Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Anh với Thích Thường dạo phố Nam Kinh cả chiều, càng đi anh càng mơ hồ. Tối tìm khách sạn, định mở hai phòng, Thích Thường đổi ý, lấy phòng giường lớn. Nhưng anh ta sai nhân viên kê thêm giường nhỏ, lúc họ trải giường, Thích Thường khoanh tay: “Cậu ngủ trên, tôi ngủ dưới.”
“Mở hai phòng không được?”
“Mở hai phòng, cậu lại chạy thì sao?”
Hai nhân viên trải giường ngẩng lên nhìn hai anh chàng đẹp trai.
Giường kê xong, Thích Thường ngủ dưới, anh nằm giường lớn, quay lưng, vẫn thấy gai sau lưng. Đang trằn trọc, Thích Thường vươn tay nắm mắt cá chân anh, anh giật mình, đá ra, ngồi dậy: “Cậu làm gì?!”
“Chân cậu có vết thương,” Thích Thường nói.
Anh mới để ý, anh ta cầm miếng băng gạc đã mở.
Có lý, Thích Thường ngồi dậy, một đầu gối chống mép giường, quỳ dán băng gạc lên vết thương ở mắt cá anh. Anh chịu không nổi vẻ dịu dàng giả tạo, nhất là thấy quần anh ta không rộng, tư thế quỳ lộ đường cong cương rõ rệt.
“Cậu muốn làm thì làm, giả vờ cho ai xem.”
Thích Thường nắm mắt cá anh, ngẩng lên nhìn. Đèn đầu giường chiếu, lông mày sắc lạnh của anh ta thêm vài phần ám muội.
“Tôi không nói rồi sao, làm cậu sướng, cậu muốn, tôi mới làm.”
Thích Thường nắm mắt cá anh, ngón chân anh gần chỗ cương của anh ta.
Anh ta chống tay lên giường, cúi người, đối mặt anh tựa đầu giường.
“Dùng cái này không?” Thích Thường nói, hé miệng đầy khiêu khích.
Bạch Nhất Diêu đẩy Thích Thường ra.
Anh nằm trên giường, kéo chăn phủ kín từ đầu đến chân. Thích Thường bật cười, trèo xuống giường của Bạch Nhất Diêu rồi trở về chỗ nằm của mình.
...
Thích Thường dẫn Bạch Nhất Diêu đến quán bar chơi. Anh ta khác hẳn Tạ Thiên Trì. Tạ Thiên Trì luôn tìm cách đuổi những cô gái xung quanh Bạch Nhất Diêu đi, còn Thích Thường lại ra sức đẩy phụ nữ vào lòng anh.
Thích Thường chẳng thiếu tiền, và anh ta cũng thích tiêu tiền. Anh ta chọn một ghế lô đắt nhất, ngồi xuống đó, thế là lập tức có những cô gái săn ghế lô chủ động tiến tới. Lúc mới đến, rõ ràng họ để mắt đến Thích Thường vì anh ta trông điển trai hơn, nhưng chỉ vài câu, Thích Thường đã khéo léo lái câu chuyện sang Bạch Nhất Diêu, bóng gió rằng anh mới là “ông chủ”. Thế là các cô gái xinh đẹp bắt đầu chuyển mục tiêu.
Bạch Nhất Diêu chưa từng trải qua cảnh này, ngồi giữa vòng vây trái ôm phải ấp mà cảm thấy bồn chồn không yên. Anh tìm cớ chuồn vào nhà vệ sinh. Thích Thường đi theo sau, vừa vào đã đóng sập cửa lại.
“Vui chứ?” Thích Thường hỏi.
Nhìn sắc mặt Bạch Nhất Diêu, ai cũng biết anh chẳng vui chút nào.
“Cậu không thích con gái à? Giờ cả đám con gái vây quanh cậu đấy.” Thích Thường tựa vào cánh cửa đóng kín, nhìn Bạch Nhất Diêu đang rửa tay. “Nếu cậu thích, tối nay hẹn một cô ra ngoài thuê phòng cũng được.”
Bạch Nhất Diêu thật sự không hiểu Thích Thường đang tính toán gì.
“Tôi khác Tạ Thiên Trì.” Thích Thường nói. “Tôi hào phóng hơn cậu ta.”
Bạch Nhất Diêu liếc anh ta một cái, rửa tay xong, mở cửa bước ra ngoài, lướt qua người Thích Thường.
...
Chẳng biết là để chứng minh với Thích Thường rằng mình là đàn ông, hay vì vài tháng nay không được giải tỏa mà bị d*c v*ng làm mờ đầu óc, Bạch Nhất Diêu thật sự hẹn một cô gái từ quán bar ra ngoài.
Nhưng chỉ một lúc sau khi cả hai vào phòng, cô gái đó, vẫn còn quần áo chỉnh tề, đã rời khỏi phòng của Bạch Nhất Diêu. Cô ta vừa đi, Thích Thường đứng ở cửa liền bước vào. Áo khoác của Bạch Nhất Diêu bị ném trên giường, còn anh thì đang trong phòng tắm.
Tiếng nước chảy róc rách.
Bạch Nhất Diêu ra sức chà xát bộ phận sinh dục của mình. Chẳng biết vì hai kiếp người chưa từng dùng đến hay sao mà giờ anh không thể c**ng c*ng nổi. Mặc dù cố gắng th* d*m cả buổi, nhưng cũng chỉ hơi cương lên một chút.
Thích Thường vốn định chờ anh ra ngoài, nhưng Bạch Nhất Diêu ở trong phòng tắm suốt nửa tiếng. Anh ta gõ cửa, không thấy phản ứng. Thích Thường xoay tay nắm cửa, phát hiện Bạch Nhất Diêu tắm mà không khóa cửa.
Thời tiết nóng bức, hơi nước không quá dày đặc. Bạch Nhất Diêu một tay vịn vào công tắc nước nóng, lưng cong lại, tay kia đang ra sức th* d*m. Nước nóng chảy xuống từ lưng anh, anh nhăn mày, thở hổn hển dữ dội.
Thích Thường đẩy cửa ra, một luồng khí mát tràn vào khiến Bạch Nhất Diêu quay đầu lại.