Ngôn Ngữ Của Người Khác - Âm Thanh Thuần

Chương 98

Trước Tiếp

“Muốn tôi làm cậu sướng hơn nữa không?”

Bạch Nhất Diêu cuối cùng cũng tỉnh táo đôi chút từ cơn d*c v*ng dính nhớp. Anh co chân, chống người lùi lên trên. “Không được làm thật, không được—”

Thích Thường ôm eo kéo anh lại. “Chỉ dùng tay, tôi không vào, được không?”

Bạch Nhất Diêu vẫn còn chút lý trí, biết rằng bộ dạng hiện tại của mình đã đủ hạ lưu rồi, anh không muốn sa lầy thêm nữa. Nhưng đúng như người ta nói, đàn ông là loài bị chi phối bởi nửa dưới. Thích Thường làm anh quá sướng, anh không thốt nổi lời từ chối.

Thích Thường trèo lên giường, bế Bạch Nhất Diêu từ trên giường lên, ép lưng anh tựa vào ngực mình, luồn hai ngón tay về phía hậu môn của Bạch Nhất Diêu. Ban đầu, Bạch Nhất Diêu cực kỳ kháng cự, Thích Thường vừa hôn vành tai anh vừa dỗ dành: “Chỉ dùng ngón tay thôi.”

Ngón tay đi vào, Thích Thường phát hiện Bạch Nhất Diêu dường như càng căng chặt hơn. Anh ta c** q**n mình, để thứ đó cọ vào của Bạch Nhất Diêu. Bạch Nhất Diêu bị ngón tay anh ta làm cho rối loạn, chẳng còn tâm trí để ý đến th* c*ng r*n của Thích Thường đang chọc vào bụng mình.

“Sướng chưa?” Thích Thường thèm khát Bạch Nhất Diêu đến phát điên, đặc biệt là khi thấy Bạch Nhất Diêu ngoan ngoãn dựa vào lòng mình sau khi được thỏa mãn. Anh ta nhìn thấy đường cong lưng và cặp mông không thể che giấu của Bạch Nhất Diêu.

“Ngón tay không đủ dài, nếu không tôi còn có thể làm cậu sướng hơn.” Thích Thường giờ cao hơn so với thời đại học, vai rộng, đủ để Bạch Nhất Diêu bám vào.

Bạch Nhất Diêu biết anh ta đang ám chỉ điều gì, nhưng không muốn đáp lại, chỉ nghiến răng tận hưởng sự phục vụ của Thích Thường.

Tất cả là lỗi của Tạ Thiên Trì.

Người rơi vào tình trạng này đáng ra phải là Tạ Thiên Trì.

Bạch Nhất Diêu lại cảm thấy một nỗi uất ức. Anh không hiểu sao mình lại trở thành kẻ thần trí điên đảo chỉ vì bị người khác dùng ngón tay chơi đùa phía sau.

Liệt dương còn hơn cái tình cảnh này!

Sau khi lý trí bị nhấn chìm, Bạch Nhất Diêu chịu đựng nỗi xấu hổ to lớn, vùi mặt vào lòng Thích Thường, nói: “Không đủ.”

Thích Thường không nghe rõ, cúi mặt xuống. “Hử?”

“Hai ngón tay không đủ.” Nếu tỉnh táo, Bạch Nhất Diêu nói câu này chắc sẽ tự tát mình một cái.

Thích Thường thêm một ngón tay nữa. Lòng bàn tay anh ta ướt đẫm, áp sát vào khe mông Bạch Nhất Diêu, chính anh ta cũng cảm nhận được.

Thích Thường thật sự kiềm chế giỏi. Trong đầu anh ta đã tưởng tượng ra cảnh chiếm đoạt Bạch Nhất Diêu đến không thể khép nổi, nhưng tay vẫn ch*m r** v**t v* cơ thể anh. Anh ta biết rõ điểm nhạy cảm của Bạch Nhất Diêu, nhưng cố tình tránh chỗ đó. Nửa tiếng trôi qua, Bạch Nhất Diêu mồ hôi túa ra mấy lớp, người gần như kiệt sức, vậy mà vẫn không xuất tinh lần nào. Thích Thường đủ tận tâm, Bạch Nhất Diêu cũng không tìm được lỗi gì của anh ta.

“Tay mỏi rồi.” Thích Thường nói, rút ngón tay ra.

Bạch Nhất Diêu không còn cách nào, đành tự mình th* d*m trước mặt Thích Thường.

“Tôi cứng lắm.” Thích Thường nói. “Muốn thử phía dưới không?”

Bạch Nhất Diêu cảm thấy cả trước lẫn sau đều thiếu một chút, giờ bị Thích Thường dùng giọng điệu dụ dỗ, anh nhanh chóng không chịu nổi.

“Tôi làm cậu một cái là cậu xuất ngay, thật đấy.”

Thích Thường thì thầm bên tai anh, Bạch Nhất Diêu run rẩy hồi lâu, mắt nhắm nghiền.

“Để tôi làm cậu.” Thích Thường quyết tâm hôm nay phải có được Bạch Nhất Diêu, vừa dỗ vừa lừa. Bạch Nhất Diêu cố gắng cả buổi, cũng nên nhận ra cơ thể mình giờ đã thành ra thế nào. Anh rời khỏi vòng tay Thích Thường, nằm xuống, tự banh chân ra.

Thích Thường như con chó đực lao tới, c*n v** c* Bạch Nhất Diêu, hông đẩy mạnh một cái. Bạch Nhất Diêu chỉ kịp kêu lên một tiếng, rồi bắt đầu khóc, tay bấu chặt ga giường. Thích Thường làm chẳng nhẹ nhàng như lời anh ta nói. Vừa rồi ngón tay còn chậm rãi trêu đùa, giờ đổi sang thứ khác, vừa thô bạo vừa hung hãn. Bạch Nhất Diêu cứ thế bị ép đến tuyến tiền liệt mà xuất tinh.

“Thế là xuất rồi còn gì.” Thích Thường buông cổ Bạch Nhất Diêu, áp mặt vào anh, cười.

Chẳng biết vì quá sướng hay vì lòng tự trọng vỡ vụn, Bạch Nhất Diêu khóc. Thích Thường l**m sạch nước mắt của anh, giọng vừa dịu dàng vừa b**n th**: “Tối nay tôi sẽ làm cậu xuất hết mọi thứ.”

Trước Tiếp