Ngông Nghênh Mặc Đời - Tam Đạo

Chương 18

Trước Tiếp

Sau cơn mưa trời hửng sáng, phủ Lâm rộng lớn lại vẫn bao trùm trong cơn ẩm ướt. Người hầu trong phủ không hề biết đã có chuyện gì xảy ra nhưng đều thạo nhìn mặt đoán ý, chắc hẳn phải có sự cố khủng khiếp lắm.

Đêm hôm trước Lâm Vấn Cẩn dẫn Dung Niệm xộc vào sân viện của lão gia Lâm và phu nhân Lâm, từ đó trở đi, cả hai không còn phản đối hôn sự của Lâm Vấn Cẩn và Dung Niệm nữa.

Tiếp đến quay sang sân viện của Lâm Vấn Cẩn, trừ một vài tâm phúc đáng tin canh gác ở lối ra vào thì số nô bộc còn lại đều bị Lâm Vấn Cẩn đuổi ra, ngoài ba người nhà họ Lâm chẳng một ai hay biết những việc đằng sau. Mà nơi phòng ngủ chính mọi người đều không trông thấy lại đang tràn trề sắc xuân.

Chân tướng tàn khốc bị vạch trần, Dung Niệm ngộ ra mình nảy sinh tình cảm với chính anh trai máu mủ ruột thịt đã không ăn không uống gần 2 ngày 2 đêm.

Đòn đánh quá nặng nề, Dung Niệm mê mệt mịt mờ nằm trên giường, hồi tưởng lại tỉ mỉ những thay đổi ở Lâm Vấn Cẩn trong quãng thời gian ngắn ngủi gần đây.

Chẳng trách phải đính hôn cùng em cấp bách thế, chẳng trách thái độ trước sau thay đổi rõ rệt đến thế...

Lâm Vấn Cẩn đối xử tốt với em đều có nguyên nhân cả.

Thìa cháo nóng ấm đưa đến bên miệng Dung Niệm, Lâm Vấn Cẩn tự tay đút cho em nhưng em mím môi, lòng dạ hỗn độn ngổn ngang như lọ gia vị làm đổ. Thấy em không ăn, Lâm Vấn Cẩn đặt báo cháo xuống, khẽ than thở, "Còn bảy ngày nữa là đến ngày cưới của ta em, em cứ chán chường ủ ê thế, người ngoài nhìn vào e lại tưởng là ta cưỡng ép bắt buộc."

Dung Niệm rũ mắt không đáp.

Em không thông minh bằng Lâm Vấn Cẩn, càng không cởi mở bằng Lâm Vấn Cẩn, khi đã biết rõ cả hai là người thân ruột thịt thì Dung Niệm không thể làm như chưa từng có gì xảy ra.

Lúc Lâm Vấn Cẩn định nắm lấy tay em thì em rụt lại như chim sợ ná.

Lâm Vấn Cẩn nheo mắt, bất chấp sự trốn tránh của Dung Niệm đưa tay chộp lấy lòng bàn tay em, giọng nói trầm xuống, "Em không muốn thành thân với ta?" Dung Niệm dồn sức giãy cố rút tay mình ra, em còn muốn bịt tai lại tránh nghe Lâm Vấn Cẩn nói thêm nữa.

Nhưng Dung Niệm càng vùng vẫy khua khoắng thì Lâm Vấn Cẩn càng kéo em lại gần, thậm chí cuối cùng còn trực tiếp trở người lên giường, giữ hai tay em chồng lên nhau trên đỉnh đầu, đè em dưới thân.

Lâm Vấn Cẩn cúi xuống hôn Dung Niệm, Dung Niệm quay mặt đi tránh, sự phản kháng năm lần bảy lượt của em khiến Lâm Vấn Cản kém vui, y cưỡng chế chặn môi em lại, thò đầu lưỡi vào trong khuấy đảo.

Sức Dung Niệm từ từ yếu dần, em chỉ nhỏ nhẻ khóc.

Lâm Vấn Cẩn m*t cánh môi Dung Niệm, "Em trốn gì nào, mình làm chuyện này còn ít chắc?"

Sắc mặt Dung Niệm thoáng biến đổi, em thảng thốt trợn tròn mắt.

"Cho dù ta là anh cả em, chẳng lẽ em có thể xem như chưa hề phát sinh gì, có thể xóa sạch bao ngày đêm quá khứ của mình chắc?" Lâm Vấn Cẩn hít sâu một hơi, "Ta biết sự việc rất khó chấp nhận, nhưng đến nước này rồi, ngoài thành thân ra em còn có cách nào nữa không?"

Lời mắng của Lâm Vấn Cẩn làm Dung Niệm ngơ ngẩn, ngay sau đó Lâm Vấn Cẩn thả lỏng em, cắn răng nghiến lợi nói, "Được, em không muốn ta động vào em, không muốn thành thân với ta, ta sẽ hủy ngày cưới luôn, ra ngoài nói cho tất cả mọi người ở kinh đô biết em là em trai của Lâm Vấn Cẩn ta."

Vừa nói Lâm Vấn Cẩn vừa định xuống giường thật, đầu óc Dung Niệm tê rần, em vội ôm vòng lấy hông Lâm Vấn Cẩn, nức nở kêu: "Đừng mà..."

Nếu để người ngoài biết họ là anh em thật thì sao nhà họ Lâm còn chỗ đứng trên đời này nữa, anh em chung chạ, mỗi kẻ một bãi nước bọt cũng đủ khiến họ chết chìm.

Lâm Vấn Cẩn ép hỏi, "Bảo ta đừng động vào em hay bảo ta đừng..."

Dung Niệm đỏ hoe mắt xáp lại gần thơm lên cằm Lâm Vấn Cẩn, mượn hành động đáp lời.

Nhưng trong lòng em vẫn có nỗi tủi thân khó tả, em nói đứt quãng: "Ngài tốt với em, vì em là Lâm Vấn Anh, nhưng em là Dung Niệm."

Họ phải lấy chuyện thành thân làm tấm vải phủ che mắt giấu đi cái việc nhơ bẩn là anh em tằng tịu.

Nếu em chỉ là một nô tài thì Lâm Vấn Cẩn tuyệt đối sẽ không thành thân với em, cha mẹ nhà họ Lâm tuyệt đối sẽ không chấp nhận hôn sự này. Không ai xem trọng em cả, sẽ không ai cảm thấy họ xứng đôi vừa lứa.

Yết hầu Lâm Vấn Cẩn khẽ chuyển động, giây lát sau y ôm lấy Dung Niệm khóc lóc khó thở cùng nằm xuống lại.

"Ta không biết..." Lâm Vấn Cẩn thấp giọng nói, "Song bất luận em là ai thì cũng không thể phủ nhận là ta có ý với em."

Dung Niệm l**m đôi môi khô khốc, "Đại nhân..."

Lâm Vấn Cẩn chỉ lẳng lặng nhìn em, "Em không cần gọi ta thế nữa."

Nhưng Dung Niệm không đổi cách xưng hô, em vẫn nhớ chuyện đêm hôm ấy em gọi Lâm Vấn Cẩn là ca ca nhằm lấy lòng đối phương, lại nhận về lời trách mắng khắc nghiệt. Lâm Vấn Cẩn đe sẽ cắt lưỡi em.

Dung Niệm bướng bỉnh ngậm miệng lại.

Lâm Vấn Cẩn đoán ra được em nghĩ gì, lòng dạ chợt đắng nghét.

Hôm ấy y tự tay trồng nhân đắng, giờ y phải tự nếm trái đắng thôi.

Y giở vạt áo Dung Niệm, Dung Niệm sợ điếng người, muốn duỗi tay che chắn.

Lâm Vấn Cẩn cương quyết phải đập tan khúc mắc ở Dung Niệm, bàn tay ve vuốt trên da thịt bóng loáng, y cúi đầu thì thầm bên tai: "Ta em đã là anh em ruột, ít ngày nữa còn chuẩn bị bái đường thành vợ chồng, có làm gì cũng là nghiễm nhiên."

Ngôn từ rõ rệt vang bên tai Dung Niệm khiến em rùng mình, em không dám tin Lâm Vấn Cẩn làu làu sách thánh hiền lại ngỗ ngược to gan đến thế, Lâm Vấn Cẩn đã nắm lấy một bên chân em, cùng làm chuyện thân mật nhất với em. Trong người cả hai chảy cùng một dòng máu, song họ lại bỏ mặc đạo đức triền miên gối chăn, nỗi niềm méo mó sai trái lẫn kh*** c*m tựa cơn lũ đổ về đồng thời nhấn chìm họ.

Hai mắt Lâm Vấn Cẩn đỏ quạch như muốn xé xác Dung Niệm nuốt vào bụng, khi sóng triều tung mình lên cao y chẳng bận tâm tới lễ phép đạo đức hay tam cương ngũ thường nữa, chỉ mặc cơn bốc đồng nguyên thủy nhất thúc đẩy họ âu yếm hệt đôi rắn quấn quít, mãi mãi chẳng thôi.

Hôm thành thân, lễ cưới được tổ chức cực kì long trọng, khách khứa đông đảo. Hằng hà sa số châu báu ngọc ngà, vàng bạc trân quý, quà cáp chúc mừng chất chồng như núi, những thứ trước kia Dung Niệm mong mà chẳng có nay dâng lên ê hề. Dung Niệm nhìn thấy cha mẹ đẻ mình lần nữa, ruột thịt gặp gỡ mà lại buồn vui lẫn lộn.

Phu nhân Lâm vẫn chưa quên việc mình từng xem nhẹ Dung Niệm, thậm chí mặc cho chị em mình ức h**p đứa con hay khóc dạ đề trong giấc mơ của bà, đứa con út bà không có mặt mũi đối diện, nhưng vẫn mong mỏi được nghe Dung Niệm gọi một tiếng mẫu thân.

Dung Niệm ngập ngừng hé môi mà hai chữ mẫu thân không tài nào bật ra nổi, mãi lâu sau em mới trúc trắc nói: "Tôi chỉ có một người mẹ..." Nước mắt phu nhân Lâm ào ạt như mưa, song bà không thể trách Dung Niệm.

Lão gia Lâm lại càng không dám yêu cầu con trai út thay đổi, chính ông trông nom sơ suất mới khiến Lâm Vấn Anh đi lạc, đáng ra bao năm nay Dung Niệm phải lớn lên trong hạnh phúc mà lại chịu bao gian khổ nhọc nhằn, may sao vòng vo quanh quẩn, họ cũng xem như được nhận nhau.

Dù có hoang đường cùng cực, hai vợ chồng già cũng buộc phải chấp nhận thực tế như thế.

Lâm Vấn Cẩn đón lời chúc tụng từ khách khứa, nay Dung Niệm là con nuôi nhà tướng quân, bụng dạ người ngoài đa đoan mấy thì cũng đã có tướng quân ra mặt chống lưng, ai dám thốt lên thêm lời dè bỉu nào?

Lâm Vấn Cẩn muốn Dung Niệm bước chân vào nhà họ Lâm thật rạng rỡ vẻ vang.

Trăng lên đầu ngọn, Lâm Vấn Cẩn đẩy cửa phòng tân hôn ra, trong phòng giăng đèn kết hoa toát lên không khí rộn ràng, Dung Niệm đang ngồi trên giường cưới, ngước nhìn y bằng đôi mắt e dè.

Y bưng rượu hợp cẩn lên, bước chậm rãi lại gần.

Dung Niệm rất căng thẳng, lúc uống rượu lỡ làm văng ra vạt áo, luống cuống hấp tấp định lau thì bị Lâm Vấn Cẩn nắm lấy đầu ngón tay.

Bên ngoài nhà pháo nổ lốp đốp đì đùng, hai mắt Dung Niệm ướt loáng giữa ánh nến, em khẽ cất giọng gọi, "Đại nhân."

Lâm Vấn Cẩn nhíu mày, Dung Niệm vẫn không chịu gọi y một tiếng ca ca, cũng không chịu gọi hai vợ chồng già một câu phụ thân mẫu thân.

Nhà họ Lâm có lỗi với em trước, may thay ngày tháng còn dài, nhà họ Lâm có thể dành cả đời để bù đắp những thiếu sót nợ nần trước Dung Niệm.

Sóng chăn đỏ cuồn cuộn.

Tiếng nỉ non vang từ trong phòng ra, "Niệm Niệm..."

Vợ chồng hay anh em thì cũng vậy cả, hai ta rồi sẽ cùng bạc đầu, chung quan tài,

luân hồi mãi không thôi.

—————————–

(Hết)

Trước Tiếp