Nếu Đêm Nay Trời Không Mưa

Chương 73: Ngoại truyện tuyến If - Tên nhóc nhà nghèo và người đẹp nhà giàu 5

Trước Tiếp

Hạ Tranh đã sốt ruột đợi ở dưới lầu hơn hai tiếng đồng hồ, ánh trăng lạnh lẽo, sắc bạc rực rỡ rơi trên nền xi măng, lấp lánh như sóng nước.

Đêm khuya thanh vắng, một tiếng động nhỏ thu hút sự chú ý của Hạ Tranh. Anh quay người lại, chỉ thấy một bóng dáng cao gầy vụt ra từ trong bóng tối, lao thẳng về phía anh.

Anh vô thức mở rộng vòng tay, lực va chạm mạnh mẽ của thiếu niên khiến anh lùi lại hai bước, lồng ngực cũng truyền đến cơn đau âm ỉ. Nhưng vì động tác ôm đủ kiên định, Lâm Hướng Bắc vẫn vững vàng rơi vào lòng anh.

Lâm Hướng Bắc ngước đôi mắt đỏ hoe lên, có lẽ vì nội tâm phải dằn vặt quá mức mà đã lén khóc, trông thật đáng thương.

Hạ Tranh an ủi xoa lưng cậu, hôn lên trán cậu một cái, thấp giọng đáp lại lựa chọn không chút do dự của Lâm Hướng Bắc dành cho mình: "Anh sẽ không để em chịu ấm ức đâu."

Anh đưa Lâm Hướng Bắc về nhà, bà nội đang tức giận đã cầm sẵn dép lê chặn ở cửa không cho họ vào.

Lâm Hướng Bắc sợ hãi nhìn chiếc dép lê thủy tinh màu hồng đó, trốn sau lưng Hạ Tranh không dám hé răng, đế dép cứng ngắt quật từng cái một, đều rơi hết lên người Hạ Tranh.

Bà cụ tức giận đến mức không chịu nổi việc đứa cháu trai học hành tài giỏi nhà mình bị cái tên Lâm Hướng Bắc hồ ly tinh này câu mất hồn phách, giằng co một hồi lâu, Hạ Tranh cầu xin hết lần này đến lần khác mới chịu cho qua.

Nhà họ Hạ vốn nghèo khó, đào hết trong nhà cũng không tìm ra được mấy đồng, giờ lại có thêm một Lâm Hướng Bắc, Hạ Tranh không biết làm gì đành phải bớt chút thời gian dành cho việc học nặng nề để tiếp tục đi làm thêm.

Vì chuyện Lâm Hướng Bắc và Hạ Tranh bỏ trốn mà Chung Trạch Nhuệ ăn không ngon ngủ không yên, thấy Lâm Hướng Bắc quyết tâm muốn dính líu với Hạ Tranh, anh ta bèn tuyên bố sau này không có đứa em trai này nữa -- rốt cuộc trong lòng anh ta vẫn cảm thấy những năm qua Lâm Hướng Bắc sống trong nhung lụa, chắc chắn không chịu nổi mấy ngày khổ cực sẽ thất thểu quay về nhận sai. Nhưng sự thật là, gần ba tháng trôi qua, Lâm Hướng Bắc vẫn không có ý định quay đầu.

Những lời đàm tiếu ở Lệ Hà đè nặng lên vai hai thiếu niên. Những người bạn trước kia thân thiết với Lâm Hướng Bắc đều tránh xa hết mức có thể, chủ nhiệm giáo dục tìm học sinh giỏi Hạ Tranh nói chuyện, ý tứ trong lời nói là muốn anh lấy việc học làm đầu, đừng vì yêu sớm mà hủy hoại cuộc đời mình.

Hạ Tranh nghe tai này ra tai kia, vừa ra khỏi cửa văn phòng đã nắm tay Lâm Hướng Bắc như chốn không người.

Tan học anh chạy đến quán ăn đêm làm giúp việc, Lâm Hướng Bắc đề nghị cùng đi làm thêm bị anh phủ quyết. Lâm Hướng Bắc nhìn sàn nhà đầy dầu mỡ, không có chỗ đặt chân, chán nản ngồi xổm ở góc đợi Hạ Tranh tan làm.

Buổi tối nằm trên chiếc giường nhỏ, Lâm Hướng Bắc ân cần bóp vai cho Hạ Tranh. Vì ngồi trên ghế nhỏ rửa bát quá lâu, lưng Hạ Tranh đau nhức không thôi, vén lên xem, còn vì thời tiết quá nóng mà mồ hôi thấm vào nổi mẩn đỏ.

Lâm Hướng Bắc đau lòng không chịu được, ngày hôm sau bèn chạy đến cửa hàng đồng hồ bán rẻ chiếc đồng hồ cơ hàng hiệu vẫn luôn đeo trên tay từ lúc bỏ nhà đi.

Cậu vui vẻ cầm một ngàn tệ nhét vào tay Hạ Tranh, mắt sáng lấp lánh nói: "Em không muốn anh vất vả như vậy nữa, đừng đi rửa bát nữa được không?"

Hạ Tranh cất tiền vào hộp bánh quy cũ, một xu cũng không động đến.

Kết quả chuyện Lâm Hướng Bắc bán đồng hồ truyền đến tai Chung Trạch Nhuệ, người đàn ông cố ý đến quán ăn đêm tiêu tiền, chỉ vào mũi Hạ Tranh mắng: "Tiểu Bắc thích cái đồng hồ đó đến chết đi sống lại, đến đi ngủ cũng không nỡ tháo ra, cậu thì hay rồi, để nó bán đồng hồ nuôi cậu, cậu có thấy xấu hổ không?"

Hạ Tranh cúi đầu không nói một lời.

Lâm Hướng Bắc không nghe nổi Chung Trạch Nhuệ chỉ trích Hạ Tranh như vậy, cao giọng nói: "Là em tự muốn bán, anh ấy không biết!"

Chung Trạch Nhuệ nhìn đứa em trai dỗi hơi mấy tháng nay, vốn tưởng Hạ Tranh sẽ bạc đãi nó, nhìn kỹ lại, sắc mặt Lâm Hướng Bắc hồng hào, ánh mắt sáng ngời, đâu có giống dáng vẻ chịu khổ?

Lại nhìn Hạ Tranh, ngâm mình trong nước rửa bát bẩn thỉu, một đống bát đĩa lớn chất đống bên chân, chịu thương chịu khó cọ rửa.

Những lời mắng chửi của Chung Trạch Nhuệ lập tức nghẹn lại trong cổ họng, cuối cùng chỉ hừ lạnh một câu "Tao xem chúng mày kiên trì được đến bao giờ" rồi nghênh ngang bỏ đi.

Trần Thu Bình mềm lòng, giấu chồng đi gặp Lâm Hướng Bắc, nhét cho đứa nhỏ mấy trăm đồng: "Anh trai em chỉ khẩu xà tâm phât thôi, biết em ở bên ngoài sống không tốt là lo lắng đến mức cả đêm không ngủ được."

Lâm Hướng Bắc chớp mắt, khóe mắt đỏ lên. Trần Thu Bình kiên quyết nhét tiền vào lòng bàn tay cậu.

Lúc chuẩn bị đi, Hạ Tranh bước ra từ trong nhà. Lâm Hướng Bắc bèn theo phản xạ giấu tay ra sau lưng.

Trần Thu Bình vẫn rất giận việc Hạ Tranh bắt cóc Lâm Hướng Bắc, lên xe rời đi còn không quên hạ cửa sổ nói một câu: "Tiểu Bắc, người một nhà không có thù oán để qua đêm, em muốn về lúc nào, chị và anh trai em đều hoan nghênh."

Lâm Hướng Bắc sợ Hạ Tranh nghe xong lời này sẽ nghĩ nhiều, tiễn Trần Thu Bình đi rồi bèn nhào vào tay Hạ Tranh hôn lên môi anh: "Anh đuổi em em cũng không đi đâu."

Hạ Tranh sờ mí mắt mỏng manh của cậu, ôm chặt cậu vào lòng.

Thời tiết nóng như thiêu như đốt, Hạ Tranh tìm việc làm thêm mới vào cuối tuần, dù Lâm Hướng Bắc kiên trì thế nào cũng không chịu cho Lâm Hướng Bắc đi theo.

Lâm Hướng Bắc trốn trong phòng ngủ, ở lì cả ngày, cố gắng giảm thiểu xác suất chạm mặt bà nội Hạ, gần như không mở cửa đi ra ngoài.

Hạ Tranh ở công trường khuân gạch chuyển xi măng, trả lương theo ngày, tay và vai đều bị ma sát đến nổi bọng nước to tướng, rốt cuộc chuyện này cũng không qua mắt được Lâm Hướng Bắc.

Trước đây Lâm Hướng Bắc chưa từng khóc trước mặt Hạ Tranh, lúc chọc vỡ bọng nước cho anh, nước mắt lại cứ rơi lã chã không ngừng. Hạ Tranh nhét que kem vừa mua vào tay cậu, cậu l**m một miếng kem ngọt ngấy, cuống lưỡi chỉ thấy đắng ngắt, khóc lóc nói sau này mình sẽ học cách ăn mặc tiết kiệm, không bao giờ đòi ăn kem nữa.

Hạ Tranh l**m đi vị ngọt và nước mắt mặn chát nơi khóe miệng cậu, cười nói: "Tiền mua đồ ăn vặt này chồng vẫn có."

Nghe anh tự xưng chồng, Lâm Hướng Bắc thẹn thùng đỏ bừng cả mặt. Kem tan chảy dính đầy tay, bị Hạ Tranh nắm lấy từ từ ăn sạch. Môi hai người lại dính vào nhau, đầu lưỡi cuốn lấy chia nhau một que kem.

Đời sống vật chất tuy khổ, song thế giới tinh thần của Lâm Hướng Bắc lại rất hạnh phúc.

Lại một thời gian nữa trôi qua, khi hai người lên giường, Lâm Hướng Bắc cảm giác có vật gì lạnh lạnh đeo vào cổ tay mình, dời chú ý sang nhìn một cái, thế mà lại là chiếc đồng hồ cùng kiểu dáng với cái cậu đã bán đi. Cho dù là hàng đã qua sử dụng cũng phải ba bốn ngàn.

Một ngàn đồng Lâm Hướng Bắc đưa cho Hạ Tranh, anh chưa từng động đến, số tiền còn lại là dựa vào việc anh không ngừng làm thêm tích cóp từng chút một.

"Sau này chồng sẽ mua cho em những thứ tốt hơn, được không?" Hạ Tranh hạ thấp người xuống, đẩy đến nơi sâu nhất.

Nước mắt Lâm Hướng Bắc không ngừng rơi, vừa sướng, vừa cảm động, ôm cổ Hạ Tranh khóc ròng nói: "Thích chồng, muốn ở bên chồng mãi mãi."

Lâm Hướng Bắc chưa từng làm việc nhà, vì muốn giảm bớt gánh nặng cho Hạ Tranh, đã bắt đầu học lau nhà quét dọn giặt quần áo.

Trần Thu Bình đến tìm cậu, thấy cậu đang quét sân, kinh ngạc đến rớt cả mắt. Lâm Hướng Bắc trước kia đến cái chăn cũng chẳng buồn gấp thế mà lại đổi tính rồi.

Cô còn chưa kịp nói gì, Chung Trạch Nhuệ đi theo ngồi trên xe đã hoàn toàn không ngồi yên được nữa, vừa tức giận vừa đau lòng xuống xe muốn bắt Lâm Hướng Bắc về nhà.

"Bọn anh nuôi mày lớn thế này, không phải để mày đi quét dọn giặt quần áo không công cho người khác..." Nhìn thấy mu bàn tay sưng tấy của Lâm Hướng Bắc do nấu mì không cẩn thận bị bỏng, giọng Chung Trạch Nhuệ cao vút lên: "Cái này là làm sao đây hả?"

Lâm Hướng Bắc ấp úng, nhưng nhất quyết không chịu về.

Chung Trạch Nhuệ vỗ đùi hô to một câu - gia môn bất hạnh.

Hạ Tranh khuân gạch về trở thành nơi trút giận của Chung Trạch Nhuệ, đối phương mắng một trận vẫn chưa hả giận, còn ra tay đấm cho Hạ Tranh một cú.

Hạ Tranh không tránh, hứng trọn cú đấm. Lâm Hướng Bắc kẹt giữa anh trai và người yêu, tiến thoái lưỡng nan. Vẫn là Trần Thu Bình bình tĩnh, tốn sức lôi Chung Trạch Nhuệ đang tức điên lên nhét lại vào xe.

Chuyện Lâm Hướng Bắc làm việc nhà, Hạ Tranh không biết đã ngăn cản bao nhiêu lần, nhưng anh không thể ở nhà suốt được, cho nên đối mặt với sự lên án của Chung Trạch Nhuệ, anh đều nhận hết.

Anh bôi thuốc mỡ lên mu bàn tay bị bỏng của Lâm Hướng Bắc, lần này giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn nhiều: "Sau này không cho phép em lại gần bếp nữa, nếu không..."

"Nếu không thì sao?" Lâm Hướng Bắc tủi thân trừng mắt: "Chẳng lẽ anh muốn đuổi em đi sao?"

Mắt Hạ Tranh tối sầm lại, không phải giọng điệu đùa giỡn: "Nếu không sẽ trói em lên giường, không cho đi đâu hết."

Lời này quá đậm mùi mờ ám, trong đầu Lâm Hướng Bắc không khỏi nảy sinh rất nhiều suy nghĩ lung tung.

Hạ Tranh thấy mặt cậu đỏ bừng, búng tay lên trán cậu một cái, trêu chọc: "Em lại đang suy nghĩ lung tung cái gì đấy?"

Lâm Hướng Bắc ưm một tiếng, rúc đầu vào vạt áo Hạ Tranh rầu rĩ đáp: "Không nói cho anh biết."

Cậu có không nói thì Hạ Tranh cũng đoán được gần hết, bế người lên giường, nắm lấy cổ chân cậu nhấc lên cao.

Ngày tháng cứ thế trôi qua trong cảnh gà bay chó sủa, hỗn loạn nhưng rất có trật tự. Kỳ thi đại học sắp đến, Hạ Tranh dừng làm thêm tập trung ôn thi.

Lâm Hướng Bắc không thích học, biết mình không có duyên với đại học, lúc nào cũng ngoan ngoãn nằm bò ra bàn xem Hạ Tranh giải đề.

Chung Trạch Nhuệ lại đến tìm Lâm Hướng Bắc, đề nghị đưa cậu ra nước ngoài du học để lấy tiếng.

"Anh không so đo chuyện của mày với Hạ Tranh nữa, nhưng Hạ Tranh muốn học đại học, chẳng lẽ mày có thể đi theo sao?"

Sao lại không thể? Lâm Hướng Bắc không dám nói ra.

Trần Thu Bình cũng khuyên cậu, người như Hạ Tranh chắc chắn sẽ thi đỗ vào một trường tốt, nếu cậu chỉ có bằng cấp ba, nói ra cũng không hay ho gì.

Lời này quả thực khiến Lâm Hướng Bắc thoáng rơi vào khủng hoảng. Quả nhiên, sau khi có điểm thi đại học, Hạ Tranh đạt được thành tích tốt chưa từng có của trường trung học Lệ Hà. Lâm Hướng Bắc vừa mừng cho anh vừa có phần buồn phiền, tuy cậu cũng tham gia thi nhưng thậm chí còn không đỗ nổi vào đại học chính quy, cho nên mấy ngày liền cứ ỉu xìu không nói năng gì.

Tất nhiên Hạ Tranh nhận ra tâm trạng sa sút của Lâm Hướng Bắc. Anh ôm người vào lòng hôn lấy hôn để, hỏi cậu có muốn rời khỏi Lệ Hà không.

Lâm Hướng Bắc hơi do dự: "Nhưng em đi thì có thể làm gì?"

"Em không cần làm gì cả." Hạ Tranh hoàn toàn tự tin có thể nuôi một Lâm Hướng Bắc: "Chỉ cần em yêu anh là đủ rồi."

Có câu này của Hạ Tranh, Lâm Hướng Bắc như uống được thuốc an thần, quả quyết từ chối đề nghị xuất ngoại của Chung Trạch Nhuệ.

Lâm Hướng Bắc mù quáng vì tình sắp làm cho Chung Trạch Nhuệ tức điên, thấy không làm gì được Lâm Hướng Bắc, anh ta lại hẹn gặp Hạ Tranh.

Kết quả Hạ Tranh cũng giống Lâm Hướng Bắc, vẫn coi tình yêu lớn hơn trời, thề thốt đảm bảo với anh ta dù thế nào cũng sẽ để Lâm Hướng Bắc sống sung sướng, xin anh ta yên tâm, chắc chắn sẽ không phụ tấm chân tình của Lâm Hướng Bắc.

Khuyên cũng khuyên rồi, mắng cũng mắng rồi, Chung Trạch Nhuệ thật sự hết cách, chẳng lẽ lại trơ mắt nhìn Lâm Hướng Bắc chịu khổ sao?

Một ngày trước khi Lâm Hướng Bắc và Hạ Tranh rời khỏi Lệ Hà, Lâm Hướng Bắc đến từ biệt anh chị. Trong lòng cậu cảm thấy rất có lỗi với họ, nhưng cậu cũng thật sự quá thích Hạ Tranh.

Chung Trạch Nhuệ sa sầm mặt mày không thèm nói với cậu thêm một câu nào, Trần Thu Bình đuổi theo nhét vào tay cậu một tấm thẻ ngân hàng: "Trong này có năm mươi ngàn tệ, anh trai em cho đấy, cầm lấy. Ở bên ngoài chịu ấm ức, đừng có vì sĩ diện mà không dám về, biết chưa?"

Lâm Hướng Bắc sụt sịt mũi, gật đầu, rốt cuộc vẫn đi cùng Hạ Tranh.

Hai người đến Bắc Kinh, Lâm Hướng Bắc dùng số tiền Chung Trạch Nhuệ cho thuê một căn hộ chung cư gần trường đại học của Hạ Tranh, do sự khác biệt vùng miền, ban đầu sống rất lạ nước lạ cái.

Lại qua vài tháng, Lâm Hướng Bắc cảm thấy không thể cứ thế này mãi được, lấy mấy ngàn tệ ra nhập buôn một ít đồ mang ra chợ đêm bán. Cũng không biết là do cậu đẹp trai thu hút người mua, hay là thực sự may mắn, chưa đầy một tháng đã hoàn vốn và bắt đầu có lãi. Sau này lại thuê mặt bằng cửa hàng, làm nghề nhận order hàng xách tay, rất ra dáng.

Việc học của Hạ Tranh thành công, Lâm Hướng Bắc cũng không kém cạnh, đã kiếm được một chút tiền vốn.

Cậu nằm trong phòng trọ cong mắt cười đếm tiền, nói đợi Hạ Tranh tốt nghiệp, hai người sẽ mua một căn nhà có ban công thuộc về riêng mình, ổn định cuộc sống.

Hiện tại thật tốt đẹp, tương lai cũng đáng để mong chờ.

Lâm Hướng Bắc với đôi mắt cong cong nhào vào lòng Hạ Tranh, như chú cún con hôn loạn xạ lên má anh, miệng gọi chồng hết lần này đến lần khác.

Hạ Tranh chỉ cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời, anh đã có được người tuyệt vời nhất thế gian này, ôm Lâm Hướng Bắc thấp giọng đáp: "Chồng yêu em."

Căn phòng trọ nhỏ bé chứa đựng ước mơ to lớn, bởi vì có em, tài sản quý giá nhất đã nằm trọn trong lòng bàn tay.

Trước Tiếp