Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ấy thế mà cái lão quan chó má Tần đại nhân không chịu trả tiền.
Dung Niệm kiên nhẫn chờ 2 ngày, nghe tú bà bảo Tần đại nhân định ăn quịt bèn giận dữ xông thẳng vào khu bàn rượu nơi Tần đại nhân đang ngồi. Nhưng xét cho cùng em chỉ là dân đen, trông thấy Tần đại nhân là lửa giận lập tức tịt ngóm, em đòi Tần đại nhân trả em số tiền đã thỏa thuận lúc trước. Bàn tay béo ị của Tần đại nhân sờ lên người em, em cố nhịn cơn buồn nôn cười phụ họa. Trước mặt đám đông, Tần đại nhân vừa ôm ấp người đẹp trong lòng vừa nở nụ cười rõ đểu cáng: "Có phải bản quan ngủ với ngươi đâu mà, chẳng lẽ chính ngươi còn không rõ ai mới là khách trong màn của ngươi à?"
Tất cả mọi người đang ở đó nhất loạt cười ồ lên, mặt Dung Niệm hết tái rồi lại trắng, em căm phẫn tột độ quay đầu bỏ chạy, đi đến chỗ không ai nhìn thấy rồi mới dám đỏ hoe mắt hung hăng nhổ một bãi nước bọt về hướng Tần đại nhân.
Bệnh của mẹ không thể lần lữa kéo dài, người phụ nữ số khổ, thời còn trẻ bị lừa gạt tay trắng, đến cuối đời vẫn chẳng được yên ổn.
Dung Niệm trông mẹ cứ chập chờn lúc tỉnh lúc mê, khóc òa lên thật to rồi quyết phải bất chấp bằng được, vốn dĩ em định đi tìm Tần đại nhân nói lý rõ ràng, song lại chạm mặt Lâm Vấn Cẩn đến dự tiệc trước.
Dung Niệm rất sợ quý nhân từ kinh đô đến, nhưng nhớ tới mẹ đang vật vờ giường bệnh, bỗng chốc em lại có dũng khí.
Em tăng tốc rảo bước tới chặn đường Lâm Vấn Cẩn, trợn mắt to hơn nữa, lên tiếng nói: "Ngài còn chưa trả tiền cho tôi."
Mặt Lâm Vấn Cẩn không hề đổi sắc, "Tiền gì?"
Tuy lớn lên ở chốn nhơ nhớp từ bé song Dung Niệm cũng mới mở cửa làm ăn lần đầu thôi, nói năng cứ ngắc nga ngắc ngứ, "Dĩ nhiên là, là tiền ngài mua dâm."
Lâm Vấn Cẩn nhíu mày lại rất kém vui.
Mắt Dung Niệm ầng ậc nước, em cố ngửa mặt lên không để nước trong ấy chảy ra, giọng run lẩy bẩy, "Nếu ngài không chịu trả tôi sẽ đi rêu rao khắp mọi nơi, Lâm đại nhân Lâm Vấn Cẩn ở kinh đô chơi gái không trả tiền..."
Còn chưa dứt lời thì cần cổ mảnh mai đã thình lình bị Lâm Vấn Cẩn bóp lấy. Ánh mắt Lâm Vấn Cẩn giá rét, năm ngón cũng đang từ từ siết lại. Dung Niệm sợ quá bật khóc lặng thinh, nước mắt chảy dài theo gò má lăn tới mu bàn tay Lâm Vấn Cẩn, ấm sực, nóng bỏng.
Cái mạng quèn của Dung Niệm bị người ta nắm giữ trong lòng bàn tay, em khóc càng ghê hơn, "Quan lại thiên hạ đều cùng một giuộc! Hôm nay kể cả đại nhân b*p ch*t tôi thì cũng phải trả tiền cho tôi."
Nghe kẻ dưới bàn tay mình lẩm bẩm lải nhải, Lâm Vấn Cẩn miễn cưỡng ghép nối ra đầu đuôi hành vi lần này của Dung Niệm.
"Bao nhiêu?"
Dung Niệm hớn hở, "Mười lượng ạ."
Tú bà thu một phần hoa hồng, thực ra cuối cùng chỉ có 5 lượng đến được tay Dung Niệm – gia đình nghèo khó mà tích cóp từng đồng cũng phải nửa năm một năm mới đủ ngần ấy.
Mà đôi giày mũi cong trên chân Lâm Vấn Cẩn thì mua được tận 10 đêm của Dung Niệm.
Lâm Vấn Cẩn bỏ tay, lấy tờ ngân phiếu 10 lượng ra, Dung Niệm mừng rỡ tung tăng định nhận nhưng y chợt thả lỏng làm ngân phiếu rơi xuống đất, Dung Niệm phải quỳ xuống nhặt. Lúc nào Dung Niệm cũng đang quỳ.
Lâm Vấn Cẩn cúi đầu trông thiếu niên vừa khóc vừa cười, trầm giọng hỏi: "Vừa nãy ngươi nói quan lại thiên hạ đều cùng một giuộc..."
Nghe vậy Dung Niệm ngẩng cái mặt nhòe nhoẹt nước lên, lẫn lộn nửa chân thành nửa nịnh nọt, "Đại nhân khác ạ, ngài là quan tốt."
Nói rồi em dập đầu một cái thật mạnh xong lồm cồm bỏ chạy thật xa luôn, như kiểu chỉ sợ Lâm Vấn Cẩn lật lọng đòi lại tiền, còn vừa chạy vừa ngoái đầu quan sát Lâm Vấn Cẩn, thoáng chốc đã biến mất ở góc rẽ.
Có tiền mời đại phu đến khám cho mẹ rồi, nhưng với căn bệnh nặng của mẹ thì 5 lượng bằng muối bỏ bể, chỉ đủ tiền thuốc cho 10 ngày.
10 ngày sau, Dung Niệm lại phải tìm khách mới bán một đêm cảnh xuân với mình.
Em không bán cho Tần đại nhân, nếu buộc phải bán...
Dung Niệm nhớ đến Lâm Vấn Cẩn, tiếc là em biết quý nhân chê bai em, không thèm em, em cũng gạt ý tưởng này đi.
Mẹ uống thuốc vào tỉnh táo được chốc lát, nghe nói đại nhân từ kinh đô tới hỗ trợ bèn nắm lấy tay Dung Niệm, lẩm nhẩm tỉ tê, "Kinh đô, là nơi rất tốt..."
Kinh đô sẽ thế nào nhỉ?
Liệu có phải đâu đâu cũng thấy những nhân vật cành vàng lá ngọc như Lâm Vấn Cẩn không? Dung Niệm thực sự rất muốn đến ngắm nghía tận mắt.
Sắp đến mốc 10 ngày, những ngày qua thi thoảng có thấy Tần đại nhân dẫn Lâm Vấn Cẩn tới đây, Dung Niệm chỉ nhìn lướt qua từ đằng xa chứ không dám tiếp cận. Em không ngờ mình lại sẽ bắt gặp Lâm Vấn Cẩn bị chuốc thuốc ngay trong sân viện.
Chỗ bẩn tưởi có đầy thủ đoạn mờ ám, Dung Niệm đã quá quen rồi, trông thôi là em phát hiện ngay sự bất thường ở Lâm Vấn Cẩn.
Bốn bề vắng lặng, tim đập thình thịch như trống, em dè dặt rón rén tới gần. Lâm Vấn Cẩn đang dựa vào mép tường, ánh trăng mát rượi khoác lên người y một lớp óng ánh bạc, gương mặt trắng mướt mà hai mắt đỏ cháy, y quát: "Cút." Dung Niệm khựng lại, không cút, trái ngược còn bước tiếp lên.
Em cắn môi, "Đại nhân, ngài có ổn không ạ?"
Lâm Vấn Cẩn cực kì không ổn.
Hẳn là Tần đại nhân đã ý thức được rằng mỹ nhân kế vô dụng trước y, còn đi chuốc thuốc vào rượu, y cảm giác sai sai bèn lấy cớ bỏ ra ngoài, toàn thân bỏng cháy khiến đầu óc y đã hỗn độn lờ mờ, y vốn định tìm chỗ không người gồng mình chịu đựng cho qua, nào ngờ lại chạm mặt Dung Niệm.
Dung Niệm tiến đến gần hơn, quanh người tỏa ra hương thơm thoang thoảng ẩn hiện, đại khái là huân hương vương từ đâu đó, chúng xộc thẳng vào mũi Lâm Vấn Cẩn làm y càng thêm choáng váng.
Ánh mắt lạnh lẽo của Lâm Vấn Cẩn nhìn sang Dung Niệm chỉ cách có vài bước, y cảnh cáo, "Ngươi mà dám tiến thêm bước nữa là ta g**t ch*t ngươi."
Dung Niệm sợ Lâm Vấn Cẩn sẽ lấy cái mạng quèn của mình thật mất.
Nhưng em nhớ lại cảnh tượng rất lâu về trước, một tiểu quan uống phải thuốc bị hất ra đại sảnh lột quần xé áo, phơi bày sạch trạng thái be bét nhất.
Sao có thể để người phàm chứng kiến cười chê một tiên tử như Lâm Vấn Cẩn cơ chứ?
Dung Niệm cắn răng, quay người sang, bước lên bằng nguồn ý chí chẳng rõ từ đâu mà ra, nắm lấy bàn tay lành lạnh của Lâm Vấn Cẩn, ánh mắt lập lòe thấy chết không sờn, em dịu giọng nói: "Đại nhân, em có thể giúp ngài."
Dứt lời, con ngươi Lâm Vấn Cẩn bao trùm màu máu, trông chẳng khác gì mãnh thú đang ẩn nấp rình mồi giữa đêm đen nguy cơ tứ phía, sẽ công kích xé xác con mồi bất cứ lúc nào.
Khoảng cách thu hẹp, mùi huân hương trên thân Dung Niệm càng nồng nàn.
Sợi dây nào đó trong não Lâm Vấn Cẩn đứt phựt, y duỗi tay đè ấn người lên tường, cắn răng nghiến lợi mắng mỏ: "Đồ kỹ nữ vô liêm sỉ..."