Nghiện Giả Dối - Điện Thượng Bất Điện Hạ

Chương 23: Ngoại Truyện 4: Quá Khứ

Trước Tiếp

Lần đầu tiên trong đời tỏ tình mà bị từ chối, Tống Dã làm một điều mà Hứa Thanh Hà không thể ngờ.

 

Anh cạo đầu.

Tống Dã xuất hiện trước mặt Hứa Thanh Hà với mái đầu cạo sát, Hứa Thanh Hà rơi vào im lặng chưa từng có.

Nói thật là không xấu, thực chất kiểu đầu này còn làm nổi bật khí chất hoang dã mấy năm gần đây anh mới có. Mỗi khi anh nhếch môi cười càng hiện rõ vẻ lưu manh, tinh nghịch. Đi ngoài đường bảo đảm tỷ lệ quay đầu nhìn là trăm phần trăm.

"Sao hả, đẹp trai chứ?"

Tống Dã nhướng mày tự tin, vô cùng hài lòng với diện mạo mới. Nhưng chỉ có anh mới biết sau khi say tí bỉ mất luôn ký ức, sáng sớm tỉnh dậy thấy đầu không còn cọng tóc, công cụ gây án nằm ngay bên cạnh, anh đã sụp đổ đánh thùm thụp vào giường.

Mẹ nó! Mẹ nó! Mẹ nó! Nếu biết mình say sẽ làm chuyện hồ đồ như thế, có đánh chết anh cũng không muốn mượn rượu giải sầu. Anh ngắm mình trong gương cả tiếng đồng hồ, càng ngắm càng thấy đẹp, nam tính hơn bao giờ hết, rốt cuộc mới chịu chấp nhận sự thật. Coi như anh làm lại từ đầu, chính thức từ bỏ bản thân của quá khứ và trở thành Tống Dã ở bên cạnh Hứa Thanh Hà.

Tự tẩy não thành công, Tống Dã thản nhiên đứng trước mặt Hứa Thanh Hà.

Hứa Thanh Hà nhìn anh suốt một phút mới nhìn về lại sổ tay xem tài liệu: "Đi ra nhớ đóng cửa."

Tống Dã bất mãn: "Cậu không muốn nói gì sao?"

Hứa Thanh Hà không màng ngẩng đầu. "Cậu muốn tôi nói gì?"

"Cậu thấy sao?" Tống Dã ho nhẹ, thái độ của Hứa Thanh Hà làm anh phải nghi ngờ bản thân có quá tự luyến, thật ra anh không đẹp trai đến vậy?

"Không thấy gì, cậu đang rảnh đúng không, tôi đang cần cho người đi công tác nước ngoài, cậu đi đi."

"..." Tôi không cần.

Tống Dã đi rồi, cả hai đều không nhắc đến chuyện xảy ra vào hôm sinh nhật.

Tống Dã nghĩ rất thoáng, anh thích Hứa Thanh Hà thật nhưng chưa đến mức không thể thiếu hắn. Tình cảm mới chớm rồi sẽ phai nhạt theo thời gian trôi. Huống gì tình yêu chỉ là phần nhỏ trong cuộc sống, không quan trọng với anh. Thay vì hy vọng Hứa Thanh Hà thích mình, anh thà làm việc gì đó hữu dụng. Dù sao mấy mối quan hệ dựa trên lợi ích đáng tin cậy hơn nhiều so với tình yêu của Hứa Thanh Hà.

Nếu có ngày anh nghĩ mình không thể sống thiếu Hứa Thanh Hà, anh vẫn còn vô số cơ hội. Đơn giản là vì làm gì có chuyện Hứa Thanh Hà yêu ai.

Tống Dã càng thêm quyết tâm với suy nghĩ đó, mấy tháng trời anh không gặp Hứa Thanh Hà nổi một lần vì tập trung làm việc. Anh tin khi cuộc sống đủ bận rộn thì tình cảm và h*m m**n sẽ trở nên vô nghĩa. Nhưng rồi một người xuất hiện, phá vỡ trạng thái mà anh tự cho là vô lo.

Chính là Nam An.

Ban đầu Nam An chỉ là cậu thần tượng hạng bét bị công ty đẩy đi thi tuyển thành viên nhóm nhạc nam, nhưng sau khi gặp Hứa Thanh Hà, cậu ta nhanh chóng vươn lên trở thành thần tượng hàng đầu. Cũng là bạn tình ở bên Hứa Thanh Hà trên ba tháng trong những năm qua.

Trường hợp đặc biệt này làm người ta phải suy nghĩ. Cảm giác nguy hiểm và hoang mang len lỏi trong lòng Tống Dã. Bây giờ anh mới nhận ra thời gian không thể giải quyết mọi vấn đề. Tình cảm anh dành cho Hứa Thanh Hà giống như tóc mai chầm chậm mọc dài quá cổ và vai. Đến lúc nhận ra, bản thân đã bị hãm sâu không cách nào trốn thoát.

Anh không thể sống thiếu Hứa Thanh Hà.

Thời điểm Tống Dã nhận thức tình cảm của mình, cũng là lúc kéo tới khá nhiều rắc rối cho Hứa Thanh Hà. Ví dụ như hiện tại Tống Dã đang ngồi xổm trước cửa nhà hắn, ngước nhìn hắn bằng đôi mắt trong veo vô tội y hệt chú chó bự bị bỏ rơi bên vệ đường.

Đây là lần đầu Nam An thấy Tống Dã, cậu ta bối rối hỏi hắn: "Ai vậy?"

"Hứa Thanh Hà."

Trước khi Hứa Thanh Hà kịp trả lời, anh đã gọi tên hắn, theo sau đó là tiếng nấc rượu liên tiếp ba lần. Anh lao tới ôm chặt Hứa Thanh Hà, mặt nhăn nhó đau đớn: "Mẹ kiếp, sao cậu về trễ thế hả, tôi tê chân quá."

Ai không biết còn tưởng anh đang làm nũng với người yêu.

Nam An sững sờ, cậu ta bất ngờ vì có người dám đến gần Hứa Thanh Hà, bất ngờ hơn hết là Hứa Thanh Hà chỉ nhíu mày chứ chẳng làm gì khác. Từ lúc gặp nhau đến giờ, cậu ta còn chưa từng nắm tay hắn. Người ngoài cứ bảo cậu ta và Hứa Thanh Hà làm hết mọi chuyện rồi, cậu ta leo lên chỗ cao là nhờ ngủ với hắn, nhưng thực chất hai người chẳng làm gì cả, thậm chí không có thời gian riêng tư với nhau.

Nam An dành phần lớn thời gian bên Hứa Vân Kiến vì Hứa Vân Kiến thích cậu ta, đó cũng là lý do Hứa Thanh Hà giữ cậu ta lại. Nam An từng nghi ngờ Hứa Thanh Hà có bệnh gì khó nói, mấy bạn tình của hắn chỉ là để che mắt người khác. Nhưng sau khi tình cờ tiếp xúc với một trong những bạn tình cũ của Hứa Thanh Hà, cậu ta nhận ra không phải vậy.

Thế rốt cuộc là vì sao...

Cậu ta nhìn người đàn ông tóc dài vẫn đang bám rịt Hứa Thanh Hà.

Mùi rượu nồng nặc làm Hứa Thanh Hà nhíu chặt mày, hắn nhìn Nam An bên cạnh: "Cậu vào trước đi, Vân Kiến đang về."

Nam An hiểu ý, im lặng đi một mình vào trong.

Tống Dã nép vào ngực Hứa Thanh Hà, rầm rì: "Hứa Thanh Hà à, sao cậu không thích tôi? Do tôi xấu hả?"

Hứa Thanh Hà phớt lờ anh, đẩy anh vào ghế rồi thắt dây an toàn cho anh.

Tên say rượu vẫn cố tình gây sự: "Tôi muốn ôm cậu mà."

"Ngồi yên." Hứa Thanh Hà kiên nhẫn ấn anh xuống.

Hắn lái xe đến nhà Tống Dã, đưa anh vào phòng ngủ rồi chuẩn bị rời đi thì người đằng sau yếu ớt mở miệng: "Tôi đói quá." Bụng của ai đó còn kêu "ục ục". 

Lắm chuyện, phiền phức. Hứa Thanh Hà thở hắt một hơi, xuống bếp xem có gì. Hắn nấu một tô mì để tiết kiệm thời gian.

Suốt thời gian đó Tống Dã gục xuống bàn, mắt dán chặt vào hắn, cho đến khi tô mì bốc khói nghi ngút được đặt trước mặt, anh mới ngồi thẳng dậy. Anh ăn mì chậm chậm, càng ăn mắt càng híp nhỏ lại, đầu dần cúi gằm xuống.

Ngay lúc anh sắp ụp mặt vào tô mì, một bàn tay vươn tới kéo tô mì anh mới ăn được vài đũa đi.

Hứa Thanh Hà cũng hơi đói, hắn rút đôi đũa anh cầm trong tay, ăn hết phần còn lại. Xong xuôi, hắn vác người say mèm kia lên phòng ngủ trên tầng hai rồi rời đi.

Chiều hôm sau Tống Dã mới tỉnh, mùi rượu nồng trên quần áo khiến anh cau mày, lập tức đứng dậy đi tắm. Anh không nhớ nhiều chuyện xảy ra sau khi say, chỉ nhớ mang máng là anh đi tìm Hứa Thanh Hà, sau đó bị đưa lên xe. Tiếp đó nữa là anh thức giấc trong phòng ngủ của mình.

Chắc là anh bị Hứa Thanh Hà ruồng bỏ, ném đến đây.

Tống Dã xuống lầu kiểm tra trong tủ lạnh có gì ăn thì thấy có gói mì bị xé ở ngoài bàn. Bộ hôm qua anh tự nấu mì ăn à? Say tới mất trí còn biết tắt ga, rửa chén nồi, quá cừ quá cừ.

Nếu anh quên tắt ga, chắc mọi chuyện đã khác... Tống Dã tưởng tượng mà lạnh sống lưng. Dù có vắt óc suy nghĩ, anh cũng không thể ngờ Hứa Thanh Hà lúc nào cũng chê ghét anh lại nấu cho anh tô mì.

Chuyện tương tự lại xảy ra vào ngày mọi người biết Nam An bị loại khỏi cuộc chơi. Tống Dã khui vài chai rượu để ăn mừng, rồi không tự kiềm chế được, bảo trợ lý lái xe đến trước nhà Hứa Thanh Hà.

Hứa Thanh Hà nắm tay Hứa Vân Kiến, cả hai vừa đi dạo bộ về, hắn lạnh lùng đối diện với đôi mắt ngây thơ, đáng thương của người đang mong ngóng nhìn mình.

"Ba ơi anh ấy hôi quá!" Hứa Vân Kiến bịt mũi vì mùi rượu trên người Tống Dã.

Tống Dã nghe nhầm thành "xấu quá", anh trừng mắt với nó: "Nói ai xấu đó?"

Hứa Vân Kiến sợ hãi ôm chặt Hứa Thanh Hà, thầm nghĩ anh Nam An nói đúng, Tống Dã là người xấu.

Hứa Thanh Hà không muốn dây dưa với ma men, hắn bế Hứa Vân Kiến lên bỏ đi. Đi được vài bước thì có người kéo áo hắn, hai người nhìn nhau tầm ba giây rồi hắn vô tình hất tay anh ra, không ngoảnh lại mà đi thẳng vào trong.

Tống Dã đứng ở ngoài nhìn chằm chằm cánh cửa đóng kín. Sau đó cánh cửa lại bật mở, bóng người quen thuộc xuất hiện, anh liền cong khóe môi. Ánh nắng rọi xuống khuôn mặt tuấn tú làm nụ cười càng thêm chói mắt.

Trong khoảnh khắc đó, Hứa Thanh Hà bị đánh lén.

Tống Dã hôn trộm Hứa Thanh Hà thành công, anh mãn nguyện: "Hứa Thanh Hà, tôi thích cậu."

Lần này Tống Dã không quá say, anh biết mình đang làm gì, háo hức đợi Hứa Thanh Hà đáp lời. Nhưng Hứa Thanh Hà vẫn giữ vẻ mặt u ám như thể ngay giây tiếp theo anh sẽ vặt đầu anh xuống.

Ưu điểm của việc say xỉn là được giả ngu.

Tống Dã giơ tay giữ đầu hắn không cho hắn phản kháng, to gan quấn lấy môi lưỡi hắn. Thật mềm, anh muốn hôn hắn như thế này từ lâu lắm rồi.

Thợ chăm vườn cách đó không xa cố gắng giảm sự hiện diện xuống hết sức có thể.

"Vào phòng đi." Tống Dã khàn giọng ra hiệu.

Ánh mắt Hứa Thanh Hà sâu thẳm, hắn không nói một lời, dẫn Tống Dã vào phòng tắm rồi cầm vòi hoa sen dội nước lạnh lên người anh. Tắm nước lạnh giữa mùa đông làm Tống Dã rùng mình, đầu óc tỉnh táo ngay lập tức.

"Tự tắm đi."

Hứa Thanh Hà ném vòi hoa sen cho anh rồi bước ra khỏi phòng tắm. Nghe tiếng nước chảy sau lưng, hắn đứng ngoài cửa xoa thái dương, rủa thầm câu gì đó trong miệng rồi cũng đi tắm ở phòng ngủ sát vách.

Tống Dã đã tỉnh táo không quấy rầy hắn nữa, Nam An không còn là mối đe dọa tiềm ẩn nên không cần vội vàng, anh sẽ lên kế hoạch cẩn thận trước khi hành động. Nhưng ý định đó kéo dài chẳng được bao lâu, Nam An lại nhảy ra cố gắng chứng tỏ sự hiện diện.

Hứa Thanh Hà đang công tác ở thành phố lân cận, hắn vừa nhận phòng khách sạn, Nam An cũng chạy tới khách sạn hắn ở. Tống Dã biết Hứa Thanh Hà không ăn lại cỏ cũ, có điều anh vẫn lo lắng, gấp gáp đến khách sạn ngay trong đêm.

Vì nôn nóng quá, anh uống vài ly trước khi đến.

Khách sạn này thuộc tập đoàn Tống, Tống Dã đánh tiếng rồi dễ dàng lấy được chìa khóa phòng của Hứa Thanh Hà. Anh mới bước ra khỏi thang máy đã thấy một bóng người biến mất sau cánh cửa phòng Hứa Thanh Hà.

Bóng lưng kia chính là Nam An.

Tống Dã nhìn đăm đăm cánh cửa đóng chặt, xoay người bước đi được vài bước, miệng còn lẩm bẩm chửi thề thì anh chợt quay lại, dùng thẻ phòng mở cửa. Quả nhiên anh chứng kiến cảnh cậu trai bao đang c** đ*.

Hai người trong phòng cùng quay sang nhìn người đột ngột xông vào, Nam An chưa kịp thấy rõ người đến là ai đã ăn ngay cú đấm vào mặt, bị lôi thẳng ra khỏi phòng.

Rầm!

Đầu óc cậu ta còn quay cuồng, người đó đóng sầm cửa, che khuất mọi tầm nhìn.

Ở trong, Hứa Thanh Hà đối mặt với ánh mắt quen thuộc mà đau đầu vô cùng, hắn giơ tay ấn huyệt thái dương, thở dài một hơi. Hắn bận bịu cả ngày chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon, nào ngờ mới nằm xuống thì Nam An chạy tới bấm chuông cửa, bước vào liền làm bộ đáng thương, muốn c** đ* hiến thân. Hắn chưa kịp đuổi cậu ta ra ngoài, Tống Dã đã lao tới gây ra trận náo loạn.

Anh đứng đó hỏi hắn: "Cậu thà ăn cỏ cũ chứ vẫn coi thường tôi sao?"

Đôi mắt ngây thơ tội nghiệp thật sự khiến người ta phải động lòng. Đến khi mất thăng bằng và bị đẩy ngã xuống giường, Hứa Thanh Hà mới bừng tỉnh.

"Ông đây không tin hôm nay không thể làm với cậu!"

Hắn nhìn người ngồi trên người mình tức giận bắt đầu c** đ*. Từ góc nhìn của hắn, cơ thể tr*n tr** ấy quyến rũ không thể chối cãi. Hắn rũ mi che giấu ánh mắt: "Lăn xuống."

Tống Dã làm như không nghe thấy, dùng đủ mọi thủ đoạn để trêu chọc hắn, động tác vụng về thiếu kinh nghiệm làm Hứa Thanh Hà phải hít sâu mấy lần. Hắn hết chịu nổi, trở tay giành về quyền chủ động.

Vì một đống chuyện linh tinh phiền phức, Hứa Thanh Hà đã sống thanh tịnh quá lâu, có là ai cũng không chịu nổi kiểu trêu ghẹo này. Hứa Thanh Hà vứt bỏ nốt chút lý trí cuối cùng, Tống Dã được thoải mái như ý muốn.

Lúc anh tỉnh dậy nhìn gương mặt đẹp trai ngay sát bên, cảnh tượng tối qua hiện lại trong đầu làm mặt anh đỏ bừng.

Hứa Thanh Hà mở mắt ra thì thấy người nào đó vùi mặt vào trong gối, rầm rì cái gì không nghe rõ.

Giây tiếp theo người đó quay mặt lại, nhìn thẳng vào mắt hắn. Hai người nhìn nhau mấy giây, Tống Dã ngượng ngùng ho một tiếng: "Chào buổi sáng."

Anh cứ tưởng Hứa Thanh Hà sẽ ngó lơ mình, nhưng lại nghe hắn đáp: "Ừm, chào buổi sáng."

Giọng hắn ngái ngủ gợi cảm muốn chết, tim Tống Dã đập loạn xạ, quên cả ngại ngùng, nhích tới hôn hắn.

Những tiếp xúc cơ thể tự nhiên nên mọi chuyện sau đó diễn ra rất trôi chảy, đến mức Tống Dã bỗng lóe lên một ý nghĩ, muốn đưa ra điều kiện với Hứa Thanh Hà.

"Sau khi tôi làm xong việc cậu yêu cầu, cậu cần thưởng cho tôi một khoản hậu hĩnh chứ nhỉ?"

Hứa Thanh Hà vẫn giữ nguyên vẻ mặt, nắm lấy bàn tay đang mò mẫm trên người mình: "Cậu muốn gì?" Hắn có dự cảm chuyện anh sắp nói chẳng phải điều gì tốt lành.

Tống Dã dùng tay còn lại chọt cơ bụng săn chắc của hắn: "Trong vòng một năm, bên cạnh cậu chỉ được có một mình tôi."

"Đổi cái khác đi."

"Không, tôi chỉ muốn vậy thôi, nếu không thì cậu bảo người khác làm việc đi."

Tống Dã cười tít mắt với hắn, anh đã hoàn thành công tác chuẩn bị ban đầu, đổi người vào phút chót không những rắc rối mà còn tiềm ẩn rủi ro. Hứa Thanh Hà rất xem trọng lần này, chắc chắn sẽ không tùy tiện thay người khác. Thế nên...

"Chỉ một năm thôi phải không?"

"Ừ, một năm." Kéo dài lâu quá anh sợ mình quá đà, Hứa Thanh Hà sẽ trở mặt.

"Được."

Hắn vừa dứt lời, Tống Dã liền bày vẻ mặt đắc ý, hắn chọn nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Quả nhiên hắn không nên dây dưa với anh, mới dính vào một chút mà kéo phiền phức tới rồi. Thôi kệ, một năm cũng không dài lắm, có khi chưa đến một năm anh đã bỏ đi rồi. 

Cứ vậy đi.

Trước Tiếp