Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 137: Khai Khẩn Linh Điền (Cảm ơn HaHa Lại Ngu Rồi đã thưởng 100 tệ)

Trước Tiếp

Chương 123: Khai Khẩn Linh Điền (Cảm ơn HaHa Lại Ngu Rồi đã thưởng 100 tệ)

Trong phòng, Lục Huyền nhìn chằm chằm vào viên đá màu xanh lục trong tay, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Hắn cẩn thận cảm nhận, quả nhiên phát hiện trong viên đá này ẩn chứa một luồng linh khí tinh thuần, mặc dù không nhiều, nhưng so với linh khí trong không khí thì tinh thuần hơn rất nhiều.

“Không nghĩ tới trên thế giới này thực sự có Linh Thạch tồn tại.”

Lục Huyền lẩm bẩm, trong lòng vừa mừng vừa lo.

Mừng là vì có Linh Thạch, hắn có thể nhanh chóng tăng cao tu vi, thậm chí có thể dùng Linh Thạch để bố trí trận pháp, luyện chế pháp khí.

Lo là vì Linh Thạch xuất hiện, chứng tỏ thế giới này không đơn giản như vẻ ngoài, rất có thể còn có những tu sĩ khác tồn tại.

“Bất quá, dù sao cũng là chuyện tốt.”

Lục Huyền thu hồi Linh Thạch, quyết định trước tiên dùng nó để khai khẩn Linh Điền.

Hắn đi ra ngoài phòng, đến một mảnh đất trống trong sân.

Mảnh đất này rộng khoảng một mẫu, đất đai màu mỡ, là nơi thích hợp nhất để khai khẩn Linh Điền.

Lục Huyền lấy ra Linh Thạch, vận chuyển chân khí, bắt đầu bố trí trận pháp.

Hắn muốn bố trí một tòa “Tụ Linh Trận”, có thể hấp thu linh khí trong thiên địa, tăng cường độ phì nhiêu của Linh Điền.

Tụ Linh Trận là một loại trận pháp cơ bản, đối với Lục Huyền mà nói không khó.

Chỉ thấy hắn ngón tay như bút, tại trên mặt đất vẽ ra từng đạo phù văn, những phù văn này tương hỗ liên kết, tạo thành một tòa trận pháp phức tạp.

Sau đó, hắn đem Linh Thạch đặt ở trung tâm trận pháp.

Oanh!

Trong nháy mắt, trận pháp sáng lên, một luồng linh khí tinh thuần từ Linh Thạch tuôn ra, dung nhập vào trận pháp.

Trận pháp bắt đầu vận chuyển, hấp thu linh khí trong thiên địa, không ngừng tăng cường.

Lục Huyền nhìn thấy cảnh này, trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng.

“Có Tụ Linh Trận, Linh Điền này chắc chắn có thể trồng ra Linh Dược chất lượng cao.”

Hắn lấy ra một ít hạt giống Linh Dược, cẩn thận gieo xuống đất.

Những hạt giống này đều là hắn từ trong di tích cổ tu sĩ tìm được, tuy không phải là thứ quý giá gì, nhưng đối với hắn hiện tại mà nói cũng đủ dùng rồi.

Sau khi gieo hạt giống, Lục Huyền lại dùng chân khí tưới nước, thúc đẩy hạt giống nảy mầm.

Chỉ một lát sau, trên mặt đất liền mọc lên những mầm xanh non nớt.

Những mầm xanh này tràn đầy sinh cơ, tỏa ra khí tức Linh Dược nhàn nhạt.

“Không tệ.”

Lục Huyền gật đầu, biết rằng Linh Điền đã khai khẩn thành công.

Chỉ cần chăm sóc cẩn thận, chẳng bao lâu nữa những Linh Dược này sẽ trưởng thành, đến lúc đó hắn liền có thể thu hoạch, dùng để luyện đan hoặc trực tiếp hấp thu.

“Tiếp theo, chính là tìm kiếm thêm Linh Thạch.”

Lục Huyền ánh mắt lóe lên, trong lòng đã có kế hoạch.

Hắn quyết định đi một chuyến chợ đen, xem có thể mua được Linh Thạch hay không.Bạn ​đ​ang​ đ​ọc ​tru​yện t​ừ ​t​rang ​khác

Chợ đen là nơi giao dịch của giới tu sĩ, nơi đó thường có rất nhiều thiên tài địa bảo xuất hiện.

Tuy nhiên, chợ đen cũng vô cùng nguy hiểm, nếu không có đủ thực lực, rất dễ bị người khác nhòm ngó.

Nhưng Lục Huyền không sợ, với thực lực hiện tại của hắn, chỉ cần không gặp phải tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ, hắn đều có thể ứng phó.

“Vậy thì đi thôi.”

Lục Huyền quyết định, lập tức chuẩn bị lên đường.

Hắn thay đổi trang phục, đeo lên mặt nạ, biến thành một tên tu sĩ bí ẩn.

Sau đó, hắn rời khỏi nhà, hướng về phía chợ đen mà đi.

Chợ đen nằm ở ngoại ô thành phố, là một tòa kiến trúc cổ xưa.

Bên ngoài tòa kiến trúc này trông rất bình thường, nhưng bên trong lại ẩn chứa huyền cơ.

Lục Huyền đi đến cửa, đưa ra một tấm thẻ màu đen.

Tấm thẻ này là hắn từ trên thi thể của một tên tu sĩ lấy được, là thông hành để vào chợ đen.

Người gác cửa nhìn thấy tấm thẻ, lập tức để hắn đi vào.

Bước vào bên trong, Lục Huyền lập tức cảm nhận được một luồng khí tức hỗn tạp.

Nơi này tụ tập rất nhiều tu sĩ, có người mặc trang phục cổ xưa, có người mặc trang phục hiện đại, thậm chí còn có người đeo mặt nạ, không để lộ chân dung.

Mọi người đều giữ khoảng cách với nhau, ánh mắt cảnh giác.

Lục Huyền cũng không để ý, trực tiếp đi đến một gian hàng.

Gian hàng này chuyên bán các loại linh thảo, linh tài.

Chủ quán là một lão nhân tóc bạc, ánh mắt tinh anh, tu vi đã đạt tới Luyện Khí tầng trung kỳ.

“Đạo hữu, muốn mua gì?”

Lão nhân nhìn Lục Huyền, khẽ mỉm cười hỏi.

Lục Huyền nhìn qua những linh thảo trên quầy, phát hiện đều là những thứ phổ thông, không có gì đặc biệt.

“Ta muốn mua Linh Thạch.”

Hắn đi thẳng vào vấn đề.

“Linh Thạch?”

Lão giả nghe vậy, ánh mắt khẽ động.

“Đạo hữu, Linh Thạch có thể là vật quý hiếm, giá cả không rẻ.”

“Ta biết.”

Lục Huyền gật đầu: “Ngươi có bao nhiêu, ta đều mua.”

Nghe vậy, ông lão trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.

“Đạo hữu, Linh Thạch ta có không nhiều, chỉ có mười khối.”

Nói xong, hắn lấy ra mười khối Linh Thạch, đặt lên quầy.

Những viên Linh Thạch này đều có màu xanh lục, tỏa ra khí tức linh khí tinh thuần.

Lục Huyền nhìn qua, trong lòng hài lòng.

“Mười khối, đủ rồi.”

Hắn hỏi: “Bao nhiêu tiền?”

“Một khối Linh Thạch, một trăm linh thạch.”


Lão giả nói.

“Một trăm linh thạch?”

 

Lục Huyền nhíu mày, hắn biết linh thạch là đơn vị tiền tệ của giới tu tiên, một khối linh thạch đổi được một vạn lượng bạc trắng.

Một khối Linh Thạch phải một trăm linh thạch, tức là một triệu tệ.

Mười khối chính là mười triệu tệ.

Cái giá này quả thực không rẻ.

Nhưng Lục Huyền cũng không quan tâm, hắn bây giờ không thiếu tiền.

“Được, ta mua.”

Hắn lấy ra một nghìn khối linh thạch, đưa cho ông lão.

Ông lão nhận lấy linh thạch, nở một nụ cười hài lòng.

“Đạo hữu quả là người hào phóng.”

Hắn đem mười khối Linh Thạch giao cho Lục Huyền.

Lục Huyền thu hồi Linh Thạch, quay người rời đi.

Nhưng vào lúc này, một thanh âm lạnh lùng vang lên.

“Dừng lại!”

Lục Huyền quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nam tử áo đen đứng phía sau hắn, ánh mắt lạnh như băng.

Nam tử áo đen này tu vi không yếu, đã đạt đến Luyện Khí trung kỳ.

“Có chuyện gì?”

Nam tử áo đen nhìn chằm chằm vào Lục Huyền, khóe miệng nổi lên một nụ cười lạnh lùng.

“Đạo hữu, ngươi vừa mua Linh Thạch, có phải quá nhiều rồi không?”

“Ý của ngươi là?”

Lục Huyền ánh mắt lạnh đi.

“Ý của ta là, ngươi nên để lại một nửa.”

Nam tử áo đen nói, trong giọng nói mang theo sự đe dọa.

Lục Huyền nghe vậy, không khỏi cười lạnh.

“Ngươi muốn cướp?”

“Có thể nói như vậy.”

Nam tử áo đen cũng không phủ nhận, trực tiếp thừa nhận.

“Đạo hữu, ngươi chỉ là Luyện Khí sơ kỳ, không phải đối thủ của ta, tốt nhất nghe lời ta, nếu không…”

“Không thì sao?”

Lục Huyền ngắt lời, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén.

“Không thì, ngươi sẽ chết.”

Nam tử áo đen nói, một cỗ sát khí bộc phát.

Xung quanh mọi người thấy vậy, đều lùi ra xa, sợ bị liên lụy.

Lục Huyền nhìn nam tử áo đen, trong lòng không hề sợ hãi.

Hắn biết, nơi này là chợ đen, luật lệ chính là mạnh được yếu thua.

Nếu hắn tỏ ra yếu thế, đối phương chắc chắn sẽ càng lấn tới.

Vì vậy, hắn quyết định ra tay.

“Muốn Linh Thạch của ta? Vậy thì xem ngươi có bản lĩnh đó không.”

Lục Huyền nói, một cỗ khí thế cường đại bộc phát.

Oanh!

Trong nháy mắt, khí thế của hắn áp đảo nam tử áo đen.

Nam tử áo đen cảm nhận được khí thế này, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

“Ngươi… ngươi không phải Luyện Khí sơ kỳ!”

Hắn kinh hãi phát hiện, tu vi của Lục Huyền vậy mà đã đạt đến Luyện Khí trung kỳ, thậm chí còn mạnh hơn hắn.C​ông ​sức​ dị​ch t​h​u​ộc đội ngũ c​ủ​a ​khot​r​uye​nchu​.cl​o​ud

“Bây giờ mới biết, đã muộn rồi.”

Lục Huyền lạnh lùng nói, sau đó ra tay.

Chỉ thấy hắn một chưởng đánh ra, một đạo chưởng ấm màu vàng óng ào ạt đánh về phía nam tử áo đen.

Nam tử áo đen vội vàng đỡ đòn, nhưng căn bản không đỡ nổi.

Ầm!

Một tiếng vang lớn, nam tử áo đen bị đánh bay ra, khóe miệng trào ra máu tươi.

“Ngươi… ngươi thật mạnh!”

Lục Huyền không nói thêm lời nào, trực tiếp đi đến trước mặt hắn, một chưởng đánh vào đan điền của hắn.

Phốc!

Nam tử áo đen phun ra một ngụm máu lớn, tu vi bị phế.

“Ngươi… ngươi dám phế tu vi của ta!”

Hắn nhìn Lục Huyền, trong mắt tràn đầy oán độc.

Lục Huyền lạnh lùng nhìn hắn, nói: “Đây là bài học cho ngươi, lần sau đừng tùy tiện nhòm ngó đồ của người khác.”

Nói xong, hắn quay người rời đi.

Mọi người xung quanh nhìn thấy cảnh này, đều kinh hãi không thôi.

Bọn họ không nghĩ tới, Lục Huyền lại mạnh mẽ như vậy, một chiêu liền phế đi tu vi của một tên Luyện Khí trung kỳ.

“Người này là ai? Sao lại mạnh như vậy?”

“Không biết, nhưng tuyệt đối không thể trêu chọc.”

“Đúng vậy, tốt nhất tránh xa hắn.”

Mọi người bàn tán xôn xao, trong lòng đều sinh ra ý sợ hãi đối với Lục Huyền.

Lục Huyền không để ý đến ánh mắt của mọi người, trực tiếp rời khỏi chợ đen.

Hắn trở về nhà, bắt đầu bế quan tu luyện.

Có mười khối Linh Thạch, hắn có thể nhanh chóng tăng cao tu vi.

Hắn tin rằng, chỉ cần cho hắn thời gian, hắn nhất định có thể đột phá đến Luyện Khí hậu kỳ, thậm chí là Trúc Cơ kỳ.

Đến lúc đó, hắn sẽ có đủ thực lực để đối mặt với mọi nguy hiểm.

“Thế giới này, ta nhất định sẽ đứng ở đỉnh cao.”

Lục Huyền ánh mắt kiên định, trong lòng tràn đầy tự tin.

Trước Tiếp