Nghiện Giả Dối - Điện Thượng Bất Điện Hạ

Chương 18: Không Thấy...

Trước Tiếp

Tháng này thành phố Giang diễn ra hàng loạt sự kiện làm người ta phải tắc luỡi, nhiều người suy đoán có đến 90% khả năng Hứa Thanh Hà đứng sau tất cả, việc hắn mất trí nhớ chỉ là vỏ bọc. Đơn giản là vì duy nhất Hứa Thanh Hà không bị thiệt hại gì, lại còn hưởng lợi nhiều nhất.

Ma cũng không tin hắn vô can! Với những mưu kế khôn khéo đó, biết đâu tương lai nhà Hứa sẽ thay thế vị trí nhà Tề giữ vững suốt nhiều năm. Họ lo sợ nhưng cũng muốn vun đắp mối quan hệ tốt đẹp với hắn, chẳng qua hắn đã không xuất hiện trước công chúng nửa tháng kể từ khi "lấy lại trí nhớ", không ai biết tung tích của hắn.

Có lẽ hắn đang ấp ủ động thái nào đó nữa...

Chỉ số ít người biết lý do Hứa Thanh Hà không xuất hiện là để chữa lành vết thương trên mặt. Những năm trước hắn không ngại ra ngoài với chấn thương, nhưng hiện tại thì không. Tốt nhất là chờ lành hẳn để tránh rắc rối không đáng có. 

Thế nên nửa tháng này Hứa Vân Kiến rất vui, bình thường Hứa Thanh Hà bận rộn nhiều việc, hiếm khi có thời gian ở nhà với nó. Bây giờ cuối cùng cũng có cơ hội chơi với Hứa Thanh Hà, sao nó không vui cho được.

Nhất là khi Tống Dã đưa cho nó món đồ chơi phiên bản giới hạn mà hai người đã thỏa thuận trước đó, nó sung sướng nhảy cẫng lên.

Thấy con trai mình vừa cầm món đồ chơi vừa reo hò phấn khích, Hứa Thanh Hà nhìn Tống Dã với ánh mắt dò hỏi, thắc mắc anh đang bày mưu gì.

Tống Dã không giải thích, anh cẩn thận quan sát mặt Hứa Thanh Hà rồi nhắc nhở: "Hôm nay em Thanh Hà cực kỳ đẹp trai!"

Có vẻ anh đã nghiện gọi hắn là "em Thanh Hà", dù đã phơi bày sự thật, anh vẫn không định đổi cách xưng hô.

Lời khen đột ngột không khiến Hứa Thanh Hà thay đổi biểu cảm.

Tống Dã tiếp tục ám chỉ: "Em không thấy anh cũng đẹp trai hơn trước sao?"

Hứa Thanh Hà liếc nhìn khuôn mặt hoàn hảo của anh, bình tĩnh đáp: "Không."

Tống Dã thấy hắn không hiểu, anh nhẫn nại: "Hôm nay thời tiết đẹp, ngày lành tháng tốt. Lịch nói là hợp để xuất hành, xin giấy kết hôn."

Chỉ rõ cỡ này rồi, giả ngu ngơ nữa thì hơi quá đáng.

"Anh nói đúng."

Cuối cùng Hứa Thanh Hà cũng đồng ý với anh, Tống Dã cười mỉm, chưa kịp nở trọn nụ cười thì lại nghe hắn nói: "Hợp để xuất hành, tôi cần ra nước ngoài một chuyến."

Tuy chuyện bên Thời Âm đã được giải quyết nhưng Hứa Thanh Hà vẫn phải ra nước ngoài xem xét tình hình, đảm bảo mọi thứ đâu vào đấy, bàn bạc vài việc với đối tác làm ăn mới.

Tống Dã tỏ vẻ bực bội, cố gắng dùng ánh mắt để Hứa Thanh Hà hồi tâm chuyển ý nhưng hắn lạnh lùng né tránh anh.

"Anh cũng muốn đi." Tống Dã đành từ bỏ kế hoạch ban đầu.

"Ừm."

Tống Dã ngây người vì hắn nhanh chóng đồng ý, nghe đến câu tiếp theo anh còn ngạc nhiên hơn.

"Đặt vé máy bay rồi, còn dẫn Vân Kiến đi chơi cùng vài ngày nên nhớ chuẩn bị hành lý đầy đủ."

Tống Dã định mở miệng thì hắn đã lên tiếng trước: "Bốn tiếng nữa ra sân bay."

"Anh đi về trước!" Tống Dã đứng bật dậy.

Anh đi được vài bước thì quay ngược trở lại: "Đây có tính là tuần trăng mật trước kết hôn không?"

Tống Dã không chờ Hứa Thanh Hà trả lời, anh bước tới hôn chụt lên môi hắn: "Anh quay lại ngay!"

Hứa Thanh Hà sờ đôi môi còn vươn lại cảm xúc, hắn chợt trông thấy một người qua khóe mắt. Hứa Vân Kiến đang cầm món đồ chơi mình hằng mong ước, trợn trừng mắt nhìn hai người.

Hứa Thanh Hà bình tĩnh nhìn món đồ chơi: "Con nói gì với anh mà anh mua cho con?"

"Sao ba..." Hứa Vân Kiến nhận ra mình lỡ lời bèn che miệng giả vờ ngây thơ. Nó sợ bị tịch thu đồ chơi nên ôm chặt vào lòng: "Con cũng đi dọn hành lý đây!"

Nó chạy như bay lên lầu, quên mất những gì vừa chứng kiến.

Sau hơn hai mươi tiếng, ba người đến nơi an toàn và nhận phòng biệt thự nghỉ dưỡng. Hứa Vân Kiến ngủ thiếp đi ngay khi xuống máy bay, Hứa Thanh Hà vừa bế nó lên lầu thì có người tìm tới cửa. Tống Dã xuống lầu mở cửa, đối diện với hai người đàn ông đứng ở ngoài.

Một người lạnh lùng điển trai khoảng ngoài hai mươi, người kia thì lớn tuổi hơn, nhìn bề ngoài thì có lẽ là hai ba con.

"Mấy người tìm ai?" Tống Dã cảnh giác.

Người lớn tuổi mỉm cười nói bằng tiếng Hoa chuẩn: "Xin hỏi sếp Hứa có ở đây không?"

Ông ta cười như lão cáo già xảo quyệt, Tống Dã không dám lơ là, đang định hỏi thêm vài câu thì giọng Hứa Thanh Hà vang lên từ phía sau: "Vào đi."

Ba người đó cùng vào phòng sách, không biết nói chuyện gì mà mãi chưa ra. Tống Dã ngồi một mình ngoài phòng khách, lúc nghe thấy tiếng động bèn ngẩng đầu, thấy người trẻ tuổi bước ra. Cậu ta lịch sự gật đầu với Tống Dã rồi ngồi xuống chiếc ghế sô pha đơn đối diện, im lặng như không tồn tại.

Tống Dã lén quan sát cậu ta, tự hỏi Hứa Thanh Hà và người này có mối quan hệ đặc biệt nào không. Nhìn mặt ngoài có vẻ rất hợp với gu thẩm mỹ của Hứa Thanh Hà. Ánh mắt anh càng lúc càng táo bạo khiến người kia phải quay đầu nhìn.

Tống Dã cũng không che giấu, anh lười biếng tự giới thiệu: "Tống Dã."

Giọng cậu ta trong trẻo nhưng lạnh lùng: "Mộc Úc."

Mộc Úc là người ít nói, cậu ta không nói thêm lời nào nữa, sau đó chắc vì chán nên cậu ta lấy điện thoại ra xem phim. Xem mải mê đến nỗi hai người trong phòng sách xuống lầu, cậu ta vẫn xem.

Mộ Thần Dương nhìn màn hình điện thoại con trai, ông ta nheo mắt nhỏ giọng nhắc nhở: "Đi thôi."

Sau khi hai người rời khỏi, Tống Dã đi thẳng vào vấn đề: "Em với cậu đẹp trai kia có quan hệ gì không?"

Hứa Thanh Hà nhíu mày: "Gặp nhau vài lần, cậu ta là con trai của Mộc Thần Dương, nghe nói gần đây mới được tìm về."

Hai ngày trước hắn biết lão hồ ly Mộc Thần Dương đã bí mật kéo tên thiếu niên non nớt đó vào cuộc hợp tác. Dù không xảy ra sai sót gì nhưng làm sao Hứa Thanh Hà có thể dễ dàng bỏ qua. Hắn moi khoản tiền lớn từ Mộc Thần Dương, đồng thời cũng đồng ý một điều kiện. Đó là nếu Mộc Úc gặp bất kỳ rắc rối nào sau khi Mộc Thần Dương qua đời, Hứa Thanh Hà phải giúp đỡ.

Chính nhờ vậy mà Hứa Thanh Hà mới hay tin Mục Thần Dương mắc bệnh nan y, không còn sống bao lâu nữa. Ông ta không muốn giao lại đế chế mà mình dày công gây dựng cho người khác, nên tìm đến đứa con trai này rồi đưa về nuôi dưỡng.

Hứa Thanh Hà cân nhắc kỹ lưỡng, hắn đồng ý. Ai bảo tiền công hậu hĩnh, thời hạn hợp đồng chỉ trong ba năm.

Tống Dã bất ngờ: "Người ban nãy là Mộc Thần Dương?"

Ít người trong nước hay tên tuổi Mộc Thần Dương, nhưng ở đây ông ta là người Mỹ gốc Hoa nổi tiếng, là ông trùm kinh doanh thực thụ. Tống Dã chỉ từng nghe danh chứ chưa gặp mặt bao giờ.

"Em hợp tác với Mộc Thần Dương, phản bội đồng đội cũ?"

Đồng đội cũ đương nhiên đang ám chỉ Thời Âm, Tống Dã đoán ra từ những manh mối vụn vặt, người mà Hứa Thanh Hà thật sự muốn đối phó chính là Thời Âm.

Hứa Thanh Hà ngầm đồng ý, cốt lõi của Thời Âm nằm ở đây, tất nhiên hắn phải tìm cộng sự phù hợp để ra tay thay hắn.

Tống Dã mừng hụt, anh còn tưởng Hứa Thanh Hà tỉnh ngộ, muốn mở ra hình thức chung sống mới với anh, thích nghi với môi trường một nhà ba người. Hóa ra không phải cố ý dẫn anh đi chơi mà là vì công việc.

"Anh hơi giận." Anh ấm ức.

Hứa Thanh Hà đáp lại bằng ánh mắt, thì sao?

Tống Dã nhếch môi: "Cần chồng tương lai hôn một cái mới dễ chịu."

Hứa Thanh Hà: "..."

Anh bám dính hơn rồi, còn thích làm nũng nữa.

Tống Dã ngửa mặt nhìn hắn, khuôn mặt đầy vẻ muốn hôn. Hứa Thanh Hà liếc anh bằng ánh mắt chê ghét, hắn bước tới túm lấy cổ áo anh kéo lại gần mình, đặt lên môi anh một nụ hôn. Hắn vừa định dứt ra thì anh vươn lưỡi ra trêu chọc hắn, biểu cảm ra ám thị rõ ràng.

Con ngươi Hứa Thanh Hà tối sầm, hắn đè Tống Dã xuống sô pha. Rồi sực nhớ trong nhà có con nít có thể thức dậy bất cứ lúc nào, cuối cùng hai người vẫn vào phòng ngủ.

---

Nghỉ ngơi ba ngày, Hứa Thanh Hà lại bận rộn. Hôm nay hắn phải gặp vài người quan trọng ở biệt thự, Tống Dã rảnh rỗi dẫn Hứa Vân Kiến ra ngoài đi chơi. Đến bãi biển, Tống Dã ủ rũ suốt cả buổi, còn Hứa Vân Kiến chơi rất vui. Khoảng hai tiếng sau, có lẽ vì nóng nực nên anh thấy bồn chồn trong lòng.

Đã trôi qua lâu rồi, bảo là hẹn gặp nhau sau một tiếng mà sao hắn vẫn chưa đến?

"Hứa Vân Kiến, về!"

Tống Dã luôn tin vào trực giác của mình, anh nắm tay Hứa Vân Kiến rời đi ngay. Đoạn đường về bị tắc nghẽn, Tống Dã sốt ruột trả tiền cho tài xế rồi dắt Hứa Vân Kiến đi bộ, dù sao cũng khá gần.

Ở đằng trước có nhiều người tụ tập, hình như bàn tán về vụ nổ nào đó. Anh tiếp tục bước về phía trước, còn thấy xe cứu hỏa phóng vụt qua.

Tống Dã đứng khựng lại.

Anh... nhìn thấy...

Giây tiếp theo, tiếng nổ đột ngột kêu vang trời, sóng xung kích lan rộng tứ phía làm mọi người loạng choạng mất thăng bằng. Không ai biết trong đám đông hoảng loạn có người đàn ông ngoại quốc tóc dài, sắc mặt tái mét, vô thức gào la.

"Hứa Thanh Hà!"

Sau cơn hoảng sợ tột độ là trạng thái luống cuống ngỡ ngàng, ngay cả âm thanh ầm ĩ cũng không thể lấn át tiếng nổ đùng trong đầu anh. Anh lảo đảo lao vào nơi bị ngọn lửa nuốt chửng, nhân viên an ninh ghìm chặt anh xuống đất, không cho anh cơ hội đứng dậy.

"Hứa Thanh Hà!"

"Hứa Thanh Hà!!!"

Anh dùng hết sức để hét như thể chỉ cần trút mọi năng lượng, người ấy sẽ đi ra về phía anh từ đống đổ nát và biển lửa. Ngọn lửa dữ dội in sâu trong mắt, vô biên vô tận nhưng chẳng thể chiếu sáng đôi mắt ngày càng u tối. Trong đó là mảnh trống rỗng hoang vu, bị rút hết sinh lực chỉ còn cái xác rỗng.

Anh không biết mình được buông ra từ bao giờ, không biết lực lượng cứu hộ bổ sung đến lúc nào, cũng không biết tiếng ồn xung quanh đang nói gì, anh chỉ biết rất có thể Hứa Thanh Hà đã bị chôn vùi dưới đống gạch vụn.

Không thấy...

Không thấy Hứa Thanh Hà...

Không thấy người căm ghét anh từ nhỏ, người luôn lợi dụng anh, người từng bước dìu dắt anh lột xác...

Nỗi tuyệt vọng tột độ khiến anh không thể biểu lộ cảm xúc, chỉ biết trơ mắt nhìn hiện trường thê thảm.

"Tống Dã?"

Có người dè dặt gọi tên anh.

Anh cứng đờ quay người lại, khi đối mặt với người đàn ông có phần nhếch nhác nhưng vẫn đẹp trai bên cạnh Hứa Vân Kiến, nước mắt anh chảy dài trên má.

Người xung quanh chứng kiến người đàn ông ngoại quốc đang tuyệt vọng bỗng vừa cười vừa khóc, rồi gào to:

"Đệt mẹ em! Hứa Thanh Hà, ông đây sợ chết khiếp!"

Trước Tiếp