Nghiện Giả Dối - Điện Thượng Bất Điện Hạ

Chương 5: Vở Kịch Đã Bắt Đầu Rồi

Trước Tiếp

Phòng ngủ của Hứa Thanh Hà là phòng lớn nhất cũng là phòng tràn ngập ánh nắng, nó soi xuống sàn gỗ tự nhiên tạo nên gam màu ấm áp. Hứa Vân Kiến ngồi trên chiếc ghế gỗ ngoài ban công, cúi đầu để Hứa Thanh Hà lau tóc cho mình. Nó vừa tắm xong, vì không mang hành lý hay quần áo để thay nên nó mặc áo ngắn tay của Hứa Thanh Hà.

Hai người có vóc dáng chênh lệch quá lớn, nó gần như bị nuốt trọn trong chiếc áo, còn phải dùng tay giữ lại để cổ áo không bị tuột.

Phía sau cả hai là trời xanh mây trắng, nắng ấm gió nhẹ, khung cảnh yên bình, đẹp như tranh vẽ. Cảnh tượng này khiến tâm trí Tống Dã lang thang nhớ lại nhiều năm trước, anh từng tưởng tượng mình và người mình yêu sẽ sống ở thành phố mà ngay cả không khí cũng tràn ngập sự lười biếng, cùng trôi qua những ngày tháng bình dị ấm áp.

Ảo tưởng tuổi trẻ chầm chậm tan vỡ bởi hiện thực tàn nhẫn, chính bản thân anh cũng thay đổi quá nhiều. 

Lúc này, Hứa Vân Kiến lén lút quan sát anh từ đằng xa, nó nhận ra anh đang thẫn thờ. Nó đảo mắt, thì thầm với Hứa Thanh Hà: "Em thích anh Hứa lắm, anh làm ba em được không?"

Ba là ba, nó không muốn gọi ba là anh, thật kỳ cục.

Hứa Thanh Hà lau mái tóc ướt cho nó, hắn cười: "Em có ba rồi mà."

Hứa Vân Kiến khịt mũi: "Em không muốn Tống Dã làm ba, em chỉ muốn anh thôi."

Nó lại trộm nhìn Tống Dã, thấy anh cầm điện thoại đang đổ chuông ra ngoài, thầm mừng rỡ trong lòng. Nào ngờ Tống Dã bước tới cửa nói đầu dây bên kia lát nữa hẵng nói chuyện, rồi anh ngoảnh sang, khẽ cong khóe môi: "Lại đây."

Anh nói câu này với Hứa Vân Kiến.

Hứa Vân Kiến miễn cưỡng nhảy xuống ghế, kéo lê bộ đồ rộng thùng thình đi về phía cửa.

Khi cánh cửa từ từ đóng lại, Hứa Vân Kiến đột nhiên giơ chân đá mạnh vào bắp chân Tống Dã rồi bỏ chạy. Tiếc là bộ đồ không chịu phối hợp với nó, nó mới chạy vài bước đã giẫm phải gấu áo, ngã sấp mặt xuống đất. 

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, nó choáng váng mà Tống Dã cũng ngớ người ra.

Mãi đến khi thấy đôi mắt nhỏ bé ngấn lệ, đôi môi mím chặt sắp khóc của nó, Tống Dã mới hoảng hốt bất giác nhìn cửa phòng ngủ bên cạnh. Anh đen mặt hù dọa Hứa Vân Kiến: "Cấm khóc."

Trong khoảng mười mấy tiếng đồng hồ ở bên Hứa Vân Kiến, Tống Dã hiểu rõ một chuyện - Hứa Vân Kiến là một thằng nhóc thích khóc nhè. Đều tại Hứa Thanh Hà chiều chuộng nó, để nó phát triển tính tình hở chút là khóc. Đồng thời chứng tỏ Hứa Vân Kiến chiếm vị trí đặc biệt trong lòng Hứa Thanh Hà.

Cảm giác chua chua dâng lên.

"Nếu nhóc dám khóc, tôi đảm bảo nhóc sẽ không bao giờ được gặp Hứa Thanh Hà nữa."

Hết lần này đến lần khác, anh chỉ biết dùng Hứa Thanh Hà để uy h**p.

Ngay lúc tiếng nấc sắp bật ra, Hứa Vân Kiến lấy tay bịt chặt miệng trước sự đe dọa "hung dữ" của Tống Dã, nhưng nước mắt vẫn chảy dài trên má.

Làm bộ làm tịch xong, Tống Dã cảm thấy mình đã đủ độc ác, vậy mà giờ anh lại sinh ra nỗi áy náy. Anh không ngờ có ngày mình sa đọa đến mức phải uy h**p một thằng nhóc. Nếu đây là truyện cổ tích, chắc chắn anh là nhân vật độc ác nhất.

Cánh cửa đột nhiên bật mở, tim Tống Dã thắt lại.

"Sao vậy?" Hứa Thanh Hà không ngờ vừa mở cửa thì thấy có người ở ngoài, trên mặt thằng nhóc tên Vân Kiến còn giàn giụa nước mắt.

Hắn nghe Tống Dã giải thích: "Nó bị té."

Hứa Thanh Hà nhìn Hứa Vân Kiến, bộ đồ vốn không vừa với nó, giờ lại bị tuột sang một bên vì cú ngã. 

Hứa Vân Kiến thấy hắn đi ra, dù cố nhịn không khóc nhưng sự tủi thân tăng gấp bội. Nó muốn được hắn bế lại sợ Tống Dã, đành đứng yên tại chỗ.

Tống Dã thân là "ba" mà tỏ ra thờ ơ sẽ lạ thường.

"Đừng khóc." Anh quỳ xuống lau nước mắt cho Hứa Vân Kiến, bị nó ấm ức trừng mắt một cái.

Đôi mắt đỏ hoe của nó đầy vẻ chê ghét như muốn nói anh cút ngay đi.

Hứa Vân Kiến khụt khịt mũi, giọng nức nở: "Con là đàn ông nên không khóc."

Nó ngẩng đầu lên hỏi: "Con giỏi lắm phải không?"

Nó nhìn Hứa Thanh Hà, đương nhiên đang hỏi Hứa Thanh Hà.

"Ừ." Hứa Thanh Hà bước tới xoa đầu nó.

Tống Dã ngượng ngùng thấy mình như người ngoài cuộc, chẳng qua vở kịch đã bắt đầu rồi, anh phải diễn tiếp.

---

Khoảng ba giờ chiều, vài đứa trẻ bỗng gọi vọng vào từ ngoài cổng: "Anh ơi! Hôm nay bọn em chơi ném bao cát, anh muốn chơi chung không?"

Hứa Vân Kiến đang ngủ trưa mơ màng tỉnh dậy, nó ngủ tạm trong phòng Tiểu Cẩm. Tiểu Cẩm đang gõ máy tính, nghe tiếng động bên ngoài thì lẩm bẩm: "Lạ thật, bọn trẻ con thích ngài Hứa lắm à."

Thằng bé trong phòng cô hình như cũng thích quấn quýt với ngài Hứa.

Hứa Vân Kiến thay đồ mới, nhảy xuống giường chạy ra ngoài xem. Phòng Tiểu Cẩm ở tầng một, ra ngoài rẽ một góc là thấy sân ngoài. Nó nghe có tiếng động đằng sau bèn xoay người, nhận ra đó là Hứa Thanh Hà và không có Tống Dã ở cạnh, nó liền mỉm cười vui vẻ.

"Ba!"

Tiếng gọi trong trẻo khiến Tiểu Cẩm vừa ra ngoài kiểm tra rùng mình. Sao lại gọi ngài Hứa là ba? Rốt cuộc sếp Tống sửa tình tiết bao nhiêu lần rồi, sếp thống nhất chung một phiên bản với bọn cô được không?

Thấy Hứa Thanh Hà nhìn mình, cô cố tỏ ra vô hại: "Thiếu gia Thanh Hà muốn ra ngoài sao?"

Hứa Thanh Hà gật đầu. 

"Em cũng muốn đi." Hứa Vân Kiến sợ bị bỏ lại lập tức nắm tay Hứa Thanh Hà.

Hứa Thanh Hà nói với Tiểu Cẩm: "Ngài Tống vẫn đang nghỉ trưa, tôi dẫn Vân Kiến đi dạo."

Hàng ngày Hứa Thanh Hà không ra ngoài nhiều, hắn chỉ chơi với mấy đứa trẻ hàng xóm, nhóm Tiểu Cẩm biết. Bình thường Triệu Đông sẽ lén lút đi theo hắn, nhưng vì có nhóc thiếu gia đến, thiếu phòng ngủ nên Triệu Đông tạm thời bị cho lui, ông mới thu dọn đồ đạc rời đi chưa lâu.

Tính tình ngài Hứa sau khi mất trí nhớ hiền lành, sinh hoạt có quy luật, chỉ quanh quẩn chơi đùa với bọn trẻ, nói chung là không xảy ra chuyện gì lớn. Tiểu Cẩm mỉm cười gật đầu, nhìn hai người ra ngoài.

Vài đứa ngồi xổm dưới bóng râm thấy Hứa Thanh Hà xuất hiện bèn chạy đến, nhận ra hắn nắm tay Hứa Vân Kiến thì tò mò hỏi: "Cậu ấy là ai vậy ạ?"

Hứa Thanh Hà cảm nhận bàn tay đang nắm tay mình đột nhiên siết chặt, hắn cúi đầu đối diện với khuôn mặt trẻ con pha lẫn vẻ mong đợi và hồi hộp. Môi hắn hơi cong lên: "Con của anh."

Giờ này hầu hết mọi người đều ở trong nhà tận hưởng máy lạnh, chỉ có những đứa trẻ hiếu động ra ngoài chơi đùa. Trên khoảng đất trống rộng rãi thỉnh thoảng vọng tiếng cười và tiếng la hét của trẻ con.

"Ném cậu ấy!"

"Ném trúng cậu rồi, cậu đi ra đi."

"Đâu có, mấy cậu nhìn nhầm rồi."

"Trúng quần cậu rồi mà, Triệu Thư Hàng làm chứng cho mình đi, mình ném trúng cậu ấy phải không."

"Không, cậu ném trật!"

Người cãi lại là Hứa Vân Kiến, nó đỏ mặt phủ nhận việc bị bao cát đánh trúng.

"Sao cậu lại vậy chứ."

Người khăng khăng Hứa Vân Kiến bị bao cát đánh trúng là một cậu bé gầy gò, da ngăm đen, cao hơn Hứa Vân Kiến nhiều. Trời nắng nóng làm thằng nhóc bực mình, nó kìm lòng không được nên đẩy Hứa Vân Kiến. Hứa Vân Kiến ngã xuống đất vì không đề phòng, thằng nhóc đẩy nó cũng sững sờ, cuống cuồng biện hộ: "Mình không đẩy mạnh."

Những đứa trẻ khác lén liếc Hứa Thanh Hà, hắn đang đứng ở nơi ngược sáng, chúng không nhìn rõ biểu cảm trên mặt hắn. Mặt đất nóng cháy như bị mặt trời thiêu đốt, dù mang giày cũng cảm nhận cái nóng hầm hập. Hứa Vân Kiến chống tay xuống mà phát đau vì phỏng, nó nhìn Hứa Thanh Hà, nhưng dường như Hứa Thanh Hà không muốn can thiệp, hắn chỉ lặng lẽ quan sát nó.

Đôi mắt tĩnh mịch, sâu thẳm khó dò.

Mấy đứa nhỏ xung quanh lạnh sống lưng, chơi với Hứa Thanh Hà lâu như vậy, chúng đều xem hắn là người anh hiền lành nên rất thích chơi chung. Nhưng bây giờ chúng hơi sợ Hứa Thanh Hà dù hắn không hề làm gì, chỉ vô cảm đứng đó vẫn làm người ta e sợ.

Trong giây lát, không ai dám nói năng hay cử động. Hứa Vân Kiến đứng dậy phủi tay, rồi chợt đẩy mạnh cậu bé gầy gò, da ngăm đen kia.

Nó dùng hết sức gần như hất ngã cậu bé. Xong xuôi nó không hề nao núng, còn hét lên: "Cậu không ném trúng mình, cậu nhìn nhầm còn đẩy mình nữa, đồ xấu xa!"

Sau cơn giận dữ, nó chạy đến chỗ Hứa Thanh Hà. Bàn tay đỏ ửng vì bị bỏng của nó nắm chặt bàn tay to lớn của Hứa Thanh Hà, nó ngước nhìn ba: "Ba ơi con muốn ăn kem."

Trước khi đi, Hứa Vân Kiến lè lưỡi với mấy đứa trẻ khác, khi Hứa Thanh Hà quay sang nhìn, nó mỉm cười đáp lại. Nó có lúm đồng tiền xinh xắn, ánh mặt trời phản chiếu trong mắt nó có thể thắp sáng trái tim người ta. Hứa Vân Kiến trông có vẻ tươi tắn hơn so với trước đây.

Rẽ vào góc phố, đi thêm vài bước là thấy tiệm tạp hóa lâu đời. Tủ đông ở bên ngoài, khách đến muốn ăn gì cứ chọn rồi vào trong trả tiền. Hứa Vân Kiến ngồi trên chiếc ghế đẩu thấp cạnh cửa, thỏa mãn thưởng thức kem. Hứa Thanh Hà đứng trước quầy bấm số điện thoại bàn.

Hắn chỉ nói một câu rồi cúp máy.

Ông chủ đang dọn dẹp kệ hàng nhìn thoáng qua, ông không nghe Hứa Thanh Hà nói gì, chỉ thấy khó hiểu vì tốc độ gọi điện quá nhanh.

Hứa Thanh Hà mua túi kẹo ở kệ gần đó, đặt tiền lên quầy rồi bước ra ngoài: "Nhóc muốn đi đâu?"

Hứa Vân Kiến nghiêng đầu: "Ba đi đâu, con đi đó."

Hai người một lớn một nhỏ rảo bước đi dưới ánh nắng chói chang.

Tống Dã ngủ rất lâu, mấy ngày nay từ khi trở về thành phố Giang, anh bận rộn đến nỗi chẳng ngủ được giấc ngon lành nào. Khó lắm mới có thời gian nghỉ ngơi, ngủ giấc dài là chuyện bình thường. Nhưng thay vì cảm thấy sảng khoái, anh lại uể oải và mất một lúc lâu mới kéo hồn về.

May mà anh biết rõ tình huống trước đó, nếu không anh đã nghi ngờ mình bị bỏ thuốc. Vì anh đã uống một ly nước do Hứa Thanh Hà rót cho trước khi lên giường. 

Tống Dã vào phòng tắm xối nước cho tỉnh, lúc bước ra thì Hứa Thanh Hà đã về phòng.

Thấy anh chỉ mặc mỗi q**n l*t, ánh mắt anh khẽ né tránh như ngại ngùng.

Tống Dã nhướng mày, không vội mặc đồ vào. Nhắc mới nhớ, lâu rồi anh và Hứa Thanh Hà không l*m t*nh. Từ lúc Hứa Thanh Hà lặng lẽ ra nước ngoài cũng đã gần hai tháng rồi phải không? Hiệp định giữa anh với Hứa Thanh Hà là một năm, cộng thêm ba tháng trước đó là đã năm tháng trôi qua.

Tống Dã thấy mình quá thiệt thòi vì lãng phí mất hai tháng.

Hứa Thanh Hà chưa nhớ lại thì thôi, chứ nếu hắn nhớ, anh sẽ bàn bạc với hắn về vấn đề nghiêm trọng này, hắn phải bù đắp hai tháng đó cho anh.

Tất nhiên cần có một điều kiện tiên quyết, đó là Hứa Thanh Hà sẽ không trở tay xử lý anh sau khi khôi phục trí nhớ. 

"Ngài Tống à?"

Giọng nói ngờ vực kéo Tống Dã khỏi dòng suy nghĩ mông lung. Không biết Hứa Thanh Hà đến bên cạnh anh từ bao giờ, hắn cầm quần áo, lo lắng nói: "Cẩn thận bị cảm đấy."

Tống Dã không nhận, yết hầu anh khẽ động rồi bật ra một câu: "Trước đây cậu không gọi tôi như vậy."

Hứa Thanh Hà cười gượng gạo, hắn bị mất trí nhớ nên quên là đương nhiên mà?

Tống Dã nhận đồ từ tay hắn, vừa mặc vào vừa thản nhiên nói: "Cậu thích gọi tôi là anh Dã."

Anh lớn hơn Hứa Thanh Hà hai tuổi, gọi một tiếng anh đâu quá đáng mấy?

Tống Dã quá tự nhiên, anh mặc đồ xong, ngoảnh đầu nhìn Hứa Thanh Hà chăm chú như đang đợi hắn gọi mình.

Hứa Thanh Hà ngập ngừng: "Anh Dã?"

Trong lòng Tống Dã lập tức tràn ngập niềm vui, anh nắm cằm Hứa Thanh Hà, bước tới hôn nhẹ lên môi hắn, cười nhẹ: "Em Thanh Hà của anh ngoan quá."

Anh từng mơ một giấc mơ, trong đó Hứa Thanh Hà chỉ có một mình anh. Hắn hết ôm rồi ôm anh, ngang ngược mà dịu dàng nói - "Em thích anh Tống Dã nhiều lắm, anh làm bạn trai em được không?"

Giấc mơ viển vông và trái ngược với tính cách thật sự ấy, bây giờ xem ra không phải là không thể trở thành hiện thực.

Trong lòng Tống Dã thấy khoái chí, lúc đi mở cửa anh cứ cảm giác sau lưng có luồng khí lạnh. Quay đầu nhìn lại, hóa ra cửa sổ sát đất ở ban công đang mở toang, làn gió đêm thổi vào khiến rèm cửa tung bay.

Mà Hứa Thanh Hà đang khẽ cười với anh.

Gió đêm nay lạnh nhỉ.

Trước Tiếp