Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngày hôm trước ngâm thuốc tắm, tối lại ngồi bên hồ nước hóng gió, hệ quả trực tiếp là sáng hôm sau Dung Quyện ngủ quên, dưới tác dụng của thuốc, khi tỉnh dậy cơ bắp vẫn còn đau nhức ê ẩm.
Mắt thấy mặt trời đã lên đến một độ cao mới, Dung Quyện ngẩn người.
Y vội vàng vịn tường đi ra ngoài viện hỏi quản sự đang chỉ huy người hầu dọn dẹp: “Sao không gọi ta?”
Quản sự: “Gọi rồi, Tướng quân gọi rồi.”
“?”
Quản sự kể lại chuyện sáng nay gọi y mãi không dậy, dọa mọi người hết hồn.
Trong lúc đợi đại phu, ông vội tổ chức cho người trong viện xếp hàng lần lượt kiểm tra hơi thở. Tạ Yến Trú bên kia nghe tin cũng rảo bước đến, sắc mặt lạnh đến đáng sợ, cũng đích thân kiểm tra.
Xác định Dung Quyện vẫn còn thở, hô hấp ổn định hắn mới không cho ai làm phiền y nữa.
“Tướng quân không cho làm phiền ngài, nói là bên Lễ bộ ngài ấy sẽ đánh tiếng giúp.”
Mi tâm Dung Quyện giật giật.
Xếp hàng kiểm tra hơi thở?
Cảnh tượng đó nghĩ thôi đã thấy rợn người, Dung Quyện nhắm mắt: “Khẩu Khẩu, sao ngươi không báo cho ta?”
Hệ thống: 【 Người đến có phải thích khách đâu. 】
Không cần phải vẽ vời cho thêm chuyện.
Lười chết ngươi đi!
Dung Quyện mắng nó xong quay sang ôn hòa nói với quản sự: “Đúng lúc lắm, buổi sáng mọi người cùng nhau làm một cái xe lăn đi.”
Ngâm thuốc xong đau cơ, mỗi ngày đi làm chạy vặt chuyển giao công việc mệt chết đi được.
Quản sự: “…”
Hệ thống: 【…】
Thời kỳ này đã phát minh ra xe lăn có bánh, không khác biệt nhiều so với xe lăn đẩy tay hiện đại.
Có lẽ do ngày thường Dung Quyện ở phủ Tướng quân đã quen tự do tản mạn, nên chuyện y muốn ngồi xe lăn đi làm, mọi người sau chút ngỡ ngàng ban đầu lại đều cảm thấy rất bình thường.
Vật liệu nhanh chóng được chuẩn bị đầy đủ, người chịu trách nhiệm chế tạo lắp ráp là Tống Thị Tri.
Người này không chỉ thiết kế thêm tựa lưng mà còn tận dụng bánh xe nghiêng để giảm áp lực cho tay, có thể coi là chiếc xe lăn công thái học* đời đầu.
(Là ngành nghiên cứu cách thiết kế đồ vật, môi trường và công việc sao cho phù hợp với cơ thể và hành vi con người, nhằm: giảm mệt mỏi, đau nhức, tránh chấn thương, tăng sự thoải mái và hiệu quả)
Dung Quyện ngồi thử xong mắt sáng rực: “Phía trên cùng phải khảm thêm mấy viên ngọc trai nhỏ.”
Viên nào viên nấy rõ ràng, làm tem chống hàng giả, trở thành chiếc siêu xe BMW thế hệ mới trong giới xe lăn.
Chiếc xe lăn mới thu hút không ít người vây xem, bao gồm cả Cố Vấn.
Hắn đến chủ yếu là vì nghe nói thiết kế xe lăn này là của Tống Minh Tri, Cố Vấn nghĩ mãi cũng không tài nào hiểu nổi sư huynh lạnh lùng như vậy, sao lại hạ mình đi làm xe lăn? Lại còn làm cho một người tứ chi lành lặn.
“Có phải ngài đã hạ cổ gì cho sư huynh ta không?” Cố Vấn thậm chí còn hỏi ra một lý do vô lý.
Dung Quyện cười ha hả.
Cố Vấn phàm làm việc gì cũng xuất phát từ lợi ích, nói ra mục đích thực sự: “Đại nhân còn dư cuốn văn học nước ngoài nào không?”
Ví dụ như thủ pháp giết người và phá án trong cuốn tiểu thuyết phá án kia rất thực tế.
Hắn thích những thứ tà môn ngoại đạo, ôm ấp niềm đam mê to lớn với những điều mới lạ.
Nói xong, Cố Vấn ung dung lấy ra số thuốc đã phối chế, giới thiệu từng món: “Đây là loại độc tố đặc biệt lần trước đại nhân cần, bình xanh là thuốc độc mãn tính, là thạch tín và lá ngón đã qua tinh chế, gần như không màu không mùi; bình đỏ là ô đầu, hơi có vị đắng.”
Dung Quyện chỉ nói lúc tâm huyết dâng trào, không ngờ hiệu suất của Cố Vấn lại nhanh như vậy.
Y vừa định đưa tay nhận lấy bình sứ, Cố Vấn bỗng nhiên sinh ra chút không yên tâm.
“Ngài sẽ không lạm dụng thuốc chứ?”
Dung Quyện xua tay: “Giết người cũng phải có động cơ, ngươi xem ta có động cơ với ai?”
Trong đầu Cố Vấn nhất thời lướt qua rất nhiều gương mặt.
Dung Quyện nhận lấy cái bình, có qua có lại: “Sách vẫn còn, lát nữa sẽ gửi cho ngươi.”
Nhìn thấy trong đống chai lọ lỉnh kỉnh của Cố Vấn có một chiếc hồ lô nhỏ màu tím hình thù kỳ lạ, ở giữa đục vài lỗ nhỏ bằng hạt vừng.
Dung Quyện: “Đó là cái gì?”
“Côn trùng độc dùng để nuôi rắn.”
Dung Quyện: “Cho ta một ít luôn đi, xuất hàng mà không kèm quà tặng thì không hay đâu.”
“…”
Chiều hôm đó, Dung Quyện đi làm bình thường, hệ thống đang làm máy đánh chữ để in tiểu thuyết.
Hoàng đế rất coi trọng lễ tế trời lần này, hiện tại có không ít cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào y, không cần thiết phải trốn việc cả ngày để đâm đầu vào họng súng.
Khi Dung Quyện mang theo phương tiện giao thông mới là chiếc xe lăn giáng lâm Lễ bộ, các đồng nghiệp đang bận rộn trong phủ nha đều dừng tay, đồng loạt nhìn về phía này.
Hầu Thân phản ứng đầu tiên, bi thương ập đến: “Hiền đệ!”
Dung Quyện: “Chỉ là thời gian này cần ngồi xe lăn thôi.”
Hầu Thân lắc đầu điên cuồng: Đừng nói nữa, chúng ta đều hiểu mà.
Những người khác cũng dùng ánh mắt tiếc nuối nhìn Dung Quyện, đều biết sức khỏe y không tốt, không ngờ lại nghiêm trọng đến mức này!
Tuổi trẻ tài cao, thật đáng tiếc.
Dung Quyện lười giải thích thêm, đi làm bằng xe lăn còn có một lợi ích lớn, đó là dù mình có dẫn theo một người không có quan chức vào Lễ bộ mọi người cũng thấy bình thường.
Dưới điểm mù tư duy này, Tống Minh Tri thuận lợi đi lại phía sau đẩy xe lăn.
Thỉnh thoảng có quan viên nhận ra thân phận của hắn: “Kia không phải là…”
Chưa kịp hỏi han gì, tiếng quát mắng của Khổng đại nhân đã truyền tới, vị quan viên vội vàng quay lại với công việc đang làm dở.
Có Tống Minh Tri làm thay, Dung Quyện đường hoàng ngồi ở chỗ làm việc dưỡng lão.
Đầu tiên y tỉa tót cành hoa phượng tiên, sau đó lẳng lặng thưởng trà, ánh nắng ban chiều thật đẹp, không gay gắt cũng không quá nóng.
Cuộc sống trốn việc an nhàn bị Hầu Thân đến đưa sổ đăng ký chấm dứt.
Hầu Thân nhìn Dung Quyện, muốn nói lại thôi: “Hiền đệ, bên hành cung…”
Lễ tế trời lần này chọn tổ chức tại núi Thọ Nhạc. Núi Thọ Nhạc chỉ cách kinh đô nửa ngày đường, là thánh địa tôn giáo hợp pháp hiếm hoi của Đại Lương, Lễ bộ cần liên hệ với người phụ trách đóng giữ hành cung, cung cấp vật tư trước.
Loại công việc có thể ra ngoài giết thời gian này, trước đây Dung Quyện toàn tranh làm cho nên đều đã được phân công trước cho y.
Ai mà ngờ người ta đột nhiên “đi lại bất tiện”.
Hầu Thân khó xử nói: “Lát nữa ta phải đi một chuyến sang Binh bộ.”
Việc trong tay những người khác cũng đã xếp kín từ sáng, rất khó điều chỉnh tạm thời.
Dung Quyện cả ngày chưa làm được việc gì tử tế thể hiện tinh thần tàn nhưng không phế: “Giao cho ta đi.”
Hầu Thân vô cùng cảm động: “Hiền đệ đi cẩn thận.”
Dung Quyện: “Ta đi đây.”
Gió hiu hiu nước sông Dịch lạnh ghê, Dung Quyện một đi gần mười ngày mới về.
(Câu gốc Gió hiu hiu, nước sông Dịch lạnh ghê, Tráng sĩ một đi không trở về. Trích từ bài thơ d*ch th** Ca)
Hành cung quanh năm không có người ở, có một lượng lớn nội vụ chờ đối chiếu. Đồng thời còn phải làm tốt công tác giao tiếp với nhà chùa, mấy ngày tế trời, trong chùa không được tiếp đãi khách hành hương, đảm bảo con đường ngự giá hôm đó thông suốt không trở ngại, chi tiết đến mức cây cối hai bên con đường ngự giá có cành vươn ra quá mức cũng phải đăng ký vào sổ, thông báo người đến cắt tỉa.
Công việc phức tạp cực kỳ, may mà có máy não, Dung Quyện chỉ cần ký tên phê duyệt cuối cùng.
Dù vậy, y cũng phải đi lại giữa phủ nha và hành cung hơn mười lần.
Hôm nay, xe ngựa BMW Ngọc Trai lại xuất hành.
Dung Quyện uống nước mơ chua giải nhiệt, trợ lý xe lăn Tống Minh Tri ở bên ngoài mở miệng.
“Mấy ngày trước bệ hạ đã triệu gấp cậu của ngài vào kinh, chắc là khoảng một ngày nữa sẽ đến.”
Dung Quyện nghe vậy nhướng mày.
Tối hôm đó Tống Minh Tri chỉ nhắc qua một câu, y không để tâm lắm. Không ngờ sự việc tiến hành thuận lợi như vậy, chắc Đốc Thúc Ti và Tạ Yến Trú bên kia đã hành động không ít.
“Vậy ta có thể xin nghỉ phép thăm người thân không?”
“…”
Tất nhiên là trăm triệu lần không thể!
Xe ngựa lọc cọc lên đường, bên ngoài phủ nha Lễ bộ, kẻ theo dõi trong bóng tối chứng kiến Dung Quyện ra ngoài lập tức chạy đi báo cho Hàn Khuê.
“Tốt!” Hàn Khuê mừng rỡ, đôi môi tái xanh vì mấy ngày nay nghỉ ngơi không tốt toét rộng ra.
Trước đó hắn chỉ sợ hôm nay tên khốn này không ra ngoài, nếu vậy lại phải dùng thủ đoạn khác.
“Đại nhân, còn một chuyện nữa.” Thám tử theo dõi thấp giọng báo cáo.
Xác định Dung Quyện què chân ngồi xe lăn đã mấy ngày, Hàn Khuê càng vui mừng quá đỗi: “Trời giúp ta! Thế tử Bắc Dương Vương đi đến đâu rồi?”
“Thám tử bên Bắc Dương tra được, ngày xuất phát thực tế của Triệu Tĩnh Uyên sớm hơn một ngày so với báo cáo. Trạm dịch truyền tin đến, giờ Ngọ rời đi, lúc này chắc đã đến ngoài ngoại ô kinh thành trăm dặm.”
Hàn Khuê dựa người trở lại ghế, trong khe mắt hẹp hòi lộ ra vài phần âm độc, lần này hắn muốn một mũi tên trúng hai đích: “Triệu Tĩnh Uyên muốn làm Phó thống lĩnh Cấm quân cũng phải có mạng đến được kinh đô đã, xuống sắp xếp đi.”
Thám tử dè dặt: “Nhưng không còn Triệu Tĩnh Uyên, cũng vẫn còn…”
Hàn Khuê cười lạnh: “Tướng gia sẽ sắp xếp người của mình thay thế.”
Thám tử lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, bọn họ đi theo Hàn Khuê tham ô không ít bạc, sổ sách Cấm quân này không chịu nổi người ngoài tra xét đâu.
·
Cách kinh đô trăm dặm, phía Bắc có ngọn núi cao chót vót, trong chùa quanh năm hương khói không dứt, dưới chân núi xây dựng Trú Tất Cung.
Không biết có phải phong thủy vùng này rất tốt hay không, cây cối cực kỳ tươi tốt, phảng phất như nâng đỡ sinh cơ của cả đất trời.
Xe ngựa của Dung Quyện bị chặn lại trên đường dẫn đến Trú Tất Cung.
Người giám sát chạy tới hành lễ tạ lỗi: “Đại nhân, con đường gần hành cung vừa mới rải cát đá xong đang lát gạch mới, xe ngựa tạm thời không thể qua được.”
Tống Minh Tri đặt tấm ván hỗ trợ ở bên cạnh đề phòng xe lăn bị lật, thấp giọng nói: “Đại nhân, không ổn lắm.”
Lúc nãy trên đường tới, có thương nhân hỏi đường, có nông dân lùa dê mượn đường, giờ lại là đang làm đường, mọi dấu hiệu đều giống như đang cố ý trì hoãn thời gian của bọn họ.
Dung Quyện khẽ gật đầu.
Phía trước còn không ít thợ làm việc, chỉ dựa vào xe ngựa cũng không xông qua được, một khi ngựa bị hoảng sợ hay bị thương, ngồi trong xe ngược lại càng nguy hiểm hơn.
Tống Minh Tri từ từ đẩy xe lăn về phía trước. Trong lúc đó Dung Quyện nhìn như đang nhìn thẳng nhưng khóe mắt lại để ý thấy những người thợ kia đang làm việc một cách lơ đãng, ánh mắt lén lút dán chặt vào nhất cử nhất động của bọn họ.
Y vẫn giữ dáng vẻ lười biếng, nhưng ánh mắt đã sắc bén hơn trước.
Nếu là sát thủ, không ra tay ngay lập tức, bọn người này đang đợi cái gì?
Đợi trời sáng hôm sau à?
Đang suy nghĩ, từ xa đột nhiên truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, tuấn mã phi nhanh trên quan đạo, một đường hướng Nam dường như muốn đi thẳng đến kinh đô.
Trạm dịch ngoài kinh đô vừa mưa xong, nam tử trên ngựa đội nón lá, thanh trường kiếm đeo bên hông không có vỏ mà chỉ dùng vải trắng quấn quanh.
Hắn toát ra một loại hơi thở cổ xưa, khi khoảng cách đôi bên ngày càng gần, nam tử trên ngựa quét mắt nhìn qua sự khác thường bên này, khi nhìn rõ gương mặt Dung Quyện, đôi mắt hơi co lại.
Chưa đợi tầm mắt hắn nhìn xa hơn, hai cái đầu thò ra từ trong bụi rậm, đồng thời kéo căng sợi dây gân thú quấn trên tay chuẩn bị chặn con tuấn mã đang phi nước đại.
“Ra tay!” Giám sát rút đao trước tiên, thích khách ngụy trang thành thợ làm việc rút vũ khí sắc bén ra.
Xa hơn trên đỉnh núi xuất hiện cung thủ, tên độc tẩm thuốc b*n r* từ trong bóng tối.Nam tử trên tuấn mã lúc nãy dứt khoát lộn người tiếp đất, vải trắng quấn quanh chuôi đao tự động tuột ra, vung ra một đường vòng cung, khi thu về, hai kẻ mai phục trong bụi rậm đã đầu lìa khỏi cổ.
“Lợi hại đấy, người anh em.” Dung Quyện cảm thán.
Nghe thấy ba chữ “người anh em”, nam tử nhíu mày, biên độ động tác lớn hơn, để tránh bị thương nhầm Dung Quyện chỉ đành nhanh chóng xoay xe lăn lùi nhanh về phía sau.
Không biết có phải trùng hợp hay không, y vừa vặn bị ép đến vùng an toàn sát cạnh xe ngựa, ngược lại có thể phòng ngự tên bắn lén.
Nam tử khôi ngô tuấn tú phía trước thấy Dung Quyện đã nấp sau xe ngựa, im lặng đứng yên tại chỗ, trở tay chém đứt binh khí của sát thủ lao tới.
Thấy nam tử thực lực cao cường, giám sát chuyển mục tiêu, vèo vèo phóng hai món ám khí về phía Dung Quyện.
“Khẩu Khẩu.” Dung Quyện nửa rũ mi mắt.
Hệ thống: 【 Đã rõ. Xem ta bật, bật, bật! 】
Khoảnh khắc ám khí ép sát Dung Quyện, Tống Minh Tri định bước lên nhưng có người còn nhanh hơn, ám khí đã bị bật đi trước một bước.
Giây tiếp theo, một luồng chưởng phong trực tiếp đẩy Dung Quyện vào sau gốc cây.
Trên mặt Dung Quyện lộ ra vài phần kinh ngạc.
Chưởng phong vừa rơi vào người mình lại ôn hòa, không gây ra bất kỳ khó chịu nào.
“Cảm ơn đại ca.” Đại ca là người tốt nha.
Đám sát thủ thì không cảm thấy như vậy, chúng chỉ cảm nhận được sát khí gần như kinh hoàng trên người nam tử.
Nam tử ra chiêu rộng mở, chiêu thức chất phác nhưng chiêu nào cũng là chém xương chặt thịt, giết người như mổ trâu làm dê.
Đến mức cần phải dùng vải trắng quấn tay để giảm chấn động, đao pháp vô cùng máu me.
Cơ thể thích khách tan tác, phụ tùng rơi xuống đất, ghép thành hai chữ: Lễ phép.
Dung Quyện: ???
Gọi ca thì có gì không lễ phép chứ?
Dù nói thế nào, vị đại huynh đệ kiệm lời này cũng như một bức tường chắn tự nhiên chặn ở phía trước, Dung Quyện giống như đang xem hiệu ứng đặc biệt trên livestream: “Thật sự muốn tặng hắn cái tên lửa.”
Sát thủ bị giết đến sợ, không còn phân tán nữa, co cụm lại ép tới gần.
Nam tử thuận tay chém đứt dây cương xe ngựa, lợi dụng khoảnh khắc ngựa xông ra mở đường, dùng ánh mắt ra hiệu cho Tống Minh Tri đẩy Dung Quyện rời đi trước.
Tống Minh Tri lại móc ra một con dao từ trong ngực, thân pháp nhanh như gió cắt cổ một tên cản đường: “Đại nhân đi trước.”
“Được!”
Dung Quyện trên xe lăn đứng dậy.
Sát thủ gần đó giật mình: “Đầu lĩnh, y đứng lên rồi!”
Trình diễn xong kỳ tích y học tại chỗ, Dung Quyện ấn vào chỗ lõm dưới tay vịn xe lăn, một ý tưởng nhỏ khéo léo của người chế tạo, bên hông xe lăn b*n r* ám khí hiểm độc.
Dưới sự yểm hộ của người lạ và Tống Minh Tri, Dung Quyện vẫn rất cẩn thận cầm lấy tấm ván gỗ, đề phòng tên bắn lén.
Y đi hai bước.
Thuốc tắm tuần trước ngâm không uổng công, hệ thống bơm thêm sức mạnh, tải một chút bộ đệm cho y, Dung Quyện bắt đầu chạy bước nhỏ theo chiều gió.
“Đại ca, đợi ta đi tặng tên lửa cho huynh.”
Nam tử: “…”
Hoang mang nhất phải kể đến đám sát thủ vừa hoàn hồn. Không phải nói mục tiêu ám sát lần này sống trong nhung lụa, yếu ớt không chịu nổi một kích, gần đây bên cạnh chỉ có một môn khách tay trói gà không chặt sao?
Sao người nào người nấy đều quá quắt thế này?
Tống Minh Tri, không, chính xác mà nói hôm nay là Tống Thị Tri đang đội lốt Tống Minh Tri, võ nghệ cao cường, giết người như chém dưa.
Khiếm khuyết duy nhất là người này cực yêu thích nấu nướng, nhưng vĩnh viễn chỉ làm ra món ăn thảm họa.
Chính nhờ có hắn đi theo, Dung Quyện mới cho huynh đệ Đào gia nghỉ phép ngắn hạn.
“Tình báo sai lệch!” Sát thủ quát lớn: “Trúng kế rồi! Cố gắng tốc chiến tốc thắng.”
Đây chắc chắn là một cái bẫy!
Nếu không thì tại sao lại có xe lăn gắn ám khí, môn khách giết chóc trắng trợn và một tên tàn tật giả!
Đừng nói sát thủ, nam tử kia cũng nhìn sâu vào hướng Dung Quyện chạy đi một cái.
Phía sau liên tục truyền đến tiếng va chạm kim loại kịch liệt, Dung Quyện vất vả chạy được ba trăm mét.
“… Phù.”
Cổ họng xuất hiện mùi rỉ sắt, y sắp cạn kiệt sức lực rồi.
Kiên trì chạy thêm một đoạn nữa, xác định đã thoát khỏi vùng tấn công của cung thủ, Dung Quyện mới dần dần dừng lại.
Đứng vững rồi, y không kịp đợi nhịp tim bình ổn, móc từ trong ngực ra một món đồ to bằng ngón tay cái.
Ngón tay trắng bệch dùng sức hai lần mới vặn được nắp ra.
Vút!
Thật sự là tặng tên lửa.
Ánh sáng trắng lao vút lên trời cao nổ tung giữa những tiếng đùng đoàng, tầng mây dường như bị nổ tung thành gợn sóng ngàn trượng, động tĩnh cực lớn, ngay cả thị vệ của Trú Tất Cung cũng đều ngẩng đầu nhìn sang.
Mùi thuốc súng ập vào mặt khiến Dung Quyện lùi lại một bước: “Thế mà uy lực lớn thật.”
Thứ này là lần trước ở Tây Uyển Tạ Yến Trú đặc biệt đưa cho y, thấy hỏa lực mạnh mẽ như vậy, Dung Quyện cho rằng nó không nên gọi là pháo tín hiệu, mà nên gọi là “Ông Lớn Uy Mãnh” …
Phía sau.
Chưa đầy một khắc, trên mặt đất đã có thêm hơn mười cái xác, cung thủ xuống núi tham gia chiến đấu cũng không thay đổi được cục diện chung.
Suốt quá trình Tống Thị Tri như một cỗ máy giết chóc vô cảm, cổ tay xoay chuyển lấy thủ cấp người khác.
Con dao kia không biết dùng chất liệu gì, chém liền mấy người mà không hề bị mẻ. Hắn nhìn nam tử đội nón lá, ánh mắt tối sầm lại.
Bản thân từng chạy nạn trong đống người chết nên đao pháp mới cấp tiến như vậy, thế mà còn có người sát tính hơn cả hắn.
Phớt lờ ánh mắt dò xét của Tống Thị Tri, nam tử không hề kiệt sức, chiến đấu không ngừng, thân pháp như kinh hồng*, sát thương ổn định.
(Kinh hồng nghĩa đen là con chim hồng nhạn vụt bay làm người ta giật mình)
Từ mục tiêu bị ám sát ban đầu, bây giờ hắn đang im lặng đuổi theo sát thủ để giết.
Trong lúc đó giám sát hơi chậm một nhịp, trực tiếp bị chém đứt một cánh tay. Khi lưỡi đao kinh khủng kia lại hạ xuống lần nữa, giám sát đau đớn vã mồ hôi đầm đìa, cuối cùng không nhịn được thất thanh hét lên:
“Triệu Tĩnh Uyên!”
Tiếng hét làm chim chóc trong rừng kinh hãi bay đi.
Ánh mắt Tống Thị Tri khẽ động.
Cậu của đại nhân? Thế mà đối phương đã đến kinh đô trước thời hạn.
Tống Thị Tri suy nghĩ một lát, rất nhanh đã thông suốt tại sao kẻ đứng sau dám chặn giết Triệu Tĩnh Uyên mà không sợ rước họa vào thân.
Bên kia, cái chết cận kề, giám sát không màng được nhiều hơn, tiếp tục gào lên: “Ngươi không muốn biết là ai muốn giết ngươi sao?”
Đáp lại gã là máu thịt tung tóe, Triệu Tĩnh Uyên lại lia đao về phía đầu lâu, lạnh lùng nói: “Không quan trọng.”
Bất kể là ai, cứ coi như là Dung Thừa Lâm làm đi.
Lời tác giả:
Triệu Tĩnh Uyên, một phiên bản chiến thần thuần hận đối với Dung Thừa Lâm.