Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đến trưa ngày thứ hai, thấy Tam phu nhân dẫn theo một đoàn người rầm rộ tiến vào. Vừa vào đến nơi, nàng ta đã nắm lấy tay Tần Thư mà hỏi han ân cần: “Đáng thương chưa này, mới bệnh có mấy ngày thôi mà đã gầy sọp đi chừng này rồi.”
Tần Thư khách sáo đáp: “Tam phu nhân sao lại đích thân tới đây? Dịp này trong phủ đang bận rộn lo đại thọ cho lão thái thái, một mình người hận không thể phân thân làm tám để lo liệu, vì cớ gì mà phải tới đây cho nhọc lòng? Chẳng qua cũng chỉ là cảm cúm thông thường thôi, uống thuốc vài ngày là khỏi ngay ấy mà.”
Tam phu nhân Tần thị nghe xong liền cười nói: “Hôm nọ chính ngươi đã nói đấy thôi, rằng ngươi không có phúc hưởng cái áo lông chim quý báu được ngự ban ấy, lỡ như có đau ốm bệnh tật gì thì đều đổ lên đầu ta cả, lúc này sao ta có thể không đến thăm ngươi cho được?” Nói rồi, nàng ta lại bảo nha hoàn bưng thuốc đến, bắt Tần Thư phải uống cạn.
Tam phu nhân nói: “Lão thái thái đã bàn với ta rồi, cho người đưa ngươi về nhà để dưỡng bệnh. Ta dạo này không rảnh rỗi, nên sẽ sai thê tử của Vương Nhị Hỷ đưa ngươi về, dọc đường phải cẩn thận một chút, đừng để bị nhiễm phong hàn.”
Nói xong, nàng ta vỗ tay một cái, một hàng nha hoàn liền bưng tráp gấm và lụa là tiến vào: “Mấy xấp lụa Hàng Châu này ngươi cứ cầm về nhà, hoặc tự mình mặc, hoặc tặng cho người khác đều được. Ở đây còn có một bộ trang sức là của lão thái thái tặng ngươi. Người nói ngày trước ngươi không quen chưng diện, nhưng giờ đã khác xưa rồi, phải biết ăn diện vào cho thật đẹp vào.”
Nói xong, nàng ta liền mở một chiếc tráp gấm ra, để lộ những món trang sức bằng vàng bạc ngọc ngà bên trong: một chiếc trâm phượng vàng kết ngọc trai chế tác tỉ mỉ, vàng ròng được uốn thành hình phượng hoàng, lại điểm xuyết thêm những viên trân châu cỡ lớn, cực kỳ lộng lẫy và quý trọng, một chiếc vòng cổ anh lạc chạm hình rồng uốn lượn, cùng một cặp vòng tay râu tôm tinh xảo.
Tần Thư nhìn thấy đống quà cáp ấy mà trong lòng thấy nghẹn ứ, lửng lơ khó chịu khôn cùng, nàng chỉ đành gượng cười nói: “Đa tạ Tam phu nhân.”
Tam phu nhân mỉm cười gật đầu. Bên ngoài có người vào thưa rằng, tiệc đại thọ của lão thái thái đã có khách khứa từ tỉnh ngoài đến, đại lão gia mời tam phu nhân ra tiếp đón nữ quyến, lúc này nàng ta mới rời đi.
Nha hoàn của Tam phu nhân nói: “Tam phu nhân, em thấy cái cô Đổng Bình Nhi này trên mặt chẳng có lấy một nét vui tươi gì cả. Một nhân vật như đại thiếu gia, chẳng lẽ cô ta còn có chỗ nào không bằng lòng sao?”
Tần thị đứng lại, ngước lên cười một lúc lâu rồi mới nói: “Người trên đời này, không phải ai thấy vinh hoa phú quý cũng lao vào như ruồi thấy thịt ôi đâu. Hơn nữa, tục ngữ có câu: nghìn vàng dễ kiếm, chân tình khó tìm, chỉ vậy mà thôi.”
Lại nói về phần Tần Thư, nàng thu xếp hành lý xong xuôi, chuẩn bị sẵn sàng để trở về nhà.
Ra đến cổng, nhìn thấy một chiếc kiệu nhỏ bọc vải xanh, nàng ngẩn người ra một lúc: “Vương tẩu tử, ta chẳng qua cũng chỉ là phận nha hoàn, sao dám dùng kiệu được? Ngay đến lão thái thái, tam phu nhân hay các cô nương cũng chẳng mấy khi ngồi kiệu đi lại trong phủ đâu.”
Thê tử của Vương Nhị Hỷ cười xởi lởi đáp: “Tôi biết cô nương vốn không thích phô trương, có điều đây là lời dặn của lão thái thái. Người bảo cô nương đang bệnh, không nên để trúng gió thêm nữa, nên mới gọi kiệu đưa cô nương về nhà. Đây là một chút tấm lòng ân đức của chủ tử, đương nhiên phải để cô nương hiểu rõ chứ.”
Tần Thư nghe xong thì im lặng hồi lâu, khẽ thở dài một tiếng, rồi tự mình vén rèm kiệu bước lên ngồi.
Tần Thư ngồi trong kiệu, người khiêng kiệu đưa nàng ra khỏi cửa nhị, rồi qua cửa ngách để rời khỏi viện tử, dọc theo bức tường vôi đi thêm mấy trăm bước nữa là tới một ngôi nhà phía sau.
Nơi đây nằm phía sau phủ Quốc công, vốn là nơi ở của những người làm trong phủ. Vừa mới xuống kiệu, đã thấy mẹ, ca ca, tẩu tẩu và cả đứa cháu gái của Tần Thư đều đang đợi sẵn ở cửa. Họ vội vàng đỡ nàng vào trong, rồi bảo nàng nằm nghỉ trên giường.
Ca ca và tẩu tử của nàng đều là những người cực kỳ hiền lành và an phận. Cả hai đều chừng ba mươi tuổi, gương mặt tròn trịa, chỉ sinh được một mụn con gái tên là Bảo Nhi. Tẩu tử bưng nước ấm vào, vắt khô khăn tay rồi lau mồ hôi cho nàng: “Cô nương lau mặt đi, đi đường một quãng mà ra nhiều mồ hôi quá.”
Ca ca bế Bảo Nhi đứng một bên hỏi: “Sao đang lúc trời nóng nực thế này mà lại bị phong hàn? Cái giống cảm nóng này là khó khỏi nhất đấy. Phùng tiên sinh ở đầu phố giỏi trị bệnh này lắm, lát nữa ta sẽ đi tìm ông ấy.”
Rồi huynh ấy lại lẩm bẩm cằn nhằn nàng: “Chắc là tại muội ham mát, ban đêm lại đòi dùng đá lạnh chứ gì.”
Bảo Nhi mới bốn tuổi, tóc búi hai chỏm, giữa trán chấm một nốt ruồi đỏ bằng phấn son, con bé chìa đôi bàn tay nhỏ mũm mĩm ra: “Cô cô bế, cô cô bế.”
Trong cái nhà này, người duy nhất nhạy bén chính là mẹ của Tần Thư. Bà vốn là con gái của một người hầu đi theo lão thái thái năm xưa. Bà tự đi rót trà mời thê tử của Vương Nhị Hỷ dùng, lại thấy con gái mang về bao nhiêu là đồ đạc quý giá, vừa nhấp trà vừa khéo léo thăm dò lời lẽ.
Thê tử của Vương Nhị Hỷ đã nhận lời dặn dò từ Tam phu nhân, lẽ đương nhiên phải nói cho ra lẽ: “Mấy hôm trước đại thiếu gia ở trong viện tử đã về nhà rồi, ý của lão thái thái là muốn chọn một người đáng tin cậy đưa sang đó hầu hạ. Mới chỉ hé lộ chút ý tứ với Bằng nhi cô nương thôi mà chẳng hiểu sao lại làm cô nương sợ đến thế. Lão thái thái và Tam phu nhân đều bảo, Bằng nhi cô nương đây là do tuổi còn nhỏ, chưa biết nghĩ cho tiền đồ của mình là quan trọng. Đổng nương tử đây là người biết nhìn xa trông rộng, lại hiểu chuyện và thấu tình đạt lý nhất, các bậc chủ tử mới dặn bà nên khuyên nhủ cô nương một chút, để cô nương cũng thông suốt cái lẽ đời này.”
Mẹ của Tần Thư nghe xong thì lặng thinh không nói gì. Một lát sau, bà mới lên tiếng: “Vương gia tẩu tử, chúng ta vốn là hàng xóm láng giềng bấy lâu, chuyện trong nhà tôi, hẳn cô cũng tường tận cả rồi. Trước kia nhờ lão thái thái thương xót, cho phép Bằng nhi ra khỏi phủ sau dịp đầu năm, tôi cũng đã định sẵn cho nó một mối lương duyên rồi. Hai bên cũng đã trao đổi bát tự, ngay cả sính lễ tôi cũng đã nhận rồi. Nay nếu gọi nó về hầu hạ đại thiếu gia, vậy hôn sự này biết phải tính làm sao đây?”
Nói đoạn, bà lại lên tiếng dò xét: “Hay là thế này, cứ để Bằng nhi đi hầu hạ đại thiếu gia, chờ vài năm nữa rồi lại cho nó về đây gả chồng?”
Thê tử của Vương Nhị Hỷ vỗ vỗ vào tay mẹ Tần Thư, miệng cười không ngớt: “Ôi trời, tỷ tỷ của tôi ơi, hồi còn ở trong phủ tỷ vốn là người thông minh lanh lợi nhất cơ mà, sao giờ lại nói toàn những lời hồ đồ thế này?”
Vương tẩu tử lấy khăn tay thấm chút nước mắt vì cười quá nhiều, rồi mới nói: “Mối hôn sự kia thì tính là cái gì chứ? Con bé nhà tỷ sau này có tiền đồ rộng mở lắm. Tỷ không biết đấy thôi, vị đại thiếu gia nhà chúng ta bây giờ đang là Tổng đốc Mân Chiết, cai quản tận hai tỉnh, quyền thế hiển hách như thế ngay cả mấy đời trước của phủ chúng ta cũng chưa từng có đâu. Sau này, có khi tôi còn phải quay sang nịnh bợ tỷ tỷ đây ấy chứ? Còn về phần hôn sự kia thì nhà tỷ cũng chẳng cần lo liệu làm gì, Tam phu nhân tự khắc đã có sắp xếp cả rồi.”
Mẹ của Tần Thư bưng một tách trà lên rồi nói: “Chỉ sợ là, cái con bé nhà tôi từ trước đến nay vốn có tính bướng bỉnh, lại chẳng biết chiều lòng đại thiếu gia.”
Vương tẩu tử nghe vậy bèn cười rộ lên: “Tỷ tỷ của tôi ơi, thế thì tỷ nghĩ sai mất rồi. Vốn là vì đại thiếu gia đối đãi với con cô nương nhà tỷ khác hẳn những nha hoàn khác, nên lão thái thái mới nảy ra ý định này đấy chứ. Tuy tôi không hầu hạ bên bàn tiệc, nhưng có nghe nha đầu nhà tôi kể lại, hôm trước đại thiếu gia còn hỏi sao lại chẳng thấy bóng dáng của Bằng nhi đâu, lại còn thắc mắc sao bệnh tình lâu thế vẫn chưa thuyên giảm? Xem ra, người đối với nàng là cực kỳ để tâm rồi…”
Hai người lại hàn huyên thêm một lát, mẹ của Tần Thư tiễn khách ra về xong mới trở vào thăm nàng. Thấy dáng vẻ nàng không đến mức quá mỏi mệt, lại còn đang cầm những khối gỗ tự tay sai người làm để chơi đùa cùng Bảo nhi trên giường.
Tẩu tử của nàng bê một khay dưa hấu tiến vào, cười nói: “Cô nương vốn thích ăn loại dưa này, ta vừa ra ngoài mua về đây, cô nương ăn đi cho đỡ khát.”
Tần Thư liếc nhìn qua, nhưng trong lòng chẳng mấy hứng thú. Dưa hấu thời này làm sao sánh được với loại dưa không hạt trồng trong nhà kính ở thời hiện đại. Chẳng những quả nhỏ, mà ruột bên trong còn đỏ trắng xen lẫn, nhìn không mấy ngon mắt. Nàng cầm lấy một miếng nhỏ đưa cho Bảo nhi, rồi khẽ mỉm cười: “Bảo nhi, ăn dưa đi con.”
Bảo nhi đón lấy miếng dưa, vốn biết vị cô cô này rất yêu chiều mình, liền cười ha ha rồi nhại lại một câu của nàng: “Bảo nhi là quần chúng ăn dưa!”
Lời con trẻ ngây ngô khiến ai nấy đều bật cười rộ lên. Mẹ của Tần Thư vừa cười vừa mắng yêu: “Đều tại Bằng nhi đấy, cứ dạy con bé nói mấy lời kỳ quặc, cũng chẳng biết là có ý nghĩa gì. Cứ đột nhiên thốt ra một câu như thế, chỉ khéo làm trò cười cho thiên hạ thôi.”
Tần Thư mỉm cười bế thốc Bảo nhi lên, đặt một nụ cười hôn lên đôi má bầu bĩnh của con bé, rồi quay đầu lại dặn dò: “Mẹ, tẩu tử, hai người nhất định không được bó chân cho con bé đâu đấy. Chẳng biết cái thói ấy từ đâu truyền tới mà mấy năm nay lại rộ lên thành mốt, đôi chân đang lành lặn thế kia, bó vào một cái là thành tàn phế ngay.”
Tẩu tử của nàng đáp: “Cô nương đã dặn dò thì ta nhất định phải nghe theo rồi. Nhà ta tuy nhờ cậy vào cô nương mà chẳng lo cơm áo, nhưng cũng không thể học đòi theo mấy vị tiểu thư kia mà bó chân cho được.”
Tần Thư gật đầu, lại nói với tẩu tử: “Muội có chuyện muốn nói, tẩu tử mau gọi ca ca vào đây đi. Muội chẳng qua là do tức giận quá độ mà thôi, cũng không phải nhiễm phong hàn gì cả, không cần phải tốn công đi tìm đại phu làm gì đâu.”
Lát sau, cả gia đình ngoại trừ người cha quá cố, thì đều đã tập trung đông đủ trong phòng.
Tần Thư lên tiếng: “Vốn dĩ con đã tính kỹ, đợi đến khi con rời khỏi đại viện tử thì sẽ để cả nhà ta cùng thoát khỏi nô tịch, ra ngoài tự do sinh sống. Trước đây con đã bảo ca ca chuộc thân ra ngoài, gây dựng việc buôn bán nhỏ, nay cũng đã đủ sức gánh vác chi tiêu cho cả gia đình rồi. Đợi một hai ngày nữa con trở lại phủ, sẽ xin cầu cạnh lão thái thái, xin người khai ân cho cả mẹ cũng được ra ngoài.”
Mẹ Tần định nói lời gì đó, nhưng đã bị nàng ngăn lại: “Mẹ à, mẹ cũng đừng có tiếc rẻ nửa lạng bạc tiền lương mỗi tháng ở trong viện tử kia nữa. Mẹ cũng đã cao tuổi rồi, giờ là lúc để chúng con báo hiếu cho mẹ mới phải.”
Mẹ nàng trước nay vốn luôn nghe lời con gái. Từ khi Tần Thư mới mười tuổi đầu đã biết cùng bà bàn tính việc trong nhà, về sau nàng càng có tiền đồ hơn, lên tới bậc nhất đẳng nha hoàn, thì trong nhà nàng lại càng là người nói một là một hai là hai.
Ca ca nàng cũng lên tiếng: “Mẹ, muội muội nói đúng đấy. Tiệm tạp hóa của con mỗi tháng cũng kiếm được dăm ba lạng bạc, dư sức lo cho cả nhà mình sống thong thả rồi.”
Mẹ Tần gật đầu tiếp lời: “Mẹ biết chứ. Muội muội con xưa nay vốn chẳng thích thấy mẹ phải vào trong viện tử mà khép nép cười nói lấy lòng người ta. Nay mẹ cũng đã già rồi, đương nhiên là đều nghe theo các con cả. Các con muốn mẹ ra ngoài thì mẹ ra, cùng lắm thì ở nhà trông nom con bé Bảo nhi cũng tốt.”
Tần Thư lại chỉ tay vào mấy chiếc tráp gấm, nói: “Đó là những món đồ lão thái thái ban cho con. Lần này con đi rồi, cũng chẳng biết đến bao giờ mới có dịp quay về, thôi thì cứ để lại đây để hiếu kính với mẹ đi ạ.”
Mẹ nàng vội xua tay: “Đây là thể diện lão thái thái dành cho con, để con mang trên người cho tươm tất. Những tiểu cô nương đang tuổi thanh xuân như con mới cần điểm phấn tô hồng, chứ người già nua xấu xí như mẹ thì đeo mấy món trang sức này làm gì cho uổng?”
“Trang điểm làm gì?” Tần Thư lạnh lùng cười nhạt: “Trang điểm cho ai xem? Chẳng lẽ con cũng phải học đòi theo hạng phấn son, dựa lầu bán nụ cười như đám kỹ nữ kia sao?”
Lời vừa thốt ra khiến ai nấy đều giật mình khiếp vía. Mẹ Tần hoảng hốt nói: “Nha đầu này, mẹ có ý đó bao giờ đâu? Xưa nay con muốn làm gì mà mẹ chẳng thuận theo? Nếu con thực sự không muốn thì chúng ta cứ đi cầu xin lão thái thái, cùng lắm là chịu mấy gậy để người trút giận cho xong chuyện, chứ có làm sao đâu.”
Tần Thư ngoảnh mặt đi chỗ khác: “Cơ thể này của mẹ, chịu bốn mươi bản tử thì làm sao còn mạng mà sống? Nếu chỉ là đánh đập vài trận thì con cũng cam lòng chịu đựng, chỉ sợ người ta nổi trận lôi đình rồi mang tất cả chúng ta đi bán để trút giận, lúc đó chẳng biết sẽ phiêu dạt về đâu, lại bị nhà ai mua về hành hạ nữa…”
Những điều này, người trong nhà đương nhiên đều hiểu rõ, chỉ là không ai nỡ mở lời, lại vô tình khiến Tần Thư thêm phần chạnh lòng.
Nàng khẽ thở dài một tiếng rồi lại tiếp tục dặn dò: “Số vàng ngọc trang sức kia không phải để cho mọi người mang trên người đâu. Mọi người hãy mang tới tiệm cầm đồ mà bán đứt, đổi lấy vàng bạc có giá hoặc ngân phiếu để hộ thân, đó mới là đạo lý đúng đắn. Con cũng đã nhờ Từ tẩu tử ở phòng thêu mua giúp mấy khung dệt vải. Mẹ và tẩu tử vốn đã quen với việc này, tự khắc có thể làm lụng nuôi thân. Cộng thêm tiệm tạp hóa nhỏ của ca ca, coi như nhà ta đã đứng vững được gót chân rồi.”