Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trong phòng tắm, Bạch Nhất Diêu thoát khỏi tay Tạ Thiên Trì, vẫn gào lên: “Sao, xấu hổ nổi giận muốn đánh tôi à?”
“Đánh đi, đánh vào đây!”
Tạ Thiên Trì bật cười, bàn tay siết chặt lại, cố gắng kìm nén cơn giận. Nhưng Bạch Nhất Diêu chẳng biết sợ là gì, vừa mới bị chế nhạo, giờ lại liều lĩnh khiêu khích. Anh đã chuẩn bị tinh thần sẽ bị đánh, nhưng thấy Tạ Thiên Trì không ra tay nên liền đẩy anh ta để ra khỏi phòng tắm. Thế nhưng, tay vừa chạm vào Tạ Thiên Trì thì cánh tay đã bị giữ chặt, còn mặt thì bị ép xuống bồn rửa.
“Nghĩ tôi không dám đánh thật à?”
Cổ áo siết chặt cổ, Tạ Thiên Trì một tay đè đầu anh, ép xuống: “Đánh không lại, chỉ biết miệng độc hả?”
Bạch Nhất Diêu vùng vẫy, vô tình mở vòi nước, nước làm ướt tóc anh. Tay áo Tạ Thiên Trì cũng ướt.
“Xin lỗi đàng hoàng, hứa không miệng độc nữa, tôi sẽ tha, nghe chưa?”
Nước lạnh chảy từ sau gáy làm Bạch Nhất Diêu cay mắt, anh nhắm mắt, nổi giận: “Xin lỗi cái quái gì!”
Tạ Thiên Trì bùng nổ, đè đầu anh gần như chìm vào bồn.
Bạch Nhất Diêu bị sặc nước, lại nổi lên dũng khí chưa từng có: “Thích Thường làm cậu sướng không?”
“Biết đâu cậu còn bị hắn gọi là chồng.” Bạch Nhất Diêu chế nhạo: “Ở đây hung hăng với tôi thì được gì?”
Tạ Thiên Trì kéo anh ra khỏi bồn, đấm mấy cái vào bụng. Bạch Nhất Diêu yếu ớt, chịu hai cú đấm đã không đứng vững, tay chân bầm tím.
“Xin lỗi!”
Bạch Nhất Diêu ngẩng đầu, tóc ướt dính trước mắt, vẫn cứng miệng phun nước bọt.
Tạ Thiên Trì vừa đè anh, người cũng ướt, thấy anh ngồi bệt không đứng dậy nổi, lại lôi anh lên, ép mặt vào tường gạch.
“Ai là kẻ bị làm? Ai gọi chồng?” Anh tức cười, một tay đè vai Bạch Nhất Diêu, tay kia kéo quần anh xuống. Bạch Nhất Diêu bị ép sát tường, không vùng vẫy nổi, trơ mắt nhìn Tạ Thiên Trì tuột quần mình.
Trên bồn rửa có bàn chải đánh răng, Tạ Thiên Trì cầm lấy, lật ngược, dùng cán mỏng đâm vào người Bạch Nhất Diêu. Cán nhỏ dù anh cố siết chặt vẫn bị đâm vào. Tạ Thiên Trì không có hứng với đàn ông, chỉ muốn dạy cho Bạch Nhất Diêu một bài học. Nhưng Bạch Nhất Diêu miệng độc, bị cán bàn chải đâm vẫn chế nhạo Tạ Thiên Trì, bảo biết đâu anh bị đàn ông làm vì “cái đó” của anh cũng nhỏ như cán bàn chải.
Nhưng cũng dễ hiểu, Bạch Nhất Diêu cố ý chọc vào điểm nhạy cảm để hạ nhục lòng tự trọng đàn ông.
Tạ Thiên Trì thấy tay chân, eo lưng anh bầm tím, trông thảm hại, nhưng miệng vẫn độc, bèn nắm lông bàn chải, rút cán bàn chải nóng hổi ra khỏi người anh. Thấy Bạch Nhất Diêu thở phào, hạ mông xuống, anh tát mạnh vào đó.
“Nhích cao lên.”
Bạch Nhất Diêu bị tát, cảm giác nhục nhã khiến anh không kịp hiểu ý Tạ Thiên Trì. Đến khi nghe tiếng kéo khóa, anh ngoảnh lại, thấy Tạ Thiên Trì bóp xà phòng lỏng, thứ chất lỏng mát lạnh được bàn tay gân guốc của anh bôi lên mông anh. Rồi một ngón tay cọ sạch xà phòng thừa, đâm vào chỗ vừa bị cán bàn chải thô bạo chọc qua, còn đau âm ỉ.
Tạ Thiên Trì nghiến răng cười: “Để xem ai là kẻ bị làm nhé.”
Bạch Nhất Diêu đúng là cái miệng độc. Cả người cậu ta cứ như chẳng có xương, mềm oặt, nhưng cái miệng thì sắc bén chẳng ai bì. Tạ Thiên Trì vừa mới đút bàn chải vào, cậu ta đã muốn chịu thua rồi, chỉ vì đau đớn mà cái miệng cứ tuôn ra không kiểm soát nổi. Bây giờ Tạ Thiên Trì thực sự nổi cáu, cậu ta lại chẳng biết phải phản ứng thế nào.
Chai xà phòng rửa tay đặt trên bồn rửa trong khách sạn cũng thuộc hàng xịn, chiết xuất tự nhiên từ sả chanh, không gây kích ứng, dùng làm chất bôi trơn thì vừa vặn. Chỉ là khi Bạch Nhất Diêu cảm nhận được bàn tay của Tạ Thiên Trì – bàn tay từng cầm bóng rổ trên sân hay ngồi cạnh lãnh đạo trường cầm bút nhấn xuống – chạm vào khe hở giữa hai mông, nhấn mạnh một cái…
Vừa mới đưa vào, chưa kịp cảm nhận sự chặt khít nơi đó, ngón tay đã trượt ra vì động tác hoảng loạn của Bạch Nhất Diêu, bám tường trèo lên.
Tạ Thiên Trì nhận ra Bạch Nhất Diêu sợ rồi, bèn gập đầu gối chặn vào khuỷu chân cậu, ép cậu dính chặt vào tường.