Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 300: Làm tôn khô (1)

Trước Tiếp


"Cũng tạm ổn. Trước đó ta có tìm Hàn Tễ mượn một khoản bạc, lúc thuyền quan vận chuyển hàng hóa ta có góp chút vốn mà tiền thu hồi rất nhanh, chắc đến cuối năm là trả hết được."

Thẩm Toại không hề che giấu mà nói thẳng tình hình thực tế. Hắn biết tính cách của Hải Châu, dù hắn có túng thiếu thế nào nàng cũng sẽ không cười nhạo. Ở trước mặt nàng hắn nói chuyện không chút áp lực, có sao nói vậy.

"Tạm ổn là được rồi. Nếu trong tay có dư tiền thì nên mua một hạ nhân hoặc thuê một bà v.ú từng sinh nở về, tam thẩm ta lúc m.a.n.g t.h.a.i phải đến hai tháng mới phát hiện ra đấy."

Hải Châu hàm súc nhắc nhở.

Thẩm Toại nghe qua liền hiểu, nói:

"Ta về sẽ thuê ngay một bà t.ử ở trong nhà."

Tinh Châu nghe hai người nói chuyện, tiếng nức nở dần nhỏ lại. Con bé tò mò đảo mắt nhìn quanh, tiếng nói chuyện vừa dứt, con bé lại giả vờ khóc hai tiếng.

Thẩm Toại khẽ cười một tiếng rồi b.úng tay trêu chọc con bé.

"Tiểu Lục ca, huynh quả nhiên đang ở nhà muội, bá mẫu bảo muội gọi huynh về ăn cơm."

Đông Châu chạy vào nói.

"Vậy ta về đây."

Thẩm Toại thu lại nụ cười trên mặt.

"Huynh chờ chút, Đông Châu, muội lại đây ôm tiểu muội đi để ta vào nhà lấy chút đồ."

Hải Châu về phòng mở rương gỗ đựng d.ư.ợ.c liệu, dùng giấy dầu gói hai bao t.h.u.ố.c bổ lại lấy hết y phục cũ lúc nhỏ của mấy tỷ đệ ra:

"Huynh đi ngang qua Tề Gia Loan thì mang giúp ta ít đồ về nhé. Gói t.h.u.ố.c này đưa cho Ngụy Kim Hoa, nhắn với bà ấy là lúc hầm canh thì bỏ thêm một chút vào cho bổ người. Mấy bộ y phục này cũng đưa cho bà ấy nhờ bà ấy phát cho mấy đứa trẻ mồ côi trong tộc."

Thẩm Toại nhận lấy từng món, chào hỏi Tề A Nãi một tiếng rồi xách tay nải lớn ra cửa. Lúc đi về đụng phải chất nhi chất nữ, hắn hỏi bọn trẻ có thiếu y phục mặc không:

"Không mặc y phục cũ thì đưa hết cho ta, ta mang đi cho mấy đứa trẻ không cha không nương mặc."

"Lại muốn làm người tốt à?"

Thẩm mẫu châm chọc.

Thẩm Toại nhếch môi cười, đáp:

"Đúng vậy, người nhà chúng ta đều ăn mồ hôi nước mắt của dân chúng mà lớn lên, ta làm chút việc tốt lấy lệ cũng coi như tích đức."

Thẩm mẫu lập tức ném bát trà trên tay, Thẩm Toại chẳng hề sợ hãi mà lướt qua bà ta đi thẳng về sân của mình.

Buổi tối Thẩm phụ tìm tới, hắn nói thẳng thừng:

"Đừng mong con nói đỡ cho đại ca trước mặt Thiếu tướng quân. Huynh ấy nếu có năng lực thì tự đi cạnh tranh với người khác, nếu không có năng lực thì tìm đường khác mà đi. Con có lòng tốt báo cho cha một câu, quan trường Quảng Nam sẽ ngày càng thanh minh, cha cẩn thận kẻo bị lôi ra làm điển hình tham quan rồi bị c.h.é.m đầu đấy."

"Nói hươu nói vượn."

Thẩm phụ c.h.ử.i mắng nhưng giọng đầy chột dạ.

"Tùy cha thôi."

Thẩm Toại nhún vai.

"Ngươi biết tin tức gì rồi?"

Thẩm phụ nhịn không được dò hỏi.

"Người của triều đình đã tới rồi. Bố chính sử lại không hợp với Hàn Đề đốc mà con lại giao hảo với Thiếu tướng quân, nếu muốn g.i.ế.c gà dọa khỉ thì con có khả năng chính là con gà đó. Con tự nhiên không sợ bị tra xét nhưng cha thì khó nói lắm."

Thẩm Toại liếc ông ta một cái.

"Thằng khốn nạn." Thẩm phụ mắng to, ông ta tin lời này, trong lòng vừa gấp vừa tức liền tiếp tục mắng: "Sinh mày ra có ích lợi gì? Trong nhà không được nhờ vả chút nào ngược lại còn phải chịu liên lụy."

Thẩm Toại không nói một lời, đứng trong sân mặc cho ông ta mắng.

 


Thẩm phụ vội vã rời đi. Ông ta chân trước vừa đi, chân sau Thẩm Toại liền xách đồ trèo tường cửa sau rời đi, chờ những người khác tìm tới thì hắn đã sớm rời khỏi nhà.

Hôm sau Hải Châu ra bến tàu thì phát hiện thuyền quan neo đậu đã đi rồi. Ngư dân tụ tập trên bến tàu đều đang bàn tán chuyện đại hội tỷ võ, người tỷ võ chỉ có thể là người trong thôn, những người sống ở trấn trên như họ không có phần nhưng đến lúc đó có thể đến phủ thành xem náo nhiệt.

Lại có người nói đến giá lương thực, Hải Châu ghé vào nghe ngóng đôi câu. Hôm nay gạo, mì, dầu, thịt đều giảm giá. Những người tích trữ gạo mì trước đó vừa tức vừa mừng; tức vì đã mua lương thực giá cao còn mừng vì sau này không cần lo lắng giá cả leo thang nữa.

"Thủy triều xuống rồi."

Đỗ Tiểu Ngũ hô một tiếng nhắc nhở.

"Đi thôi, mau ch.óng ra khơi, sắp cấm biển rồi, hôm nay phải quăng thêm hai mẻ lưới nữa."

Ngư dân lầm bầm.

"Sắp đến mùa bão rồi nên ra khơi cẩn thận chút, đừng vì cầu tài mà mạo hiểm, đi sớm về sớm." Đỗ Tiểu Ngũ điểm danh thuyền, nói những lời xưa cũ: "Đừng đi xa quá, thời tiết có biến là phải về ngay."

Hải Châu nhổ neo, giương buồm nghênh ngang rời đi. Nàng đi đón lão rùa, một người một rùa chạy về phía đại dương mênh m.ô.n.g.

Thuyền đi xa, bến tàu thanh tĩnh chưa được một nén hương thì mặt biển lại xuất hiện thuyền, đám nha đầu tiểu t.ử tinh thần phấn chấn ê a chèo thuyền tới đi học.

Lại là một ngày mới.

Chập tối từ trên biển trở về, Hải Châu thả neo đứng ở mạn thuyền chưa đi vội. Trong vịnh cũng có thuyền vừa về, nàng đi qua xem thu hoạch trong ngày của những người khác.

"Lão ca, bắt được không ít cá nheo biển nhỉ, để lại cho ta một con đi, ta có cá chim trắng ông có đổi không?"

Nam nhân vác bó rong biển hỏi.

"Cá chim trắng ta cũng bắt được."

"Vậy ông để lại cho ta một con, trong nhà không giữ lại à? Nhạc phụ ta thích ăn cá nheo biển hầm."

"Được." Nam nhân râu xồm chọn một con cá nheo tầm bốn cân ném vào thùng không, ngẩng đầu thấy Hải Châu liền vỗ vỗ dãy thùng gỗ hỏi: "Xem đi, có muốn mua gì không?"

"Có cá vược biển không?"

Hải Châu ngó đầu vào hỏi.

Nam nhân râu xồm không có, ông ta cất giọng lớn rao một tiếng:

"Ai bắt được cá vược biển không?"

"Trên thuyền ta có, vẫn còn sống."

Ông lão chưa kịp thu buồm kêu lên.

Hải Châu qua đó chọn một con cá vược to nhất, năm văn tiền một cân, lúc nàng móc tiền ra thì nói:

"Cá lại tăng giá rồi?"

"Sóng gió càng lớn cá càng đắt, năm nào đến lúc này cũng đều phải tăng giá." Ông lão vê dây thừng xuyên qua miệng cá thắt nút rồi đưa cho nàng, thuận miệng hỏi: "Hôm nay thu hoạch thế nào?"

"Cũng không tệ lắm."

Hải Châu cười.

"Không tệ là được." Ông lão liếc thấy người thu mua đi lên bến tàu, quay đầu vẫy tay dùng giọng nói già nua hô lớn: "Các chưởng quầy, có mua cá vược tươi không? Mới vớt lên đây."

Hải Châu xách cá rời thuyền thấy Đỗ Tiểu Ngũ lúc này đang rảnh, nàng vẫy tay ra hiệu.

"Sao muội còn mua cá? Hôm nay về hơi muộn đấy." Đỗ Tiểu Ngũ dẫm lên mũi thuyền đi tới, hắn đi theo Hải Châu xuống khoang đáy, vào trong khoang mới thấp giọng hỏi: "Bắt được hải sâm à?"

"Đúng vậy, chính vì nhặt hải sâm nên mới chậm trễ thời gian." Hải Châu xách cá ném vào lu nước rồi cầm túi lưới lôi ra, đáy túi lưới màu nâu đen, bên trong ước chừng có hơn mười con hải sâm, nhìn thì nhiều nhưng phơi khô đi cũng chẳng còn được bao nhiêu.

"Chỉ có chút này thôi, đưa cả cho huynh đấy, sau này ta sẽ lưu ý thêm giúp huynh."

Hải Châu nói.

Trước Tiếp