Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
[Beta: Chương trước edit “Cùng nhau quyên góp quân lương sửa thành ” cùng nhau quyên góp cho quân lương” nhé]
Sau khi sư thái bị chỉnh một trận, tự nhiên không thể bám theo nữa.
Dung Quyện dùng mũi dẫn đường.
Suốt chặng đường y dùng cằm nhìn người, mũi hếch lên trời, nương theo mùi thơm tìm được trai đường.
Hai người ngồi đối diện nhau, Triệu Tĩnh Uyên trả tiền cơm. Dung Quyện thả lỏng lưng, tay tùy ý gác lên mép bàn, ngồi với tư thế khá gò bó.
Chứ bình thường thì hai chân y đã duỗi dài, bắt chéo từ lâu rồi.
Đối với người cậu trên danh nghĩa này, Dung Quyện quả thực không biết phải nói gì.
Nhớ tới chuyện vừa nhắc đến thay đổi chỗ quyên góp bèn dùng giọng điệu rất ngang phè hát: “A a a, chỉ cần mọi người đều hiến dâng một chút tình yêu…”
Khúc hát quyên góp kinh đô vừa vang lên, Triệu Tĩnh Uyên khẽ nhướng mày. Một tên công tử bột bàn bên cạnh đang đi cùng trưởng bối dâng hương theo phản xạ sờ túi tiền, nhận ra chuyện gì đang xảy ra, tay run lên: “Quả nhiên là ngươi! Dung Hằng Tung!”
Dung Quyện xua tay: “Gọi đại nhân.”
Cấp bậc quan chính là để lấy ra khoe mẽ vào lúc này.
Ai ngờ tên hồ bằng cẩu hữu ngày xưa chẳng sợ chút nào.
Thái tử bệnh nặng sắp không xong rồi, ai cũng biết Hoàng đế sắp sửa nhận nuôi thế tử U Vương làm hoàng tử. Gia tộc của hắn ta vừa mới bắt được mối quan hệ với thế tử U Vương, đang lúc đắc ý ngầm.
Tên hồ bằng cẩu hữu hùng hổ định xông tới, Triệu Tĩnh Uyên cực kỳ chậm rãi nâng mí mắt lên.
Nhìn thấy thanh đại đao của đối phương, lại nhớ tới chuyện cũ Dung Quyện đoạt đao đả thương người, tên bạn chó vừa vùng khỏi sự lôi kéo của trưởng bối đi đến bên bàn liền im bặt:
“Quyên bao nhiêu?”
Đến kinh đô được nửa tháng, đương nhiên Triệu Tĩnh Uyên đã nghe qua mấy câu chuyện người kể chuyện đang kể điên cuồng gần đây, cơ bản đều lấy thiếu niên lang trước mặt làm nhân vật chính, chuyện hiệu triệu quyên góp trong cung yến cũng là một trong những câu chuyện được lưu truyền rộng rãi.
Hắn nhấc ấm đồng chậm rãi rót hai ly nước trong nói: “Khó cho ngươi còn trẻ như vậy mà đã có lòng trắc ẩn.”
Bạn chó ngày xưa không thể tưởng tượng nổi nhìn qua.
Đại thúc, ngươi mù à?
Đúng lúc này, bát mì cứu mạng đã được bưng lên.
“Thơm quá.” Mũi Dung Quyện khẽ động.
Thấy Dung Quyện bị đồ ăn thu hút, tên bạn chó bịt chặt túi tiền, chuồn nhanh như bôi dầu dưới chân.
Dung Quyện giả vờ không nhìn thấy, uống ngụm nước trong nhuận giọng, bắt đầu cúi đầu ăn mì.
Một bát mì chay trắng trong, nước dùng được ninh từ nấm rừng, hương vị quả thực không tệ, chỉ là giá cả không tốt cho lắm, có thể so sánh với những tửu lầu nổi tiếng ở kinh đô.
Dung Quyện dùng thìa cẩn thận vớt, chỉ vớt được nửa miếng nấm hương.
Đắt thế này, các nguyên liệu khác đâu?
“Ta là Quá nhi.” Cô Cô, người ở đâu?
(菇菇 (gūgū/cô cô) chữ 菇 (Nấm) trong tiếng Trung. Quá Nhi và Cô Cô là nhân vật trong Thần Điêu Đại Hiệp)
Dung Quyện không cam lòng vẽ vòng tròn vớt tiếp, xác định không có nửa miếng nấm hương còn lại.
Hệ thống bất thình lình ném ra một cái meme cũ rích trăm năm lười cập nhật từ trên xe lăn: 【 Buồn bã muốn khóc】(*)
(*) Từ gốc là ‘Lam sấu, Nấm hương ‘xuất phát từ Meme mạng Trung Quốc, từ video một anh chàng tại Quảng Tây chia sẻ nhưng đọc ngọng 2 từ này, bởi vì cách đọc gần giống nhau.
Tay Dung Quyện trượt một cái, nửa miếng nấm hương duy nhất rơi xuống đất. Y cứng đờ người, tức đến mức nhe răng nhọn.
“Gọi thêm một bát nữa là được.” Thấy y dỗi hờn với nửa miếng nấm hương, Triệu Tĩnh Uyên thản nhiên nói.
Bị hệ thống ảnh hưởng, Dung Quyện vô thức tiếp lời bằng một câu meme: “Ai lại vì chút dấm này mà đi gói cả bữa sủi cảo chứ?”
Ánh mắt Triệu Tĩnh Uyên khẽ động, khi nhìn lại, ánh mắt dường như có thêm chút gì đó so với trước kia.
Dung Quyện: “Ý ta là, không cần thiết vì nửa miếng nấm hương mà gọi thêm một bát mì.”
Không ai nói gì nữa, một lát sau, người đối diện gắp cái nấm hương trong bát chưa động đũa của mình sang.
“Tâm tư ngươi cũng thật tinh tế, đừng qua lại quá gần với thế tử U Vương.”
Sau đó, Triệu Tĩnh Uyên không nói thêm một chữ nào nữa.
Không khí giữa hai bên lại trở về sự yên tĩnh quá mức như lúc đầu.
Ăn bữa cơm, nấm hương bị nhân cách hóa một cách kỳ diệu, chỉ trong tích tắc, kết luận tự động hình thành trong đầu Dung Quyện.
Hoàng đế vì cái gọi là cân bằng triều đường, đã bày ra một đống chuyện. Đầu tiên là liên tiếp đề bạt mấy gia tộc giao hảo với thế tử U Vương, chính là để đối phương dần dần đủ lông đủ cánh. Nhưng Nhị hoàng tử ở kinh đô nhiều năm, căn cơ thâm hậu, chắc chắn kết cục của thế tử U Vương sẽ không tốt đẹp, những gia tộc giao hảo với hắn ta chẳng qua chỉ là chim đầu đàn* mà thôi.
(“Con chim đầu đàn thò đầu ra” là một thành ngữ Trung Quốc, phát âm là chū tóuniǎo, là một phép ẩn dụ cho người nổi bật hoặc dẫn đầu. Thuật ngữ này mô tả một người thích khoe khoang hoặc mù quáng trước tình hình, thu hút sự chú ý bằng cách nổi bật. Nó thường được liên kết với những câu tục ngữ như “cái đinh nhô ra sẽ bị đóng xuống)
Dung Quyện nghĩ lại, chim làm gì sai chứ?
Cho con muỗi ra đi.
Cách đây không lâu Thế tử U Vương còn phái người muốn cùng Tạ Yến Trú thực hiện kế hoạch liên hôn đa phương, bị từ chối phũ phàng.
Bản chất mấy chuyện linh tinh này cũng chẳng liên quan gì đến y.
Ăn no xong Dung Quyện xoa xoa bụng, thỏa mãn: “Vậy ta về trước đây.”
Triệu Tĩnh Uyên khẽ gật đầu.
Đứng ngoài chùa Văn Tước, nhìn Dung Quyện lên xe ngựa có hộ vệ đi cùng, hắn mới cất bước đi xuống núi.
·
Trong phủ một trận chim hót hoa thơm.
Vẹt Kim Cương đang đuổi theo Nhỏ Xíu bay loạn, gần mực thì đen, trước kia con chim sẻ Nhỏ Xíu rất ngoan, thế mà học theo con vẹt này tự mổ mở lồng chim, bay loạn xạ cả ngày.
Nhỏ Xíu chủ động đậu lên vai trái Dung Quyện, vẹt Kim Cương không còn chỗ đặt chân đành phải đậu sang vai phải.
Dung Quyện đội hai con chim chuẩn bị đưa chúng về ổ, trên đường đi vừa vặn bị Tống Minh Tri và Cố Vấn nhìn thấy, hai người đứng dậy hành lễ.
Dung Quyện không thể tin nổi, thế mà hai người này vẫn còn đang đánh cờ.
Tống Minh Tri dưới tà áo xanh luôn toát ra vẻ thư sinh, mỉm cười hỏi: “Đại nhân cảm thấy mì chay chùa Văn Tước thế nào?”
Cố Vấn đối diện thầm lắc đầu, làm gì có chuyện quan hệ có thể kéo gần trong một sớm một chiều.
Sư huynh này của mình không biết có phải bị hạ cổ thật không, lại cho rằng đối phương là người có thể chu toàn tất cả mọi việc.
“Hơi nặng.” Dung Quyện liếc nhìn bả vai, một trong sáu anh em Tống thị giả làm nô bộc rất tinh ý, chủ động mang chúng về.
Lúc này Dung Quyện mới ngồi xuống ghế đá bằng tư thế thoải mái, gọi người rót chén trà.
Cái này ngon hơn nước lọc trong chùa nhiều, Dung Quyện nói thẳng dụng ý Tống Minh Tri bảo y đến chùa Văn Tước: “Chẳng phải lần trước ngươi còn chủ trương tránh xa Triệu Tĩnh Uyên sao?”
“Ngoài mặt đương nhiên phải tránh xa, nhưng người thân thì cũng nên qua lại một chút.” Tống Minh Tri đưa ra một lý do hợp tình hợp lý, ánh mắt trong veo: “Đại nhân và thế tử ở chung thế nào?”
“Cũng được, tổng cộng nói không quá mười câu.”
Cố Vấn nhướng mày nhìn Tống Minh Tri, thấy chưa.
Giây tiếp theo lại nghe Dung Quyện nói.
“Nhưng hắn đồng ý cho ta một khoản tiền lớn.”
Cố Vấn: “…”
Cần biết nói chuyện rất tốn khí huyết, Dung Quyện không nói rõ cụ thể mọi chuyện xảy ra trong chùa Văn Tước, chỉ đơn giản nhắc đến kết quả rồi quay về.
Y đi thật tiêu sái, để lại Cố Vấn ngồi ngẩn ngơ tại chỗ.
“Thế nào?” Tống Minh Tri bất thình lình hỏi.
Cố Vấn nhìn chằm chằm hắn: “Rốt cuộc huynh có ý đồ gì?”
Hơi thất thố, chứng tỏ đã cảm nhận được điều gì đó.
Tống Minh Tri bình thản: “Trong Tam Quốc, mọi người đang tranh giành cái gì?”
Mấy vị hoàng tử đều bất tài vô dụng, một khi Tạ Yến Trú lên ngôi, căn bản không thể cân bằng tốt giữa văn thần và võ tướng. Không phải năng lực hắn không đủ, mà có những chuyện vốn không thể dùng ý chí con người để chi phối.
Võ tướng dưới trướng hắn bị người ta áp bức nhiều năm, sớm muộn gì cũng sẽ có sự phản kháng mạnh mẽ, những người còn lại trong tông thất còn chẳng bằng mấy vị hoàng tử hiện tại.
Cố Vấn nói từng chữ: “Dung Hằng Tung lười biếng, không quyền không thế…”
Đầu ngón tay Tống Minh Tri tăng thêm lực đạo, dùng tiếng đặt quân cờ cắt ngang: “Con người rồi sẽ thay đổi.”
Hắn nói đầy ẩn ý: “Sư đệ, giống như ta của hôm nay đã không phải là ta của ngày hôm qua.”
Cố Vấn cười lạnh: “Ngày hôm qua huynh lánh đời, hôm nay huynh nhập thế, đương nhiên là khác.”
Tống Minh Tri cười như không cười.
Cố Vấn không để ý đến sự thay đổi thần thái của hắn.
Cúi đầu nhìn bàn cờ, ánh mắt hắn thay đổi mấy lần, câu “trong Tam Quốc mọi người đang tranh giành cái gì” đã tiết lộ mưu đồ của đối phương, Cố Vấn vẫn luôn cảm thấy đó là chuyện viển vông.
Lùi một vạn bước, Dung Hằng Tung căn bản không có tâm tư này, người ngoài có làm gì cũng là vô ích.
·
Dung Quyện không biết hậu viện nhà mình đang rối như tơ vò.
Trên đường về phòng, y định tiện đường tìm Tạ Yến Trú, thử dùng chuyện tìm được con đường quyên góp mới để đàm phán giảm bớt dược tính cho đợt ngâm thuốc tiếp theo.
Cơ thể dạo này bị ép buộc khỏe lên nhiều rồi, chuyện này chắc là có thể thương lượng được.
Ngoại trừ tiền viện và khu sương phòng, hôm nay những nơi khác trong phủ Tướng quân dường như yên tĩnh lạ thường, điều lạ lùng nhất là Dung Quyện không quét ra được Tạ Yến Trú ở địa điểm thường gặp là thư phòng.
Y cảm thấy hơi khó tin, lùi lại một bước rồi thò đầu vào.
Lại lùi thêm bước nữa rồi thò đầu vào.
Vẫn không cập nhật ra được người.
Huynh đệ nhà họ Đào đi theo nãy giờ thực sự không nhịn được, tò mò hỏi: “Ngài đang làm gì vậy?”
“Tướng quân không có trong phủ?”
Hóa ra là đang tìm Tướng quân, Đào Văn nói: “Ngày mai là ngày giỗ lão tướng quân, có thể Tướng quân đang ở linh đường.”
Lời còn chưa dứt, hai người đột nhiên đồng loạt hành lễ về phía sau: “Tướng quân.”
Dung Quyện quay người lại nhìn thấy Tạ Yến Trú đang đi tới, trên tay còn cầm mấy phong mật thư, rõ ràng là có quân vụ đột xuất cần xử lý.
Biên ải thường xuyên nổ ra đủ loại tranh chấp, tuy người ở kinh đô nhưng những việc cần hắn xử lý hàng ngày cũng không ít.
Huynh đệ nhà họ Đào canh giữ ở cửa, Dung Quyện theo Tạ Yến Trú vào điểm cập nhật cố định.
Nhìn thấy sự mệt mỏi ẩn sâu trong đáy mắt hắn, lời về thuốc tắm đến bên miệng Dung Quyện tạm thời đổi thành: “Cùng uống một ly không?”
Một lần say giải ngàn sầu.
Tạ Yến Trú vừa xem thư vừa không nhanh không chậm thuật lại cho y nghe ai đó uống say coi đây là địa bàn của mình rồi buông lời hùng hồn thế nào.
Tỉnh rượu sợ nhất là có người giúp mình hồi tưởng lại đã làm gì.
Dung Quyện tùy tiện cầm lấy một tờ giấy tuyên trắng trên bàn, giơ cờ trắng đầu hàng.
Khóe miệng Tạ Yến Trú khẽ nhếch lên, giây tiếp theo nhìn thấy trong thư nói Ô Nhung gây rối trên đường buôn bán, lại mím chặt.
Khu làm việc lúc hoàng hôn mang theo cảm giác đè nén.
Dung Quyện ngồi một bên, đột nhiên nảy sinh đồng cảm, sắp đến ngày giỗ người thân còn phải phiền lòng vì công vụ.
Hệ thống đột nhiên sống lại.
【 Chậc chậc, bận rộn như vậy mà hắn vẫn không quên bỏ thuốc cho ngươi mỗi ngày. 】
Dung Quyện nghe vậy ít nhiều cũng có chút cảm động:”Hay là ngày mai ta đi cùng ngươi tảo mộ nhé.”
Nếu đối phương đã đến linh đường trước, vậy thì ngày giỗ, khả năng lớn là sẽ đích thân đến mộ phần tế tự.
Tay cầm thư của Tạ Yến Trú không kiểm soát tốt lực đạo, khi ngẩng đầu lên, trong đôi mắt sắc bén lộ ra vẻ kinh ngạc rõ rệt.
Dung Quyện bị phản ứng thái quá của hắn làm cho ngơ ngác.
Lúc mình đầu độc ông cha kia cũng không thấy đối phương sốc thế này.
Nhưng sự kinh ngạc này là thật, Tạ Yến Trú đặt thư xuống nhìn y hồi lâu. Mãi cho đến khi chút kinh ngạc ban đầu dần bị hình bóng của Dung Quyện che phủ, tan chảy thành một loại cảm xúc khác trong ánh hoàng hôn dát vàng.
“Được.”
Hồi lâu sau, khi Dung Quyện tưởng hắn sẽ không trả lời, giọng nói của Tạ Yến Trú vang lên thấp đến mức khó nghe thấy.
Khi rời khỏi thư phòng, Dung Quyện nghĩ đến điều gì đó, ngoắc ngón tay bí mật gọi huynh đệ nhà họ Đào ngoài cửa sang một bên, thì thầm vài câu.
·
Kinh đô những ngày này trời thu nóng bức, hôm sau đi viếng mộ Dung Quyện chỉ mặc đồ trắng đơn giản, xe ngựa đã đợi sẵn ngoài phủ, vừa lên xe y đã nhìn thấy Tạ Yến Trú mặc một bộ đồ đen.
Hai người ngồi cùng nhau trông cứ như Hắc Bạch Vô Thường đi đòi mạng.
Tạ Yến Trú: “Hôm nay Hàn Khuê bị xử trảm ở chợ Tây.”
Xe ngựa không đi qua chợ Tây, nhưng phương pháp luôn nhiều hơn khó khăn, Dung Quyện sai người đánh chiếc xe ngựa BMW nhỏ của mình chạy tới chợ Tây.
Chiếc xe ngựa đầy châu báu ngọc ngà đó đi đến đâu cũng là một cảnh đẹp mắt.
Đủ để báo cho Hàn Khuê biết: y đã tới.
Còn về chiếc xe của bọn họ, sau khi ra khỏi cổng thành thì đi thẳng về hướng Đông, dọc đường gần như không dừng lại.
Mộ phần của Tạ lão tướng quân và phu nhân được xây dưới chân một ngọn núi xanh ở ngoại ô. Năm xưa lão tướng quân bị trọng thương, muốn về nhìn vợ con lần cuối, tiếc thay lại trút hơi thở cuối cùng ngay lúc ấy. Sau này Hoàng đế từng giả vờ đề nghị đặc cách cho lão tướng quân được an táng gần lăng tẩm đế vương, nhưng bị Tạ Yến Trú viện cớ từ chối.
Năm đó nếu không phải Hoàng đế cố ý mấy lần làm lỡ quân cơ, cha hắn cũng sẽ không vì giữ thành mà bị tiêu hao đến chết.
Ngôi mộ cô độc ngàn dặm, xung quanh không bóng người qua lại, thi thoảng chỉ có một hai tiếng chim hót.
Tạ Yến Trú đứng trước bia mộ, cả người toát lên vẻ trầm mặc, yên tĩnh như chính mảnh đất trời này.
Dung Quyện nhìn thấy một ít tiền giấy trên mặt đất: “Hình như có người đã tới.”
“Chắc là cha nuôi, ông ấy và cha từng là bạn đồng môn.”
Tạ Yến Trú chợt lắc đầu: “Thật ra năm đó cha nuôi đã nhiều lần nhắc nhở cha, nhưng tâm trí cha đều đặt ở chiến trường, cho rằng Bệ hạ sẽ không lấy chuyện quốc gia thiên hạ ra làm trò đùa.”
Dung Quyện mím môi, thực ra trong tình huống bình thường, dù Hoàng đế có kiêng kỵ thần tử đến đâu cũng sẽ không làm gì trong thời kỳ biến động.
Chỉ có thể nói hai cha con này gặp phải kẻ kỳ quặc rồi.
Trong mắt cẩu hoàng đế, dùng một tòa thành trì đổi lấy tính mạng một vị thần tử công cao át chủ lại là một vụ buôn bán có lời.
Xưa nay Tạ Yến Trú ít nói, đây là lần đầu tiên hắn không hề che giấu sát ý đối với Đế vương trước mặt người ngoài.
Dung Quyện không giỏi an ủi người khác, im lặng một chút rồi nói: “Ngươi đã làm rất tốt rồi, nếu là ta, có lẽ đã làm phản từ lâu.”
Đại cục cái gì chứ, nói chuyện với chân lý trong tay ta này.
Gần đó, lão binh quanh năm trông coi mộ đi về phía khe núi, giả vờ như không nhìn thấy cặp đôi phản nghịch này.
Tạ Yến Trú nhắm mắt lại.
Thật ra nếu không phải trước khi lâm chung mẹ bắt hắn thề không được vì thù riêng mà khiến nước mất nhà tan, đẩy dân chúng vào cảnh dầu sôi lửa bỏng, có lẽ hắn đã sớm mất kiểm soát.
Đứng trước mộ nhìn thoáng qua một góc non sông, ánh mắt hắn cuối cùng lại rơi về phía bia mộ.
“Có những món nợ, sớm muộn gì cũng phải tính sổ.”
Núi xanh còn đó, Tạ Yến Trú lại không muốn ở lâu, đang định mở vò rượu mang theo, bỗng nhiên cánh tay bị nắm lấy: “Không vội.”
Từ đầu đến cuối Dung Quyện không ngắm non nước, chỉ quan tâm thời tiết.
Thấy đám mây đen trên đầu cuối cùng cũng sắp trôi đi, y cố tình kéo dài thời gian.
Bốn mắt nhìn nhau, Dung Quyện khẽ ho một tiếng: “Ờm, lần đầu tiên gặp trưởng bối không đuổi ta đi, ta muốn ở lại thêm một lát.”
Hôm qua mới ăn canh đóng cửa không tiếp ở chùa Văn Tước xong.
Tạ Yến Trú nhìn nấm mồ: “Chỗ này cũng đóng mà.”
“…”
Không biết trước mộ có gì thu hút đối phương, nhưng Tạ Yến Trú vẫn đứng thêm một lúc.
Một hồi lâu sau mới mở vò rượu.
Cha mẹ hắn sinh thời đều là người thích rượu. Khi Tạ Yến Trú đang rót rượu, mây dày ở ngoại ô đến vội đi cũng vội, khi mặt trời xuyên qua tầng tầng sương mù, ánh nắng trưa thu chói chang lạ thường.
Phía xa đột nhiên xuất hiện một dải cầu vồng rực rỡ.
Ánh mắt lơ đễnh của Dung Quyện thu lại, cuối cùng cũng đợi được rồi: “Nhìn xem, là điềm lành.”
Lúc tế trời, cẩu hoàng đế nhìn thấy nửa cầu vồng đã vui không khép được mồm, đây chính là một cái trọn vẹn đấy.
Một cái lận nha.
Ánh mắt Tạ Yến Trú lướt qua cầu vồng, nhìn về phía cây cối hai bên.
Cầu vồng treo giữa hai ngọn cây cổ thụ chọc trời, Dung Quyện hiếm khi nói nhiều thêm vài câu: “Cầu vồng kỳ tích cát tường như thế này, chứng tỏ cha mẹ ngươi trên trời có linh thiêng, nhất định sẽ phù hộ cho ngươi.”
Để phân tích lập luận từng tầng lớp về mối quan hệ giữa cầu vồng và điềm lành, y dứt khoát bảo hệ thống lôi tài liệu từ trong kho ra, đọc thẳng một bài văn mẫu.
“Định nghĩa về cầu vồng, ừm, cái này bỏ qua, cầu vồng tượng trưng cho hy vọng, bao dung, vân vân, đồng thời trong văn học, LGBTQ mang nhiều ý nghĩa phong phú…”
Bài thuyết trình dài dòng kỳ quái không dứt bên tai, ở một bên khác, dù hai bóng người lén lút trên tán cây cổ thụ phía xa có cẩn thận đến mấy cũng khó thoát khỏi đôi mắt của Tạ Yến Trú.
“Hình như bình xịt không ổn rồi.”
“Ca, dùng mồm phun được không?” Hai anh em phía xa có chút cuống quýt, anh em nhà họ Đào đang nhảy nhót như khỉ, điều chỉnh góc độ bình xịt, bận rộn tạo cầu vồng nhân tạo.
Xung quanh ngôi mộ có một sự náo nhiệt quỷ dị, đâu còn vẻ tiêu điều vắng vẻ như mọi năm.
Tạ Yến Trú không quan tâm đến anh em nhà họ Đào nữa, ánh mắt từ từ hạ xuống, trong chén rượu đang phản chiếu gương mặt của Dung Quyện.
Đôi con ngươi xinh đẹp kia dường như cũng mang hình dáng cầu vồng, sống động lạ thường.
Hắn lặng lẽ ngắm nhìn một lúc, thế mà lại không nỡ đổ rượu đi, phá vỡ hình ảnh phản chiếu hoàn hảo trong chén.
Dung Quyện nói hơi mệt, vẫn ngẩng đầu nhìn trời thưởng thức.
Những thứ đẹp đẽ luôn khiến người ta muốn nhìn thêm vài lần, cầu vồng quả thực rất đẹp.
Y không để ý rằng, thời gian khóe mắt Tạ Yến Trú dừng lại trên người mình còn lâu hơn cả ngắm cầu vồng.
Năm nay khác hẳn mọi năm, trước khi rời đi, Tạ Yến Trú nói chuyện ngắn ngủi với lão binh coi mộ, đối phương đào lên vò rượu đã phủ bụi từ lâu, mời bọn họ vào nhà ngồi một lát.
Thấy trạng thái của Tạ Yến Trú lần này tốt hơn nhiều, lão binh khá vui mừng, ánh mắt nhìn Dung Quyện rất hiền hòa: “Vị tiểu công tử này là…”
“Khách thuê trọ nam hai mươi tuổi của hắn.”
Tên của ông cha rẻ tiền kia không một người lính nào ưa nổi, Dung Quyện đổi một thân phận dễ nghe hơn.
Tạ Yến Trú: “…”
Rượu vừa mở nắp, Dung Quyện lập tức bị thu hút:”Thơm quá.”
Độ mạnh của rượu vượt xa tưởng tượng, chỉ ngửi thôi y đã thấy say say.
Dưới ánh mắt cảnh cáo cười như không cười của Tạ Yến Trú, Dung Quyện vỗ ngực thề thốt, biểu thị chỉ nhấp một ngụm nhỏ, cuối cùng vui vẻ nhận được ba giọt.
Tay người tập võ vững đến đáng sợ, cứng rắn không rót thừa một giọt nào.
Dung Quyện cười lạnh một tiếng.
Phàm là người có chút khí phách đều sẽ không uống.
Tạ Yến Trú đột nhiên hỏi: “Đúng rồi, cái ngươi vừa nói, LGBTQ, là gì?”
Không biết có phải do quanh năm chiến đấu với Ô Nhung hay không, thiên phú ngôn ngữ của hắn đặc biệt tốt, thế mà không sai một âm nào.
Yết hầu Dung Quyện chuyển động, thầm nghĩ lần sau đọc tài liệu nhất định phải dùng não.
“Ờm…” Y uống cạn ba giọt rượu, giây trước còn đang suy nghĩ trả lời thế nào để không dạy hư người xưa, giây sau đã ngửa mặt ngã ra.
Vẻ mặt lão binh vốn đang vui mừng lập tức hoảng sợ đến run tay: “Y, y chết rồi à?”
Nhìn cái đầu đập vào vai mình, Tạ Yến Trú im lặng một lát: “Say rồi.”
Lão binh sững sờ, cười ha hả.
Hai bát rượu lớn đổ xuống đất: “Hai chén đầu kính lão tướng quân và phu nhân, mong họ phù hộ Thiếu tướng quân bình an vô sự.”
Nói được một nửa, đột nhiên lại khựng lại.
Trên y phục đen không hoa văn, chiếc bùa bình an trở thành màu sắc duy nhất: “Cái này là…”
Theo sự hiểu biết của lão binh về Tạ Yến Trú, hắn tuyệt đối sẽ không tự mình đi cầu thứ này, thông thường chỉ có người rất thân thiết mới cầu bùa bình an cho.
Gương mặt Tạ Yến Trú không khác gì ngày thường, liếc nhìn cái đầu đang dựa vào vai, nói: “Y cầu đấy, y đi chùa, không biết tại sao lại cầu một tấm.”
Hay cho câu không biết tại sao, câu sau hoàn toàn thừa thãi.
Lão binh há miệng.
Đây là đang khoe khoang sao?
—
Một mảng trời kinh thành, mỗi người một nỗi sầu oan.
Có người đi viếng mộ tâm trạng lại như cầu vồng, có người đang ở trong phủ Tướng quân giờ phút này lại như đang đi viếng mộ.
Cuối cùng Cố Vấn cũng nhận ra sư huynh mình muốn làm gì, sắc mặt nghiêm trọng khó coi chưa từng thấy.
“Huynh ấy điên thật rồi.”
Cho dù muốn giúp người ta soán ngôi đoạt vị, đối phương cũng phải có cái tâm đó mới được. Một người ngay cả công vụ hàng ngày còn lười xử lý, dù có thông minh tài trí đến đâu, bản thân không muốn cố gắng, người ngoài có thể làm gì được chứ?
Thế mà Tống Minh Tri không biết thần kinh ở đâu, lại cho rằng Dung Hằng Tung đã âm thầm hành động bố trí rồi.
Còn nói cái gì mà đó là người tâm có sấm sét nhưng ngoài mặt tựa hồ nước phẳng lặng.
(bề ngoài bình tĩnh nhưng nội tâm dậy sóng/mưu đồ lớn).
Cố Vấn đang bực bội đi đi lại lại, khóe mắt đột nhiên quét thấy gì đó, sắc mặt hắn cứng đờ, bước chân dừng lại trong bóng râm dưới mái hiên.
Phía trước bên ngoài phủ, Tạ Yến Trú đang bế Dung Quyện ngủ say bước qua ngưỡng cửa.
Men say khiến gò má trắng bệch của người trong lòng có chút huyết sắc giả tạo, mí mắt Dung Quyện bị ánh nắng chiếu vào, lông mi khó chịu run rẩy.
Tạ Yến Trú dời một tay đang bế người ra che chắn, khiến ánh nắng không thể chiếu thẳng xuống.
Dụi dụi mắt, Cố Vấn xác định đi xác định lại mình không nhìn lầm, yết hầu không kìm được khó khăn chuyển động.
Đây tuyệt đối không phải là động tác bình thường.
Có thể cõng, có thể gọi dậy, thậm chí có thể bảo phu xe đến đỡ người, tư thế ôm ấp kiểu này, tuyệt đối sẽ không xuất hiện giữa những nam tử sĩ tộc* bình thường.
(*) Chỉ tầng lớp quý tộc sĩ đại phu / thế gia vọng tộc thời phong kiến.
Tại sao Tạ Yến Trú lại…
Trong nhất thời đủ loại suy nghĩ lan tràn vô tận trong đầu, rất nhiều chi tiết như pháo hoa tầng tầng lớp lớp nổ tung, rồi lại xâu chuỗi với nhau. Cố Vấn không nhìn tiếp nữa, hắn thậm chí không nhớ mình đã bước đi rời khỏi nơi đó như thế nào, đợi đến khi hoàn hồn, người đã đứng trong sân của Tống Minh Tri, người sau đang nhìn hắn hơi nghi hoặc.
Tống Minh Tri thấy biến không sợ hãi, đợi Cố Vấn hết hoảng hốt mới hỏi xảy ra chuyện gì.
“Tất cả đều là thiết kế sẵn.”
“Cái gì?”
“Bao gồm cả việc dọn vào phủ Tướng quân, tất cả đều là một âm mưu to lớn.”
Ngẫm kỹ lại xem, chuyện này hoàn toàn không hợp lý, người bình thường sao có thể chọn ở lì trong phủ của kẻ thù chính trị của gia đình mình mà không chịu đi chứ.
Từ xưa đến nay, cũng không tìm ra một trường hợp nào như vậy.
Mà để đối phó với người như Tạ Yến Trú, tiền bạc tuyệt đối không có tác dụng.
Cố Vấn chống hai tay lên bàn đá, nhìn chằm chằm Tống Minh Tri: “Huynh nói đúng.”
Người thông minh là khi người khác nói năng lộn xộn hành vi thất thường, cũng có thể đại khái hiểu được ý muốn truyền đạt.
Tống Minh Tri hơi sắp xếp lại tình hình, hỏi: “Đệ nhìn ra đại nhân hành động từ đâu?”
Rõ ràng cách đây không lâu, vị sư đệ này của mình còn nói đối phương tính tình lười biếng, không làm nên chuyện lớn.
Cố Vấn: “Bắt đầu từ việc ngài ấy nằm yên trong lòng Tạ Yến Trú không động đậy.”
“…”
Lời tác giả:
Cố Vấn: Hóa ra trước đây là ta suy nghĩ không chu toàn, nghĩ quá ít rồi.
Tiểu kịch trường:
Cố Vấn: Đại nhân, ta ngộ ra rồi.
Dung Quyện: Ngộ ra cái gì?
Cố Vấn cười bí hiểm: Ta của ngày hôm nay đã không còn là ta của ngày hôm qua.
Dung Quyện: ??
·
Ý nghĩa của cầu vồng trích từ Bách khoa toàn thư.