Nghe Nói Tôi Là Tra A - Qua Vân Tê

Chương 31

Trước Tiếp

Thích Vân Úy cười nói: "Yên tâm, tôi sẽ giải thích rõ ràng cho cô. Nhưng trước hết cứ ăn cơm đã, đồ ăn nguội sẽ mất ngon, chẳng phải là phụ công tay nghề của Tiểu Tửu sao."

Nhan Túy hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế sự nôn nóng. Thích Vân Úy đang ở ngay trước mặt cô, sẽ không chạy đi đâu mất, mà có chạy thì cũng là chạy về nhà mình thôi.

Thích Vân Úy gắp cho Nhan Túy một con tôm: "Hôm qua tôi mới chỉ làm thí nghiệm mô phỏng, hôm nay mới là lần đầu tiên Tiểu Tửu thực sự xuống bếp. Thực đơn và quy trình chế biến đều do tôi tìm kiếm từ những bí quyết độc quyền của các đầu bếp khách sạn trên mạng, hương vị chắc chắn không tệ đâu, cô mau nếm thử xem."

Hai món một canh do Tiểu Tửu làm chỉ nhìn vẻ ngoài đã khiến người ta thèm thuồng. Nhan Túy gắp con tôm trong bát lên.

Thích Vân Úy không chớp mắt quan sát biểu cảm của Nhan Túy. Ngay khoảnh khắc con tôm được đưa vào miệng, cô thấy trong đôi mắt xanh thẳm của Nhan Túy lóe lên vẻ chấn kinh xen lẫn nghi hoặc.

Nhan Túy cắn một nửa đuôi tôm, đưa nửa còn lại lên trước mặt quan sát. Đây chỉ là loại tôm biển bình thường mà nàng đã nếm qua không biết bao nhiêu lần từ nhỏ đến lớn, vậy mà không ngờ lại có thể chế biến ra hương vị đặc biệt thế này.

Thích Vân Úy hỏi: "Ăn ngon không?"

Nhan Túy l**m sạch lớp sốt chua ngọt vương trên môi, chân thành đáp: "Ngon lắm, tôi chưa từng được ăn món nào ngon như thế này."

Thích Vân Úy mỉm cười: "Dù là thực đơn của đầu bếp nhưng Tiểu Tửu đã cải tiến riêng theo khẩu vị của cô đấy. Xem ra là thành công rồi, lát nữa về tôi sẽ kể cho Tiểu Tửu, nó chắc chắn sẽ vui lắm."

"Tiểu Tửu nói nó hết điện rồi, cô nhớ sạc cho nó nhé." Chỉ qua một bữa cơm, Nhan Túy đã hoàn toàn chấp nhận sự hiện diện của Tiểu Tửu.

Sau khi tiếp quản công ty, nàng đã tham gia vô số buổi tiệc tùng, nếm trải đủ loại mỹ vị ở khắp nơi, từ những quán ăn ẩn dật ven đường cho đến đầu bếp khách sạn năm sao hay các chuyên gia ẩm thực có chứng nhận quốc tế. Món ăn của họ tuy ngon nhưng chưa bao giờ mang lại cảm giác hoàn toàn phù hợp với khẩu vị và đầy kinh ngạc như món ăn do Tiểu Tửu làm.

Ăn trưa xong, Thích Vân Úy dọn dẹp hộp cơm, Nhan Túy không kìm được mà hỏi ngay: "Tiểu Tửu thực sự là do cô nghiên cứu ra sao?"

Thích Vân Úy gật đầu: "Đúng vậy, từ lúc tôi bắt đầu làm Tiểu Tửu, quản gia đã biết rồi, chẳng lẽ cô chưa từng thấy sao?"

"Trước đây cô cố ý giả vờ làm kẻ vô dụng à?" Nhan Túy nhìn Thích Vân Úy như nhìn một sinh vật không thể lý giải nổi.

Thích Vân Úy bật cười: "Tất nhiên là không rồi, trước đây tôi thực sự rất ngốc, làm gì cũng không xong."

"Chuyện đã đến nước này, tôi cũng không muốn giấu cô nữa. Thật ra từ sau khi đánh dấu cô, tôi bắt đầu trở nên thông minh hơn."

Nhan Túy: "..." Nàng thầm nghĩ ít ra cũng phải bịa chuyện gì đó hợp lý một chút chứ, chưa từng nghe nói Alpha nào thông minh lên nhờ đánh dấu Omega cả.

Thích Vân Úy vẫn tỉnh bơ nói: "Thật mà, tôi đoán có lẽ lúc đánh dấu cô, một vài đoạn mã gen của cô đã xâm nhập vào cơ thể tôi chăng."

Ánh mắt Nhan Túy lạnh xuống, nàng lườm đối phương một cái: "Cô đi về đi." Nghe Thích Vân Úy nói năng lung tung khiến nàng thấy đau cả đầu.

Thích Vân Úy cười hiền lành đáp: "Vậy tôi về đây."

Nhan Túy dặn thêm: "Đừng quên..."

"Sạc điện cho Tiểu Tửu, tôi nhớ mà."

Thích Vân Úy thầm xác định, vị trí của Tiểu Tửu trong lòng Nhan Túy chắc chắn nằm trong top 3, vượt xa cả cô.

Khi Thích Vân Úy đi tới cửa, Nhan Túy đột nhiên gọi lại: "Chiều nay cô có thời gian không?"

Thích Vân Úy quay người: "Có chuyện gì thế?" Theo kế hoạch, chiều nay cô định phát triển thêm nhiều chức năng cho Tiểu Tửu, nhưng nếu Nhan Túy cần, cô chắc chắn sẽ ưu tiên cô ấy.

Nhan Túy mím môi đỏ, nói: "Chiều nay người của tập đoàn Huyền Thiên sẽ đến thương thảo việc làm ăn. Nội dung liên quan đến nghiên cứu trí não giống như Tiểu Tửu vậy. Nếu cô có thời gian, có thể đến giúp tôi kiểm định một chút không? Tôi không am hiểu sâu về lĩnh vực này."

"Không vấn đề gì, hai giờ chiều tôi có mặt nhé?" Thích Vân Úy đồng ý rất nhanh, như thể sợ Nhan Túy sẽ đổi ý không cho mình đến vậy.

Vừa nói xong Nhan Túy đã thấy hơi hối hận. Nàng luôn cảm thấy việc Thích Vân Úy nghiên cứu ra Tiểu Tửu có rất nhiều điểm nghi vấn. Tuy nhiên, Tiểu Tửu hiện diện sờ sờ là sự thật; dù Thích Vân Úy không phải người phát minh thì cô cũng hiểu rõ về nó, chắc chắn sẽ giúp ích cho cuộc đàm phán chiều nay.

Nhan Túy đáp: "Được, không muộn đâu."

Về đến nhà, việc đầu tiên Thích Vân Úy làm là sạc điện cho Tiểu Tửu. Thực tế Tiểu Tửu có thể tự sạc, nhưng vì cô chưa làm xong trạm sạc di động nên hiện tại vẫn phải cắm thủ công.

Thích Vân Úy định ngủ trưa một lát mới nhớ ra đồ đạc của mình vẫn còn ở phòng ngủ chính. Nghĩ đến chuyện tối qua, cô thấy hơi ngượng ngùng, vội vàng xua tan hình ảnh đó khỏi đầu. Cô vào phòng thu dọn quần áo, gối và chăn màn dọn hết sang phòng khách.

Vừa trải chăn chuẩn bị đi ngủ thì điện thoại vang lên, là tin nhắn từ Đỗ Nhất Phàm.

Đỗ Nhất Phàm: Đại lão ơi, không biết ngài có đang bận không? Vốn tôi không muốn làm phiền nhưng cơ hội này thực sự hiếm có nên tôi nghĩ mãi vẫn quyết định nói với ngài một tiếng.

Thích Vân Úy không trả lời ngay mà chờ tin nhắn tiếp theo.

Đỗ Nhất Phàm: Sáng nay có một khách hàng cũ liên hệ, bảo có một thuật toán cần đại lão giải quyết, thù lao họ đưa ra là mười vạn tệ. Tôi đã bảo ngài bận việc khác không nhận đơn, họ liền tăng giá ngay lên năm mươi vạn.

Đỗ Nhất Phàm: Tôi nghe mà hết hồn, lần trước đơn của họ chỉ có năm ngàn, giờ tăng gấp trăm lần, đáng sợ thật. Tôi có tra ID của họ trên diễn đàn thì thấy họ thường xuyên đăng nhiệm vụ để sàng lọc nhân tài cho công ty. Nghe đồn công ty này cực kỳ nổi tiếng ở Hoa Quốc, những người bị đào đi dù không tiết lộ tên công ty nhưng đều nói đãi ngộ siêu cấp tốt. Tôi nghĩ nếu ngài nhận đơn này, rất có thể sẽ được mời về làm quản lý cấp cao nên mới hỏi ý ngài.

Thích Vân Úy: Tôi tạm thời không có ý định đi làm ở bất kỳ công ty nào đâu. Nhất Phàm, cậu giúp tôi từ chối nhé.

Đỗ Nhất Phàm: Rõ thưa đại lão!!!

Thích Vân Úy không để tâm đến chuyện này nữa, cô đặt báo thức rồi nhắm mắt ngủ say.

Hai giờ chiều, Thích Vân Úy đúng giờ có mặt tại trụ sở tập đoàn Nhan thị. Cô nhân viên tiếp tân thấy cô vào thì mặt đầy kinh ngạc. Thích Vân Úy mỉm cười chào lại rồi đi thang máy lên tầng cao nhất.

Đến văn phòng Tổng tài, cô gõ cửa nhưng không thấy ai trả lời, đẩy cửa vào thì thấy phòng trống không. Thư ký Thẩm ôm cặp văn kiện đi tới, thấy cô cũng hơi sững sờ: "Thích tiểu thư, sao cô lại tới đây?"

Thích Vân Úy đáp: "Nhan Túy bảo chiều nay để tôi cùng tham gia đàm phán với tập đoàn Huyền Thiên, sao chị ấy không có ở văn phòng?"

Lần này, Thư ký Thẩm không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Dù cô không có thành kiến với Thích Vân Úy, nhưng cô thực sự không ngờ Thích Vân Úy lại có thể tham gia vào công việc của công ty.

Thư ký Thẩm ngẩn ra một chút rồi nói: "À... người của tập đoàn Huyền Thiên sắp đến rồi, Nhan tổng đang đợi họ ở phòng họp dưới lầu. Tiện thể tôi cũng cần xuống đưa tài liệu, chúng ta cùng đi đi."

"Cảm ơn cô."

Trên đường đi, Thư ký Thẩm vẫn không kìm được mà hỏi một câu: "Thích tiểu thư, cô có quen biết người của tập đoàn Huyền Thiên không?" Cô thực sự không thể hình dung nổi một cuộc họp nghiên cứu về trí não (AI) thì có liên quan gì đến Thích Vân Úy. Về những vết đen của Thích Vân Úy, cô vẫn giữ thái độ quan sát, nhưng chuyện Thích Vân Úy là một kẻ vô dụng thì từ trước đến nay cô chưa từng hoài nghi.

"Tôi không quen." Thích Vân Úy mỉm cười đáp.

Thư ký Thẩm chỉ biết cười gượng gạo. May sao phòng họp đã tới, cô nói: "Đến rồi, Nhan tổng đang ở bên trong." Thư ký Thẩm tiến lên gõ cửa rồi bước vào trước.

"Nhan tổng, đây là tài liệu ngài cần." Cô đặt cặp văn kiện trước mặt Nhan Túy.

Nhan Túy không hề lật ra xem. Nàng ngồi đối diện cửa nên vừa ngẩng đầu là thấy ngay Thích Vân Úy. Thấy cô tới, Nhan Túy vẫy vẫy tay: "Lại đây ngồi cạnh chị này."

Thư ký Thẩm kinh ngạc khôn tả khi thấy Nhan tổng nói xong câu đó liền tự tay kéo ghế cho Thích Vân Úy. Rốt cuộc ai mới là Alpha, ai là Omega đây??? Cô cảm giác Nhan tổng dường như rất nuông chiều Thích Vân Úy. Đây là kịch bản "Tổng tài Omega sủng ái Alpha vô dụng" trong truyền thuyết sao?

Thích Vân Úy mỉm cười ngồi xuống, cô biết Nhan Túy làm vậy là vì đang cần mình hỗ trợ.

"Thư ký Thẩm, bảo trợ lý Bành in một bản quy trình hội nghị mang qua đây."

"Vâng, thưa Nhan tổng." Thư ký Thẩm thầm tặc lưỡi, sự ưu ái của Nhan tổng thực sự quá mức rồi, xem bộ dạng này là muốn để Thích Vân Úy hoàn toàn tham gia vào công việc.

Đợi Thư ký Thẩm ra ngoài gọi điện thoại, Thích Vân Úy mới cười nói với Nhan Túy: "Vừa rồi cô kéo ghế cho tôi, tôi thật sự thấy thụ sủng nhược kinh đấy."

Nhan Túy lãnh đạm đáp: "Đã thụ sủng nhược kinh thì lát nữa trong cuộc họp hãy giúp tôi cho tốt."

"Không vấn đề gì, nhất định sẽ giúp Nhan tổng canh chừng thật kỹ."

Đợi khoảng ba bốn phút, Thư ký Thẩm mang bản quy trình hội nghị giao tận tay Thích Vân Úy. Cô lướt qua một lượt, cảm thấy nội dung thảo luận nhìn thì có vẻ cao cấp nhưng thực tế lại khá rỗng tuếch. Nói một cách dễ hiểu thì giống như đang vẽ bánh, tuy là bánh nhưng chỉ nằm trên giấy, chẳng có giá trị thực tiễn nào.

"Tập đoàn lớn như vậy mà không có lấy một nhân tài chuyên môn nào sao?" Thích Vân Úy hỏi.

Nhan Túy đáp: "Nếu công ty có nhân tài cấp cao thì đã chẳng cần để tập đoàn Huyền Thiên chen chân vào."

Hiểu rồi, kẻ vẽ bánh chính là tập đoàn Huyền Thiên.

Hai giờ rưỡi, người của tập đoàn Huyền Thiên rốt cuộc cũng chậm rãi tới nơi. Một nhóm ba bốn người vây quanh một nam một nữ đi vào phòng họp. Thích Vân Úy cùng Nhan Túy đứng dậy đón tiếp.

Người phụ nữ đi đầu có làn da màu mật ong khỏe khoắn, mái tóc ngắn ngang tai gọn gàng, đeo đôi khuyên tai vòng vàng lớn, trang điểm lộng lẫy mà hiên ngang. Trông thấy Nhan Túy, mắt cô ta sáng lên, không hề che giấu sự hứng thú, chủ động vươn tay: "Nhan tổng, thật sự đã lâu không gặp."

Nhan Túy thản nhiên bắt tay: "Huyền tổng." Đối diện với sự nhiệt tình của đối phương, thần sắc nàng vẫn lãnh đạm, nhưng những động tác chuẩn mực vẫn khiến người ta cảm thấy nàng rất coi trọng cuộc gặp này.

Người đàn ông bên cạnh người phụ nữ lên tiếng: "Lần cuối gặp Nhan tổng đã là nửa năm trước rồi. Tôi vừa du học về, nghe nói công ty có hợp tác với Nhan thị liền lập tức cầu xin cha cho theo chị tới gặp Nhan tổng."

Nhan Túy cũng lịch sự bắt tay với anh ta: "Mời ngồi."

Người của hai công ty chia ra ngồi hai bên. Thấy ánh mắt Thích Vân Úy thoáng hiện vẻ mờ mịt, Nhan Túy xích lại gần, hạ thấp giọng giới thiệu: "Quên chưa nói với cô, lần này tới là đại tiểu thư Huyền Minh Châu và tiểu thiếu gia Huyền Bách Tuyền của tập đoàn Huyền Thiên, hai người là chị em sinh đôi."

Thích Vân Úy sững sờ, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía hai người kia. Hóa ra là bọn họ!

Huyền Minh Châu và Huyền Bách Tuyền cũng là những người tình của Nhan Túy trong nguyên tác. Trong sách, Huyền Minh Châu đã lợi dụng lần hợp tác này để gài bẫy Nhan Túy, khiến giá cổ phiếu Nhan thị sụt giảm nghiêm trọng. Nhan Chiêu nổi giận định thu hồi cổ phần của con gái, Huyền Minh Châu liền thừa cơ mời Nhan Túy đi nói chuyện rồi hạ độc vào rượu của nàng.

Huyền Bách Tuyền luôn thích Nhan Túy, khi phát hiện việc Huyền Minh Châu làm, thay vì cứu người, hắn lại uy h**p chị gái để mình được tham gia cùng. Sau đó, hai chị em họ phát hiện Nhan Túy còn bị những Alpha khác đánh dấu nên đã quay phim, chụp ảnh để uy h**p nàng phải nghe lời, nếu không sẽ tung ra ngoài. Ở thế giới mà Omega chỉ có thể thuộc về một Alpha duy nhất này, Nhan Túy không còn cách nào khác ngoài việc thỏa hiệp.

Có thể nói, chính cặp chị em này đã đẩy Nhan Túy xuống vực sâu hơn một bậc.

Ánh mắt Thích Vân Úy lập tức lạnh lẽo. Vì trong sách chỉ miêu tả sơ lược về thương chiến, thậm chí không nhắc đến tên tập đoàn Huyền Thiên, nên trước đây khi Nhan Túy nhắc tới, cô mới không để ý.

Nhan Túy nhạy cảm phát hiện tâm trạng Thích Vân Úy đột ngột chuyển biến xấu, nàng nghiêng đầu hỏi: "Cô không sao chứ?"

Thích Vân Úy biết rõ hiện tại đối phó với cái bẫy của cặp chị em này mới là trọng tâm. Cô khẽ thở ra một hơi, mỉm cười trấn an Nhan Túy: "Tôi không sao, chỉ là lần đầu tham gia cuộc họp quan trọng thế này nên hơi căng thẳng."

Đối diện, Huyền Minh Châu chú ý đến sự thân mật của hai người. Nhan Túy vốn tính cách lạnh lùng, chưa từng chủ động thân thiết với ai, vậy mà vừa rồi lại chủ động nói chuyện với người phụ nữ kia hai lần, khoảng cách khi nói còn chưa đầy mười centimet.

"Nhan tổng, vị nữ sĩ này trông hơi lạ mặt, hình như trước đây tôi chưa từng gặp. Là trợ lý mới của ngài sao?" Huyền Minh Châu nén sự khó chịu, lên tiếng hỏi.

Nhan Túy đáp: "Không, đây là cố vấn kỹ thuật của công ty chúng tôi, Thích Vân Úy."

Thư ký Thẩm đứng bên cạnh: "???"

Chắc tai mình có vấn đề rồi!!!

Trước Tiếp