Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lâm Vấn Cẩn ngồi im lìm trước bàn suốt nửa canh giờ.
Đã tận 7 ngày trôi qua kể từ buổi khuya hôm ấy, khi đó y không tài nào đối diện được với Dung Niệm, vớ bừa quần áo mặc đại vào rồi chuyển sang phòng ngủ phụ ngay trong đêm, từ đó không chung chăn chung gối với Dung Niệm thêm nữa.
Một câu Dung Niệm nói khơi lên ngàn đợt sóng gió.
Mỗi ngày cứ rảnh ra là âm thanh của Dung Niệm lại vang vọng ngập tràn đầu óc y, thậm chí y phải cố gắng tránh mặt Dung Niệm, mấy lần liền Dung Niệm đã bước đến trước mặt mà y vờ như không trông thấy.
Liên tục vậy xong Dung Niệm cũng phát hiện thấy sự lạnh nhạt từ y, chỉ dám ngóng trông từ đằng xa.
Lâm Vấn Cẩn ra làm quan 5 năm, quan trường sâu thẳm tựa biển, công vụ có nan giải mấy, quan hệ xã giao lợi hại có phức tạp mấy y cũng có thể xử lý thỏa đáng đầy lão luyện, nhưng giờ thì y hoàn toàn không thể bình tâm lại nổi.
Quãng thời gian 7 ngày vừa rồi với Lâm Vấn Cẩn phải gọi là nung nấu, xét cho cùng vẫn phải chờ đối chiếu mới rõ liệu Dung Niệm có đúng là Lâm Vấn Anh đi lạc không, nhưng dù chỉ có xác suất một phần vạn thì cũng đủ khiến Lâm Vấn Cẩn phải bàng hoàng chấn động.
Mà giờ bức thư thám tử thúc ngựa giương roi gửi về cùng chiếc khóa bình an thất lạc nhiều năm đã bày cả ra trước mặt y, song Lâm Vấn Cẩn lại lần lữa chẳng có dũng khí kiểm tra nữa.
Lâm Vấn Cẩn cầm chiếc khóa bình an vẫn rất lấp lánh lóa mắt lên, ngón tay mân mê chữ Anh khắc trên nó.
Rất lâu sau, lâu tới nỗi sống lưng y đờ ra, y mới hít sâu một hơi giở bức thư.
Phong thư lẫn giấy viết nhẹ tênh chẳng khác gì tảng đà ngàn cân.
Lâm Vấn Cẩn xé dấu niêm phong, chậm chạp rút tờ giấy mỏng manh. Hai chữ huyện Hoa nổi bần bật trên giấy lập tức khiến Lâm Vấn Cẩn thấy như chộp phải củ khoai bỏng tay, chỉ khao khát quẳng ngay bức thư vào lò lửa thiêu rụi cho xong, nhưng rồi y dồn sức nhắm chặt mắt, ép mình đọc tiếp.
Tia nắng mờ mờ xuyên qua ô cửa sổ giấy rọi lên tờ giấy Tuyên Thành, soi bừng chuyện cũ đã phủ bụi nhiều năm.
Chiếc khóa bình an bắt nguồn từ tay một thương nhân, thương nhân vốn là chủ tiệm cầm đồ ở huyện Hoa, về sau cả nhà mới chuyển tới một trấn nhỏ phía nam.
Theo như ông chủ này hồi tưởng thì 7 năm trước, có một kỹ nữ mang khóa bình an đến tiệm cầm đồ của ông ta, nước mắt lưng tròng xin ông chủ cứu giúp đứa con trai bệnh nặng của mình, ông chủ thấy người phụ nữ lẻ loi cô quạnh đang cần tiền gấp, bèn ép giá mua lại chiếc khóa bình an.
Một hôm có phú thương ghé tiệm cầm đồ, liếc qua vừa mắt vật này mới bỏ số tiền lớn mua về – phú thương đây chính là bạn làm ăn của người Hồ.
Thám tử lần theo manh mối tìm tới huyện Hoa, tới lầu Xuân Vũ nơi cô kỹ nữ ở theo lời ông chủ kể.
"Huệ nương?" Tú bà cầm tiền trong tay thì tươi cười rất niềm nở, biết gì nói hết, "Hơn nửa năm trước bị ốm nặng, qua đời lâu rồi, cô ấy còn có đứa con trai tên Dung Niệm, theo quý nhân lên kinh đô hưởng phúc rồi còn đâu!"
Kinh đô, Huệ nương từng đến kinh đô.
Thám tử tiếp tục đi tìm người yêu nhiều năm trước của cô, gã thay lòng nay đã trở thành tên đàn ông trung niên béo tốt phốp pháp, ban đầu còn định phủi sạch quan hệ với Huệ nương nhưng 10 lượng bạc là đủ khiến gã khai sạch chuyện xưa. Năm ấy gã mê mệt sắc đẹp của Huệ nương, ngọt nhạt lừa Huệ nương bỏ trốn với gã, cả hai đến kinh đô mưu sinh, tiếc thay gã đàn ông tham ăn lười làm lại còn phụ tình bạc nghĩa, nghiện ngập cờ bạc, chưa được bao lâu đã nướng sạch chỗ tiền bán thân dành dụm nhiều năm của Huệ nương.
Huệ nương cắt đứt với gã, song gã hãy còn muốn vét nốt chiếc vòng ngọc ở cổ tay cô, Huệ nương không chịu đưa, đúng lúc gặp một đoàn xiếc tạp kỹ đi ngang, Huệ nương trông thấy một đứa bé bị nhốt trong lồng nhỏ.
"Thằng nhãi ấy có tí ti thôi, áo quần xốc xếch, mặt bôi trét đen sì mà mắt thì lại sáng long lanh, chẳng biết là trộm ở đâu ra, sợ ngu người luôn, còn không nói được hẳn hoi."
"Huệ nương mềm lòng, nên lấy vòng tay ra đổi nhãi con này."
"Chắc tầm 3 tuổi thì phải, thấy bảo vốn dĩ định đánh gãy chân nhét vào rương để mang đi diễu phố."
"Nó gặp được Huệ nương là phúc lắm rồi..."
Càng đọc về cuối Lâm Vấn Cẩn càng kinh hồn táng đảm, sống lưng lấm tấm mồ hôi lạnh.
Suýt nữa, chỉ suýt chút nữa thôi, em trai y đã bị đánh cho dị dạng diễu khắp phố xá ngõ ngách cho người ta ngắm nghía.
Trán Lâm Vấn Cẩn lễ nhễ mồ hôi, đọc hết bức thư mà dường như sức lực toàn thân y đã bị rút cạn, còn không cầm chắc nổi tờ giấy mong manh. Năm xưa nhà họ Lâm chế tác khóa bình an đeo vào cổ cho Lâm Vấn Anh nhằm hi vọng em lớn lên an lành vui sướng – trời xui đất khiến, Huệ nương bán khóa bình an giữ được mạng cho Dung Niệm khi em bệnh nặng, sao đây lại không phải sự che chở vô hình người nhà họ Lâm dành cho em cơ chứ?
Nhưng lần giở về trước nữa, nếu không có Huệ nương nhân hậu đã chẳng có Dung Niệm, càng không có ngày y được đoàn tụ với Lâm Vấn Anh.
Còn về lý do Lâm Vấn Anh và Dung Niệm chênh nhau 1 tuổi thì chưa rõ cụ thể, chắc hẳn Huệ nương cố ý giấu nên nói lệch đi. Lâm Vấn Anh đáng ra phải được ăn ngọc mặc đẹp khôn lớn thì lại khổ cực đủ đường, mà điều khiến Lâm Vấn Cẩn nhức nhối đau xót hơn cả là y từng chê bai xuất thân của Dung Niệm rất nhiều lần.
Nỗi hối hận khó tả luẩn quẩn nơi lồng ngực Lâm Vấn Cẩn, thậm chí cơn đau âm ỉ râm ran này còn bao trùm lấn át cả sự chấn động trước tình cảm trái ngược luân lý của y và Dung Niệm.
Toàn thể phủ Lâm đều biết về mối quan hệ giữa Lâm Vấn Cẩn và Dung Niệm, nhưng số trời trêu ngươi, ai sẽ dự đoán được người ngày đêm triền miên trăn trở cùng Lâm Vấn Cẩn hóa ra lại chính là chí thân máu thịt của y đâu.
Y phải trình bày với cha mẹ thế nào, phải hé lộ thân thế với Dung Niệm thế nào đây?
Lâm Vấn Cẩn tự nhận mình sáng suốt, song gặp phải tình huống trớ trêu như tiểu thuyết vậy thì cũng bó tay chịu chết.
Đúng lúc y đang nếm trải nghiền ngẫm những cay đắng chua chát một mình thì cha Lâm hớt hải chạy sang.
Vốn dĩ Lâm Vấn Cẩn định giấu cha tạm trước đã nhưng lại chưa kịp thống nhất với thám tử, giờ cha Lâm đã biết chiếc khóa bình an đang nằm trong tay Lâm Vấn Cản rồi.
Người đàn ông bưng chiếc khóa bình an mà giàn giụa nước mắt, "Vấn Anh đâu rồi?"
Lâm Vấn Cẩn nghẹn ứ trong họng, "Phụ thân yên tâm, em trai tất thảy bình yên, sẽ sớm đoàn tụ với nhà ta."
Cha Lâm hỏi: "Giờ thằng bé đang ở đâu, ta sẽ báo tin mừng cho mẹ con ngay."
Lâm Vấn Cẩn đưa tay ngăn cản, "Phụ thân xin bình tĩnh đừng vội."
Cha Lâm nhìn ra sự bất thường ở con trai, khiếp hãi nói: "Vấn Anh gặp chuyện gì rồi ư?"
Hai cha con đều đang định nói thì Dung Niệm chưa hề hay biết gì bưng trà nước vào thư phòng.
Lâm Vấn Cẩn đã tránh em tận mấy ngày trời, vừa nãy Dung Niệm gặp phải người làm ghé đưa trà nước ở chỗ hành lang nên nhận việc luôn.
Nhìn thấy bóng dáng xuất hiện ở cửa là người Lâm Vấn Cẩn căng ra hệt dây cung đang giương.
Dung Niệm trông thấy cha Lâm đang kích động, nhìn tiếp sang Lâm Vấn Cẩn mặt mũi nghiêm trọng bèn vội khẩn trương giải thích, "Nô tài không biết đại nhân đang có việc quan trọng cần bàn, nô tài lui ra ngay đây ạ."
Cha Lâm còn đang hỏi gặng tung tích của Lâm Vấn Anh, Lâm Vấn Cẩn nghe thấy hai chữ "nô tài" từ miệng Dung Niệm thì đầu đau như xé toạc đi, y cắn răng gọi một tiếng phụ thân.
Thực sự y chỉ muốn bất chấp tất thảy phơi bày thẳng thắn ra cho xong, nhưng sau cùng y vẫn trầm giọng nói: "Việc này ta sẽ cho phụ thân một lời giải thích."
Lâm Vấn Cẩn tiễn cha quay về, nhìn Dung Niệm hãy còn đang ủ ê buồn bã đứng dưới góc mái hiên mà đau lòng xót ruột.
Phụ thân có biết chăng, con út của phụ thân, em trai ta, xa tận chân trời lại gần ngay trước mắt?
Nhưng y không thể nói được, y không dám nói.
Dung Niệm dè dặt cắn môi, "Đại nhân, nô tài..." Em còn chưa dứt lời Lâm Vấn Cẩn đã sải bước tiến về phía em, em sợ quá im bặt không nhúc nhích nữa, bỗng Lâm Vấn Cẩn ôm chầm lấy em vào lòng, chén trà trong tay em tràn ra vẩy ướt vạt áo Lâm Vấn Cẩn.
Song Lâm Vấn Cẩn chẳng hề phát giác, chỉ siết vòng ôm chặt hơn nữa.
Dung Niệm bị đìu hiu nhiều ngày không kìm được đỏ hoe mắt.
Em không rõ mình đã làm gì sai, chỉ biết tự dưng Lâm Vấn Cẩn chẳng chịu để ý đến em nữa.
Ngay khi em đang mừng rỡ vì cuối cùng Lâm Vấn Cẩn cũng chịu tới gần em, em lại nghe thấy một câu không thể tưởng tượng nổi, "Do lỗi của ta."
Dung Niệm sửng sốt trợn tròn mắt, Lâm Vấn Cẩn kiêu ngạo tựa núi cao mà chịu nhận mình sai. Sai gì chứ nhỉ? Dung Niệm không hiểu, em chớp mắt mấy cái, nước mắt lăn dài, em hỏi bằng giọng ậm ừ ồm ồm: "Thế đại nhân đừng vờ như không nhìn thấy nô tài nữa được không ạ?"
Lâm Vấn Cẩn cúi xuống tựa đầu trên vai Dung Niệm, y biết rất rõ mình không nên có bất cứ hành động gần gũi da thịt nào với Dung Niệm nữa, nhưng vòng tay càng lúc càng ghì chặt thêm, thậm chí một ý nghĩ đủ chấn động cõi đời nảy ra trong óc: Em trai thì đã sao, những gì nên hay không nên làm y cũng đều đã làm hết cả rồi, nhiều nữa thì cũng có gì không được? Lễ nghĩa liêm sỉ gì, tam cương ngũ thường gì, y mặc kệ. Anh cả hay bạn đời cũng vậy thôi, bất luận xuất phát từ tư cách nào y cũng có năng lực che chở cho Dung Niệm suốt kiếp.
-///——————-
Tác giả:
Cho anh Lâm nọ đau đầu ngáo luôn.
Ps: Mai có chút việc, không cần chờ mị đâu nha. Đến 18 sẽ kết thúc~