Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Quả nhiên, vị tiểu thư này lập tức cho xe ngựa đưa Tần Thư về. Chỉ có bà vú già bên cạnh Tô Oản Oản là lúc sắp ra cửa đã đánh mắt quan sát Tần Thư, trông bà ta vô cùng tinh tường: “Chu nương tử trông chẳng giống người tầm thường, nước cờ của cô ngay cả tiểu thư nhà chúng tôi cũng phải khen ngợi, còn nôn nóng đến mức đòi mua bằng được kỳ phổ của cô cho bằng được.”
Tần Thư chỉ giả ngốc: “Ma ma nói đùa rồi, tôi nào có biết đánh cờ.”
Bà vú già kia ngừng cười, lớp da thịt trên mặt liền xệ xuống: “Kỳ phổ này… e rằng không phải là đồ gia truyền của nương tử đâu nhỉ?”
Tần Thư chạm nhẹ vào túi thơm bên hông, cười nói: “Có phải đồ gia truyền hay không thì có quan trọng gì? Nếu tôi nói là do tự mình nghĩ ra cách đánh, bà đoán xem Tô tiểu thư có tin không?”
Bà vú già cảm thấy bị xúc phạm sâu sắc, bà ta nhìn chằm chằm Tần Thư với ánh mắt đầy vẻ không thân thiện: “Chu nương tử, cô quả nhiên không phải hạng tầm thường.”
Ý của bà ta rõ là coi Tần Thư như kẻ lừa đảo. Tần Thư chỉ lắc đầu, vừa lúc thấy Tiểu Đào ngồi xe ngựa từ phía sau tới: “Chu nương tử, chúng ta mau đi thôi, tiểu thư đang đợi đấy.”
Tần Thư gật đầu với bà vú già rồi bước lên xe ngựa, vừa lên đã thấy Tiểu Đào nhìn mình cười nói: “Chu nương tử, cô đừng để tâm đến bà ấy. Bà ấy xưa nay vốn tính keo kiệt, tiểu thư tiêu tiền là tiêu tiền của chính mình, cùng lắm thì cũng chẳng tiêu đến tiền của bà ấy. Chẳng nói đến việc trong phủ mỗi tháng đều phát bạc, chỉ riêng chỗ vàng bạc trang sức của tiểu thư thôi cũng đã không dưới một vạn lượng rồi, bỏ ra ba trăm lượng mua một cuốn kỳ phổ thì có làm sao?”
Tần Thư không đáp lời, nhưng Tiểu Đào vẫn tự mình nói tiếp một cách vui vẻ: “Lão thái thái nhà chúng tôi ăn một bát cơm chiên trứng cũng đã tốn đến năm mươi lượng bạc rồi, huống chi là mua mấy cuốn sách này? Lão gia nhà tôi trước kia vì muốn mua một chiếc quạt mà còn bỏ ra tới ba ngàn lượng nữa là, bỏ ba trăm lượng mua cuốn kỳ phổ thì thấm tháp vào đâu? Bà vú già là người từ chỗ ca vũ viện ra nên mới không nỡ tiêu tiền như vậy…”
Cô nương kia cứ nói mãi, thấy Tần Thư chẳng đáp lại lấy một lời mới bắt đầu cảm thấy mất hứng mà dừng lại, miệng càm ràm: “Chu nương tử, cô rõ ràng trông xinh đẹp thế này, tấm bình phong cô thêu đến cả lão thái thái còn thích, sao tính tình lại trầm mặc thế nhỉ?”
Tần Thư mỉm cười, rồi nói với đối phương: “Ta sinh ra vốn dĩ đã có tính cách như vậy rồi.”
Về đến nhà, vừa vặn cả gia đình cũng mới dùng bữa xong. Hạ Hà bưng khay đậu phụ chạy tới, hỏi: “Tiểu thư, sao mặt của người vẫn chưa khỏi hẳn thế này?”
Tần Thư vẫy tay gọi Chu Hoành Sinh: “Đệ cùng ta vào thư phòng tìm một cuốn kỳ phổ. Hiện tại người ta đang cần gấp, ta lại không nhớ rõ lắm, có lẽ đệ vẫn còn nhớ nó được đặt ở đâu đấy.”
Nàng lại quay sang bảo Hạ Hà: “Em mau mang chút điểm tâm ra đây, ngồi tiếp chuyện với Tiểu Đào cô nương một lát.”
Chu Hoành Sinh lộ vẻ ngơ ngác không hiểu chuyện gì, lẳng lặng theo chân Tần Thư vào gian phòng mà cậu ấy vẫn thường đọc sách, hỏi: “A tỷ, nhà chúng ta làm gì có cuốn kỳ phổ nào đâu? Cả nhà mình chẳng ai biết đánh cờ, ngay cả đệ cũng chỉ là hạng tay mơ, đánh chưa tới nửa ván đã thua sạch rồi.”
Tần Thư lôi từ ngăn bên cạnh ra một tờ giấy tuyên, rồi phân phó Chu Hoành Sinh: “Đóng cửa lại, mài mực cho ta.”
Chu Hoành Sinh có một điểm tốt, đó là những việc Tần Thư sai bảo, dù không hiểu thì cậu ấy cũng sẽ làm theo trước rồi mới hỏi sau. Cậu ấy rót nửa chén trà vào nghiên, vừa mài mực vừa quan sát Tần Thư hạ bút vẽ vẽ viết viết trên tờ giấy tuyên. Cậu ấy nghiêng đầu nhìn một hồi lâu, bấy giờ mới nhận ra đó chính là một bản kỳ phổ.
Bản kỳ phổ này không giống với những loại thông thường hiện nay, mỗi khi hạ một quân cờ, Tần Thư lại vẽ lên một tờ giấy, vẽ liền một mạch hai ba mươi tờ mới dừng bút.
Chu Hoành Sinh nhìn mà chẳng hiểu mô tê gì, bèn hỏi: “A tỷ, sao tỷ lại vẽ kỳ phổ theo cách này?”
Tần Thư kéo tay áo xuống, thong thả nói: “Dẫu sao cũng thu của người ta tới ba trăm lượng bạc, tự mình phải vẽ cho thật tường tận mới gọi là xứng đáng với số tiền ấy.” Nói xong, nàng lấy từ trong túi tiền ra một thỏi bạc vụn: “Đệ cầm chỗ này qua tìm Trần thúc ở tiệm cầm đồ, bảo thúc ấy làm cũ mấy tờ giấy này đi. Đây là việc gấp, ba lượng bạc này không cần thối lại, nhắc thúc ấy làm cho thật khéo léo tỉ mỉ. Đệ cứ đợi ở đó, hai canh giờ sau thì mang về đây.”
Chu Hoàng Sinh thấp giọng hỏi: “A tỷ, tỷ đây là đang làm giả đồ cổ sao?”
Tần Thư cắn môi một cái rồi nói: “Ta có phải đi bán đồ cổ đâu mà bảo là làm giả?” Nàng lại dặn dò thêm: “Đệ đi lối cửa sau ấy, nhớ đi mau về mau.”
Nói xong, nàng phủi phủi tay áo, ngả lưng lên chiếc ghế nằm trong thư phòng, cầm lấy một cuốn sách, cứ thế thong thả vừa đưa đẩy ghế vừa đọc.
Chẳng biết đã qua bao lâu, Chu đại nương ở bên ngoài gõ cửa hỏi: “Con gái, kỳ phổ gì mà tìm lâu thế? Tiểu Đào cô nương ngoài kia dường như đợi không nổi nữa rồi, cứ giục ta vào đây hối thúc con này.”
Tần Thư ra mở cửa đón bà vào, tiện tay quẳng cuốn sách lên bàn rồi nói: “Mẹ, người đừng bận tâm chuyện này, tóm lại là chuyện tốt cả thôi. Người ra ngoài tìm cách trì hoãn thêm một lát, nếu thật sự không được thì người cứ giả bệnh, bảo họ đi mời đại phu đến xem sao. Cứ đưa đi đón về như thế, kiểu gì cũng câu được thêm chút thời gian.”
Chu đại nương thấy nơi đây chỉ có hai người, bèn nói: “Cô nương, chỗ này chỉ có hai chúng ta, người đừng gọi tôi là mẹ nữa. Trước kia ở trong phủ, người vốn là nha hoàn hạng nhất, tuy giờ không còn như trước, nhưng người gọi tôi như vậy, tôi cứ thấy lòng chẳng yên, không sao nhận nổi.”
Tần Thư đáp: “Thế sao được, sau này đại nương cũng đừng ‘cô nương’ này ‘cô nương’ nọ với ta nữa, cứ gọi thẳng tên ta là Anh Lạc đi. Bằng không kẻ khác nghe thấy lại sinh lòng nghi hoặc. Giả mạo thân phận để làm hộ tịch, chuyện này mà lộ ra là phải ngồi tù như chơi đấy. Hơn nữa, có gì mà không nhận nổi chứ? Trước kia ta chẳng qua cũng chỉ là phận nô tỳ, còn phân ra cao thấp làm gì chứ?”
Chu đại nương bị dọa cho khiếp vía, miệng há hốc ra, nửa ngày sau mới lắp bắp gọi được hai chữ: “Anh… Anh Lạc.” Lại nghe thấy bên ngoài Hạ Hà đang lớn tiếng gọi người, nên bà vội vã đi ra ngoài.
Tiểu Đào ngồi ở bên ngoài đã lâu, ban đầu còn thấy mới lạ, lại có người ngồi cùng nói chuyện, ăn điểm tâm, cô ấy nói không ngừng như kể chuyện suốt nửa canh giờ, mà nha đầu Hạ Hà kia lại cực kỳ biết tung hứng: “Thật sao? Ăn một bát cơm chiên trứng mà tốn tận năm mươi lượng bạc cơ á? Có khi nào người nhà cô bị người ta lừa rồi không?”
Tiểu Đào lấy khăn tay che miệng cười nhạo cô ấy là kẻ thiếu kiến thức: “Lão gia nhà ta làm nghề buôn muối đã mấy mươi năm rồi, ai mà lừa nổi ông ấy chứ? Bát cơm chiên trứng này hoàn toàn chẳng giống với bên ngoài các cô đâu. Gạo ấy chính là loại gạo Bích Canh từ ngự điền tiến cung, hạt nào hạt nấy đều tăm tắp, còn gà đẻ trứng cũng được nuôi dưỡng bằng các loại dược liệu quý hiếm như nhân sâm, bạch truật, hồng táo đấy.”
Hạ Hà tặc lưỡi kinh ngạc. Ở cái phố này, kẻ giàu có nhất chính là Vương phú hộ mở tiệm tơ lụa, thế mà lúc nương tử ông ta sinh con sắp chết, cũng chỉ dám ra tiệm thuốc bốc ít rễ sâm vụn về để treo giữ hơi tàn, vậy mà nhà này lại dùng cả nhân sâm để nuôi gà: “Ăn vào mà cũng phân biệt được khác biệt sao? Chẳng phải đều là trứng gà cả đó sao?”
Giọng nói của Tiểu Đào lập tức cao lên một tông: “Dĩ nhiên là có khác biệt rồi, lão gia nhà ta chỉ cần nếm qua là biết ngay sự khác nhau đấy.”
Hạ Hà liền hỏi vặn lại: “Vậy còn cô, cô có nếm ra được không?”
Tiểu Đào mỉm cười nói: “Dĩ nhiên rồi, năm ngoái lão thái thái dùng bữa còn thừa nửa bát, đã ban thưởng cho đám nha hoàn chúng ta. Ta cũng được chia một miếng, cái mùi vị đó thật khó mà diễn tả bằng lời, đứng từ xa đã ngửi thấy hương thơm nức mũi, khi chậm rãi nhai kỹ lại thấy có cả vị thịt, tóm lại là ngon hơn cơm chiên trứng thông thường gấp trăm lần đấy.”
Hai người mải mê trò chuyện một hồi lâu, trà chẳng biết đã uống bao nhiêu chén, điểm tâm cũng đã vơi sạch hai đĩa, bấy giờ Tiểu Đào mới sực nhớ ra: “Chu đại nương đi đâu rồi nhỉ? Chẳng phải bà ấy vào hối thúc Chu nương tử sao? Sao đi nãy giờ mà vẫn chưa thấy quay ra?”
Hai người đẩy cửa bước ra thì thấy Chu đại nương đang ngồi bệt trên bậc thềm đá, một tay ôm chặt trước ngực, miệng th* d*c từng hồi, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Hạ Hà không biết đây là diễn kịch nên thực sự bị dọa cho khiếp vía, vội vàng ngồi thụp xuống: “Đại nương, người làm sao thế này? Người thấy khó chịu ở chỗ nào sao?”
Chu đại nương mải mê diễn kịch, chẳng nói chẳng rằng khiến Hạ Hà sợ đến phát khóc, miệng gào lên: “Tiểu thư, tiểu thư, người mau ra đây xem! Đại nương không biết là mắc phải chứng bệnh gì mà hơi thở dồn dập, sắp không thở được nữa rồi!”
Tiểu Đào cũng bị dọa cho khiếp vía: “Chu nương tử, cô đừng tìm kỳ phổ nữa, mẫu thân của cô trông giống như sắp không xong rồi kìa!”
Tần Thư bấy giờ mới đẩy cửa bước ra, cùng Hạ Hà đỡ Chu đại nương nằm lên giường, rồi phân phó: “Hạ Hà, ngươi mau tới thành Đông mời đại phu của Hồi Xuân Đường đến đây.” Hồi Xuân Đường nằm tận phía thành Đông, tính cả đi lẫn về, nếu không mất nửa canh giờ thì khó mà quay lại được.
Hạ Hà ngẩn người gật đầu, rồi vội vã chạy đi không dám chậm trễ: “Tiểu thư, em đi ngay đây, em sẽ chạy thật nhanh!”
Tần Thư vắt khô khăn tay rồi đắp lên trán Chu đại nương. Thấy bà cứ hít vào thở ra nặng nề, lồng ngực phập phồng tựa như chiếc lồng đèn giấy rách trước gió.
Tiểu Đào đứng bên cạnh lo lắng: “Chu nương tử, mẫu thân cô bị làm sao thế này? Trông thực sự đáng sợ quá.”
Tần Thư đáp: “Ta cũng chẳng rõ là có chuyện gì. Năm ngoái bà ấy từng phát bệnh một lần, cũng sắc mặt xanh xao, đổ mồ hôi lạnh, hơi thở dồn dập thế này, sau uống thuốc mới khỏi, chẳng biết lúc này sao lại tái phát nữa.”
Nói xong, nàng tỏ vẻ áy náy với Tiểu Đào: “Cuốn kỳ phổ kia không biết đã để lạc nơi nào, ta lục tìm hết một ngăn tủ rồi mà vẫn chưa thấy, e là nằm ở ngăn tủ khác. Làm chậm trễ thời gian của cô nương, thực lòng vô cùng đắc tội.”
Tiểu Đào xua xua tay: “Không sao đâu, tôi đợi thêm một lát cũng chẳng sao, ở chỗ các cô cũng thú vị lắm. Cô vẫn nên lo cho mẫu thân mình trước đi, đợi đại phu tới rồi hãy đi tìm kỳ phổ tiếp.”
Chỉ mới qua chừng một tuần trà, đã thấy Hạ Hà mồ hôi nhễ nhại chạy về, trên tay còn lôi kéo một vị tiểu ca ca trẻ tuổi: “Ngài mau xem cho, đại nương nhà chúng tôi dường như sắp không xong rồi!”
Tần Thư thực sự kinh ngạc, chẳng rõ nha đầu này đã chạy nhanh đến nhường nào mà có thể mời được người về trong thời gian ngắn đến vậy. Cũng may đây là một vị đại phu trẻ tuổi, chứ nếu là người đã có tuổi mà bị con bé kéo chạy như thế, chỉ e là xương cốt cũng tan rời ra mất.
Vị đại phu kia bắt mạch một hồi, lại hỏi xem có chỗ nào cảm thấy khó chịu không, Chu đại nương cứ ấp úng chẳng nói rõ ràng được, chỉ bảo là đau tức ngực. Ánh mắt của đại phu thoáng hiện lên vẻ kỳ quái, song cũng không nói gì nhiều: “Cũng không có gì đáng ngại, chắc hẳn là lão nhân gia có chuyện gì không vừa ý, nhất thời bị xúc động dẫn đến tim đập nhanh mà thôi. Ta bốc vài thang thuốc về sắc uống là được.”
Hạ Hà mang giấy bút lại gần, đại phu vừa mới hạ bút kê xong đơn thuốc thì thấy Chu Hoành Sinh ôm một xấp giấy tuyên đã được làm cũ đẩy cửa bước vào. Cậu ấy kinh ngạc thốt lên: “Mẹ, mẹ làm sao thế này?”
Chu đại nương thấy con trai đã về, cũng chẳng thèm diễn tiếp nữa, bà ngồi phắt dậy khỏi giường: “Không sao, không sao cả, chỉ là vừa nãy hít phải ngụm gió lạnh nên tức ngực chút thôi. Con mau đưa kỳ phổ cho Tiểu Đào cô nương mang về đi.”
Tần Thư trao xấp giấy tuyên kia cho Tiểu Đào, nàng nói: “Tiểu Đào cô nương, mẹ ta hiện giờ lâm vào tình cảnh này, cũng chẳng rõ là mắc phải chứng bệnh nghiêm trọng gì, phía Tô tiểu thư chỉ e là ta không thể tới được rồi. Chỗ kỳ phổ này cô nương cứ mang về cho tiểu thư là được, còn như chuyện ba trăm lượng bạc kia vốn chỉ là lời nói đùa thôi, tiểu thư tùy ý đưa mười lượng hay tám lượng để ta có tiền chữa bệnh cho mẹ, ấy cũng là đủ rồi.”
Tiểu Đào ôm xấp giấy kia vào lòng, rồi đáp: “Được rồi, Chu nương tử, tôi sẽ về bẩm lại với tiểu thư nhà tôi.”
Sau khi tiễn Tiểu Đào cùng đại phu ra khỏi cửa, Chu đại nương bấy giờ mới sốt sắng nói: “Sao không bảo người đi theo mà lấy tiền? Chỉ mấy tờ giấy đó mà đổi được tận mười lượng tám lượng, đồ thì đưa cho người ta sòng phẳng thế, ngộ nhỡ họ nuốt lời, không mang bạc đến thì biết tính sao?”
Hạ Hà cùng Chu Hoành Sinh thấy Chu đại nương khí thế bừng bừng, ngồi đó vừa nói vừa đấm giường thình thịch, vẻ mặt hai người thoáng chút đơ cứng: “Mẹ, rốt cuộc người là bệnh thật, hay là đang giả bệnh thế?”
Tần Thư rót một chén trà đưa cho Chu đại nương: “Ta vốn không muốn quay lại chỗ Tô tiểu thư làm việc nữa, nên mới bảo mẹ giả bệnh, vừa để từ chối khéo, lại không đến mức đắc tội với người ta. Còn về phần bạc trắng thì mẹ cứ yên tâm đi. Những gia đình như họ, một khi đã có được thứ mình hằng mong ước thì sẽ không chiếm chút lợi nhỏ này của chúng ta đâu.”
Chu Hoành Sinh lấy làm lạ, nên hỏi: “Đó là kỳ phổ gì mà lại đáng giá tới ba trăm lượng bạc như thế? Tỷ tỷ thế mà cũng biết đánh cờ sao?”
Tần Thư tùy tiện tìm đại một lý do để lấp l**m cho qua chuyện: “Đó là thuở trước khi còn ở Nam Kinh hầu hạ trong phủ, ta từng theo chân lão thái thái lên chùa, tình cờ thấy một vị lão hòa thượng đánh cờ như vậy nên cũng học lỏm được đôi chút mà thôi.”
Cũng may cậu ấy không gặng hỏi thêm gì nữa. Còn Chu đại nương, vừa nghe đến con số ba trăm lượng bạc là lập tức cuống cuồng cả lên: “Tận ba trăm lượng bạc cơ đấy! Không được, ta phải dẫn nha đầu Hạ Hà tới cửa nhà họ mà đợi, ngộ nhỡ họ nuốt lời thì biết tính sao?”
Tần Thư vội vàng giữ bà lại: “Mẹ, người vừa mới phát bệnh xong, giờ lại chạy đi đòi tiền, như thế còn ra thể thống gì nữa? Người cứ yên tâm, chiếu theo tính khí của Tô tiểu thư kia, thì sớm mai nhất định sẽ sai người mang bạc tới thôi.”
Quả nhiên mọi chuyện đều đúng như những gì Tần Thư dự liệu. Chẳng cần đợi đến sáng sớm hôm sau, ngay khi màn đêm vừa buông xuống, Tiểu Đào đã ôm một bọc hành lý mang bạc tới: “Chu nương tử, trong bọc này tổng cộng là một trăm lượng bạc trắng, ngoài ra đây là hai trăm năm mươi lượng ngân phiếu. Tiểu thư nhà ta nói, lệnh mẫu lâm bệnh nguy kịch nên không nỡ gượng ép cô ở lại nữa, số tiền năm mươi lượng dư ra này là để dành cho Chu đại nương chạy chữa thuốc thang.”
Tần Thư lấy từ trong bọc ra một thỏi bạc vụn chừng năm lượng đưa cho Tiểu Đào, nàng nói: “Tiểu Đào cô nương, những ngày qua đa tạ cô nương đã tận tình chiếu cố. Sau này khi cô nương trở về Tống phủ, nếu trong phủ có việc kim chỉ thêu thùa gì, mong cô nương lưu tâm nhắc đến ta một tiếng, như vậy là ta đã vô cùng cảm kích rồi.”
Tiểu Đào đúng là sắp phải trở về Tống phủ, nhưng cô ấy chẳng rõ vì sao Chu nương tử lại biết được chuyện này. Cô ấy vốn là nha hoàn được sinh ra tại Tống phủ, nay thấy Tần Thư ra tay hào phóng, làm người lại thấu tình đạt lý nên liền sảng khoái nhận lời: “Cô cứ yên tâm, người quản việc kim chỉ thêu thùa chính là cô mẫu của tôi, đến lúc đó nhất định sẽ chiếu cố việc làm ăn của cô.”
Tiễn Tiểu Đào ra cửa xong, quay vào đã thấy Chu đại nương, Hạ Hà và Chu Hoành Sinh đều đang vây quanh bàn, nhìn chằm chằm vào bọc bạc đến ngây dại. Chu đại nương thốt lên: “Ôi trời ơi, cả đời này ta cũng chưa từng thấy qua nhiều bạc như vậy. Ba trăm lượng bạc này, cứ để không chẳng cần làm gì cũng đủ chi dùng trong mười mấy năm rồi.”
Tần Thư lúc trốn đi vốn dĩ mang theo trong người hơn bốn trăm lượng bạc, chỉ là đạo lý “không nên khoe của tránh gặp hoạ”. Vợ chồng Chu đại nương trước đây tuy tốt, nhưng nàng chẳng rõ lòng dạ họ bây giờ ra sao, nên chỉ nói trên người mang theo chừng bốn mươi, năm mươi lượng bạc, không có nhiều hơn, vả lại cũng đã mang đi mua máy dệt cả rồi.
Hạ Hà khẽ níu lấy vạt áo của Tần Thư, lắp bắp nói: “Tiểu thư, nhiều tiền quá, thật là nhiều tiền quá đi thôi.”
Tần Thư tách từ trong đống bạc ấy ra năm mươi lượng đưa cho Chu đại nương: “Mẹ, chỗ này người cứ cầm lấy đi, vốn dĩ đây là tiền Tô cô nương đưa để người chạy chữa bệnh tình mà.”
Nào ngờ Chu đại nương lại lắc đầu: “Ta đâu có biết quản tiền, cứ giao vào tay ta là ta chỉ biết tiêu pha thôi. Thôi thì vẫn để con trông nom, ta biết con là người có bản lĩnh, lại có tài ‘tiền đẻ ra tiền’. Chỗ bạc này tuy nhiều, nhưng cũng chẳng thể tiêu dùng cả đời được. Con cứ cầm lấy, hãy tính toán kỹ xem nên làm công việc kinh doanh nhỏ gì, để nhà chúng ta cũng có được chút sản nghiệp riêng.”
Tần Thư bèn đáp: “Vậy cũng được, ngày mai trước tiên mỗi người chúng ta sẽ may một bộ y phục mới để mặc.” Hạ Hà là người vui sướng nhất, bởi cô ấy vốn là trẻ chạy nạn được Chu đại nương nhặt về nuôi dưỡng.
Chu đại nương vốn tính từ bi, thêm một đôi đũa hay cho miếng ăn thức uống thì không thành vấn đề, nhưng bảo may y phục mới thì quả là không có tiền.
Tần Thư lại nói tiếp: “Còn về việc kinh doanh gì thì con cần phải suy tính cho thật kỹ, hiện giờ cũng chưa cần nóng vội. Chỉ là bọn con vốn định lên đường tới thư viện Vạn Tùng ở Hàng Châu, mà mấy ngày nay đã bị trì hoãn ở chỗ Tô tiểu thư rồi. Theo ý con, chi bằng mọi người mau chóng thu xếp hành lý để khởi hành sớm, tránh để lúc tới nơi thì Ôn Lăng tiên sinh đã rời đi mất rồi.”
Mọi người đều không phản đối, duy chỉ có Chu đại nương là nhất quyết chẳng chịu đi. Bà bảo mình vốn không biết chữ, nghe giảng học để làm gì, chi bằng ra phố nghe người ta kể truyện còn hơn. Huống hồ nếu bà cũng đi nốt, thì ai ở lại trông coi nhà cửa đây?
Cả nhà lại rôm rả bàn bạc một hồi xem nên tới tiệm nào mua vải vóc, sau lại nghe nói tơ lụa Hàng Châu rẻ hơn Dương Châu rất nhiều, Chu đại nương liền bảo: “Đằng nào các con cũng phải tới Hàng Châu, nếu ở đó rẻ thì cứ mua từ Hàng Châu mang về. Còn nếu giá cả cũng tựa như Dương Châu, thì đợi lúc quay về rồi mới may y phục cũng chẳng muộn.”
Tần Thư biết rõ ý bà là không nỡ tiêu tiền nên cũng chẳng nói thêm, chỉ tỉ mỉ dặn dò lại việc nhà một lượt. Nàng căn dặn bà buổi đêm không được ngủ một mình, hãy mời bà lão nhà hàng xóm sang bầu bạn, và nhất thiết phải cài then đóng cửa cho thật cẩn thận.
Tần Thư cứ lải nhải mãi khiến Chu đại nương phát phiền: “Chuyện này sao ta lại không biết cơ chứ? Ta đã ngần này tuổi đầu rồi, lẽ nào những việc như vậy còn chẳng rõ hay sao? Ngay vách nhà ta chính là nơi ở của nha dịch phủ đường đấy, kẻ trộm cắp vặt nào mà dám bén mảng đến đây?”
Tần Thư không nói thêm gì nữa, nàng kiểm kê lại từng đồng bạc thật kỹ rồi khóa chặt vào trong tủ. Còn những tờ ngân phiếu thì đã được nàng khâu kín vào lớp áo trong từ sớm. Đêm khuya nằm trên giường, nàng thầm cảm thán trong lòng: “Dù ở thời đại nào đi chăng nữa, tiền của người giàu cũng thật dễ kiếm. Phải cảm ơn đồng chí Tần thân yêu của mình, nếu ngày trước không nhờ bố ép học cờ, luyện cờ thì giờ mình cũng chẳng kiếm nổi món hời này. Tuy không trở thành kỳ thủ chuyên nghiệp như ý nguyện của ông bô, nhưng ít nhất mình cũng chưa quên cái nghề này.”
Trong tâm trí nàng dường như hiện lên gương mặt hớn hở, mày bay mắt múa của đồng chí Tần: “Còn phải nói sao, ba của con từ trước đến nay lúc nào chẳng là người có khả năng nhìn thấu sự việc.”
Tần Thư mỉm cười hướng về phía hư không, lại vung tay như đang vỗ tay cùng hư không ấy: “Đồng chí Tần à, giờ đây con không trách ba nữa. Ngày mai con còn phải tới Hàng Châu, nên đi ngủ trước đây ạ.”
Đến ngày hôm sau, Chu Hoành Sinh nhờ vả một vị văn thư quen biết ở nha môn làm giúp giấy thông hành, lại ra chợ súc vật thuê một cỗ xe ngựa, thỏa thuận rõ ràng là cả người lẫn xe sẽ theo một chuyến đến Hàng Châu. Tiền ăn ở của phu xe đều bao trọn, đi về trong khoảng một tháng, tiền công tổng cộng là năm lượng bạc.
Chu Hoành Sinh dắt xe ngựa về đến nhà, Hạ Hà liền bước tới ngó nghiêng một hồi, rồi bỗng bịt mũi bước ra: “Tiểu thư, cỗ xe này chẳng biết trước đó dùng để chở thứ gì mà nồng nặc mùi hôi thối.” Nói xong, con ấy bèn bưng nước ra lau chùi một lượt kỹ càng, lại đốt một nén hương xông loại rẻ tiền mang lên xe để khử mùi, lúc bấy giờ mới hài lòng: “Nghe người ta nói đường đến Hàng Châu dài tận mấy trăm dặm, chúng ta có nên mang theo một chiếc chăn nệm để lót chỗ ngồi không?”
Chỉ có Chu đại nương khi nghe chuyện thuê xe ngựa mất tận năm lượng bạc thì xót xa mãi chẳng thôi: “Ta nói rồi mà, đi đường thủy chẳng phải tốt hơn sao, vừa rẻ lại vừa nhanh? Thế mà tỷ tỷ con cứ khăng khăng là mình say sóng, nên không thể ngồi thuyền được.”
Thực ra nào phải Tần Thư sợ say sóng, nàng chỉ lo tại bến tàu Lục Trạch đã bố trí người canh gác, nên chẳng dám dấn thân vào chỗ hiểm nguy mà thôi.
Chu Hoành Sinh ôm hành lý bước ra, nói: “Mẹ, tiền cũng đã tiêu rồi, người bớt càm ràm vài câu đi thôi.”
Hạ Hà vốn là người chu toàn, ngoài hành lý ra, ngay cả các loại thuốc thang, dược liệu thường dùng cô ấy cũng mang theo đủ cả, ấy là chưa kể đến đủ loại quà bánh ăn vặt. Con ấy cười hớn hở: “Tiểu thư, nghe người ta đồn rằng Tây Hồ ở Hàng Châu danh bất hư truyền, nếu có dịp, chúng ta cũng nên tới đó ngắm cảnh một chuyến cho biết chứ?”
Cô ấy vừa mới mở miệng đã bị Chu đại nương lườm cho một cái cháy mặt: “Cho con theo hầu là để hầu hạ tiểu thư và thiếu gia, trong đầu cứ chỉ chực nghĩ đến chuyện chơi bời thì còn ra thể thống gì nữa?”
Hạ Hà thè lưỡi tinh nghịch, rồi vội vàng chạy lại nấp sau lưng Tần Thư.
Đến giữa trưa, Tần Thư, Chu Hoành Sinh cùng Hạ Hà thúc xe ngựa, khởi hành hướng về phía Hàng Châu.
Tần Thư đâu có hay biết rằng, ngay đêm hôm ấy, tại Hà Phong tiểu trúc đã đón một vị quý nhân ghé thăm. Nếu như nàng biết được chuyện này, hẳn sẽ thầm cảm thấy may mắn vì mình đã cao chạy xa bay từ sớm.