Nghiện Giả Dối - Điện Thượng Bất Điện Hạ

Chương 2: Anh Khá Tự Tin Vào Ngoại Hình Của Mình

Trước Tiếp

Sự xuất hiện của Tống Dã chắc chắn đã làm dấy lên những lời bàn tán xôn xao xung quanh buổi gặp mặt. Rốt cuộc Hứa Thanh Hà và Tống Dã có quan hệ mờ ám hay không vẫn là bí ẩn. Phần lớn mọi người đã cho rằng là không, không thể nào có chuyện đó, mối quan hệ giữa hai người quá vi diệu, nếu thật sự dính líu với nhau thì đúng là khó tin đến nực cười.

Mãi đến vài tháng trước, có tin đồn bạn tình mới của Hứa Thanh Hà chính là Tống Dã, và vừa rồi Tống Dã xen vào chuyện của Hứa Thanh Hà, thân mật với hắn.

Phản ứng của mọi người là --- Đù! Tin chính thống!?

Dù tam quan người khác vỡ vụn ra sao cũng không ảnh hưởng đến cuộc trò chuyện giữa hai người trong cuộc.

"Xong việc rồi, cậu nên thưởng cho tôi chứ?" Tống Dã ngả người ra sau ghế, giơ chân đá đá chân Hứa Thanh Hà. 

Hứa Thanh Hà lạnh lùng: "Không có hứng."

Tống Dã cười nhạt: "Không có hứng với bất cứ ai hay chỉ với mình tôi? Nếu tôi đến trễ vài phút, chỉ sợ quần cậu sắp rách toạc."

Để chứng minh cho lời nói của mình, anh lướt ngón tay từ trên vạt áo của Hứa Thanh Hà xuống. Chưa kịp chạm vào con mồi, cổ tay anh đã bị bắt lấy.

Tống Dã chống lại ánh mắt sâu thẳm như hồ nước của người đàn ông, anh nhướng mày: "Vào phòng? Hay về nhà? Hay tìm góc vắng ngoài trời?"

Đôi con ngươi Hứa Thanh Hà trầm lắng, dừng lại trên gương mặt kia. Không thể soi mói gì nhan sắc này, anh không phải con lai nhưng lại mang nét Tây, đậm nét cuốn hút. Hốc mắt sâu tự nhiên, ánh nhìn vừa u buồn vừa bí ẩn, phối cùng làn da trắng hơi nhợt nhạt làm anh có vẻ mong manh yếu đuối. Phải thừa nhận chẳng ai có thể chê bai diện mạo của Tống Dã, cũng phải thừa nhận xét về ngoại hình, Tống Dã và Hứa Thanh Hà rất xứng đôi. Hai người ở bên cạnh nhau đúng là cảnh đẹp ý vui.

Người từng được mọi người mặc nhiên cho là xứng đôi với Hứa Thanh Hà trước đây chính là người nhà họ Tề. Kể cả xét về vẻ ngoài, gia thế bối cảnh hay cách cư xử, người đó đều hoàn hảo đến mức gần như không tì vết, chỉ tiếc là bây giờ không còn khả năng đó nữa.

Mười phút trôi qua kể từ khi Tống Dã đến đây, họ thấy Hứa Thanh Hà chậm rãi đứng dậy, Tống Dã theo sát phía sau, rồi hai người biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

Bên kia, Tôn Khải dời ánh mắt, nhìn cô em họ bên cạnh: "Thay đổi nhiều quá phải không?"

Anh ta đang ám chỉ Tống Dã, trước khi gia đình Tống Dã xảy ra vấn đề, con người anh khi ấy và dáng vẻ hiện tại khác nhau một trời một vực.

Thời Ân cười: "Thay đổi nhiều thật."

Cô nâng ly trà lên, cụp mắt xuống, khóe môi khẽ cong lên khó nhận thấy, hàng mi dày che đi vẻ nghiền ngẫm trong đôi mắt.

Tống Dã đã không gặp Hứa Thanh Hà suốt một tuần, vừa bước vào nhà là anh gấp gáp bày tỏ nỗi nhớ. Lúc nghỉ giữa hiệp, Tống Dã sờ cái cổ bị bóp đỏ rực của mình rồi cười thành tiếng: "Cậu đoán xem ở nước ngoài tôi gặp được ai."

Trả lời anh là sự im lặng, Hứa Thanh Hà không thích nói chuyện trừ khi cần thiết, đặc biệt là nói với Tống Dã. Hắn sợ khi đang chiều theo play ngạt thở đầy ác thú của Tống Dã, hắn sẽ lỡ tay b*p ch*t anh.

"Tôi tình cờ gặp Tề Ngọc."

Anh vừa thốt ra cái tên Tề Ngọc thì người bên cạnh lập tức lên tiếng: "Muốn chết cứ việc nói thẳng."

"Vẫn còn nhớ mãi không quên cậu ta à?" Tống Dã ngồi dậy, tựa cằm lên đầu gối, chăm chú nhìn Hứa Thanh Hà.

"Tiếc là cậu ta và cục cưng bé nhỏ của cậu ta đang sống hạnh phúc ngọt ngào, tình cảm chân thành hơn hồi ở với cậu nhiều. Xem ra không phải hứng thú nhất thời mà là yêu người ta thật lòng, nếu không thì sao phải kết hôn sớm vậy chứ."

Tình yêu đơn phương của Hứa Thanh Hà dành cho Tề Ngọc là bí mật công khai trong ngành. Năm đó Tề Ngọc rời khỏi thành phố Giang, cậu ta đã tàn nhẫn đâm sau lưng Hứa Thanh Hà khiến hắn sứt đầu mẻ trán hơn một năm. Thế nên mọi người đều nói chắc chắn Hứa Thanh Hà vừa yêu vừa hận Tề Ngọc.

Có lẽ Tống Dã là một trong những người hiểu rõ nội tình nhất, Tề Ngọc và Hứa Thanh Hà là con mồi của nhau. Hứa Thanh Hà mải mê giăng bẫy Tề Ngọc, cuối cùng lại tự mình sa vào lưới. Về việc hắn có thích Tề Ngọc hay không, Tống Dã cảm thấy Hứa Thanh Hà hoàn toàn không biết thích hay yêu nghĩa là gì.

Chủ yếu là hắn không cam lòng. 

Không cam lòng rằng rõ ràng ai cũng là loại người cặn bã như nhau, vậy mà cậu ta lén bỏ đi sống cuộc đời ung dung tự tại, hạnh phúc vui vẻ. Không cam lòng vì hắn đã bỏ ra biết bao tâm sức, thậm chí còn hạ thấp mình để bày mưu tính kế, kết quả là không những chịu thiệt mà còn bị đối phương chơi một vố, mọi công sức suýt đổ sông đổ biển.

Với Hứa Thanh Hà, có lẽ chỉ có người như thế mới để lại dấu ấn sâu đậm trong đời hắn.

Nói thật thì Tống Dã rất ghen tị.

Trước đây anh không nghĩ ngợi gì, nhưng kể từ khi nhận ra mình có tình cảm với Hứa Thanh Hà, anh càng lúc càng để tâm đến mối quan hệ vốn chẳng thể gọi là tình yêu này. Vào thời điểm đó, cả anh lẫn Hứa Thanh Hà đều không phải loại người tốt lành.

Hứa Thanh Hà ghét tính cách quá hiền lành và cách cư xử như thánh của anh. Anh cũng căm ghét Hứa Thanh Hà còn nhỏ mà lại mưu mô, thủ đoạn ác độc. Nhưng khi ấy cả hai bị ràng buộc vào nhau. 

Hứa Thanh Hà muốn lợi dụng anh để cài gián điệp vào nhà họ Tống, thậm chí nắm quyền kiểm soát nhà họ Tống trong nhiều năm sau. Còn anh thì cần mượn nguồn lực và thủ đoạn của Hứa Thanh Hà để lấy lại những thứ vốn thuộc về mình.

Tống Dã luôn ở thế yếu trong mối quan hệ này, anh liên tục bị Hứa Thanh Hà kém anh hai tuổi khống chế. Anh chạy theo hắn, làm việc vì hắn rồi dần từ bỏ bản thân trước kia, trở thành con chó điên được Hứa Thanh Hà nuôi dưỡng.

"Hứa Thanh Hà."

Tống Dã vén tóc che mặt mình đi. mái tóc anh xoăn nhẹ thường được buộc gọn giờ xõa xuống vai, cũng chỉ xõa trước mặt Hứa Thanh Hà. Người anh toát ra nét lười biếng dịu dàng.

"Tôi cắt tóc để lộ nốt ruồi dưới mắt thì cậu thấy sao? Có phải lúc làm sẽ có hứng hơn không?"

Nhìn anh nghịch những lọn tóc như thật sự muốn cắt, Hứa Thanh Hà cười khẩy: "Bắt chước bừa bãi."

Tống Dã không giận, anh ngồi lên người hắn, sau một hồi r*n r* thoải mái mới lười nhác nói: "Cậu tìm bao nhiêu người thay thế, có thêm tôi sao đâu. So với Tề Ngọc thì tôi cũng chẳng kém sắc đâu."

Anh khá tự tin vào ngoại hình của mình.

Anh cúi xuống gần hơn, giữ mặt hắn nhìn thẳng vào mình: "Lẽ nào cậu không nhận ra, tôi với Tề Ngọc có nhiều điểm giống nhau hơn so với mấy kẻ tầm thường cậu tìm được sao?"

Ánh mắt hai người chạm nhau, Tống Dã thấy bản thân trong ánh mắt lạnh lùng của Hứa Thanh Hà. 

"Không giống chút nào, cậu xấu hơn cậu ta."

Giọng hắn bình thản vô cảm, lại càng làm lời nói thêm sức nặng, Tống Dã giận dữ: "Con mẹ cậu có mắt như mù à? Ông đây mà xấu hơn cậu ta?"

Có lẽ do nền giáo dục ăn sâu trong xương, dù Tống Dã có thay đổi thế nào đi nữa cũng hiếm khi chửi thề, gần như mỗi lần anh mất kiểm soát cảm xúc đều liên quan đến Hứa Thanh Hà.

"Xấu là xấu."

Lòng Tống Dã bức bối muốn chết, anh nhớ lại lần đầu tiên gặp Hứa Thanh Hà. Anh tiến đến gần nhóc Hứa Thanh Hà xấu xa với vẻ mặt thân thiện, nhưng chỉ nhận lại cái liếc mắt bạc bẽo: "Cút đi, cười xấu quá làm người ta mắc ói."

Năm đó Hứa Thanh Hà bảy tuổi, anh chín tuổi.

Tính tình Tống Dã lúc chín tuổi ôn hòa, lại được giáo dục bài bản nên không tị nạnh với em trai đang chật vật với người nhà. Mà giờ đây, Tống Dã hai mươi tám tuổi lại nổi cơn tam bành.

"Tôi đâu có xấu." Hôm nay anh phải đòi một lời giải thích.

Hứa Thanh Hà mất kiên nhẫn, hắn trở người đè anh xuống, vừa mạnh tay vừa nhả ra một câu cay nghiệt làm người ta tức chết: "Gương đâu phải để trang trí, từ nhỏ cậu đã xấu, đâu cũng xấu."

"Xấu mà cậu còn chơi tôi?"

"Cậu tự trèo lên giường tôi chứ không phải do tôi."

"...Vậy thì tôi đi?"

"Cút."

Thấy Hứa Thanh Hà thật sự rút ra, Tống Dã khẽ chửi một tiếng rồi xông tới. Anh không ngu, chỉ cần Hứa Thanh Hà muốn, hắn chẳng cần nhấc tay cũng có biết bao người sẵn sàng lao tới. Còn anh chỉ muốn mỗi mình hắn.

Tất cả đều tại Hứa Thanh Hà, hắn không chữa dứt chứng sạch sẽ của anh thì thôi, còn biến dị thành kiểu khác nữa chứ. Anh ghét mọi sự tiếp xúc của người khác, vậy mà lại nghiện cảm giác gần gũi với người đàn ông vừa độc mồm vừa độc tâm này.

Sau trận chiến mãnh liệt, cảm giác mệt mỏi đến rất nhanh.

Khi Tống Dã tỉnh lại thì Hứa Thanh Hà đã không còn trong phòng, anh cứ tưởng hắn đến công ty mãi đến tối hôm đó, Hứa Thanh Hà vẫn chưa về. Anh gọi điện hỏi thăm mới biết hắn đã ra nước ngoài. 

Không nói một tiếng, xách quần bỏ mặc anh rồi đi mất, không hổ là Hứa Thanh Hà. Trong mắt hắn chỉ có lợi ích chết tiệt, không gì có thể ngăn cản tham vọng mở rộng lãnh thổ của hắn.

Nửa tháng sau khi Hứa Thanh Hà rời đi, đột nhiên Tống Dã cảm thấy bất an khó hiểu, anh mất tập trung suốt cả ngày. Anh không kìm lòng được nên gọi cho Hứa Thanh Hà nhưng hắn không bắt máy. Bình thường Tống Dã sẽ không để ý lắm, Hứa Thanh Hà bận rộn nên không nghe máy là chuyện thường tình. Mà lần này nỗi bất an của Tống Dã càng thêm mãnh liệt.

Tới lúc có cuộc gọi báo tin Hứa Thanh Hà gặp chuyện, nỗi bất an của anh mới được xác nhận là có cơ sở. Tống Dã ngồi máy bay xuyên đêm để đến bệnh viện địa phương. Trong lúc đó Hứa Thanh Hà đang nghe bác sĩ nói chuyện, đứng bên cạnh là một trong những phụ tá thân tín của hắn, tên Tư Đồ Mẫn.

Tư Đồ Mẫn chần chừ nhìn anh: "Anh Tống, sếp Hứa..."

Tống Dã nhíu mày nhìn Hứa Thanh Hà, đầu hắn quấn băng, sắc mặt không tốt cộng với làn da tái nhợt làm giảm đi vẻ lạnh lùng xa cách vốn có.

Nhận thấy ánh mắt từ anh, người đàn ông quay sang nhìn chằm chằm vào Tống Dã vài giây, hắn bỗng cười nhẹ.

Một nụ cười ngây thơ vô hại khiến Tống Dã khựng lại.

Tư Đồ Mẫn nói thêm: "Sếp Hứa có vấn đề về trí nhớ."

Một tiếng sau cuối cùng Tống Dã cũng chấp nhận sự thật như phim - Một gã ngoại quốc nào đó lái xe trong tình trạng say xỉn, gây ra vụ tai nạn liên hoàn, ảnh hưởng đến Hứa Thanh Hà, đầu hắn bị chấn thương dẫn tới chuyện mất trí nhớ máu chó.

Tống Dã mơ màng nhìn Hứa Thanh Hà đang trò chuyện với cô nàng Tư Đồ Mẫn tóc nâu, mặt đầy tàn nhang, cô cười khúc khích vì Hứa Thanh Hà kể chuyện thú vị nào đó.

Anh tưởng mình đang mơ.

Hứa Thanh Hà quên hết mọi thứ kể cả anh, bây giờ hắn sạch sẽ như tờ giấy trắng. Giữa hành lang đông đúc, nhiều người lén lút quan sát người đàn ông ngoại quốc điển trai này, rồi họ thấy khóe miệng anh từ từ nhếch lên, đường nét khuôn mặt lộ ra vẻ ác nghiệt.

Tờ giấy trắng sao...

Hứa Thanh Hà à, xong đời cậu rồi.

Trước Tiếp