Nghe Nói Tôi Là Tra A - Qua Vân Tê

Chương 37

Trước Tiếp

Cơm nước xong xuôi, Thích Vân Úy thấy buồn ngủ. Buổi chiều không có việc gì gấp, cũng không cần tới công ty nên cô quyết định về nhà đánh một giấc nồng.

Ngủ đến hai giờ chiều, vừa tỉnh dậy Thích Vân Úy đã thấy tin nhắn của Đỗ Nhất Phàm gửi tới.

Đỗ Nhất Phàm: Đại lão ơi, tập đoàn Huyền Thiên lại có kèo mới! Lần này họ ra giá trực tiếp năm mươi vạn luôn!

Thích Vân Úy vào phòng tắm rửa mặt cho tỉnh táo hẳn rồi mới cầm điện thoại ra sofa ngồi hồi đáp.

Thích Vân Úy: Gửi nội dung đơn hàng qua đây tôi xem.

Đỗ Nhất Phàm lập tức chuyển tệp tin qua. Xem xong, Thích Vân Úy cảm thấy tập đoàn Huyền Thiên quả thực nực cười. Họ ngang nhiên tìm người giải quyết một đống vấn đề cốt lõi của Alex, chẳng lẽ không sợ bị lộ ra ngoài sao?

Thích Vân Úy: Nói với bên đó, vấn đề lần này quá phức tạp, tôi muốn một trăm vạn.

Đỗ Nhất Phàm giật mình, không biết vấn đề phức tạp đến mức nào mà thù lao lại tăng vọt gấp đôi như vậy. Nhưng cậu ta tin lời "đại lão" nói chắc chắn có lý, nên không hỏi thêm câu nào mà chuyển ngay yêu cầu sang phía Huyền Thiên.

Quả nhiên, đối phương nghe báo giá xong thì không mảy may do dự mà đồng ý ngay lập tức.

Nhận được câu trả lời khẳng định từ Nhất Phàm, Thích Vân Úy vào thư phòng bật máy tính. Nhìn màn hình, cô bất chợt bật cười. Tính ra Nhan Túy cho cô thẻ hạn mức một triệu một tháng, mà chỉ riêng hai đơn hàng này cô đã kiếm được một triệu tệ, xem chừng chẳng bao lâu nữa cô có thể đảo ngược tình thế để bao nuôi lại Nhan Túy rồi.

Dùng cả buổi chiều để xử lý xong đơn hàng, sau khi gửi đi nghiệm chứng không có vấn đề gì, Thích Vân Úy lập tức nhận được tiền. Trừ đi mười phần trăm hoa hồng cho Đỗ Nhất Phàm, cô thu về lợi nhuận ròng một triệu ba trăm năm mươi nghìn tệ.

Cảm giác mình đã trở thành một tiểu phú bà, Thích Vân Úy hào hứng nhắn tin WeChat cho Nhan Túy.

Thích Vân Úy: Nhan Túy, tối nay mời cô đi ăn cơm nhé!

Nhan Túy chắc đang rảnh tay nên trả lời rất nhanh.

Nhan Túy: Kiếm tiền ở đâu ra đấy?

Dựa vào sự hiểu biết của Nhan Túy về Thích Vân Úy, nếu cô dùng thẻ của mình thì tuyệt đối sẽ không dùng từ "mời" khách sáo như thế này.

Thích Vân Úy: Tôi không rành mấy chỗ ăn uống, cô cứ định vị chỗ nào ngon ấy, cần một phòng riêng nhé. Đến lúc đó tôi sẽ kể cho cô nghe ~

Nhan Túy: Ừm, tôi đi đón cô.

Gần đến giờ tan tầm, Nhan Túy đã xử lý xong hết công việc. Nàng dặn thư ký Thẩm một tiếng rồi về sớm. Thư ký Thẩm nhớ lại lúc nãy trong văn phòng, Nhan Túy bất ngờ hỏi mình nhà hàng nào không gian tốt, món ăn ngon, thầm nghĩ Thích Vân Úy càng lúc càng đỉnh, lại có thể khiến Nhan tổng bỏ việc về sớm thế này.

Nhan Túy lên xe ngồi hàng ghế sau, bảo Chu Tiêu: "Hôm nay làm phiền anh một chút, quay về đón Thích Vân Úy rồi đưa chúng tôi đến Hồng Nguyệt Lâu ở ngoại ô thành phố."

Chu Tiêu vội đáp: "Nhan tổng, không phiền chút nào, đó là công việc của tôi mà!"

Chu Tiêu lái xe đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã tới dưới chung cư của Nhan Túy. Vừa nhận được tin nhắn, Thích Vân Úy đã xuống chờ sẵn từ lâu. Cô diện một chiếc váy liền thân màu sáng, tóc đã dài hơn trước một chút che khuất vành tai. Làn da trắng ngần, đôi mắt đen láy sáng ngời, đôi môi hồng nhạt luôn thấp thoáng nụ cười.

Lần đầu thấy cô mặc váy, Nhan Túy nhìn chằm chằm không nỡ rời mắt. Thích Vân Úy mở cửa bước lên xe, Chu Tiêu cũng không nhịn được mà tán thưởng: "Bà chủ, hôm nay cô xinh đẹp quá!"

Thích Vân Úy cười đáp: "Cảm ơn nhé, nhưng phải để Nhan Túy nhà tôi nhìn, chị ấy khen đẹp thì mới thực sự là đẹp." Cô quay sang nhìn Nhan Túy bên cạnh: "Thế nào? Chiếc váy em mới mua có đẹp không?"

Nhan Túy mím môi, giữ vẻ dè dặt nhìn thẳng phía trước: "Cũng được."

Thích Vân Úy hơi thất vọng "Ồ..." một tiếng. Chu Tiêu vừa lái xe vừa lo lắng hai người sẽ cãi nhau. Nhan tổng lạnh lùng quá, bà chủ đừng có giận nhé; không thì lát nữa anh kẹp ở giữa, một bên là sếp, một bên là bạn, chẳng biết bênh ai.

Thế nhưng không để Chu Tiêu phải suy nghĩ vẩn vơ lâu, Nhan Túy liếc nhìn Thích Vân Úy một cái rồi bồi thêm một câu: "Quần áo không đẹp bằng chính bản thân em."

Chu Tiêu: "!!!" Đây thực sự là lời nói phát ra từ miệng Nhan tổng sao???

Bà chủ đúng là cao tay thật mà!

Thích Vân Úy bắt gặp ánh mắt của Nhan Túy, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ: "Chị cũng vậy mà, bất kể mặc gì thì cũng không đẹp bằng chính bản thân chị đâu ~"

Cảm giác được đại mỹ nữ khen ngợi khiến cô thấy tự tin về nhan sắc của mình hơn hẳn.

"..." Chu Tiêu im lặng nhìn thẳng phía trước, thầm khinh bỉ trong lòng. Màn phát cẩu lương này thực sự khiến người ta trở tay không kịp.

Từ trung tâm thành phố đến Hồng Nguyệt Lâu mất khoảng một giờ lái xe. Sau khi vào cửa, Thích Vân Úy và Nhan Túy được nhân viên dẫn đến phòng bao đã đặt trước, còn Chu Tiêu tìm một vị trí gần đó ở đại sảnh để ngồi xuống.

Thích Vân Úy dặn nhân viên phục vụ: "Người đằng kia tính chung hóa đơn với chúng tôi, anh cứ bảo anh ấy muốn ăn gì cứ việc gọi nhé."

"Vâng thưa quý cô." Nhân viên phục vụ đáp lễ.

Thích Vân Úy và Nhan Túy vào phòng bao, nhanh chóng có nhân viên mới đến hỗ trợ đặt món. Thích Vân Úy giao toàn quyền cho Nhan Túy: "Tôi mời cô, cô thích ăn gì cứ gọi thoải mái." Dáng vẻ vô cùng hào phóng, không tiếc tiền bạc.

Nhan Túy nhìn cô như vậy, khẽ nhíu mày. Đột nhiên cô cảm thấy lo lắng, sợ rằng một triệu tệ mỗi tháng sẽ không giữ chân được cô. Nếu Alpha muốn ly hôn, Omega không cách nào từ chối được. Đổi một Alpha mới quá phiền phức, lại còn phải tẩy dấu cũ và làm quen lại từ đầu.

Trong đầu Nhan Túy thoáng qua vô số phỏng đoán, nhưng bên ngoài nàng vẫn tỏ ra tự nhiên, tùy ý chọn vài món đặc sắc của nhà hàng.

Sau khi phục vụ rời đi, Nhan Túy rủ mắt pha trà cho cả hai, rồi bâng quơ hỏi: "Cô mời tôi ăn cơm, chắc hẳn không dùng chiếc thẻ tôi đưa. Nhận được đơn hàng lớn trên diễn đàn rồi à?"

Thích Vân Úy kinh ngạc nhìn nàng : "Cái này mà cô cũng đoán được sao?"

Nhan Túy thần sắc nhàn nhạt: "Không khó đoán."

Thích Vân Úy nói: "Kiếm tiền không phải trọng điểm, trọng điểm là cô có đoán được ai bỏ tiền ra không?" Thích Vân Úy vẫn chưa kịp kể chuyện tập đoàn Huyền Thiên tìm mình giải quyết vấn đề.

Đôi mắt xanh đen của Nhan Túy dừng trên gương mặt Thích Vân Úy. Thấy cô nàng cứ trưng ra bộ dạng "cô tuyệt đối không đoán được đâu", nàng khẽ chuyển tâm tư, đại khái đã biết đáp án.

"Là tập đoàn Huyền Thiên?"

Thích Vân Úy tâm phục khẩu phục, bèn kể lại những chuyện xảy ra trong hai ngày qua.

"... Vốn dĩ tôi đã không nhận đơn nữa, nhưng đối phương lại trực tiếp tiết lộ mình là người của Huyền Thiên. Tôi so sánh với các đơn hàng trước đây từng nhận từ hắn, mới chợt nhận ra cái khối cầu vô dụng Alex kia, phần lớn công năng lại do chính tôi nghiên cứu ra."

"Ba vị chuyên gia của Huyền Thiên thực chất chỉ là hạng mơ hồ. Tôi rất thắc mắc, Huyền Minh Châu dựa vào đâu mà cho rằng dùng loại phát minh đó có thể thuyết phục cô đầu tư?"

Điều kỳ lạ là trong nguyên tác, dù không có sự xuất hiện của cô và Alex không có nhiều công năng như hiện tại, Nhan Túy vẫn đầu tư và bị sập bẫy đến mức tổn thất nặng nề.

Nhan Túy nhấp một ngụm trà, hàng mi dài rũ xuống nhìn bóng mình phản chiếu nơi đáy chén, khẽ nói: "Tôi nhớ đã từng bảo với cô, nếu chưa thấy qua Tiểu Tửu, rất có thể tôi sẽ thích Alex và đồng ý với chiến lược nghiên cứu trí não của Huyền Thiên."

"Sở dĩ hiện tại tôi chướng mắt Alex và phát hiện ra âm mưu của Huyền Minh Châu là nhờ sự tồn tại của Tiểu Tửu. Tôi rất thích trí thông minh của nó, đối thoại với nó mang lại cảm giác thư giãn."

Thích Vân Úy lóe lên một tia linh cảm: "Thứ cô thích là khả năng học tập của Alex."

Dù phần lớn chức năng của Alex đều vô thưởng vô phạt, nhưng có một điểm rất lợi hại: nó có thể không ngừng học tập thông qua giao tiếp với con người, tự làm giàu vốn từ và diễn sinh ra nhiều cuộc đối thoại sinh động hơn.

Chức năng lợi hại này đương nhiên cũng là thành quả từ đôi tay của Thích Vân Úy. Tuy nhiên, nếu so với năng lực học tập như một đứa trẻ của Tiểu Tửu, khả năng của Alex chẳng khác nào một ông lão bảy mươi tuổi.

Nhan Túy khẽ gật đầu: "Tình trạng gia đình tôi chắc cô cũng phần nào thấy được. Cha mẹ giao công ty cho tôi chỉ vì tôi là đứa con duy nhất. Để ép một kẻ theo chủ nghĩa độc thân như tôi kết hôn sinh con, cho dù người tôi mang về có là hạng người như... là cô đi nữa, họ cũng chẳng bận tâm, họ chỉ quan tâm việc tôi có thể mau chóng mang thai hay không thôi."

"Tôi cần một người có thể đối thoại với mình, tốt nhất là một robot."

Quan trọng nhất là, có những chuyện chỉ có thể nói cho robot nghe. Thích Vân Úy nhận ra gia đình Nhan Túy dường như có rất nhiều uẩn khúc, cũng giống như Thích gia, đầy rẫy những bí mật chồng chất.

[Tiểu Mãn, trong cốt truyện có đoạn nào miêu tả về gia đình Nhan Túy không?]

【Chủ nhân, Tiểu Mãn không tra được thông tin này.】

Quả nhiên. Xem ra muốn biết sự thật thì chỉ có thể đợi chính Nhan Túy lên tiếng. Hiện tại cô cũng chỉ là người bạn cùng phòng mới ngủ chung được một tháng, Nhan Túy vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng cô.

Thích Vân Úy tạm gác chuyện đó lại, tiếp tục nói về tập đoàn Huyền Thiên: "Chiều nay bên kia lại tìm tôi, bảo là vừa nghiên cứu ra một chức năng mới. Cô đoán xem tại sao sau khi đã giới thiệu xong Alex, họ lại đột ngột tung ra chức năng mới vào lúc này?"

Nhan Túy rất nhanh đã nhận ra mấu chốt: "Để ép giá trong các điều khoản hợp đồng ngày mai, hòng giảm số tiền đầu tư và tăng định mức cổ phần."

Thích Vân Úy gật đầu tán thành: "Tôi cũng nghĩ vậy." Thấy Nhan Túy cau mày, cô trấn an: "Đừng lo, việc đàm phán điều khoản hợp đồng thường kéo dài vài ngày, thậm chí mười mấy ngày. Tôi sẽ tăng tốc, cố gắng khiến bọn họ 'ngã ngựa' trước thời hạn đó."

Giọng nói ấm áp của Thích Vân Úy như có ma lực, khiến nỗi lo lắng trong lòng Nhan Túy dần tan biến. Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, Thích Vân Úy nói một tiếng "Vào đi". Cửa đẩy ra, các nhân viên phục vụ nối đuôi nhau mang thức ăn bày lên bàn.

"Mời hai vị dùng bữa, nếu cần gì xin cứ nhấn nút màu đỏ trên tường để gọi chúng tôi."

Các nữ phục vụ mặc sườn xám, uyển chuyển xoay thắt lưng nhỏ rời đi. Thích Vân Úy đợi họ đóng cửa thật kỹ mới quay người lại. Nhan Túy liếc cô một cái, bâng quơ hỏi: "Đẹp không?"

"Cái gì cơ?" Thích Vân Úy ngơ ngác.

Nhan Túy cúi đầu gắp thức ăn: "Tôi nói mấy cô phục vụ xinh đẹp vừa rồi ấy, dáng người đều rất chuẩn."

Thích Vân Úy đeo đôi găng tay nilon dùng một lần, cầm lấy một con tôm lột vỏ, đáp: "Người xinh nhất và dáng chuẩn nhất đang ngồi ngay trước mặt tôi đây này. Cô lại hỏi tôi người khác thế nào, tôi có để ý đến họ đâu mà trả lời được."

Nhan Túy vặn lại: "Không để ý? Thế mà vừa rồi cô cứ nhìn chằm chằm mãi đấy thôi." Nói xong, chính Nhan Túy mới nhận ra giọng mình nghe có chút "chua".

Thích Vân Úy đưa con tôm đã lột vỏ đến bên môi Nhan Túy, cười nói: "Cô oan uổng cho tôi quá. Tôi không nhìn họ, tôi là đang đợi họ đóng cửa thật kỹ để còn nói chuyện riêng với cô mà."

Gương mặt Nhan Túy nóng bừng, chẳng biết vì sao môi đỏ lại khẽ mở, để Thích Vân Úy trực tiếp đút con tôm vào miệng. Đến khi vị tươi ngọt lan tỏa, nàng mới sực tỉnh: "Cô không cần lột cho tôi đâu, tôi tự làm được."

Thích Vân Úy thấy mình đã trêu người ta đến đỏ mặt nên cũng biết điểm dừng, bèn nói: "Tiếp theo chúng ta không bàn chuyện công việc nữa, hãy tận hưởng mỹ thực đi."

Bên ngoài sảnh, Chu Tiêu gọi cho mình hai món ăn và một phần cơm, nhưng khi ăn vẫn không quên chú ý đến phòng bao. Cách đó không xa, Tần Lệ Phong dẫn theo đám đàn em tiến vào. Tên đàn em từng bại dưới tay Chu Tiêu vừa đảo mắt đã nhận ra anh, lập tức ghé tai Tần Lệ Phong nói nhỏ: "Đại ca, tôi thấy Chu Tiêu."

Tần Lệ Phong nhìn sang, quả nhiên thấy Chu Tiêu đang cúi đầu ăn cơm. Ánh mắt hắn bỗng chốc thâm trầm. Sau khi đám thuộc hạ thất bại, hắn từng muốn mua chuộc Chu Tiêu để giám thị Nhan Túy, nhưng Chu Tiêu lại là kẻ cứng đầu khó nhằn. Từ sau buổi đấu thầu vệ sĩ, hắn đã mấy ngày không được gặp Nhan Túy, cũng chẳng có chút tin tức nào về nàng.

Chu Tiêu là vệ sĩ của Nhan Túy, anh ta ở đây thì Nhan Túy nhất định cũng ở đây. Với thân phận của nàng, chắc chắn là đang ở trong phòng bao. Tần Lệ Phong đứng từ xa quan sát, thấy Chu Tiêu thỉnh thoảng lại liếc về phía phòng bao gần đó thì biết ngay Nhan Túy đang ở bên trong.

Nghĩ đến việc sắp được gặp nàng, máu trong người hắn nóng lên, nhịp tim đập nhanh thêm vài phần.

"Lát nữa các cậu thay tôi giữ chân Chu Tiêu." Tần Lệ Phong ra lệnh cho ba tên đàn em.

"Rõ thưa Phong ca!"

Tần Lệ Phong trừng mắt nhìn họ, cả ba lập tức đổi giọng: "Vâng, thưa Tần tổng."

Hắn lúc này mới thỏa mãn chỉnh đốn lại bộ âu phục. Nhan Túy là Nhan tổng, hắn là Tần tổng, như vậy mới xứng đôi.

Chu Tiêu đang ăn cơm, đột nhiên cảm giác mình bị theo dõi. Anh ngẩng đầu thì thấy gã đàn ông thua mình lần trước cùng hai tên khác đã nhanh chóng ngồi xuống vây quanh mình. Chu Tiêu thầm gọi hỏng bét, lập tức nhìn về phía phòng bao, quả nhiên thấy Tần Lệ Phong đang tiến đến gõ cửa.

"Cút ngay cho tôi!" Chu Tiêu bộc phát sức mạnh đẩy đám người ra, sải bước lao về phía phòng bao nhưng vẫn chậm một bước.

Tần Lệ Phong đã đẩy cửa bước thẳng vào trong.

Trước Tiếp