Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Một bên là Động Phủ Thần Tiên hư ảo, một bên là thực cảnh trước mắt.
Lâm Tịch không khỏi trầm tư.
Trước đó, hắn đã từng nghe nói, ở nơi thâm sơn cùng cốc, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện một số cảnh tượng kỳ lạ, có thể là ảo cảnh, cũng có thể là một loại không gian đặc thù nào đó.
Nhưng không gian đặc thù này, thường đều ẩn chứa cơ duyên lớn.
Lâm Tịch nhìn về phía trước, ánh mắt kiên định.
Dù là ảo cảnh hay không gian đặc thù, hắn cũng muốn vào xem thử.
Hắn bước chân về phía trước, tiến vào trong động phủ.
Trong động phủ, ánh sáng lung linh, khí tức cổ xưa tràn ngập.
Lâm Tịch cảm nhận một luồng sức mạnh vô hình bao trùm lấy mình, như đang dò xét từng ngóc ngách trong cơ thể hắn.
Hắn không hề sợ hãi, tiếp tục tiến sâu vào.
Đi được một đoạn, trước mắt hắn đột nhiên xuất hiện một đạo màn sáng.
Trong màn sáng, ẩn hiện một bóng người.
“Ngươi là ai?” Một thanh âm trầm thấp vang lên.
Lâm Tịch dừng bước, nhìn chằm chằm vào bóng người trong màn sáng: “Tại hạ Lâm Tịch, tình cờ đi ngang qua nơi đây, thấy động phủ kỳ lạ nên mới vào xem.”
“Lâm Tịch?” Bóng người trong màn sáng khẽ nhắc lại, giọng đầy vẻ suy tư.
Sau một lúc lâu, thanh âm kia mới lại vang lên: “Ngươi có thể đến được nơi đây, chứng tỏ có duyên phận với ta. Nhưng muốn có được cơ duyên trong động phủ này, ngươi phải vượt qua thử thách của ta.”
Lâm Tịch khẽ gật đầu: “Xin mời tiền bối chỉ giáo.”
“Thử thách rất đơn giản.” Bóng người trong màn sáng nói, “Chỉ cần ngươi có thể trả lời đúng câu hỏi của ta.”
Lâm Tịch hơi kinh ngạc, không nghĩ tới thử thách lại là trả lời câu hỏi.
Nhưng hắn vẫn nói: “Tiền bối cứ hỏi.”
“Động phủ trước mắt ngươi, là thật hay chỉ là ảo ảnh?” Bóng người trong màn sáng hỏi.
Câu hỏi này, nghe thì đơn giản, nhưng kỳ thực ẩn chứa huyền cơ.
Hắn nhìn quanh động phủ, lại nhớ tới cảnh tượng bên ngoài lúc nãy.
Sau một hồi lâu, hắn mới chậm rãi mở miệng: “Cái thật ấy cũng là cái không thật, cái không thật ấy cũng là cái thật.”
“Ồ?” Bóng người trong màn sáng tỏ ra hứng thú, “Nói rõ hơn xem.”
Lâm Tịch nói: “Cái động phủ này, hình dáng bên ngoài thì có thật, nhưng cốt lõi bên trong lại là hư ảo. Nói cách khác, nơi đây chỉ là một lớp vỏ, còn cơ duyên chân chính, e rằng chẳng nằm ở chốn này.”
Bóng người trong màn sáng im lặng một lúc, rồi bật cười: “Ha ha, không ngờ ngươi lại có thể nhìn thấu được điểm này. Không sai, động phủ này chỉ là một cái bẫy, nhằm dụ dỗ những kẻ tham lam.”
Lâm Tịch không nói gì, chỉ lẳng lặng chờ đợi.
Bóng người trong màn sáng tiếp tục: “Nhưng ngươi đã vượt qua thử thách của ta, vì vậy ta sẽ cho ngươi biết chân tướng.”
“Chân tướng là gì?” Lâm Tịch hỏi.
“Động phủ thực sự, kỳ thực ở ngay dưới chân ngươi.” Bóng người trong màn sáng nói.
Lâm Tịch kinh ngạc, lập tức cúi đầu nhìn xuống dưới chân mình.
Chỉ thấy mặt đất dưới chân hắn, đột nhiên xuất hiện một đạo vết nứt.
Từ trong vết nứt, tỏa ra ánh sáng màu vàng kim rực rỡ.
“Đây mới chính là động phủ thần tiên thực sự.” Bóng người trong màn sáng nói, “Ngươi xuống đi, bên trong có cơ duyên thuộc về ngươi.”
Lâm Tịch hít sâu một hơi, không chút do dự, bước vào vết nứt.
Thân thể hắn chìm vào trong ánh sáng vàng kim, biến mất không thấy.
Khi Lâm Tịch tỉnh lại, hắn thấy mình đang ở trong một không gian hoàn toàn khác.
Nơi đây, linh khí nồng đậm gấp mấy lần bên ngoài, trên tường động còn khắc đầy các loại đồ án cổ xưa.
Ở trung tâm của không gian, có một cái đài đá.
Trên đài đá, đặt một chiếc hộp ngọc.
Lâm Tịch bước tới, cẩn thận mở chiếc hộp ngọc ra.
Bên trong, đặt một quyển sách cổ.
Trên bìa sách, viết bốn chữ lớn: “Thần Tiên Bí Lục”.
Lâm Tịch cầm quyển sách cổ lên, trong lòng vô cùng kích động.Vui lòng đọc tại trang chính chủ
Hắn biết, đây chính là cơ duyên mà mình tìm kiếm.
Nhưng ngay lúc này, một thanh âm quen thuộc lại vang lên: “Lâm Tịch, ngươi thật sự cho rằng đây là cơ duyên sao?”
Lâm Tịch giật mình, ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy bóng người trong màn sáng lúc nãy, giờ đã xuất hiện trước mặt hắn.
Chỉ là lúc này, bóng người ấy không còn mờ ảo nữa, mà hiện rõ là một lão giả tóc bạc, ánh mắt thâm trầm.
“Tiền bối, ý của ngài là…” Lâm Tịch hỏi.
Lão nhân tóc bạc khẽ mỉm cười: ‘Thần Tiên Bí Lục này, thực ra cũng chỉ là một phần thử thách. Ngươi có thật sự muốn nó không?’
Lâm Tịch trầm mặc.
Hắn đưa mắt nhìn quyển sách cổ trong tay, rồi lại ngước lên nhìn ông lão tóc bạc trước mặt.
Trong lòng đột nhiên lóe lên một ý nghĩ.
Có lẽ, từ đầu đến cuối, tất cả đều chỉ là một cuộc thử nghiệm.
Thử nghiệm lòng tham của con người, cũng thử nghiệm trí tuệ của con người.
Lâm Tịch khẽ thở dài, đặt quyển sách cổ trở lại trong hộp ngọc.
“Sao, ngươi không muốn sao?” Lão nhân tóc bạc hỏi.
Lâm Tịch lắc đầu: “Vật không thuộc về mình, cưỡng cầu cũng chẳng được. Hơn nữa, tiền bối nhiều lần thử thách ta, ắt hẳn có nguyên do sâu xa.”
Nghe vậy, lão nhân tóc bạc gật đầu tỏ vẻ hài lòng.
“Không tệ, không tệ.” Lão nhân nói, “Ngươi không những có tuệ căn, mà còn có tâm tính vững vàng. Như vậy mới xứng đáng có được cơ duyên thực sự.”
Nói xong, lão nhân vung tay lên.
Chiếc hộp ngọc trên đài đá đột nhiên biến mất.
“Đây mới là vật mà ta thực sự muốn truyền thụ cho ngươi.” Lão nhân nói, “Trong đó ghi lại tâm đắc tu luyện cả đời của ta, hy vọng có thể giúp ích cho ngươi.”
Lâm Tịch vội vàng cung kính hành lễ: “Đa tạ tiền bối ban tặng.”
Lão nhân gật đầu: “Ngươi đi đi. Nhớ kỹ, con đường tu hành, quan trọng nhất là giữ vững bản tâm. Chỉ khi bản tâm không đổi, mới có thể đi đến cuối cùng.”
Lời vừa dứt, thân ảnh lão nhân dần dần trở nên mờ ảo.
Lâm Tịch chỉ cảm thấy trước mắt một trời hoa, khi tỉnh lại, hắn đã trở về bên ngoài động phủ.
Trong tay hắn, nắm chặt viên ngọc giản màu xanh biếc.
Hắn biết, tất cả những gì vừa trải qua đều không phải là mộng.
Mà là một cơ duyên chân chính.
Lâm Tịch nhìn về phía động phủ phía trước, giờ đây nó đã biến mất không còn dấu vết.
Hắn khẽ mỉm cười, quay người rời đi.
Trên con đường tu hành, hắn lại bước thêm một bước vững chắc.
Và cơ duyên ấy, sẽ trở thành nền móng vững chắc cho con đường tu luyện về sau của hắn.