Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 429: Phiên ngoại (5) - Hết

Trước Tiếp

 

Ngoại truyện: Minh Châu

Buổi sớm mai nơi rừng núi sương mù dày đặc. Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương đọng lại vầng sáng trên những chiếc lá xanh mướt, đàn chim rời tổ đi kiếm ăn. Sau một hồi ồn ào, những tổ chim giữa các chạc cây chỉ còn lại tiếng chim non kêu ríu rít.

“Ca… ca… ca…”

Một con chim non có bộ lông sặc sỡ thò đầu ra khỏi tổ, mỏ đóng mở liên hồi phát ra từng tiếng kêu non nớt. Kêu mệt rồi nó lại chán nản nhìn chằm chằm bụi cỏ rậm rạp dưới gốc cây. Con báo gấm đi ngang qua, nó đột ngột lên tiếng chào bằng tiếng lóng, con thỏ chui ra khỏi hang, nó chợt bắt chước tiếng chim ưng rít lên, thấy con thỏ sợ quá chui tọt vào hang nó lại lớn tiếng cười cạc cạc.

Chim mẹ về tổ, chim non nghe tiếng lập tức im bặt. Chim sẻ núi ngậm đầy miệng sâu mớm cho nó, thấy nó nuốt hết lại tất tả bay đi săn mồi tiếp.

Chim sẻ núi thân hình nhỏ bé nhưng chim non lại to xác. Để nuôi nấng đứa con có bộ lông sặc sỡ này nó vất vả hơn những chim mẹ khác nhiều.

Chim non nhìn chim sẻ mẹ bay đi. Tuy còn nhỏ nhưng nó đã hiểu được nhiều điều, ví dụ như tiếng kêu của nó khác với chim sẻ núi, kích thước chênh lệch khá lớn, màu lông càng khác biệt một trời một vực. Nó không hiểu sao chim sẻ núi lông màu nâu lại ấp ra một đứa con mọc lông đỏ xanh lam như nó. Từ lúc phá vỏ trứng đến giờ đã gần ba tháng, nó đã cẩn thận quan sát khắp cánh rừng, trong đám chim qua lại không có con nào giống nó càng đừng nói đến giọng hót mà nó tự hào nhất, chẳng con chim nào sánh được với nó.

Vòng sáng mặt trời nhảy nhót trong rừng, bóng nắng nghiêng dần từng tấc. Chim non nghe tiếng đập cánh quen thuộc đến gần, nó há mỏ chờ sâu được mớm vào.

Cứ như vậy ba chuyến, chim sẻ mẹ mệt lử, đậu trên tổ nghỉ ngơi.

“Nương, chim muốn học bay.”

Chim non bắt chước tiếng chim sẻ núi nói.

Chim sẻ mẹ nhìn nó một cái rồi không nói gì, tiếp tục rúc vào tổ rỉa lông. Để tìm sâu cho chim non, nó đã hao tâm tổn sức lắm rồi, chẳng còn hơi sức đâu mà nghĩ chuyện khác.

Chim non cũng không nói nữa, nó ngày ngày tiếp tục ở lì trong tổ chờ lông cánh mọc đủ dài.

Hôm nọ, chim mẹ lại rời tổ kiếm ăn. Chim non thò đầu ra khỏi tổ nhìn xuống gốc cây. Con thỏ béo kia lại chui ra gặm cỏ. Nó nhìn một lát thấy chán bèn cất giọng bắt chước tiếng chim ưng.

Chim ưng nương bay ngang qua bầu trời phía trên cánh rừng khựng lại rồi vòng trở lại lao vào rừng rậm. Lần theo âm thanh tìm đến, phát hiện "chim ưng non" đang kêu cứu lại mọc bộ lông đủ màu sắc. Cành lá trong rừng rậm rạp cản trở việc bay lượn, chim ưng nương không kịp nghĩ nhiều lao xuống quắp lấy "chim ưng non", đá bay cái tổ chim nhỏ bé, liếc mắt dọa con thỏ sợ c.h.ế.t khiếp rồi cắp "chim ưng non" bay thẳng lên trời.

“Chim ưng con, mi thuộc giống nào thế?”

Chim non nghe không hiểu lại dùng tiếng chim ưng pha tạp thổ ngữ cố gắng giao tiếp. Mắt thấy ngày càng xa tổ, bị đưa ra khỏi rừng núi. Nhìn xuống phía dưới thấy núi đá cheo leo, nó từ bỏ giãy giụa.

“Chim ưng con, lông của mi sao thế kia?”

Chim ưng mẹ lại hỏi.

Chim non ư hử hồi lâu, cố nhớ âm thanh nó phát ra bắt chước ra vẻ:

“Chim ưng, lông của mi sao thế kia?”

“Bọn ta đều có lông thế này mà, mi thuộc giống nào?”

“Bọn ta đều có lông thế này mà, mi thuộc giống nào?”

“Là đồ ngốc à?”

“Là đồ ngốc à?”

Chim ưng nương: ... Nó từ bỏ giao tiếp, mang thẳng chim non về tổ. Bay về đỉnh núi, nó phấn khích gọi:

“Tùng, nhìn xem ta mang về con chim ưng con kỳ lạ chưa này, còn chưa biết bay đâu.”

Chim non bị thả xuống tảng đá kỳ lạ, trong lòng hoảng sợ tột độ. Gió trên đỉnh núi thổi mạnh làm chân lông đau nhói. Hai con chim ưng khổng lồ đứng cách đó không xa, đôi mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào nó. Bóng râm từ người chúng phủ trùm lên nó.

“Khôi khôi khôi ~~”

Chim non lí nhí bắt chước tiếng chim ưng.

“Quái lạ, khó nghe c.h.ế.t đi được, lần đầu tiên nghe thấy tiếng chim ưng khó nghe thế này.”

Chim ưng đực chê bai.

“Nó có phải chim ưng không đấy?”

Chim ưng cái không chắc chắn.

Chim non tiếp tục học tiếng chim ưng. Nó không hiểu hai con chim ưng đang nói gì, chỉ biết không ngừng học tiếng kêu của chúng hòng khơi dậy lòng thương hại.

Mặt trời bắt đầu lặn, gió trên đỉnh núi càng mạnh hơn. Hai con chim ưng giữ lại đứa con lai lịch bất minh này, ngày ngày kiếm ăn mang về cho nó. Nhưng sự mới mẻ chẳng kéo dài được bao lâu. Khi chim ưng cái đẻ hai quả trứng thì chim non bị bỏ rơi. Nó bị chim ưng đực xách lên bay ra khe núi rồi thả xuống. May mắn là lúc rơi xuống nó học được cách bay. Chưa kịp vui mừng, lo sợ chim ưng đực đuổi theo, nó mang theo tâm trạng thấp thỏm vụng về đập cánh bay thật nhanh.

Suốt dọc đường trốn chui trốn lủi, màn trời chiếu đất, gặp hoa ăn hoa, gặp quả ăn quả, ăn cả ếch nhái trong bụi cỏ, nếm cả cá mắc cạn bên sông. Trong núi không biết năm tháng dài, chim non trưởng thành qua từng ngày, lông cánh ngày càng đầy đặn thân hình ngày càng mượt mà.

“Chim sẻ nhỏ, nhờ mi nhắn một câu, nếu mi gặp một con chim sẻ núi từng nuôi một con chim non lông đỏ xanh lam mọc quá khổ, làm ơn bảo với nó là ta vẫn còn sống nhé.”

Chim sẻ núi bay qua tò mò nhìn lại:

“Giống chim non như mi á?”

“Đúng thế.”

“Mi là chim gì?”

Một con chim sẻ núi khác hỏi.

“Chim không biết, chim cũng muốn biết, chim muốn đi tìm đồng loại.”

Nó cũng từng định tìm đường về, lặn lội mấy bận mới tìm được đường cũ. Nhưng khi tìm về đến nơi thì trên cây đã không còn tổ chim càng không thấy bóng dáng chim sẻ núi đâu. Nó hỏi thăm những con chim khác, chim sẻ núi quay lại mắng một trận rồi bỏ đi không biết là chuyển nhà hay gặp nạn trên đường kiếm ăn.

“Chim phải đi đây.”

Nó nói với chim sẻ núi, rồi dang đôi cánh rực rỡ sắc màu, đón ánh nắng vàng ấm áp bay v.út lên trời cao.

Chim tiếp tục lưu lạc. Gặp chim sẻ núi thì nhờ nhắn lời, gặp loài chim khác thì hỏi thăm xem có thấy con chim nào giống nó không nhưng mãi chẳng có kết quả. Cho đến một ngày nó gặp đàn voi đang hái quả trong rừng. Nó sà xuống đàn voi, đứng trên lưng voi xuyên qua cánh rừng. Chim rời khỏi rừng cây đến vùng đồi núi đồng bằng rồi gặp những con quái vật không lông đi thẳng đứng.

“Là vẹt…”

“Vẹt?”

bắt chước ngữ điệu của quái vật thốt ra những từ ngữ khó khăn.

“Ồ, thông minh phết, ở đâu chui ra thế này?”

Quái vật mặt bình thản nói chuyện, nhân lúc vẹt lơ là cảnh giác tung ra một tấm lưới lớn. Vẹt rơi vào tay người.

Chim không trốn, nó ngoan ngoãn đi theo quái vật, muốn biết từ miệng chúng vẹt là chim gì và cũng mang theo hy vọng gặp được đồng tộc.

Vẹt được đưa vào nhà người, bị nhốt vào l.ồ.ng sắt. Nó nỗ lực học nói tiếng người, khi còn chưa hiểu sự đời đã bị bán qua tay. Lồng chim của nó to hơn, lộng lẫy hơn, ngày nào cũng có người đến dạy nó nói lời hay ý đẹp. Từ thu sang xuân, liên tiếp mấy tháng nó bắt đầu hiểu sở thích của con người, những điều hiểu biết cũng ngày càng nhiều.

“Chim ngoan, vận may của ngươi đến rồi, ta đổi cho ngươi một người chủ có quyền thế. Ngươi theo ông ấy, chỉ cần làm ông ấy vui thì sau này ngươi ăn sung mặc sướng còn có kẻ hầu người hạ.”

Chim nghe hiểu, nó chẳng có cảm giác gì, những gì cần hiểu đều đã hiểu nhưng nó muốn rời đi. Nhưng lại chẳng biết đi đâu. Nó không muốn quay lại rừng núi nơi mình lớn lên, quá ít loài chim có thể giao tiếp với nó, cuộc sống hoang dã quá nhàm chán. So với đó, ở cùng con người ít nhất không buồn chán. Thế là nó đi theo người chủ mới.

“Thỉnh an lão gia.”

Gặp người là nó nói lời ngọt ngào.

“Đây là con vẹt ông chủ tiệm ngọc thạch gửi đến à? Tướng mạo khá đấy, nuôi cũng tốt, cứ mang xuống trước đi.”

Vẹt theo quản sự đi đến vườn chim. Ở đây, nó gặp hai con vẹt màu sắc khác nó. Nó chủ yếu là lông xanh lam, con vẹt già hơn thì toàn thân màu đỏ điểm xuyết những đốm vàng lấm tấm, con còn lại màu sắc pha tạp không đẹp bằng nó.

“Chào ca ca tỷ tỷ.”

Mới đến địa bàn lạ, chim tỏ ra yếu thế để lấy lòng.

“Tên ngươi là gì?”

Vẹt đỏ lớn tuổi hỏi.

“Không có tên.” Qua tay ba người chủ, chẳng ai đặt tên cho nó cả nhưng chim không bận tâm. Nó phấn khích hỏi: “Ở đây chỉ có ba chúng ta thôi à? Những con vẹt khác đâu? Tổ của chúng ta ở đâu?”

Chẳng con chim nào biết. Hai con vẹt kia cũng bị buôn đi bán lại đến đây. Tuy không biết lai lịch nhưng chúng biết tương lai sẽ đi đâu.

“Chúng ta sẽ bị dâng lên cho Hoàng thượng.”

Vẹt tạp màu nói.

“Hoàng thượng là ai?”

Chim hỏi.

“Không biết nữa. Ăn quả không? Quả này ngon lắm.” Vẹt tạp màu đẩy một miếng lê giòn qua.

Chim từng ăn lê ngoài hoang dã nên không thấy lạ lẫm, nhận lấy miếng lê mổ một miếng, nịnh nọt:

“Quả nhiên ngon thật.”

“Chim không nói dối đâu.”

Vẹt tạp màu nói.

Cứ thế, chim ở lại vườn chim. Ngày ngày có người hầu đến cho ăn còn học nói tiếng phổ thông. Thỉnh thoảng tỏ ra khôn khéo còn được buộc vòng chân theo chủ nhân ra ngoài làm khách.

“Tiểu Tam, ngươi cuối cùng cũng về rồi, mau lại đây xem này, trong vườn lại có thêm nhiều chim đuôi dài lắm.”

Vẹt tạp màu gọi.

Tháo vòng chân, chim vỗ cánh bay qua xem náo nhiệt. Bên cạnh có một đàn chim xanh đuôi dài, khi xòe đuôi ra giống như cái quạt lớn, còn đẹp hơn cái quạt trên tay chủ nhân.

“Oa…các ngươi đẹp quá, biết nói không?”

Nó hét lớn.

“Khổng tước không biết nói.”

Người hầu đến thêm nước bảo.

Khổng tước, vẹt lại biết thêm một loài chim. Hứng thú của nó chuyển từ con người sang khổng tước. Lúc rảnh rỗi nó lại đậu trên tường xem khổng tước đi dạo, hoặc xòe đuôi khoe bộ lông lộng lẫy. Khi chúng bay là là mặt đất là lúc đẹp nhất.

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. Đuôi dài của khổng tước bị người ta giật lấy, lông vũ bị nhổ sống. Khi cái thân trọc lóc bị đưa về, tiếng kêu t.h.ả.m thiết của khổng tước vang vọng thấu đêm đen.

“Khổng tước tuyệt thực rồi.”

Vẹt đỏ kêu với người hầu.

Chẳng ai để ý đến nó. Ba ngày sau thì đàn khổng tước c.h.ế.t sạch.

“Lông chim cũng bị nhổ sao?”

Khi người hầu đến cho ăn, chim không nhịn được hỏi.

“Không đâu, quý giá nhất ở ngươi là cái giọng nói.” Người hầu cười bảo, “Lông ngươi ít quá, không làm thành váy lụa được.”

“Váy lụa?”

“Đúng rồi, phải dâng lên Hoàng thượng. Sủng phi của Hoàng thượng muốn một chiếc váy làm từ lông vũ.” Người hầu tán gẫu với chim, “Ngày lành của các ngươi sắp đến rồi.”

Người đi rồi, vẹt đỏ nói:

“Hoàng thượng hình như không phải thứ tốt lành gì.”

“Chim phải đi đây, các ngươi có đi không?”

Chim lập tức quyết định. Tên chủ này không phải người tốt, Hoàng thượng chắc chắn cũng chẳng ra gì. Nó không chơi với người nữa, nó muốn bỏ trốn.

Vẹt đỏ và vẹt tạp màu động lòng nhưng chúng bị nhốt quá lâu, sớm đã không biết bên ngoài thế nào nên quyết định nghe theo Tiểu Tam.

Chim muốn trốn rất dễ. Nó lén nghiên cứu cách mở khóa vào ban đêm. Đêm định trốn, nó dùng mỏ mổ đứt vòng chân rồi vặn mở khóa gỗ, giải thoát cho mình xong lại đi thả vẹt đỏ và vẹt tạp màu.

“Nghe lời chim, cứ bay thẳng về phía Nam, có núi có cây thì chui vào tránh xa con người ra.”

Chim dặn dò.

“Tiểu Tam, ngươi không đi cùng bọn ta à?”

Vẹt tạp màu hỏi.

“Không được, giang hồ tái kiến.”

Chim vỗ cánh bay cao, vượt qua tường rào bay qua mái nhà. Đợi vẹt đỏ và vẹt tạp màu đi rồi, nó lại vòng đường khác từ cửa sau lẻn vào tòa dinh thự lớn. Nó chui vào phòng chủ nhân trốn, đêm nấp trên xà nhà nghe đôi nam nữ trên giường mây mưa, ngày chui gầm giường ăn vụng trái cây trong phòng. Trốn suốt năm ngày, đợi lão già lên tiếng bảo không tìm vẹt nữa thì nó mới lén lút chuồn khỏi tòa dinh thự.

Nhưng chưa tiêu d.a.o được hai ngày đã bị người phát hiện. Trong lúc cấp bách, chim bay vào một con thuyền.

“Muội có muốn nuôi con chim này không?”

“Mang về cho huynh nuôi đấy...”

“Muội không nuôi thật à?”

“Không nuôi, cho huynh nuôi đấy, ta lười cho nó ăn.”

Từng tiếng từ chối vang lên bên tai. Lần đầu tiên chim gặp người không bị nó thuyết phục. Nó muốn xem nàng ta kiên trì được bao lâu. Không ai có thể không thích con vẹt nhỏ vừa tuấn tú vừa thông minh như nó.

...

“Chim tên là Minh Châu, chim có tên rồi.”

Giọng nói bất ngờ làm đôi phu thê son đang ôm nhau giật mình tách ra. Đông Châu lần theo tiếng nói đi đến bên giường xà cừ, trên chiếc chiếu trúc có một con chim đang nằm vật ra, mắt nhắm nghiền miệng lẩm bẩm gì đó.

“Minh Châu!”

Vẹt đang chìm trong giấc mơ tỉnh dậy, ngơ ngác ngóc đầu lên ngẩn người nhìn người trước mặt.

“Ngươi ở trong phòng ta làm gì? Có phải lại định nghe trộm không?”

“Ngươi tên là gì?” Chim xiêu vẹo đứng dậy, nhìn quanh một lượt hỏi người nam nhân bên cửa sổ: “Ngươi là ai?”

Đông Châu ngớ người, không chắc chắn hỏi:

“Ngươi ngủ mê à?”

Chim không thèm để ý đến nàng ấy, chẳng buồn chải chuốt bộ lông xù lên, tìm cơ hội vèo một cái lẻn ra ngoài qua cửa sổ khép hờ. Chạy ra ngoài rồi mới đắc ý quay đầu lại:

“Ngươi là Đông Châu, chim biết mà.”

“Được lắm, cái đồ chim c.h.ế.t tiệt.” Đông Châu biết bị lừa, tức giận mở cửa đuổi theo, “Ta đi mách đại tỷ, ngươi lại nghe góc tường.”

Chim cạc cạc kêu to, bay qua tường rào, bay một mạch, lao vào cửa hông thứ hai nhìn lại phía sau thấy Đông Châu đuổi theo thật, nó giục bà t.ử gác cổng mau đóng cửa.

“Chim không nghe trộm đâu.” Nó vội vàng giải thích, “Ngươi về đi, không được vào.”

“Ta nhất định phải mách đại tỷ, ngươi không phải thứ tốt lành gì.”

Đông Châu bước chậm lại.

“Mau, đóng cửa.” Chim cuống lên, vừa giục bà t.ử đóng cửa lại vội vàng đi tìm Hải Châu giải thích. Bay như tên b.ắ.n, đến thư phòng nghe thấy tiếng động bên trong, nó lao thẳng xuống kêu: “Hải Châu, chim về rồi.”

“Lại đi đâu đấy? Làm ta tìm mãi.”

“Chim... chim nằm mơ.”

“Ngươi mà cũng nằm mơ á? Mộng đẹp hay ác mộng?”

“Quên rồi.”

Nó gặp được một người chủ chịu bỏ tâm sức dạy dỗ nó mà không trói buộc nó, đời này nó không đi đâu nữa.

--

-Hết-

Trước Tiếp