Ngoại Thất - Khúc Chử Miên

Chương 48: Thử một chút

Trước Tiếp

Tần Thư dần dần chìm sâu vào giấc ngủ. Một lát sau Lục Trạch đẩy cửa bước ra ngoài, lập tức có nha hoàn bưng canh giải rượu đi vào để cho nàng uống.

Hai nha hoàn vén rèm giường lên, chỉ thấy trên giường có một cô nương đang nằm đó, trên đôi vai tròn lẳn để lộ ra ngoài dày đặc những vết đỏ li ti. Hai người bọn họ vốn vẫn là thân con gái trong trắng, chưa từng hầu hạ những việc này bao giờ, nên lúc này chỉ biết cúi gầm mặt xuống mà chẳng dám nhìn sang.

Hai tay bưng bát canh giải rượu, nàng ta kính cẩn dâng lên: “Trừng nương tử!”

Trừng nương tử hiện nay tên là Trừng Tú, vốn là nha hoàn theo hầu hạ Lục Trạch từ thuở nhỏ, đến nay cũng đã xấp xỉ ba mươi tuổi. Loại nha đầu như nàng ta vốn dĩ là để làm thông phòng. Chỉ có điều, sau khi xảy ra chuyện của Quận chúa Hán Vương, Lục Trạch vì tin vào lời tiên tri của tiên nhân họ Lam mà đã cho toàn bộ nha hoàn chưa chồng trong phủ xuất giá ra ngoài hết cả.

Nàng ta vốn dĩ cũng đến tuổi phải gả đi, nhưng đã tự hạ quyết tâm, tự mình búi lên kiểu tóc dành cho phụ nữ có chồng, coi như bản thân đã từng gả đi rồi. Những năm qua, tuy không còn ở trong phòng hầu hạ Lục Trạch, nhưng mọi sự lớn nhỏ trong phủ đều do một tay nàng ta quản lý, tất cả mọi người trong phủ đệ tại kinh thành đều tôn kính gọi nàng một tiếng “Quản gia nương tử”.

Trừng nương tử bưng bát canh giải rượu, rồi nhẹ nhàng gọi: “Cô nương, canh giải rượu đến rồi, cô uống xong rồi hãy ngủ tiếp.”

Canh giải rượu? Tần Thư mơ màng mở mắt ra, thấy người ta đưa tới một bát thuốc, nàng mới chỉ nhấp một ngụm đã đẩy ra ngay: “Y tá ơi, trong này có penicillin, tôi bị dị ứng nên không uống được đâu, không được uống đâu…”

Trừng nương tử cũng không miễn cưỡng, bèn dặn dò hai nha hoàn: “Hai ngươi ở lại canh chừng ở gian ngoài, đợi đến khi cô nương tỉnh hẳn thì lại bưng canh giải rượu cho cô nương uống.”

Hai nha hoàn đợi nàng ta đi khuất, bèn ngồi xuống bên cạnh chậu than đồng, một tay thò vào ống tay áo móc lạc ra bóc ăn, một bên thì thầm to nhỏ: “Ngươi đoán xem, sau khi Trừng nương tử ra ngoài thì sẽ đi đâu?”

Người bên cạnh lắc đầu bảo: “Còn phải nói sao, chắc chắn là đến chỗ đại nhân hầu hạ rồi. Phủ Tổng đốc hiện giờ bao nhiêu là việc, nương tử vốn dĩ đã bận tối mày tối mặt, thế mà vẫn khăng khăng đòi đích thân đến trang viên lo liệu. Chẳng phải là vì muốn tận mắt xem thử cô nương đang nằm trên giường này là người thế nào sao?”

Người kia vội vàng kéo tay áo đối phương, ra hiệu nói khẽ thôi: “Ngươi không biết đâu, ta nghe nói vị cô nương này vốn dĩ cũng là người ở quê nhà của đại nhân, là nha hoàn trong phủ Quốc công ở Nam Kinh đấy.” Nha hoàn đó dùng ngón tay chỉ chỉ về phía Tần Thư: “Nghe người ta kể, vị cô nương này là nô tỳ lâu đời của phủ Quốc công, vốn là nha hoàn hạng nhất bên cạnh lão thái thái, có mặt mũi lắm đấy.”

“Ngươi thì biết cái gì, Trừng nương tử vốn là con gái nhà quan lại, chẳng qua gia đình gặp biến cố nên mới bị bán đi làm nha hoàn thôi. Nghe nói kỹ năng cầm kỳ thi họa của nương tử không gì là không tinh thông, còn tài giỏi hơn khối tiểu thư khuê các ấy chứ.”

…..

Phía bên này, Lục Trạch đang hạ lệnh cho ám vệ: “Đi điều tra kỹ mấy kẻ thân cận với Bằng nhi, một người tên gọi A Yến, một kẻ họ Từ. Hễ có điểm nào khả nghi hay bất kỳ ai đáng ngờ, tất cả đều phải báo cáo lại cho ta.”

Hắn ngồi đó một mình đầy lạnh lẽo suốt cả buổi, suy đi tính lại, cuối cùng vẫn quyết định coi như chưa từng nghe thấy những lời Tần Thư thốt ra lúc say rượu, cũng sẽ không đi chất vấn nàng.

Lục Trạch ngồi trong thư phòng cho đến tận nửa đêm, lúc hắn sực tỉnh lại thì đã là cuối giờ Sửu(3h sáng), bên ngoài có người bước vào.

Trừng Tú bưng trà đi vào, khẽ nói: “Thưa gia, Trừng Tú có lời này, không biết có nên nói hay không?”

Tình nghĩa chủ tớ đã mười mấy năm, Lục Trạch ngẩng đầu lên, nàng ta còn chưa kịp mở miệng thì hắn đã biết rõ nàng ta định nói điều gì: “Không cần phải nói nữa.”

Trừng Tú tuy đã xấp xỉ ba mươi, nhưng trông vẫn là một người phụ nữ rất trẻ trung. Nàng ta sở hữu vẻ ngoài chỉ dừng ở mức thanh tú, nhưng lại cực kỳ đảm đang và tháo vát, làm việc gì cũng đâu ra đấy, rõ ràng rành mạch. Nàng ta chính là người hạ nhân mà Lục Trạch tin cậy nhất bên mình.

Nàng ta quỳ xuống dập đầu: “Thưa gia, có những lời Trừng Tú không thể không nói. Gia, mùa xuân năm sau ngài phải sang Vương gia cầu thân rồi. Ngài thừa biết rằng Vương gia gả con gái coi trọng nhất chính là gia phong môn đệ, nếu họ biết ngài lập ngoại thất ở bên ngoài phủ, thì họ sẽ nghĩ thế nào đây? Chuyện hậu trạch bất ổn, gia môn bất hạnh, chẳng lẽ ngài còn thấy ít sao?”

Lục Trạch biết những lời nàng ta nói đều có lý, hắn đứng dậy rảo bước ra ngoài: “Chuyện này ngươi cứ yên tâm, sớm muộn gì ta cũng sẽ đón nàng ấy vào phủ, cho một danh phận đàng hoàng. Chỉ là tính tình nàng ấy còn ngang ngược, nên tạm thời cứ sắp xếp ở ngoài phủ mà thôi.”

Nói xong, hắn dừng bước rồi xoay người dặn dò nàng ta: “Ngươi hãy đi mời đại phu tới, sau khi bắt mạch thì cân nhắc bốc một thang thuốc tránh thai, tuyệt đối không được để ảnh hưởng đến việc sinh con đẻ cái sau này.”

Trừng Tú nghe xong mà trong lòng kinh hãi. Đây không chỉ đơn thuần là muốn cho danh phận, mà còn tính đến chuyện để cô nương kia sinh con nối dõi nữa. Trừng Tú từ nhỏ đã theo hầu Lục Trạch, tự thấy mình đã quá thấu hiểu tính tình của gia nhà mình: ngài ấy vốn là người khinh bỉ nhất hạng sủng thiếp diệt thê, còn từng nói với người ta rằng, nếu một kẻ để hậu trạch không yên ổn thì kẻ đó đa phần là hạng chẳng làm nên trò trống gì.

Huống hồ, thân mẫu của đại thiếu gia vốn là phu nhân phủ Quốc công, cũng chính vì Quốc công gia sủng thiếp diệt thê mà uất ức qua đời. Lúc phu nhân lâm chung, đại thiếu gia khi ấy mới mười hai tuổi, dù bà đã chẳng thể nói được câu nào trọn vẹn, nhưng vẫn nắm chặt tay đại thiếu gia mà dặn dò: “Sau này hãy cưới một danh môn quý nữ, vợ chồng hòa thuận, vạn lần đừng đi vào vết xe đổ của phụ thân con.”

Trừng Tú nghĩ đến đây, chỉ sợ rằng một khi gia đã nói ra những lời ấy, nghĩa là ngài thực sự đã để cô nương kia ở trong lòng rồi.

Lục Trạch rời khỏi thư phòng, rồi rảo bước về phía phòng của Tần Thư. Vừa bước vào nội thất, hắn đã thấy hai nha hoàn nhỏ đang nép vào nhau, ngồi xổm trên bậc kê chân giường, trên tay vẫn còn dính những mảnh vụn vỏ lạc.

Hắn cau mày, chợt nhớ ra có lần nàng từng nói, hễ cứ ăn lạc là tay sẽ bị nổi mẩn đỏ. Hắn bèn đưa nắm tay lên che miệng ho nhẹ một tiếng làm hai nha hoàn giật mình tỉnh giấc, rồi lạnh lùng ra lệnh: “Ra ngoài.”

Lục Trạch vén rèm giường lên, thấy Tần Thư đã thay sang trung y. Nàng nghiêng đầu sang một bên, vẻ ửng đỏ trên mặt đã tan hết, khôi phục lại trạng thái bình thường. Có lẽ lúc trước quá nóng, chân tay không để yên nên đã đạp tung chăn, đến giờ lạnh hơn thì lại cuộn tròn người lại.

Lục Trạch khẽ thở dài một tiếng, kéo chăn lại rồi cẩn thận tém góc chăn cho nàng, sau đó thấp giọng nói: “Những lời nàng nói ở suối nước nóng hôm nay, tốt nhất đều là lời say rượu. Nếu nàng thật sự có gã đàn ông nào khác bên ngoài, thì cũng đừng trách ta…”

Đừng trách hắn sẽ làm gì? Không cần nàng nữa rồi thả nàng đi sao? Thế chẳng phải là vừa đúng ý nàng ư? Sợ là nha đầu này sẽ vui sướng đến mức nhảy dựng lên mất. Hay là giống như trừng phạt đám nha hoàn, sai vặt phạm lỗi thì đánh cho nàng hai mươi bản tử?

Lục Trạch lắc đầu, lúc này nàng vốn đã oán hận hắn, trong lòng không cam tâm tình chẳng nguyện, nếu thực sự đánh thêm hai mươi bản tử, chỉ sợ cả đời này nàng sẽ hận hắn đến thấu xương.

Bất chợt hắn nhớ lại chuyện một tháng trước, trong lúc mất kiểm soát đã vung nửa roi quất lên người nha đầu này, lòng không khỏi thầm hối hận. Tính tình của đầu này vốn dĩ đã lạnh lùng, nếu cứ dùng biện pháp cưỡng ép như thế, chỉ sợ cả đời này nàng cũng sẽ không…

Tần Thư không biết là mình bị lạnh đến tỉnh, hay là bị đói đến tỉnh nữa. Nàng dụi dụi mắt, liền thấy Lục Trạch đang ngồi trước giường, tuy ánh mắt đang nhìn mình nhưng tâm trí đã bay đến tận đâu đâu rồi.

Tần Thư khẽ cử động một chút liền cảm thấy thắt lưng đau nhức dữ dội. Nàng nhìn lại quần áo trên người mình, dù những chuyện sau khi ở suối nước nóng không còn nhớ rõ, nhưng làm sao lại không biết đã xảy ra chuyện gì cơ chứ. Nàng bật cười “hề hề” hai tiếng, rồi châm chọc nói: “Đường đường là Tổng đốc hai tỉnh, thống lĩnh mấy chục vạn binh mã, vậy mà lời nói ra lại cứ như gió thoảng mây bay, nói xong là trôi tuột đi mất.”

Lục Trạch biết mình đuối lý nên cũng không hề nổi giận. Ngay sau đó lại nghe nàng hỏi: “Sau đó ta đã làm gì, sao ta chẳng nhớ gì hết vậy?”

Lục Trạch thấy dáng vẻ này của nàng thì biết ngay là chẳng thể hỏi ra được gã đàn ông kia đâu. Nghe nàng hỏi thế, hắn càng thêm chột dạ, quay mặt đi chỗ khác đáp: “Chẳng qua là cho nàng uống nửa bầu rượu mà thôi.”

Tần Thư hứ một tiếng, cũng chẳng buồn để ý đến hắn. Nàng vừa tung chăn định xuống giường thì đã bị Lục Trạch chộp lấy cổ tay. Hắn nhìn nàng rồi nghiêm túc nói: “Nàng nói đúng lắm, ở chỗ của nàng, lời ta nói từ xưa đến nay vốn không đáng tin. Đến nước này cũng chẳng ngại nói thẳng cho nàng biết, những lời trước kia nói rằng đợi ta thành thân rồi sẽ thả nàng đi, toàn bộ đều là lời trái lương tâm. Cứ hễ thấy nàng là bao nhiêu chuẩn mực lập thân, lập ngôn ngày trước ta đều quên sạch. Nếu như không gặp lại thì thôi, nhưng ông trời đã để ta gặp được nàng, lại tìm thấy tung tích của nàng ở Dương Châu, ấy chính là chúng ta có duyên. Ta chỉ muốn nàng cả đời này ở bên cạnh ta, được ta đặt ở trong lòng, sinh con đẻ cái cho ta, rồi cùng nhau sống một đời thuận hòa vui vẻ.”

Tần Thư nghe xong mà trong lòng chẳng chút lay động. Nàng cắn môi, cứ lẳng lặng ngồi đó mà không nói nửa lời, cũng chẳng thèm liếc nhìn Lục Trạch lấy một cái.

Lục Trạch vốn tưởng rằng nàng nhất định sẽ làm ầm lên, hoặc giả là uất ức đến mức rơi lệ. Hắn chỉ không ngờ nàng lại cứ ngồi yên lặng như thế, một câu cũng không nói, bèn lên tiếng hỏi: “Nàng không có gì muốn nói với ta sao?”

Tần Thư nhìn chăm chằm vào chiếc đèn lồng trước giường, ánh sáng màu cam lờ mờ ảo ảnh. Nàng thở dài một tiếng, hơi thở hóa thành một làn sương trắng xóa: “Nói gì đây? Nói rằng ta rất sẵn lòng ấm giường, làm công cụ giải tỏa h*m m**n cho ngài? Hay là cảm tạ đại ân đại đức của ngài? Có thể sinh con đẻ cái cho một kẻ quyền cao chức trọng như ngài thực sự là phúc phận của hạng tì nữ nhỏ bé như ta sao? Ngài muốn nghe những lời như vậy có phải không?”

Lục Trạch bị một luồng khí nghẹn ứ nơi cổ họng, nhất thời sắc mặt lúc trắng lúc xanh: “Nàng…”

Tần Thư quay đầu lại, bình thản nhìn thẳng vào mắt Lục Trạch: “Chuyện ta không muốn làm, nhưng ngài cứ nhất quyết ép ta phải làm cho bằng được. Chuyện ta muốn làm, thì ngài lại khăng khăng chẳng cho phép. Chọc ngài tức giận rồi, thì ngài ngay lập tức ném ta vào chốn lầu xanh ngõ liễu, để mặc ta chịu hết thảy nhục nhã. Chỉ cần một chút sơ sẩy là phải ăn đòn roi, đến mức máu thịt be bét. Ngài hỏi ta tại sao không cam tâm tình nguyện đi theo ngài, nhưng chính ngài đã bao giờ đối đãi tốt với ta chưa? Ngài đối xử với ta như thế, vậy mà còn nói là đặt ta ở trong lòng, làm sao ta tin cho nổi? Hay là… ngay từ đầu ngài đã chẳng hề biết thế nào mới là thực tâm đối đãi tốt với một người?”

Lục Trạch chỉ cảm thấy trong miệng nồng nặc mùi rỉ sắt, bị nàng hỏi vặn cho đến mức á khẩu không trả lời được. Yết hầu của hắn lên xuống phập phồng, mãi một lúc lâu sau mới thốt ra được một câu: “Nàng đừng cứ nghĩ đến chuyện bỏ đi, thì chúng ta tự nhiên sẽ sống hòa thuận vui vẻ.”

Tần Thư lắc đầu, rồi nghiêm mặt nói: “Trên đời này chẳng có cái đạo lý nào như của ngài cả. Là vì mùa đông đến nên tuyết mới rơi, chứ không phải vì tuyết rơi mới là mùa đông, ngài không biết rằng đến tháng Sáu cũng có thể có tuyết rơi sao? Phải là ngài đối đãi tốt với ta trước, thì ta mới nghĩ đến chuyện không rời đi chứ.”

Lục Trạch nghe xong, nhận ra trong lời nói của Tần Thư đã có ý lung lay, lập tức ôm chặt lấy nàng mà hỏi: “Ta đối đãi tốt với nàng thì nàng nguyện ý ở lại, không rời đi nữa có được không?”

Tần Thư bị hắn siết chặt trong lòng, nghe hắn hỏi vậy thì khẽ thở dài một tiếng: “Cứ thử xem sao.”

Nếu nàng lập tức đáp một chữ “được”, thì chắc chắn đó là lời nói dối lòng, ngoài mặt cung kính nhưng trong lòng lại khác. Thế nhưng lúc này, nàng lại khẽ thở dài một tiếng, chỉ nói vỏn vẹn bốn chữ “cứ thử xem sao”, trái lại lại khiến lòng Lục Trạch nhen nhóm lên hy vọng.

Hắn ngắm nhìn Tần Thư, thấy nàng không còn vẻ tươi tắn và linh hoạt mỗi khi đối đầu gay gắt với mình như trước kia, mà thay vào đó là đôi chân mày nhuốm chút ưu tư nhàn nhạt. Trong lòng hắn trào dâng một nỗi thương xót chưa từng có, ngay cả ý định tra hỏi về đám “nam nhân hoang dã” mà nàng từng nhắc tới ở suối nước nóng cũng bị hắn quẳng ra sau đầu.

Hắn ghé sát lại gần, muốn hôn lên đôi lông mày đang đượm vẻ u sầu của nàng, nhưng lại bị ngón tay thon dài như búp măng của Tần Thư chặn lại nơi đầu môi. Nàng hờ hững nói: “Lời vừa mới nói xong, ngài đã không làm được rồi sao?”

Lục Trạch nắm lấy tay nàng, gãi mũi cười gượng: “Được, được, được, hôm nay nàng cũng mệt rồi, ta không làm phiền nàng nữa.” Nói rồi, hắn vội lảng sang chuyện khác: “Từ lúc ở suối nước nóng về là nàng say khướt, ngủ lịm đi cả nửa ngày trời, đến giờ vẫn chưa ăn uống gì. Nàng có muốn dùng chút gì không, để ta sai nhà bếp làm cho?”

Tần Thư suy nghĩ một chút rồi đáp: “Dùng cháo vậy, lúc này cũng muộn rồi, đỡ phiền hà người dưới bếp.”

Lục Trạch bế nàng đặt lên giường, đắp chăn cẩn thận cho nàng rồi nói: “Quả nhiên là tâm đầu ý hợp, ta đã sớm dặn dò nhà bếp ninh một nồi cháo, tầm này dùng là vừa khéo.”

Tần Thư không phủ nhận cũng chẳng tán đồng, trên mặt không lộ ra lấy một nét cười nào. Thế nhưng chính dáng vẻ ấy lại khiến Lục Trạch cảm thấy vô cùng an tâm, bởi hắn biết nàng quả thực đang miễn cưỡng “thử một phen”.

Trước Tiếp