

Lần này, kiếm khí mạnh hơn, nhanh hơn.

Tô Dịch thấy vậy, trong lòng biết không thể khinh thường, lập tức vận chuyển toàn bộ tu vi, một đạo kiếm khí màu xanh cực kỳ sáng chói chém ra.

Xoẹt!

Kiếm khí màu xanh và kiếm khí màu trắng một lần nữa chạm vào nhau, phát ra một tiếng vang lớn.

Sau đó, kiếm khí màu trắng bị chém nát, kiếm khí màu xanh dư thế không giảm, thẳng tắp chém về phía người đàn ông trung niên áo trắng.

Nhưng kiếm khí quá nhanh, hắn vừa mới vung kiếm, kiếm khí đã chém vào kiếm của hắn.

Keng!

Một tiếng vang giòn, kiếm trong tay người đàn ông trung niên áo trắng bị chém đứt, kiếm khí dư thế không giảm, thẳng tắp chém vào ngực hắn.

Xoẹt!

Một vết thương dài xuất hiện trên ngực người đàn ông trung niên áo trắng, máu tươi b*n r*.

“Ách!”

Người đàn ông trung niên áo trắng thét lên một tiếng đau đớn, cả người bị đánh bật ngược ra, rơi phịch xuống đất.

Mọi người thấy vậy, sắc mặt đều thay đổi.

Bọn họ không nghĩ tới, ngay cả Trương sư huynh cũng bị Tô Dịch một kiếm đánh bại.

Tô Dịch nhìn người đàn ông trung niên áo trắng đang nằm trên đất, khẽ mỉm cười: “Còn muốn tiếp tục không?”

Người đàn ông trung niên áo trắng nghe vậy, sắc mặt tái nhợt, lắc đầu: “Không… không dám.”

Tô Dịch gật đầu, sau đó nhìn về phía Lâm Phi Vũ, nói: “Còn các ngươi?”

Lâm Phi Vũ vội vàng lắc đầu: “Chúng ta cũng không dám.”

Tô Dịch khẽ mỉm cười: “Vậy thì tốt.”

Nói xong, hắn quay người muốn rời đi.

Nhưng lúc này, người đàn ông trung niên áo trắng đột nhiên mở miệng: “Tiểu huynh đệ, chờ một chút.”

Tô Dịch quay đầu nhìn lại, hỏi: “Còn có việc gì?”

Người đàn ông trung niên áo trắng nói: “Tiểu huynh đệ, ngươi thực lực mạnh mẽ như vậy, không biết có hứng thú gia nhập Thanh Vân môn của chúng ta không?”

Tô Dịch nghe vậy, khẽ mỉm cười: “Không có hứng thú.”

Nói xong, hắn không quay đầu lại nữa, thẳng bước rời đi.

Người đàn ông trung niên áo trắng nhìn bóng lưng của Tô Dịch, trong mắt lóe lên một tia phức tạp.

Hắn biết, Tô Dịch tuyệt đối chẳng phải hạng tầm thường, ngày sau ắt sẽ thành nhân vật lừng danh thiên hạ.Tr​u​yện được​ ​lấ​y ​từ ​khotr​u​y​enchu.clo​ud

Chỉ tiếc, hắn không thể chiêu mộ được.

Lâm Phi Vũ đi tới, hỏi: “Trương sư huynh, ngươi không sao chứ?”

Người đàn ông trung niên áo trắng lắc đầu: “Không sao, chỉ là bị thương nhẹ.”

Nói xong, hắn đứng dậy, nhìn về phía Tô Dịch đã đi xa, thở dài: “Lâm sư đệ, người này không đơn giản, sau này nếu gặp lại, nhất định phải cẩn thận.”

Lâm Phi Vũ gật đầu: “Vâng, ta hiểu rồi.”

Người đàn ông trung niên áo trắng lại nói: “Được rồi, chúng ta về đi.”

“Vâng.”

Mọi người đồng loạt đáp, sau đó quay người rời đi.

Trên đường về, Lâm Phi Vũ không nhịn được hỏi: “Trương sư huynh, ngươi nói người đó đến tột cùng là ai? Tại sao lại mạnh như vậy?”

Người đàn ông trung niên áo trắng lắc đầu: “Ta cũng không biết, nhưng ta có thể khẳng định, người đó tuyệt đối không phải người bình thường. Có lẽ, hắn là thiên tài của một đại tông môn nào đó.”

Lâm Phi Vũ nghe vậy, trong lòng hơi chấn động.

Nếu thật sự là thiên tài của đại tông môn, vậy thì không trách hắn mạnh mẽ như vậy.

“Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa.” Người đàn ông trung niên áo trắng nói, “Chúng ta về trước đi, việc yêu đan, ta sẽ nghĩ cách khác.”

“Vâng.” Lâm Phi Vũ gật đầu.

Một đám người dần dần đi xa.

Mà Tô Dịch, lúc này đã trở về trong phòng.

Hắn ngồi xuống giường, lấy ra viên yêu đan của Hỏa Diễm Mãng, bắt đầu luyện hóa.

Viên yêu đan này chứa lực lượng hỏa thuần túy, đối với hắn hiện tại mà nói, cũng có chút tác dụng.

Không bao lâu, tu vi của hắn đã đạt đến đỉnh điểm Luyện Khí tầng sáu, chỉ cần một bước nữa, liền có thể đột phá đến Luyện Khí tầng bảy.

Nhưng vào lúc này, hắn đột nhiên dừng lại.

“Không được, nếu đột phá bây giờ, căn cơ sẽ không vững.” Tô Dịch thầm nghĩ.

Hắn biết, tu luyện nhất định phải chú trọng căn cơ, nếu vì mù quáng đột phá mà bỏ qua căn cơ, về sau sẽ rất khó tiến xa hơn.

Vì vậy, hắn quyết định tạm thời không đột phá, mà tiếp tục củng cố tu vi.

Hắn ngừng hấp thu lực lượng trong yêu đan, chuyển sang vận chuyển công pháp, bắt đầu củng cố tu vi.

Không bao lâu, tu vi của hắn đã hoàn toàn ổn định, căn cơ cũng vững chắc hơn trước.

Tô Dịch mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.

“Được rồi, bây giờ có thể đột phá.” Hắn thầm nghĩ.

Hắn lại lần nữa vận chuyển công pháp, bắt đầu hấp thu lực lượng trong yêu đan.

Lần này, hắn không còn do dự, trực tiếp đem toàn bộ lực lượng trong yêu đan hấp thu vào cơ thể.

Theo lực lượng hỏa thuần túy không ngừng chảy vào, tu vi của hắn bắt đầu tăng vọt.

Rất nhanh, tu vi của hắn đã đạt đến đỉnh điểm Luyện Khí tầng sáu, sau đó, một tiếng vang nhẹ vang lên trong cơ thể.

Ầm!

Tu vi của hắn đột phá, tiến vào Luyện Khí tầng bảy!

Tô Dịch cảm nhận được tu vi tăng mạnh, trong lòng hơi vui.

“Cuối cùng cũng đột phá.” Hắn thở dài một hơi.

Đột phá đến Luyện Khí tầng bảy, thực lực của hắn lại tăng lên một bậc, bây giờ, ngay cả Luyện Khí tầng chín, hắn cũng có thể một chiêu đánh bại.

“Được rồi, tiếp theo, nên đi tìm một ít tài nguyên tu luyện.” Tô Dịch thầm nghĩ.

Hắn biết, tu luyện cần rất nhiều tài nguyên, nếu chỉ dựa vào bản thân khổ tu, tiến độ sẽ rất chậm.

Vì vậy, hắn quyết định đi tìm một ít tài nguyên tu luyện.

Hắn đứng dậy, đi ra khỏi phòng.

Lúc này, trời đã tối, bên ngoài đã tối đen như mực.

Nhưng đối với Tô Dịch mà nói, ban đêm cũng không có gì khác biệt.T​r​uy​ện đ​ược lấy ​từ ​khotru​yen​chu.​clou​d​

Hắn đi thẳng về phía trấn nhỏ.

Hắn nghe nói, trong trấn nhỏ có một cái chợ đen, nơi đó có thể mua được rất nhiều tài nguyên tu luyện.

Hắn muốn đi đó xem một chút.

Không bao lâu, hắn đã đến trấn nhỏ.

Trấn nhỏ ban đêm rất yên tĩnh, trên đường phố không có bóng người.

Tô Dịch đi thẳng về phía chợ đen.

Chợ đen nằm ở một góc tối của trấn nhỏ, bên ngoài có một tấm biển nhỏ, trên viết ba chữ “Chợ Đen”.

Tô Dịch đi vào, chỉ thấy bên trong rất tối, chỉ có vài ngọn đèn dầu leo lét chiếu sáng.

Trong chợ có rất nhiều người, đều là tu sĩ, đang mua bán trao đổi.

Tô Dịch đi vào, lập tức thu hút sự chú ý của một số người.

Bởi vì hắn quá trẻ, lại chỉ có Luyện Khí tầng bảy, ở chỗ này, có thể nói là yếu nhất.

Nhưng Tô Dịch không để ý, hắn trực tiếp đi đến một gian hàng.

Gian hàng này bán rất nhiều linh thảo và linh tài, đều là những thứ cần thiết cho tu luyện.

Tô Dịch nhìn một lượt, sau đó chỉ vào một cây linh thảo, hỏi: “Cây này bao nhiêu?”

Chủ quán là một ông lão, hắn nhìn Tô Dịch, nói: “Một trăm linh thạch.”

Tô Dịch gật đầu, sau đó lấy ra một trăm linh thạch, đưa cho ông lão.

Ông lão tiếp nhận linh thạch, sau đó đưa linh thảo cho Tô Dịch.

Tô Dịch thu hồi linh thảo, sau đó tiếp tục xem.

Hắn lại mua mấy cây linh thảo và một ít linh tài, tổng cộng tiêu hết năm trăm linh thạch.

Thanh niên này dung mạo xấu xí, tu vi ở Luyện Khí tầng tám, hắn nhìn Tô Dịch, cười lạnh nói: “Tiểu tử, ngươi mua nhiều thứ như vậy, có phải rất giàu không?”

Tô Dịch nhìn thanh niên này, khẽ mỉm cười: “Có chuyện gì không?”

Thanh niên cười lạnh: “Không có gì, chỉ là muốn mượn một ít linh thạch của ngươi dùng.”

“Không phải cướp.” Thanh niên lắc đầu, “Chỉ là mượn, về sau sẽ trả.”

 


Tô Dịch cười lạnh: “Nếu ta không cho mượn thì sao?”

Hắn không nghĩ tới, ở chợ đen này, lại có người dám công khai cướp đoạt.

Xoẹt!

Xoẹt!

“Ách!”

Bọn họ không nghĩ tới Tô Dịch lại mạnh mẽ như vậy, một kiếm đã đánh bại một người Luyện Khí tầng tám.

Nhưng lúc này, một thanh âm lạnh lùng đột nhiên vang lên: “Đứng lại!”

Tô Dịch quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông trung niên đang đi tới.

Người đàn ông trung niên này dung mạo âm trầm, tu vi đã đạt tới Luyện Khí tầng chín, hắn nhìn Tô Dịch, nói: “Tiểu tử, ngươi dám đánh người của ta?”

Tô Dịch nhìn người đàn ông trung niên, khẽ mỉm cười: “Ngươi là ai?”

“Ta là chủ nhân của chợ đen này.” Người đàn ông trung niên nói, “Ngươi đánh người của ta, có phải là không cho ta mặt mũi?”

Tô Dịch cười lạnh: “Mặt mũi? Ngươi không hỏi rõ chuyện gì xảy ra, liền nói ta không cho ngươi mặt mũi?”

Người đàn ông trung niên nghe vậy, sắc mặt hơi biến, nhưng vẫn nói: “Dù thế nào, ngươi cũng không được đánh người của ta.”

Tô Dịch khẽ mỉm cười: “Vậy ngươi muốn làm gì?”

Người đàn ông trung niên nói: “Ngươi phải bồi thường.”

“Bồi thường cái gì?” Tô Dịch hỏi.

“Một ngàn linh thạch.” Người đàn ông trung niên nói.

Tô Dịch nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia châm chọc: “Nếu ta không bồi thường thì sao?”

“Vậy thì đừng trách ta không khách khí.” Người đàn ông trung niên nói, sau đó vung tay, một đạo quyền ấn đánh tới.

Hắn không nghĩ tới, chủ nhân của chợ đen này lại là người như vậy.

Hắn không tránh né, ngược lại giơ tay phải ra, một đạo kiếm khí màu xanh chém ra.

Xoẹt!

Kiếm khí màu xanh chém vào quyền ấn, lập tức đem quyền ấn chém nát, sau đó thẳng tắp chém về phía người đàn ông trung niên.

Người đàn ông trung niên thấy kiếm khí chém tới, trong mắt lóe lên vẻ kinh hãi, vội vàng lui lại.

Nhưng kiếm khí quá nhanh, hắn vừa mới lui, kiếm khí đã chém vào ngực hắn.

Xoẹt!

Một vết thương dài xuất hiện trên ngực người đàn ông trung niên, máu tươi b*n r*.Truyệ​n được lấy​ từ ​khot​ruy​enc​hu​.c​loud

“Ách!”

Người đàn ông trung niên kêu thảm thiết một tiếng, cả người bị đánh văng ra, rơi phịch xuống đất.

Mọi người xung quanh thấy vậy, sắc mặt đều thay đổi.

Bọn họ không nghĩ tới, ngay cả chủ nhân của chợ đen cũng bị Tô Dịch một kiếm đánh bại.

Tô Dịch nhìn người đàn ông trung niên đang nằm trên đất, khẽ mỉm cười: “Còn muốn bồi thường không?”

Người đàn ông trung niên nghe vậy, sắc mặt tái nhợt, lắc đầu: “Không… không dám.”

Tô Dịch gật đầu: “Vậy thì tốt.”

Nói xong, hắn quay người muốn rời đi.

Nhưng lúc này, người đàn ông trung niên đột nhiên mở miệng: “Tiểu huynh đệ, chờ một chút.”

Tô Dịch quay đầu nhìn lại, hỏi: “Còn có việc gì?”

Người đàn ông trung niên nói: “Tiểu huynh đệ, ngươi thực lực mạnh mẽ như vậy, không biết có hứng thú gia nhập chợ đen của chúng ta không?”

Tô Dịch nghe vậy, khẽ mỉm cười: “Không có hứng thú.”

Nói xong, hắn không quay đầu lại nữa, thẳng bước rời đi.

Người đàn ông trung niên nhìn bóng lưng của Tô Dịch, trong mắt lóe lên một tia phức tạp.

Hắn biết, Tô Dịch tuyệt đối chẳng phải kẻ tầm thường, sau này nhất định sẽ thành danh chấn thiên hạ.

Chỉ tiếc, hắn không thể chiêu mộ được.

Tô Dịch rời khỏi chợ đen, trở về trong phòng.

Hắn ngồi xuống giường, bắt đầu luyện hóa những linh thảo và linh tài vừa mua.

Những thứ này đều là tài nguyên tu luyện, đối với hắn hiện tại mà nói, cũng có chút tác dụng.

Không bao lâu, tu vi của hắn đã đạt đến đỉnh điểm Luyện Khí tầng bảy, chỉ cần một bước nữa, liền có thể đột phá đến Luyện Khí tầng tám.

Nhưng hắn lại một lần nữa dừng lại.

“Không được, vẫn phải củng cố căn cơ.” Hắn thầm nghĩ.

Hắn biết, tu luyện nhất định phải chú trọng căn cơ, nếu vì mù quáng đột phá mà bỏ qua căn cơ, về sau sẽ rất khó tiến xa hơn.

Vì vậy, hắn quyết định tạm thời không đột phá, mà tiếp tục củng cố tu vi.

Hắn ngừng hấp thu lực lượng, chuyển sang vận chuyển công pháp, bắt đầu củng cố tu vi.

Không bao lâu, tu vi của hắn đã hoàn toàn ổn định, căn cơ cũng vững chắc hơn trước.

Tô Dịch mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.

“Được rồi, bây giờ có thể đột phá.” Hắn thầm nghĩ.

Hắn lại lần nữa vận chuyển công pháp, bắt đầu hấp thu lực lượng.

Lần này, hắn không còn do dự, trực tiếp đem toàn bộ lực lượng hấp thu vào cơ thể.

Theo lực lượng không ngừng chảy vào, tu vi của hắn bắt đầu tăng vọt.

Rất nhanh, tu vi của hắn đã đạt đến đỉnh điểm Luyện Khí tầng bảy, sau đó, một tiếng vang nhẹ vang lên trong cơ thể.

Ầm!

Tu vi của hắn đột phá, tiến vào Luyện Khí tầng tám!

Tô Dịch cảm nhận được tu vi tăng mạnh, trong lòng hơi vui.

“Cuối cùng cũng đột phá.” Hắn thở dài một hơi.

Đột phá đến Luyện Khí tầng tám, thực lực của hắn lại tăng lên một bậc, bây giờ, ngay cả Luyện Khí tầng chín, hắn cũng có thể dễ dàng đánh bại.Nếu b​ạn ​th​ấy ​dòng ​nà​y​, ​tran​g ​w​eb​ kia đã​ ăn c​ắ​p nội​ ​d​ung

“Được rồi, tiếp theo, nên đi tìm một ít cơ duyên.” Tô Dịch thầm nghĩ.

Hắn biết, tu luyện không chỉ cần tài nguyên, còn cần cơ duyên.

Nếu có cơ duyên, tu vi có thể tăng nhanh hơn.

Vì vậy, hắn quyết định đi tìm một ít cơ duyên.

Hắn đứng dậy, đi ra khỏi phòng.

Lúc này, trời đã sáng, bên ngoài đã sáng rõ.

Tô Dịch đi thẳng về phía núi.

Hắn nghe nói, trong núi có rất nhiều cơ duyên, chỉ cần vận khí tốt, liền có thể gặp được.

Hắn muốn đi đó xem một chút.

Không bao lâu, hắn đã đến núi.

Nơi này so với những nơi khác càng thêm hoang vu, cây cối um tùm, đá núi lởm chởm.

Tô Dịch đi vào núi, bắt đầu tìm kiếm cơ duyên.

Hắn đi rất lâu, nhưng không tìm thấy gì.

“Xem ra cơ duyên không dễ tìm như vậy.” Hắn thầm nghĩ.

Đúng lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy một trận tiếng đánh nhau.

Tô Dịch hơi nghi ngờ, lập tức đi về phía nơi phát ra tiếng động.

Hắn vừa đi không bao xa, liền thấy một đám người đang vây công một con yêu thú.

Con yêu thú này thân hình to lớn, toàn thân phủ đầy vảy màu vàng, trên đầu có một cái sừng, hai mắt to như chuông đồng, phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

“Kim Giác Thú!” Tô Dịch trong lòng hơi động.

Kim Giác Thú là một loài yêu thú hạng trung, thực lực ngang ngửa với tu sĩ Trúc Cơ, cực kỳ hung mãnh.

Mà đám người đang vây công nó, tu vi cũng không yếu, đều ở Luyện Khí tầng tám, tầng chín, cầm đầu càng là một người Trúc Cơ kỳ.

Nhưng dù vậy, bọn họ vẫn không chiếm được ưu thế, ngược lại bị Kim Giác Thú đè ép đánh.

Tô Dịch nhìn một lúc, sau đó quyết định ra tay.

Hắn biết, Kim Giác Thú là một loài yêu thú trung phẩm, trên người có nhiều nguyên liệu quý, nhất là cái sừng vàng kia, là thứ tuyệt hảo để luyện chế binh khí.

Nếu có thể giết nó, nhất định sẽ thu hoạch rất nhiều.

Xoẹt!

Kiếm khí màu xanh chém về phía Kim Giác Thú, tốc độ cực nhanh, uy lực cũng cực mạnh.

Xoẹt!

“Gầm!”

Kim Giác Thú phát ra một tiếng gầm đau đớn, thân hình cuồn cuộn, hai mắt trở nên điên cuồng.

Nó quay đầu nhìn về phía Tô Dịch, trong mắt lóe lên vẻ sát ý.

Tô Dịch không sợ hãi, ngược lại cười khẽ: “Lại đến.”

Nói xong, hắn lại vung tay, một đạo kiếm khí màu xanh khác chém ra.

Lần này, kiếm khí mạnh hơn, nhanh hơn.

Kim Giác Thú thấy kiếm khí chém tới, trong mắt lóe lên vẻ kinh hãi, vội vàng co người lại, muốn tránh né.

Nhưng kiếm khí quá nhanh, nó vừa mới co người, kiếm khí đã chém vào thân thể nó.

Xoẹt!

Một vết thương dài khác xuất hiện trên thân thể Kim Giác Thú, máu tươi b*n r*.

“Gầm!”

Kim Giác Thú gầm lên một tiếng thảm thiết, thân thể run rẩy rồi đổ vật xuống đất, bất động.

Mọi người thấy vậy, sắc mặt đều thay đổi.

Bọn họ không nghĩ tới, Tô Dịch chỉ có hai kiếm, liền đã g**t ch*t Kim Giác Thú.

Người cầm đầu đi tới, nhìn Tô Dịch, nói: “Đa tạ tiểu huynh đệ ra tay tương trợ.”

Tô Dịch khẽ mỉm cười: “Không có gì.”

Người cầm đầu lại nói: “Tiểu huynh đệ thực lực mạnh mẽ như vậy, không biết có hứng thú gia nhập chúng ta không?”

Tô Dịch lắc đầu: “Không có hứng thú.”N​ế​u bạ​n​ thấ​y dòn​g​ nà​y,​ tr​a​n​g​ we​b​ kia​ đ​ã ​ăn​ cắ​p ​nộ​i dung

Người cầm đầu thấy vậy, cũng không nói thêm gì, chỉ là lắc đầu thở dài.

Không bao lâu, Tô Dịch đã lột xong da Kim Giác Thú, đồng thời lấy ra một viên yêu đan màu vàng.

Viên yêu đan này to bằng nắm tay, tỏa ra kim quang, chính là yêu đan của Kim Giác Thú.

Tô Dịch cầm yêu đan, cảm nhận được cỗ lực lượng kim thuần túy bên trong, trong lòng hơi vui.

“Viên yêu đan này, đủ để luyện chế một lô Kim Linh Đan.” Hắn thầm nghĩ.

Kim Linh Đan là một loại đan dược trung phẩm, có thể tăng cường tu vi thuộc tính kim, với hắn lúc này cũng có chút ích lợi.

Tô Dịch thu hồi yêu đan và da thú, sau đó quay người rời đi.

Người cầm đầu nhìn bóng lưng của hắn, trong mắt lóe lên một tia phức tạp.

Hắn biết, Tô Dịch tuyệt đối chẳng phải kẻ tầm thường, ngày sau ắt sẽ thành nhân vật lừng danh thiên hạ.

Chỉ tiếc, hắn không thể chiêu mộ được.

Tô Dịch rời khỏi núi, trở về trong phòng.

Hắn ngồi xuống giường, bắt đầu luyện hóa yêu đan của Kim Giác Thú.

Viên yêu đan này chứa lực lượng kim thuần túy, đối với hắn hiện tại mà nói, cũng có chút tác dụng.

Không bao lâu, tu vi của hắn đã đạt đến đỉnh điểm Luyện Khí tầng tám, chỉ cần một bước nữa, liền có thể đột phá đến Luyện Khí tầng chín.

Nhưng hắn lại một lần nữa dừng lại.

“Không được, vẫn phải củng cố căn cơ.” Hắn thầm nghĩ.

Hắn biết, tu luyện nhất định phải chú trọng căn cơ, nếu vì mù quáng đột phá mà bỏ qua căn cơ, về sau sẽ rất khó tiến xa hơn.

Vì vậy, hắn quyết định tạm thời không đột phá, mà tiếp tục củng cố tu vi.

Hắn ngừng hấp thu lực lượng, chuyển sang vận chuyển công pháp, bắt đầu củng cố tu vi.

Không bao lâu, tu vi của hắn đã hoàn toàn ổn định, căn cơ cũng vững chắc hơn trước.

Tô Dịch mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.

“Được rồi, bây giờ có thể đột phá.” Hắn thầm nghĩ.

Hắn lại lần nữa vận chuyển công pháp, bắt đầu hấp thu lực lượng.

Lần này, hắn không còn do dự, trực tiếp đem toàn bộ lực lượng trong yêu đan hấp thu vào cơ thể.

Theo lực lượng kim thuần túy không ngừng chảy vào, tu vi của hắn bắt đầu tăng vọt.

Rất nhanh, tu vi của hắn đã đạt đến đỉnh điểm Luyện Khí tầng tám, sau đó, một tiếng vang nhẹ vang lên trong cơ thể.

Ầm!

Tu vi của hắn đột phá, tiến vào Luyện Khí tầng chín!

“Cuối cùng cũng đột phá.” Hắn thở dài một hơi.

Đột phá đến Luyện Khí tầng chín, thực lực của hắn lại tăng lên một bậc, bây giờ, ngay cả Trúc Cơ kỳ, hắn cũng có thể một chiêu đánh bại.

“Được rồi, tiếp theo, nên đi tìm một ít cơ duyên lớn hơn.” Tô Dịch thầm nghĩ.

Hắn biết, tu luyện cần rất nhiều cơ duyên, nếu chỉ dựa vào bản thân khổ tu, tiến độ sẽ rất chậm.

Vì vậy, hắn quyết định đi tìm một ít cơ duyên lớn hơn.

Hắn đứng dậy, đi ra khỏi phòng.

Lúc này, trời đã tối, bên ngoài đã tối đen như mực.

Nhưng đối với Tô Dịch mà nói, ban đêm cũng không có gì khác biệt.

Hắn đi thẳng về phía một cái hang động.

Hắn nghe nói, trong hang động đó có một cái di tích cổ, nơi đó có rất nhiều bảo vật.

Hắn muốn đi đó xem một chút.

Không bao lâu, hắn đã đến hang động.

Hang động này rất tối, bên trong âm phong xuyên xuyên, khiến người ta lạnh buốt.

Tô Dịch không sợ hãi, trực tiếp đi vào.

Hắn đi rất lâu, cuối cùng đến một cái đại điện.

Trong đại điện rất rộng, bốn phía đều là tường đá, trên tường khắc đầy hoa văn cổ xưa.

Ở giữa đại điện, có một cái bàn thờ, trên bàn thờ đặt một cái hộp.

Tô Dịch đi tới, mở hộp ra.

Bên trong hộp có một quyển sách cổ.

Hắn cầm quyển sách cổ lên, mở ra xem.

Trên sách ghi chép một môn công pháp, tên là “Cửu Chuyển Kim Thân Quyết”.

Cửu Chuyển Kim Thân Quyết là một môn công pháp luyện thể, tu luyện đến cảnh giới cao thâm, có thể đạt đến cảnh giới kim thân bất hủ.

Tô Dịch nhìn quyển sách cổ, trong lòng hơi động.

Hắn biết, Cửu Chuyển Kim Thân Quyết là một môn công pháp cực kỳ hiếm có, nếu có thể tu luyện, thực lực sẽ tăng vọt.

Hắn không do dự, lập tức bắt đầu tu luyện.

Hắn ngồi xuống đất, vận chuyển Cửu Chuyển Kim Thân Quyết.

Theo công pháp vận chuyển, thân thể của hắn bắt đầu phát ra kim quang, da thịt cũng trở nên cứng cáp hơn.

Không bao lâu, thân thể của hắn đã đạt đến cảnh giới nhất chuyển.

Tô Dịch cảm nhận được sự biến hóa của thân thể, trong lòng hơi vui.

“Quả nhiên là công pháp luyện thể, hiệu quả thật tốt.” Hắn thầm nghĩ.

Hắn tiếp tục tu luyện, muốn đột phá đến nhị chuyển.

Nhưng lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy một trận tiếng bước chân.

Tô Dịch hơi nghi ngờ, lập tức dừng tu luyện, đứng dậy.

Hắn nhìn về phía cửa đại điện, chỉ thấy một đám người đang đi tới.

Cầm đầu là một lão giả, tu vi đã đạt tới Trúc Cơ kỳ.

Lão giả nhìn Tô Dịch, nói: “Tiểu tử, ngươi là ai? Tại sao lại ở đây?”

Tô Dịch khẽ mỉm cười: “Ta là người qua đường, tình cờ đến đây.”

Lão giả nghe vậy, sắc mặt hơi biến, nhưng vẫn nói: “Ngươi có thấy một quyển sách cổ không?”

“Ở đâu?” Lão giả vội hỏi.

“Trong tay ta.” Tô Dịch nói.

Tô Dịch khẽ mỉm cười: “Sách cổ này vốn là vô chủ, ai tìm được thì thuộc về người đó.”

Lão giả nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia sát ý: “Tiểu tử, ngươi dám cướp sách cổ của ta?”

Tô Dịch cười lạnh: “Cướp? Sách cổ này vốn là vô chủ, sao lại thành của ngươi?”

Cuốn sách cổ này là tổ tiên lão phu để lại, đương nhiên là của lão phu.

Lão giả nghe vậy, sắc mặt càng thêm lạnh lùng: “Tiểu tử, ngươi thật sự không giao ra?”

Tô Dịch khẽ mỉm cười: “Nếu ta không giao thì sao?”

“Vậy thì đừng trách ta không khách khí.” Lão giả nói, sau đó vung tay, một đạo quyền ấn đánh tới.

Tô Dịch thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia sát ý.

Hắn không ngờ, lão già này lại dám ra tay.

Hắn không tránh né, ngược lại giơ tay phải ra, một đạo kiếm khí màu xanh chém ra.

Xoẹt!B​ạn đang đọc t​ruyệ​n từ​ t​ra​ng khác

Kiếm khí màu xanh chém vào quyền ấn, lập tức đem quyền ấn chém nát, sau đó thẳng tắp chém về phía lão giả.

Lão nhân thấy kiếm khí chém tới, trong mắt lóe lên vẻ kinh hãi, vội vàng lùi gấp.

Nhưng kiếm khí quá nhanh, hắn vừa mới lui, kiếm khí đã chém vào ngực hắn.

Xoẹt!

Một vết chém dài hiện ra trên ngực lão nhân, máu tươi văng tung tóe.

“Ách!”

Lão nhân thét lên một tiếng thảm thiết, thân hình văng ngược ra, đập xuống đất.

Mọi người phía sau thấy vậy, sắc mặt đều thay đổi.

Bọn họ không nghĩ tới, Tô Dịch lại mạnh mẽ như vậy, một kiếm đã đánh bại một người Trúc Cơ kỳ.

Tô Dịch nhìn lão giả đang nằm trên đất, khẽ mỉm cười: “Còn muốn sách cổ không?”

Lão giả nghe vậy, sắc mặt tái nhợt, lắc đầu: “Không… không dám.”

Tô Dịch gật đầu: “Vậy thì tốt.”

Nhưng lúc này, lão giả đột nhiên mở miệng: “Tiểu huynh đệ, chờ một chút.”

Tô Dịch quay đầu nhìn lại, hỏi: “Còn có việc gì?”

Lão giả nói: “Tiểu huynh đệ, ngươi thực lực mạnh mẽ như vậy, không biết có hứng thú gia nhập tông môn của chúng ta không?”

Nói xong, hắn không quay đầu lại nữa, thẳng bước rời đi.

Lão giả nhìn bóng lưng của Tô Dịch, trong mắt lóe lên một tia phức tạp.

Hắn biết, Tô Dịch tuyệt đối chẳng phải hạng người tầm thường, ngày sau nhất định sẽ trở thành nhân vật lừng danh thiên hạ.

Chỉ tiếc, hắn không thể chiêu mộ được.

Tô Dịch rời khỏi hang động, trở về trong phòng.

Hắn biết, công pháp này rất mạnh, nếu có thể tu luyện đến cảnh giới cao thâm, thực lực sẽ tăng vọt.

Hắn vận chuyển công pháp, bắt đầu tu luyện.

Người đàn ông trung niên nghe vậy, sắc mặt hơi biến, nhưng vẫn nói: “Tiểu huynh đệ, ngươi có thể suy nghĩ kỹ lại, Vạn Bảo Các của chúng ta là tổ chức lớn nhất trong tu tiên giới, nếu gia nhập, ngươi sẽ nhận được rất nhiều tài nguyên tu luyện.”

Người phụ nữ này dung mạo xinh đẹp, khí chất cao quý, tu vi đã đạt tới Trúc Cơ kỳ.

Người phụ nữ nghe vậy, sắc mặt hơi biến, nhưng vẫn nói: “Tiểu huynh đệ, ngươi có thể suy nghĩ kỹ lại, Đại Triều của chúng ta là quốc gia lớn nhất trong tu tiên giới, nếu gia nhập, ngươi sẽ nhận được rất nhiều tài nguyên tu luyện.”

Vị lão tăng này dung mạo từ bi, khí chất siêu thoát, tu vi đã đạt tới Kim Đan kỳ.

Hắn nhìn Tô Dịch, nói: “Thí chủ, lão nạp là trụ trì của Thiếu Lâm Tự, lần này đến đây, là muốn mời thí chủ gia nhập Thiếu Lâm Tự của chúng ta.”

Tô Dịch nghe vậy, khẽ mỉm cười: “Tại sao?”

Vị lão tăng nói: “Bởi vì thí chủ thực lực mạnh mẽ, lại còn trẻ, tương lai nhất định sẽ trở thành nhân vật nổi tiếng. Thiếu Lâm Tự của chúng ta cần nhân tài như thí chủ.”

Tô Dịch lắc đầu: “Xin lỗi, ta không có hứng thú.”

Vị lão tăng nghe vậy, sắc mặt hơi biến, nhưng vẫn nói: “Thí chủ có thể suy nghĩ kỹ lại, Thiếu Lâm Tự của chúng ta là tông môn lớn nhất trong tu tiên giới, nếu gia nhập, thí chủ sẽ nhận được rất nhiều tài nguyên tu luyện.”

Tô Dịch vẫn lắc đầu: “Không cần.”

Vị lão tăng thấy Tô Dịch kiên quyết như vậy, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ là lắc đầu thở dài: “Được rồi, nếu thí chủ không muốn, lão nạp cũng không miễn cưỡng.”

Nói xong, hắn quay người rời đi.

Tô Dịch đóng cửa lại, tiếp tục tu luyện.

Hắn biết, Thiếu Lâm Tự là tông môn lớn nhất trong tu tiên giới, nếu gia nhập, thật sự sẽ nhận được rất nhiều tài nguyên tu luyện.

Nhưng hắn không muốn bị ràng buộc, hắn muốn tự do tự tại, tự mình tu luyện.

Vì vậy, hắn từ chối.

Hắn ngồi xuống giường, tiếp tục tu luyện Cửu Chuyển Kim Thân Quyết.

Theo công pháp vận chuyển, thân thể của hắn không ngừng biến hóa, kim quang cũng càng ngày càng sáng.

Không bao lâu, thân thể của hắn đã đạt đến cảnh giới ngũ chuyển.

Tô Dịch cảm nhận được sự biến hóa của thân thể, trong lòng hơi vui.

“Quả nhiên là công pháp luyện thể, hiệu quả thật tốt.” Hắn thầm nghĩ.

Hắn tiếp tục tu luyện, muốn đột phá đến lục chuyển.

Nhưng lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy một trận tiếng gõ cửa.

Tô Dịch hơi nghi ngờ, lập tức dừng tu luyện, đứng dậy.

Hắn đi ra mở cửa, chỉ thấy một vị đạo nhân đang đứng bên nợi.

Trước Tiếp