Nghe Nói Tôi Là Tra A - Qua Vân Tê

Chương 58

Trước Tiếp

Cơm nước xong xuôi, Hoàng Mạt Mạt cùng Thích Vân Úy và Nhan Túy cùng nhau trở về nhà.

Tiểu Tửu đã chuẩn bị xong bữa tối, Nhan Túy dẫn Hoàng Mạt Mạt đi ăn, còn Thích Vân Úy tranh thủ vào phòng ngủ của Nhan Túy dọn dẹp đồ đạc cá nhân sang phòng khách để ngủ tạm tối nay. Sau khi thu xếp xong xuôi bước vào phòng ăn, cô vẫn chưa thấy Nhan Túy và Hoàng Mạt Mạt đâu.

"Oa! Tiểu Tửu, em tuyệt vời quá đi mất! Chị muốn nhận em làm bảo bối của chị quá!"

Nghe tiếng Hoàng Mạt Mạt reo hò kinh ngạc, Thích Vân Úy lập tức hiểu ra lý do. Cho đến nay, chưa một ai tận mắt nhìn thấy Tiểu Tửu mà không khỏi thốt lên kinh ngạc. Cô mỉm cười bước vào bếp, đúng lúc nghe thấy Tiểu Tửu đáp lời: "Mạt Mạt tỷ tỷ thích Tiểu Tửu, Tiểu Tửu vui lắm ạ. Nhưng Tiểu Tửu không thể làm bảo bối của chị được đâu, vì Tiểu Tửu đã có chủ nhân và mỹ nữ tỷ tỷ rồi. Chúng em là một gia đình hạnh phúc nhất thế gian luôn ~"

Hoàng Mạt Mạt khẽ che miệng, đôi mắt trợn tròn vì kinh ngạc, cô nắm lấy ống tay áo Nhan Túy lắc mạnh: "Trời ạ, Tiểu Tửu thông minh quá! Em ấy vừa đối thoại với tớ kìa, còn nói được một đoạn dài như vậy nữa, thực sự quá lợi hại!"

"Mọi người vào ăn cơm đi kẻo nguội sẽ không ngon đâu. Tay nghề của Tiểu Tửu không phải ai cũng có cơ hội nếm thử đâu đấy." Thích Vân Úy cười nói.

Nghe thấy giọng Thích Vân Úy, đôi mắt Tiểu Tửu lập tức biến thành hình trái tim: "Chủ nhân, chủ nhân, Tiểu Tửu nhớ ngài quá đi ~"

"Ta cũng nhớ Tiểu Tửu." Thích Vân Úy tiến tới xoa đầu robot.

Hoàng Mạt Mạt đứng bên cạnh tiếp lời: "Túy Túy, Tiểu Tửu chắc chắn là robot thông minh do tập đoàn Nhan Thị nghiên cứu đúng không? Khi nào thì đưa ra thị trường thế? Tớ cũng muốn có một robot riêng như vậy. Nếu có Tiểu Tửu, tớ còn cần gì cái loại bạn trai rác rưởi kia nữa."

Nhan Túy đáp: "Tiểu Tửu không phải do tập đoàn Nhan Thị nghiên cứu đâu."

Hoàng Mạt Mạt truy vấn: "Vậy cậu mua ở đâu? Tiền bạc không thành vấn đề, mau nói cho tớ biết đi!"

Nhan Túy liếc nhìn Thích Vân Úy. Thích Vân Úy chỉ mỉm cười không nói.

Hoàng Mạt Mạt nhìn không hiểu: "Hai người đang chơi trò ú tim gì đấy? Tớ hỏi mua Tiểu Tửu ở đâu, Túy Túy cậu nhìn Thích Vân Úy làm gì? Chẳng lẽ Tiểu Tửu là do cô ấy mua sao?"

Đôi mắt Tiểu Tửu xoay tròn, dùng giọng sữa non nớt nhưng nghiêm túc nói: "Mạt Mạt tỷ tỷ, Tiểu Tửu không phải do chủ nhân mua đâu, Tiểu Tửu là do chủ nhân tự tay chế tạo ra đó ~"

Hoàng Mạt Mạt căn bản không tin, cô nhìn Thích Vân Úy đầy trách móc: "Sao cô lại cài đặt cho Tiểu Tửu những thông tin sai lệch như vậy chứ?" Nói xong cô nàng lại quay sang nũng nịu với Nhan Túy: "Túy Túy tốt bụng ơi, cậu đừng úp úp mở mở nữa, mau nói cho tớ biết đi mà ~"

Đôi mắt xanh thẳm của Nhan Túy ánh lên tia cười: "Mạt Mạt, Tiểu Tửu nói thật đấy, em ấy là do chính tay Vân Úy chế tạo ra."

Hoàng Mạt Mạt lặng người hồi lâu, chỉ tay về phía Thích Vân Úy đầy vẻ không thể tin nổi: "Chẳng phải cô ấy là kẻ vô dụng nổi danh sao?"

"Thì cứ coi như tôi đột nhiên khai sáng đi." Thích Vân Úy thản nhiên đáp.

Hoàng Mạt Mạt nắm chặt tay hỏi lại: "Tiểu Tửu thực sự là do cô làm?"

"Ừm, tôi làm."

Hoàng Mạt Mạt cảm thấy cú sốc này còn lớn hơn cả khi nghe tin bạn trai ngoại tình. Thích Vân Úy - kẻ vô dụng nức tiếng - lại bảo mình đột nhiên khai sáng và chế tạo ra được một robot siêu thông minh!!!

"Cô... cô... vậy công ty của cô..." Hoàng Mạt Mạt run rẩy hỏi: "Công ty đó kinh doanh lĩnh vực gì?"

"Đó là một công ty trò chơi, ngoài ra cũng nghiên cứu và sản xuất một số thiết bị thông minh."

Nghĩ đến việc lúc ở nhà hàng mình đã bóng gió bảo Nhan Túy rằng Thích Vân Úy chỉ là kẻ ăn bám lừa tiền, Hoàng Mạt Mạt bỗng thấy đỏ mặt ngượng ngùng. May mà Nhan Túy không nghe lời cô nàng. Mà cũng đúng thôi, với trí thông minh của Nhan Túy, sao nàng có thể vì mê đắm sắc dục mà đầu tư cho một yêu phi được. Hóa ra Thích Vân Úy căn bản không phải yêu phi, mà là một danh thần lương tướng thực thụ!

"Thật xin lỗi, tôi đã hiểu lầm cô." Hoàng Mạt Mạt trịnh trọng xin lỗi Thích Vân Úy. Cô nàng thầm nghĩ, hèn gì Nhan Túy lại không bị vẻ ngoài mê hoặc, hẳn là Thích Vân Úy có điểm sáng rực rỡ nào đó mới khiến Nhan Túy ngày càng yêu thích như vậy.

"Không sao đâu, tôi không để tâm." Thích Vân Úy mỉm cười: "Chúng ta vừa ăn vừa trò chuyện nhé."

Ngồi vào bàn ăn, Hoàng Mạt Mạt gắp một miếng cà tím rồi hỏi: "Cảm giác 'khai sáng' là như thế nào vậy?"

"Là đột nhiên cảm thấy bản thân việc gì cũng biết làm." Thích Vân Úy đáp.

Hoàng Mạt Mạt nghe xong gật đầu nửa hiểu nửa không, rồi đưa miếng cà tím vào miệng. Đôi mắt cô nàng lập tức trợn tròn kinh ngạc. Sau khi nhanh chóng nuốt xuống, cô xúc động thốt lên: "Ngon quá đi mất!!! Đây thực sự là do Tiểu Tửu nấu sao?"

Nhan Túy cười: "Không tin cậu cứ hỏi Tiểu Tửu xem."

Hoàng Mạt Mạt xua tay: "Không hỏi, không hỏi nữa, nhất định là Tiểu Tửu làm rồi. Chỉ có em ấy mới đỉnh thế này thôi, thực sự quá lợi hại." Cô nàng nâng bát, trân trọng thưởng thức từng miếng cơm. Sau khi buông đũa, cô bảo: "Vân Úy, bao giờ công ty côbán robot thông minh thì nhớ thông báo cho tôi đầu tiên nhé."

"Chắc chắn rồi."

Ăn xong, Hoàng Mạt Mạt kéo Nhan Túy ra ngoài tản bộ. Thích Vân Úy đi theo phía sau quanh khu dân cư vài vòng. Vừa về đến cửa, Hoàng Mạt Mạt đã lên tiếng: "Túy Túy, tớ muốn đi tắm nhưng tớ không mang váy ngủ ~"

Nhan Túy bảo: "Tớ có bộ mới đấy."

"Cảm ơn Túy Túy nhé ~" Hoàng Mạt Mạt ôm hờ Nhan Túy một cái rồi chạy tót vào phòng tắm trong phòng ngủ chính. Nhìn sự thân thuộc của cô nàng với căn nhà này, hẳn đây không phải lần đầu cô tới đây.

Dù mặt trời đã lặn nhưng thời tiết vẫn khá oi bức, đi dạo một vòng về người đầy mồ hôi rất khó chịu. Thích Vân Úy bảo Nhan Túy: "Cô sang phòng khách tắm rửa trước đi."

Nhan Túy hỏi: "Cô không tắm sao? Đợi Mạt Mạt một lát cũng được, cậu ấy tắm chỉ mất mười phút thôi."

Thích Vân Úy đáp: "Mười phút cũng thấy bứt rứt lắm. Tôi thấy tối nay dễ có mưa rào kèm sấm sét đấy, cô tắm xong thì đi ngủ sớm đi, ngủ sớm thì sẽ không phải lo tiếng sấm làm thức giấc nữa."

Thích Vân Úy lấy khăn tắm cho Nhan Túy rồi đẩy nàng vào phòng tắm ở phòng khách. Cô đi tới bên cửa sổ quan sát sắc trời, mặt trăng đã bị mây đen che khuất hoàn toàn, thứ ánh sáng duy nhất trên cao lúc này là những tia chớp thỉnh thoảng rạch ngang bầu trời. May mắn là tiếng sấm chỉ trầm đục, không quá lớn cũng không quá đáng sợ.

Nhan Túy tắm xong, thấy bộ váy ngủ từng cho Thích Vân Úy mượn lúc đi nghỉ dưỡng đang đặt trên giường liền trực tiếp thay luôn. Bước ra khỏi phòng khách với mái tóc còn ẩm, nàng thấy Thích Vân Úy vẫn đứng bên cửa sổ liền tiến lại hỏi: "Cô đang nhìn gì thế?"

Thích Vân Úy quay đầu lại: "Nhìn thời tiết thôi. Dự báo nói là mưa nhỏ, đêm nay chắc không sấm sét đâu."

Nhan Túy nhìn cô bằng đôi mắt còn vương chút hơi nước, vẻ mềm mại thoáng hiện rồi biến mất: "Cô mau đi tắm đi."

Thích Vân Úy gật đầu: "Cô cũng nghỉ ngơi sớm đi nhé."

Nhan Túy trở về phòng ngủ chính, đúng lúc Hoàng Mạt Mạt vừa sấy tóc xong bước ra. Thấy Nhan Túy mặc bộ váy ngủ lạ và mái tóc rõ ràng là chưa khô hẳn, Hoàng Mạt Mạt khựng lại, nhìn nàng với ánh mắt kỳ quặc. Cô nàng tiến lại, đi vòng quanh quan sát Nhan Túy từ trên xuống dưới, chẳng khác gì cách cô đã xem tướng Thích Vân Úy hồi chiều.

Nhan Túy không hiểu chuyện gì: "Sao thế? Trên người tớ có gì không ổn à?"

Hoàng Mạt Mạt bày ra vẻ mặt "tớ biết tống táng hết rồi", ghé sát tai nàng thì thầm: "Khai mau, cậu vừa tắm và thay đồ ở đâu hả?"

Tưởng bạn mình định hỏi gì, Nhan Túy thành thật: "Tắm ở phòng khách, quần áo cũng thay ở đó luôn."

Hoàng Mạt Mạt "chậc chậc" hai tiếng: "Bộ váy ngủ này lúc nãy tớ lục tủ đồ đâu có thấy, không lẽ là của Thích Vân Úy à?" Cô nàng nở nụ cười gian xảo: "Túy Túy, không phải cậu vừa đi tắm uyên ương với cô ấy đấy chứ?"

"Thích Vân Úy trông cũng ôn nhu thật đấy, nhưng môi cậu chưa bị sưng đến mức..."

Nhan Túy thực sự nghe không nổi nữa, vội đưa tay bịt miệng Hoàng Mạt Mạt lại: "Đừng có suy diễn linh tinh, tớ tự tắm một mình, váy ngủ cũng là của tớ. Tớ và cô ấy chẳng làm gì cả."

Hoàng Mạt Mạt biết không thể đùa thêm nữa nên vội vàng gật đầu ra hiệu đã biết. Lúc này Nhan Túy mới buông tay. Hoàng Mạt Mạt hít lấy hít để không khí, nãy Nhan Túy bịt cả mũi khiến cô nàng suýt thì ngạt thở. Đúng là trêu Nhan Túy cũng có nguy cơ nguy hiểm đến tính mạng thật (khóc.jpg).

Hai người nằm chung trên giường như thuở nhỏ, trong phòng chỉ còn lại ánh đèn ngủ vàng nhạt. Hoàng Mạt Mạt không ngủ được, trân trối nhìn lên trần nhà: "Túy Túy, Thích Vân Úy này hình như không giống với lời đồn đại cho lắm."

Nhan Túy khẽ "ừm" một tiếng. Hoàng Mạt Mạt nói tiếp: "Cậu đã quên những chuyện trước đây để yêu cô ấy rồi sao?"

Ánh mắt Nhan Túy hiện lên vẻ mơ hồ: "Thích Vân Úy bây giờ và kẻ đê hèn trước kia trong lòng tớ hoàn toàn là hai người khác nhau. Tớ thực sự có hảo cảm với cô ấy."

Hoàng Mạt Mạt nghiêng người nhìn vào góc nghiêng tinh tế của bạn mình: "Mắt nhìn người của tớ tệ quá, mấy lần tìm đối tượng không phải tra nam thì cũng là tra nữ, nên chẳng dám cho cậu lời khuyên nào cả. Cậu cứ làm theo ý mình đi. Trước đây cậu đã sống khổ cực và không vui vẻ gì rồi, giờ tốt lên là tốt rồi, biết đâu Thích Vân Úy chính là người đến để cứu rỗi cậu thì sao."

"Ừm." Nhan Túy đáp, "Tớ sẽ suy nghĩ kỹ."

Hoàng Mạt Mạt vốn là một Omega có thể chất bình thường, buổi chiều nổi giận đã tiêu tốn nhiều thể lực nên nằm trò chuyện một lát đã chìm vào giấc ngủ. Nhan Túy cũng định đi ngủ, đúng lúc này bên ngoài cửa sổ vang lên một tiếng sấm, tia chớp rạch phá bầu trời đêm khiến cơ thể nàng cứng đờ.

Mưa bắt đầu trút xuống xối xả, tiếng sấm không dứt bên tai khiến Nhan Túy tái nhợt mặt mày. Trước đây gặp sấm sét nàng đều tự mình vượt qua, nhưng kể từ sau khi được Thích Vân Úy bảo vệ cẩn thận ở bờ biển, nàng dường như không còn cách nào tự đối diện với nỗi sợ hãi một mình được nữa.

Ở phòng khách, Thích Vân Úy thấy sắc trời không ổn, không giống như mưa nhỏ trong dự báo nên chưa ngủ ngay mà nán lại xử lý công việc. Quả nhiên lát sau nghe thấy tiếng sấm, lòng cô lập tức lo lắng. Nhan Túy liệu có bị thức giấc không? Thức giấc rồi liệu có sợ hãi không?

Sau một hồi do dự, sự lo lắng đã chiến thắng. Vì có Hoàng Mạt Mạt ở đó, cô không tiện trực tiếp vào phòng ngủ chính nên nhắn tin hỏi thăm trước. Nếu Nhan Túy không trả lời thì nghĩa là không sao.

Thích Vân Úy: Ngủ chưa?

Nhan Túy: Mạt Mạt ngủ rồi, tôi thì chưa.

Thích Vân Úy: Có sợ không? Tôi sang đón cô sang phòng khách ngủ nhé?

Nhan Túy: Ừm.

Thích Vân Úy lập tức rời giường, đi đến trước cửa phòng ngủ chính, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Nhan Túy đang ngồi tựa đầu giường đợi cô. Tiến lại gần, Thích Vân Úy bắt gặp ánh mắt đầy sợ hãi của nàng. Liếc nhìn Hoàng Mạt Mạt đang ngủ say bên cạnh, cô nhỏ giọng trấn an: "Đừng sợ, tôi ở đây rồi."

Nói xong, cô đưa tay nhẹ nhàng che tai Nhan Túy để ngăn cách tiếng sấm bên ngoài. Nhan Túy khựng lại một nhịp rồi bước xuống giường, theo Thích Vân Úy sang phòng khách.

Sáng hôm sau, nắng rực rỡ chiếu rọi. Hoàng Mạt Mạt tỉnh dậy, ôm chăn lăn một vòng trên giường: "Túy Túy, mấy giờ rồi?" Không ai trả lời.

Cô mở mắt ra phát hiện trên giường chỉ còn lại mình mình. Hoàng Mạt Mạt gọi lớn tên Nhan Túy lần nữa vẫn không thấy ai thưa. Cô vội vàng ngồi dậy, chạy vào phòng tắm tìm người nhưng không thấy. Cô lại chạy ra ngoài tìm một vòng khắp nhà cũng không thấy bóng dáng Nhan Túy đâu.

Hoàng Mạt Mạt đầy hoài nghi đứng ở bếp, cầm gói đồ vặt nói chuyện với Tiểu Tửu đang làm bữa sáng.

"Tiểu Tửu, em có biết mỹ nữ tỷ tỷ của em ở đâu không? Chị tìm mãi không thấy." Chẳng lẽ đi chạy bộ sáng sớm sao? Nhưng nhà có phòng gym mà.

Tiểu Tửu dùng giọng sữa non nớt đáp: "Hiện tại ạ? Vẫn chưa đến giờ dậy mà, mỹ nữ tỷ tỷ chắc là đang ở trên giường của chủ nhân đó ạ ~"

"Cạch!" Gói đồ ăn vặt trên tay Hoàng Mạt Mạt rơi thẳng xuống đất.

Trước Tiếp