Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khoảng thời gian nhàn rỗi, Tống Dã mở một tiệm sách. Anh từng nghĩ nếu một ngày nào đó Hứa Thanh Hà vắt kiệt giá trị lợi dụng của anh, không còn cần anh nữa, anh sẽ mở tiệm sách yên tĩnh, thanh lịch và sống một đời thong dong. Tận hưởng ánh nắng nhàn nhạt len lỏi qua cửa sổ, mùi mực in thoang thoảng trong không khí, âm thanh duy nhất là tiếng lật giấy sột soạt, cùng làn gió nhẹ lướt qua khuôn mặt, hạnh phúc hơn nhiều so với hồi làm kẻ cuồng công việc còn gì?
Tiệm sách nằm ở khu vực khá hẻo lánh, ban đầu cũng ít khách. Tống Dã không bận tâm, anh thích sự nhàn nhã, có thể đóng cửa sớm để dành thời gian dính lấy em Thanh Hà, quấn quýt thân mật, khoe ân ái rồi bồi đắp tình cảm.
Cho đến hôm có người nổi tiếng đăng ảnh của anh lên mạng xã hội, thu hút vài cư dân mạng địa phương nghe danh đến tiệm, muốn nghiệm chứng nhan sắc tuyệt đẹp của ông chủ tiệm là thật hay do filter. Tiệm sách vắng vẻ dần trở nên tấp nập người qua lại, đa số đều không thật sự đến đọc sách, làm hư vài cuốn sách hiếm còn ảnh hưởng đến khách hàng chân chính.
Dù Tống Dã có cứng rắn đến đâu cũng không xoay xở được, phải thuê thêm vài nhân viên trông tiệm giúp mình. Một trong số đó là sinh viên năm nhất trường đại học gần tiệm, cậu ta làm việc rất nhanh nhẹn, xử lý vấn đề ổn thỏa không cần Tống Dã can thiệp. Tiệm sách nhanh chóng trở lại bầu không khí thoải mái ban đầu, Tống Dã chủ yếu ngồi đọc sách ở vị trí cố định.
Hứa Thanh Hà bước vào tiệm, vừa lướt mắt liền thấy Tống Dã đang chăm chú đọc sách. Trời chạng vạng, ngoài cửa sổ là khoảng trời nhuộm màu đỏ mận xinh đẹp, anh như hòa vào bức tranh ấy, thu hút mọi ánh nhìn. Trong khi tất cả khách hàng đang tập trung đọc sách, chỉ có...
Hứa Thanh Hà nheo mắt, liếc nhìn cậu trai trẻ đang xếp sách trên kệ cách đó không xa. Nhìn qua là biết cậu ta đang ở độ tuổi thanh xuân rực rỡ, lúc mím môi cười mang theo nét ngượng ngùng ngây ngô, cứ trộm ngắm người đàn ông tóc dài có gương mặt nổi bật kia.
Hứa Thanh Hà thôi nhìn, hắn đi về phía Tống Dã, ngồi xuống đối diện anh.
Cảm nhận có người đến làm Tống Dã nhíu mày, nhưng nét mặt anh lập tức rạng rỡ khi chạm mắt với hắn, anh ngạc nhiên: "Sao em lại đến đây?"
Gần đây Hứa Thanh Hà bận làm dự án quan trọng, đã lâu Tống Dã không đến công ty tìm hắn để tránh làm phiền.
Tống Dã tự luyến hỏi: "Nhớ anh à?"
Hứa Thanh Hà nhìn mấy cuốn sách trên bàn: "Hôm nay Vân Kiến qua đêm ở nhà bạn, tối mai mới về."
Tống Dã bày ra biểu cảm ẩn ý: "Vậy thì..."
Hứa Thanh Hà khép sách lại: "Tùy anh."
"Khoan đã, để anh sắp xếp chút."
Nhờ đội ngũ nhân viên đáng tin cậy, Tống Dã không cần đóng cửa sớm, chỉ cần bảo nhân viên về đúng giờ và khóa cửa cẩn thận. Anh đang hướng dẫn hai nhân viên thì nhận ra có người nhìn mình từ phía sau. Anh nghi ngờ ngoảnh đầu lại, chỉ thấy góc nghiêng của Hứa Thanh Hà đang đọc sách.
?
Cứ thấy là lạ sao đó.
"Ông chủ Tống, người đó là bạn của anh ạ?"
Tống Dã nhìn người vừa hỏi, chính là cậu sinh viên đại học. Anh không hiểu vì sao cậu ta hỏi câu này, bình thường cậu ta không hỏi mấy câu thừa thãi.
Tống Dã không để ý nhiều, anh nói thẳng: "Không phải, em ấy là chồng anh."
Nhận ra sắc mặt cậu ta tái nhợt đi đáng kể, đau khổ như bị đả kích, Tống Dã lập tức hiểu ra, anh cau mày rồi chẳng mấy chốc lại giãn ra, cười nhẹ nhìn về phía sau mình.
Dặn dò xong, Tống Dã nắm tay Hứa Thanh Hà cùng rời đi.
Nhiều người chứng kiến cảnh tượng đó không khỏi xì xào bàn tán về mối quan hệ của hai người. Chỉ có cậu nhân viên mặt mày trắng bệch, thậm chí còn trắng hơn cả lúc biết Tống Dã đã kết hôn.
Vì khi đi lướt qua nhau, người đàn ông kia đã liếc cậu ta. Ánh mắt lạnh lẽo và hung hiểm ấy coi mọi thứ trước mắt đều là vật chết, cậu ta lạnh sống lưng, rùng mình không kiềm được. Một người nhận ra cậu ta khác thường, hỏi thăm cậu ta có khó chịu không, cậu ta mới hoàn hồn. Nhưng vẫn không xua đi được cảm giác rợn người.
Trên đường về đúng vào giờ trường cấp ba tan học. Tống Dã ngồi ở ghế phụ, nhìn những gương mặt trẻ trung qua cửa sổ, anh cảm thán: "Tuổi trẻ thích thật."
Khoảng thời gian được vô tư lự, phóng khoáng, một khi đã bỏ lỡ thì khó mà tìm về.
"Vậy à?" Hứa Thanh Hà hờ hững.
Tống Dã làm như không nhận ra điều gì lạ, anh nói thật lòng: "Nghĩ lại thì anh chưa được cảm nhận hơi thở thanh xuân trên người em bao giờ."
Rõ ràng hai người đã tiếp xúc với nhau từ thuở thiếu niên nhưng Tống Dã chưa từng thấy Hứa Thanh Hà có chút năng lượng hoạt bát nào. Mọi thứ liên quan đến tuổi trẻ đều vụt qua Hứa Thanh Hà, đôi bên chẳng ai muốn nán lại với nhau.
"Anh thích người trẻ?" Hứa Thanh Hà nhìn chằm chằm đèn đỏ, nét mặt khó đoán.
"Không, anh chỉ thích em."
Hứa Thanh Hà ngẩng đầu, thấy Tống Dã nhắm mắt dựa lưng vào ghế, anh cười mỉm: "Trên đời này có rất nhiều người trẻ đẹp, anh đâu thể thích hết được."
Tống Dã mở mắt ra rồi quay sang nhìn người đang lái xe.
"Mà Hứa Thanh Hà đẹp trai chỉ có một, hơn nữa em luôn nhỏ hơn anh hai tuổi, tất nhiên chỉ yêu mình em."
Nếu nhìn kỹ, có thể thấy nụ cười của Tống Dã thoáng chút tinh nghịch.
Xe dừng ở ngã tư tiếp theo đợi đèn đỏ, anh cười đi thẳng vào vấn đề: "Em Thanh Hà ghen à?"
"..."
Hứa Thanh Hà vẫn nhìn thẳng.
"Em ghen." Tống Dã chắc chắn, tiếng nói pha lẫn đắc ý và phấn khích.
"Không."
Giọng hắn trầm ổn, Tống Dã đã nhận định sự thật nên không để bị lừa.
"Nếu em dối lòng, anh không đảm bảo mình sẽ không phạm phải sai lầm gì ngu xuẩn."
Hứa Thanh Hà vẫn bình tĩnh: "Anh có thể thử xem."
Khóe môi Tống Dã cong lên cao hơn: "Thừa nhận mình ghen có gì đáng xấu hổ đâu, anh sẽ vui lắm."
Mặt Hứa Thanh Hà lạnh tanh.
Ha ha, anh sẽ vừa vui vừa tự hào, muốn bắt loa hét cho mọi người biết hắn đang ghen vì anh.
Dù Hứa Thanh Hà có thừa nhận hay không, Tống Dã cũng nhanh chóng xác nhận nghi ngờ của mình, anh sung sướng đáp lại bằng cả thể xác lẫn tinh thần. Lúc này anh đang nằm ở dưới người hắn, nâng mặt hắn lên, thở hơi gấp: "Sao em Thanh Hà nói một đằng làm một nẻo dễ thương quá vậy?"
Đôi ngươi Hứa Thanh Hà sâu thẳm, hắn kéo tay Tống Dã giữ chặt trên đầu anh, cúi xuống chặn cái miệng lắm lời kia.
Dễ thương? Anh lại nói nhảm gì nữa vậy?
Ba hôm sau Tống Dã mới đến tiệm sách. Việc đầu tiên anh làm là cho thôi việc cậu sinh viên đó, tất nhiên anh trả nốt số tiền lương còn lại và bồi thường cho cậu ta một khoản vì đã thỏa thuận sẽ thuê đến khi cậu ta về nhà nghỉ lễ.
Nghe cậu ta không cam lòng dò hỏi, Tống Dã thản nhiên đáp: "Vì cậu mà chồng anh ghen, anh thích em ấy ghen vì nhìn dễ thương lắm, nhưng anh không muốn để em ấy khó chịu."
Từ ngày anh thích Hứa Thanh Hà trong vô thức, anh luôn cố gắng không làm Hứa Thanh Hà khó chịu, chỉ mong hắn vui vẻ. Những điều lúc nhỏ anh không làm được trở thành hối tiếc nhạt nhòa, rồi về sau anh muốn dốc hết sức để hoàn thành cho bằng được.
"Ông chủ, tiệm anh có mấy cuốn sách này không?"
Giọng nói phát ra từ đằng sau làm Tống Dã quên mất chuyện trước mắt, anh quay đầu nhìn thấy gương mặt người vừa hỏi. Anh nheo mắt, nhìn xuống con chó Golden Retriever mà người đó dắt theo.
"Có, đợi tôi một chút."
Lúc Tống Dã mang sách trở lại, bên cạnh người dắt chó có thêm một người khác. Người đó có khuôn mặt cao quý tinh xảo, đuôi mắt có nốt ruồi nhỏ, càng thêm quyến rũ vì khóe mắt hơi xếch lên.
Chết tiệt, sao xui thế!
Người đó nhìn thoáng qua anh, sau đó chỉ chăm chú vào người dắt chó.
Tống Dã bình tĩnh đóng gói đàng hoàng đưa cho khách, anh nghe người đó dịu dàng nói: "Bố Bố ngoan, chúng ta về thôi."
Có vẻ chú chó đã lớn tuổi, nó bước đi chậm chạp. Người đàn ông dắt nó trầm ngâm, trên người toát vẻ ngượng ngùng và ngọt ngào. Tống Dã giữ nguyên một biểu cảm suốt quá trình nhưng trong lòng cực kỳ cáu kỉnh.
Đi mau! Đi mau! Mau chóng biến mất đi!
Vì phải bước theo nhịp bước chậm rãi của chú chó, hai người cũng không đi nhanh. Tống Dã nhìn mà sốt ruột, sợ có chuyện xui xẻo hơn xảy ra. Đúng lúc hai người sắp đi xa, Tống Dã định thở phào nhẹ nhõm thì mặt anh cứng đờ, buột miệng chửi thề. Cậu sinh viên chưa rời khỏi vô cùng ngạc nhiên, không ngờ Tống Dã còn biết nói tục, phá vỡ hình tượng vốn có của anh trong lòng cậu ta.
Đằng kia, Hứa Thanh Hà dẫn con trai đến cửa tiệm, mặt đối mặt với hai người đàn ông. Đôi bên đều khựng lại rồi lướt qua nhau như chưa từng gặp mặt. Chỉ có người dắt chó ngờ vực liếc nhìn Hứa Thanh Hà, nói gì đó với người bên cạnh rồi nhanh chóng đi khuất khỏi phạm vi tầm nhìn.
Vì sự xuất hiện của người mà anh hoàn toàn không ngờ tới, và vì chuyện anh không muốn xảy ra lại xảy ra, biểu cảm của Tống Dã trở nên kỳ lạ, muốn cười mà cười không nổi. Khi nhận ra Hứa Thanh Hà đang nhìn sang bên cạnh mình, anh mới phát hiện cậu sinh viên vẫn còn ở đây.
Điệu bộ anh cứng nhắc: "Sao cậu còn đứng đây? Thanh toán tiền lương với tiền bồi thường cho cậu hết rồi mà?"
Cậu sinh viên lúng túng, bất cẩn chạm mắt với Hứa Thanh Hà, cơn ớn lạnh ngày đó ùa về, cậu ta cúi đầu vội vã bỏ đi.
"Tống Dã, sao anh hung dữ thế?" Hứa Vân Kiến nhận ra anh lạ thường.
"Hung dữ? Hung lắm sao? Anh thấy anh hiền lắm."
"..." Hôm nay anh ấy cư xử kỳ cục thật.
Tống Dã giả bộ dọn dẹp quầy hàng, thản nhiên nói: "Bao nhiêu năm rồi Tề Ngọc vẫn chưa chia tay với cục cưng nhà cậu ta. Cậu ta nhìn người yêu ngọt ngào muốn chết, đúng là tình yêu đích thực."
Hứa Thanh Hà bình thản cúi xuống nhìn con trai: "Lát nữa chắc chúng ta phải ăn sủi cảo."
"Vì sao ạ?" Đã hẹn đi ăn sushi rồi mà, sao ba lại đổi ý?
"Tự nhiên nhà mình nhiều giấm quá, phải ăn sủi cảo chấm giấm."
Hứa Vân Kiến ngơ ngác không hiểu.
Tống Dã thì hiểu ẩn ý, anh đỏ mặt hừ một tiếng: "Dạo trước cũng có người làm nhà đầy giấm đó thôi."
"Không nhiều bằng anh."
"Vậy... em thừa nhận em ghen?"
Hứa Thanh Hà nhìn anh, thờ ơ "ừm" một tiếng thừa nhận. Quả nhiên Tống Dã tươi cười rạng rỡ ngay: "Anh biết mà."
Hình ảnh đó làm nét mặt Hứa Thanh Hà dịu đi khó thấy, chỉ có cái đầu nhỏ của Hứa Vân Kiến vẫn còn bối rối. Thế giới của người lớn vượt quá khả năng hiểu biết của trẻ con.
Buổi tối.
Tống Dã thỏa mãn dùng ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực Hứa Thanh Hà.
"Hứa Thanh Hà à, đôi khi anh nghĩ nếu có thể làm lại cuộc đời từ đầu, chắc chắn anh sẽ kiên trì cảm hóa em từ hồi còn nhỏ, vậy thì sẽ không xảy ra quá nhiều chuyện về sau."
Anh không nói về đời sống riêng tư của Hứa Thanh Hà mà là về việc Hứa Thanh Hà còn nhỏ đã phải vật lộn sinh tồn một mình nơi đất khách quê người, trải qua từng chặng đường khó khăn mà lẽ ra tuổi đó không nên gánh chịu.
Hứa Thanh Hà bắt lấy bàn tay lộn xộn, giọng điệu mơ hồ: "Anh chắc chứ?"
"Chuyện gì?" Tống Dã chưa hiểu, ngửa mặt nhìn hắn.
"Anh có nghĩ người mà anh cứu thành công, vẫn sẽ là em của hiện tại không?"
Tống Dã sững sờ.
Hắn nói đúng, chính những trải nghiệm đó đã hình thành nên Hứa Thanh Hà của hiện tại, và người anh thích chính là Hứa Thanh Hà này đây.
Nhưng...
"Nhưng anh vẫn tiếc." Tống Dã thở dài.
Hứa Thanh Hà không quan tâm: "Ai cũng có tiếc nuối trong đời."
Thật lâu trước đây, hắn từng cho rằng mình có thể làm mọi việc thật hoàn hảo, không để lại tiếc nuối nào. Nhưng đi suốt chặng đường ấy, hắn mới nhận ra mình đâu chỉ tiếc buổi có một chuyện, nhưng hắn không muốn mãi bận lòng vì những gì đã qua.
Hắn chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt trước mắt, giơ tay véo nhẹ cằm anh, đôi con ngươi thoáng xa xăm rồi lại tập trung vào khuôn mặt quyến rũ này.
Giây tiếp theo, đôi môi hắn nở nụ cười nhẹ làm Tống Dã mê mẩn.
"Giữa chúng ta không có quá sớm cũng không có quá muộn, tất cả đều đúng lúc."
Đúng lúc người đó là anh và cũng may người đó là anh.
Hết ngoại truyện.