Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Là một bức thư tay.
Ba trang thư thếp dài có kẻ sọc đỏ.
Chữ viết kín đặc cả trang.
Về cuối không còn chỗ trống, đến nỗi câu "Dì chúc con ngày nào cũng vui vẻ hạnh phúc" cứ thế nằm chen chúc nhau như mấy hạt đậu ở cuối trang.
Ở giữa còn vài chữ viết sai bị gạch bỏ, sau đó lại dùng bút bi xanh nắn nót viết lại từng nét.
Khi đọc dòng đầu tiên, Trì Tiểu Mãn cảm thấy mình đáng lẽ phải đi tìm Phương A Vân ngay lập tức. Bởi cô nghĩ Phương A Vân có thể định bỏ đi, nhưng một mình dì thì đi đâu được chứ? Trước đây, ngay cả việc đến đoàn phim Phương A Vân cũng còn không quen, bây giờ một mình ra ngoài thì phải sống thế nào đây?
Vì vậy Trì Tiểu Mãn rất khó giữ bình tĩnh, bèn hoảng hốt lao ra khỏi cửa. Cô cầm lá thư mỏng manh tưởng như gió thổi là bay mất ấy lảo đảo chạy đi, chân vẫn mang nguyên đôi dép lê đi bấm thang máy.
Trong lúc thang máy đi xuống, sợ làm mất lá thư, cô đành gắng gượng đọc tiếp.
Thang máy đi từ tầng cao nhất xuống tầng một.
"Đinh..."
Cửa thang máy mở ra.
Trì Tiểu Mãn cúi đầu, tay cầm ba trang thư mỏng manh ấy, đứng yên rất lâu.
Cửa thang máy một lần nữa đóng lại.
Trì Tiểu Mãn chầm chậm ngồi thụp xuống. Chân vẫn giẫm lên đôi dép lê mang từ trên nhà, cô thu mình vào góc thang máy, bưng mặt khóc nức nở.
Đọc xong ba trang thư này, cô hiểu mình không nên đuổi theo nữa.
Trì Tiểu Mãn chưa bao giờ thấy mình là người may mắn. Nếu cho cô quay lại mười năm trước, cho cô cơ hội chọn giữa việc trở thành Trì Tiểu Mãn của hiện tại, hay tiếp tục làm Trì Tiểu Mãn cùng Trần Đồng và Lãng Lãng dệt nên những giấc mơ trong căn phòng trọ.
Thì cô sẽ chọn điều thứ hai.
Nhưng sự thật là cô đã trở thành người thứ nhất.
Mười năm qua cô từng chất vấn, từng hoang mang, từng lạc lối... Tại sao số phận lại từng bước đẩy cô đến bước đường như hiện tại? Tại sao cứ nhất định không chịu ban cho cô dù chỉ là một chút may mắn?
Sau này cô mới dần hiểu ra...
Gặp được Lãng Lãng, gặp được Trần Đồng.
Gặp được người phó đạo diễn sau này đã giúp cô liên lạc với Tống Oanh Oanh.
Gặp được Phương A Vân...
Thật ra, tất cả đều là may mắn của cô.
Họ đều đã xuất hiện trong khoảng thời gian cô khó khăn và vất vả nhất, cùng cô đi qua đoạn đường chông gai nhất.
Thế nhưng, sự gắn kết giữa người với người là thứ không thể nào cưỡng cầu, càng gượng ép thì lại càng phản tác dụng. Có lẽ Phương A Vân đã hiểu ra điều này sớm hơn cô, vì thế trước khi chia tay, dì còn sẵn lòng dạy cho cô đạo lý ấy.
Dì ở bên cô mười năm, mang đi vỏ trứng sắc màu cô đã giữ gìn suốt mười năm, và cũng trong ngày hôm nay, dì nói với cô rằng: Thật ra cái tên Tiểu Mãn vẫn mang một ý nghĩa rất đẹp.
Đó có lẽ chính là sự may mắn mà dì đã để lại cho Trì Tiểu Mãn.
---
Cửa thang máy cứ đóng chặt suốt mười phút mà không hề mở ra, không một ai phát hiện Trì Tiểu Mãn đang khóc không thành tiếng ở bên trong.
Đây có lẽ cũng là một chút may mắn của cô.
Sau đó cô tự trấn tĩnh lại, lau khô nước mắt, cẩn thận cất ba trang thư đi, rồi chợt nhận ra điện thoại đang rung...
Cô bình tĩnh lại đôi chút rồi mới bắt máy.
Đầu dây bên kia nghe rất ồn ào.
Nhịp thở ban đầu của Trần Việt có hơi gấp gáp: "Tiểu Mãn?"
"Dạ." Trì Tiểu Mãn khó nhọc thở ra một hơi, gọi chị: "Chị Trần Đồng, vừa nãy em không xem điện thoại."
"Ừm." Trần Việt dừng lại một chút.
Nhịp thở của chị dần chậm lại, dường như chị đã nhận ra cảm xúc bất thường của Trì Tiểu Mãn, nên đang cân nhắc xem phải cất lời hỏi han thế nào.
Trì Tiểu Mãn hé môi, định kể với chị chuyện Phương A Vân để lại thư rồi rời đi.
Nhưng Trần Việt đã cất tiếng gọi cô trước:
"Tiểu Mãn, em ra cổng đón chị được không?"
---
Giọng Trần Việt trong điện thoại nghe rất rõ ràng, không giống như Trì Tiểu Mãn đang nằm mơ.
Thế là trong cơn thẫn thờ, giữa tiếng hít thở đã bình ổn lại của Trần Việt truyền qua ống nghe, cô gượng đứng dậy, bước ra khỏi thang máy và đi về phía ngoài khu chung cư.
Trời chưa về khuya lắm, không gian bên ngoài vẫn còn vương vấn chút ráng chiều chạng vạng lơ lửng trên không trung. Trì Tiểu Mãn cúi đầu bước đi, khi sắp đến nơi, cô chợt khựng lại.
Bởi vì cô đã nhìn thấy Trần Việt.
Trần Việt mặc một chiếc sơ mi kẻ ca-rô trông có vẻ rất mỏng, tay áo xắn lên, cùng chiếc quần soóc màu nâu, đeo cặp kính gọng nhựa quen thuộc. Chị đứng dưới bầu trời nhá nhem tối, tay giơ điện thoại nhìn cô từ đằng xa.
Có lẽ thấy cô xuất hiện nên Trần Việt khẽ thở phào qua điện thoại, ngập ngừng gọi: "Tiểu Mãn."
Nhưng rồi chị lại im lặng, không nói thêm gì nữa.
Ánh mắt hai người chạm nhau giữa khoảng không xám xịt. Trì Tiểu Mãn bỗng dưng rất muốn khóc.
Cô siết chặt điện thoại, bước chân tiến về phía Trần Việt bỗng trở nên thật chậm chạp.
Trần Việt không hề thúc giục.
Tiếng thở của chị qua điện thoại rất nhẹ.
Cứ lẳng lặng kề bên cô như thế.
Trời sập tối rất nhanh, khi Trì Tiểu Mãn bước hẳn đến trước mặt Trần Việt, thì đèn đường trong khu chung cư cũng đã đồng loạt bật sáng.
Trì Tiểu Mãn thở hắt ra một hơi, hạ điện thoại xuống. Cô hơi hé môi, muốn hỏi sao Trần Việt lại tới đây, cũng muốn kể cho chị nghe chuyện của Phương A Vân. Nhưng cuối cùng, khi nhìn thấy mảng da trắng ngần lộ ra dưới ống tay áo của người kia, cô lại cất lên một câu hỏi kỳ quặc: "Chị Trần Đồng, chị có lạnh không?"
Trần Việt cất điện thoại đi.
Chị nhìn Trì Tiểu Mãn, bỏ lại chiếc vali tại chỗ, tự mình bước tới dang tay ôm chầm lấy cô.
"Không lạnh." Hơi ấm truyền qua lớp quần áo. Trần Việt khẽ thì thầm bên tai cô.
Trì Tiểu Mãn không nói gì.
Cô yên tĩnh đứng trước cổng khu chung cư, vòng tay ôm lại Trần Việt.
Trần Việt vỗ nhẹ lên lưng cô, gọi:
"Tiểu Mãn."
"Dạ?" Trì Tiểu Mãn cảm nhận được thân nhiệt của chị, rất ấm áp.
Trần Việt mỉm cười. Chị hơi hất cằm, nhẹ nhàng bảo:
"Mùa hè đến rồi mà."
---
"Chị Trần Đồng, dì A Vân đi rồi."
Sau khi lên lầu, Trì Tiểu Mãn thẫn thờ lôi ba trang thư ra, cẩn thận gấp gọn lại rồi cất vào phong bì, đặt vào đúng vị trí của chiếc vỏ trứng nhiều màu trước đây.
"Chị biết." Đây là lần đầu tiên Trần Việt đến nơi ở của Trì Tiểu Mãn tại Bắc Kinh, nhưng sự chú ý của chị hoàn toàn không đặt vào không gian xung quanh. Chị nhìn thẳng vào mắt Trì Tiểu Mãn, nói với tốc độ rất chậm:
"Buổi chiều lúc điện thoại chúng ta chưa ngắt, chị có nghe dì ấy hỏi em có vui không, em bảo là vui. Sau đó cả hai người đều không nói thêm gì nữa. Chị nghĩ có lẽ em đã ngủ thiếp đi rồi. Một lúc sau, chị nghe được một vài âm thanh khác, đoán chừng dì ấy có thể đã gặp chuyện gì đó nên chị mới tìm Bảo Chi để xin địa chỉ."
Trì Tiểu Mãn gật đầu.
Hóa ra giấc mơ lúc sau là thật. Hóa ra khi cô ngủ, Phương A Vân đã thật sự nói chuyện với cô. Trì Tiểu Mãn không biết Phương A Vân đã phải cố gắng đến nhường nào mới có thể mở lời nói chuyện với cô trước khi rời đi.
"Dì ấy chỉ để lại cho em bức thư này, rồi mang cái vỏ trứng nhiều màu của Lãng Lãng đi mất rồi." Trì Tiểu Mãn giải thích tình hình với Trần Việt, người đã vội vã chạy tới.
Cô kể rất vắn tắt, bởi vì không thể nào thuật lại chi tiết nội dung trong thư cho Trần Việt nghe được nữa.
Trần Việt nhìn cô một lúc, chị không nói gì thêm, lại lặng lẽ bước tới ôm lấy cô.
Cái ôm luôn mang lại sự an ủi lớn nhất, đặc biệt là cái ôm của Trần Việt.
Đã nhiều năm rồi Trì Tiểu Mãn mới có lại đặc quyền này... đặc quyền khi gặp chuyện đau lòng thì có thể giấu mình đi, buông bỏ tất cả, chỉ cần nép vào một vòng tay êm ái.
Cô ôm lấy Trần Việt, vùi cả khuôn mặt vào ngực chị, rất lâu sau vẫn không nói thêm lời nào.
Trần Việt tựa cằm lên má cô, hai tay vòng qua ôm bờ vai cô. Chị ôm rất nhẹ nhưng lại vô cùng gần gũi, như đang chở che một chú chim non trốn trong vỏ trứng.
Rất lâu sau.
Trì Tiểu Mãn mới sụt sịt.
Cô hỏi: "Vậy nên chị nghe điện thoại thấy không ổn là vội chạy tới đây sao?"
Trần Việt "Ừm" một tiếng: "Chị sợ lúc này em lại phải ở một mình."
Trì Tiểu Mãn không nói gì.
Cô cọ cọ mặt vào lòng Trần Việt. Nhờ vậy, cô càng cảm nhận rõ hơn mùi hương mang lại sự an toàn ấy...
Giống như mùi thơm của tóc, lại thoang thoảng mùi quần áo mới giặt. Rất nhạt, rất dịu dàng, không hề có chút gay gắt nào.
Trần Việt im lặng một lát, lúc cất lời, giọng chị đã nhỏ đi rất nhiều: "Thật ra, hôm em nói với chị dì ấy là mẹ của Lãng Lãng, chị đã nghĩ chiếc USB kia chắc cũng do dì ấy đưa."
"Chị cũng từng thắc mắc liệu sau đó dì ấy có dự định gì khác không, nhưng vì chỉ là phỏng đoán nên chị chưa kể với em. Vốn dĩ chị định đợi em về Bắc Kinh nói chuyện với dì ấy, xác nhận chiếc USB kia là của dì ấy đưa rồi mới nói."
"Hôm nay nghe dì ấy nói chuyện qua điện thoại, chị thấy hơi lạ. Ban đầu chị cũng không chắc là dì ấy sẽ rời đi, cho đến lúc ở dưới lầu nghe em nhận điện thoại..."
Nói đến đây, Trần Việt khựng lại. Có lẽ chị nhớ tới giọng điệu của Trì Tiểu Mãn trong điện thoại lúc nãy, bèn xoa nhẹ vai cô, rồi mới nói tiếp:
"Nghe giọng em, chị đoán là dì ấy đã đi rồi."
Trì Tiểu Mãn chậm rãi gật đầu. Có được cơ hội một lần nữa rơi nước mắt trong vòng tay Trần Việt, cô bỗng nhận ra, thật ra từ lúc tới Bắc Kinh đến nay, mình chưa từng quá cô độc...
Lúc chân ướt chân ráo đến đây thì có Lãng Lãng chiếu cố, khi Lãng Lãng xảy ra chuyện thì có Trần Đồng kề vai sát cánh. Sau khi xa Trần Đồng, cô lại có Phương A Vân bầu bạn. Sau khi Phương A Vân rời đi, Trần Đồng giờ đây đã là Trần Việt, vẫn luôn cổ vũ, hỗ trợ cô quay xong bộ phim của hai người, thậm chí không ngần ngại quay về bên cô.
Suy cho cùng, Trì Tiểu Mãn cũng là một người rất may mắn.
Nghĩ vậy, cô ngẩng cằm lên, nói với Trần Việt: "Chị Trần Đồng, hình như em không đau buồn lắm."
Trần Việt "Ừm" một tiếng. Có lẽ nghe cô nói vậy, chị cũng thả lỏng hơn đôi chút, liền mỉm cười: "Vốn dĩ chị định khuyên em đừng quá đau lòng cơ đấy."
Trì Tiểu Mãn hơi mím môi.
"Nhưng chị lại thấy..." Trần Việt ôm cô, giọng nói trầm xuống, trở nên rất nhẹ: "Mười năm qua, dường như chuyện gì cũng là dì ấy ở bên em. Chị vừa mới quay về đã muốn xin em đừng vì dì ấy rời đi mà quá đau lòng, thật ra thì chị cũng chẳng có tư cách gì."
"Cho nên..."
"Sau này chị sẽ ở bên em."
Trong căn hộ cao cấp rộng rãi gọn gàng, hai người yêu nhau ôm chầm lấy nhau thật chặt, bên cạnh là chiếc vali bám đầy bụi đường. Trần Việt vòng tay ôm lấy vai Trì Tiểu Mãn, khẽ nói dưới ánh đèn: "Chị sẽ cùng em đợi dì A Vân trở về, đợi ngày hai người có cơ hội gặp lại nhau."
Cuối cùng, chị buông cô ra một chút, đưa tay v**t v* khóe mắt đang ửng đỏ của cô, dịu dàng cất giọng:
"Được không, Tiểu Mãn?"
---
Không còn đáp án nào khác.
Trì Tiểu Mãn cất lời: "Dạ được."
Thế là Trần Việt mỉm cười nhẹ nhõm. Chị cũng nâng khuôn mặt cô lên ngắm nhìn một lát, rồi cúi xuống trao cho cô một nụ hôn.
Khoảng bảy, tám năm trước, Tống Oanh Oanh đã thuê căn nhà này cho Trì Tiểu Mãn. Về sau, Trì Tiểu Mãn cũng không chuyển đi đâu nữa.
Thật ra, cô là người rất ngại chuyển nhà. Thế nên, sau này khi đường Hạnh Phúc bị giải tỏa, cô bất ngờ nhận được khoản tiền đền bù cao hơn cả giá trị căn nhà lúc mua. Chớp lấy cơ hội đó, cô đã mua đứt luôn nơi này.
Căn hộ cao cấp rộng rãi tuyệt đẹp, tầng thượng có phòng kính đón nắng, tủ lạnh thì chứa đầy thức ăn... Cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình được hôn Trần Việt ngay tại đây.
Đến mức nụ hôn kết thúc rồi, cô vẫn có cảm giác lâng lâng ngỡ như mình sắp sửa tỉnh mộng.
Vậy nên.
Ngay khoảnh khắc ấy, Trì Tiểu Mãn siết chặt những ngón tay, rướn người tới. Cô lần nữa chủ động đặt môi mình lên môi Trần Việt, muốn xác nhận đi xác nhận lại xem đây có đúng là hiện thực của Trì Tiểu Mãn cô lúc này hay không.
Trần Việt không hề từ chối.
Chị tháo kính xuống, dịu dàng đáp lại nụ hôn của cô.
Thế nên nụ hôn này kéo dài hơi lâu một chút. Đến khi cô và Trần Việt buông nhau ra, Trì Tiểu Mãn thấy son trên môi người kia gần như đã trôi sạch vì nụ hôn của mình, cũng nhìn thấy đôi môi chị bị cô hôn đến nỗi trở nên đỏ ửng và ươn ướt. Trì Tiểu Mãn vô cùng xấu hổ cụp mắt, khẽ rụt mũi chân lại, nhỏ giọng hỏi: "Chị Trần Đồng, chị ăn cơm chưa?"
Trần Việt mỉm cười.
Tiếng cười của chị càng làm hai má Trì Tiểu Mãn nóng bừng. Cô đưa tay lên che mặt, nhưng cảm thấy có che cũng chẳng ích gì, thế là đành vụng về lảng sang chuyện khác: "Vậy để em, để em nấu chút gì cho chị ăn nhé?"
Lúc hôn, có lẽ Trì Tiểu Mãn hơi thiếu kiểm soát một chút, vì vậy mà mái tóc đang bới cao của Trần Việt xõa xuống vài lọn, rủ lòa xòa bên má. Điều này càng khiến nét cười đọng nơi khóe mắt chị thêm phần dịu dàng như nước. Trần Việt lắc đầu: "Hôm nay muộn quá rồi, tụi mình gọi đồ ăn ngoài là được."
"Được." Trì Tiểu Mãn gật đầu, rồi bỗng nhớ ra một chuyện: "Vậy còn mẹ chị thì sao?"
"Vết thương của mẹ chị cũng gần như hồi phục rồi." Trần Việt đáp: "Không sao đâu, mấy ngày tới chị sẽ gọi điện về cho bà nhiều hơn."
Lúc này Trì Tiểu Mãn mới thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt quá."
Trần Việt "Ừm" một tiếng: "Lần này chị cũng có thể ở cạnh em lâu hơn một chút."
Trì Tiểu Mãn nghiêng đầu.
"Tạm thời chị chưa về Hồng Kông." Trần Việt nhìn thẳng vào mắt cô, nói: "Trước khi đến đây, chị đã báo với quản lý là quay xong bộ phim này, chị sẽ nghỉ ngơi một thời gian."
Lời này đồng nghĩa với việc hai người bỗng nhiên có thêm rất nhiều thời gian để yêu nhau. Nói cách khác... thật ra khoảng thời gian qua Trần Việt không chỉ về chăm mẹ, mà còn cố gắng sắp xếp lịch trình để bớt ra thật nhiều thời gian trống nhằm bay đến Bắc Kinh gặp cô. Trì Tiểu Mãn khó nhọc mấp máy môi, đáp lời: "Chị Trần Đồng, nhà em cũng thế."
"Hửm?" Trần Việt vươn tay lau đi vết son môi lấm lem trên mặt cô.
"Chị muốn ở bao lâu cũng được." Trì Tiểu Mãn giải thích. Nhưng ngay giây tiếp theo, cô nhận ra mình lỡ lời nên luống cuống sửa lại: "Là nhà của tụi mình, tụi mình..."
Khựng lại vài giây.
Nhìn vào đôi mắt dịu dàng của Trần Việt.
Hốc mắt cô cũng hơi ửng đỏ.
Rồi cô lại vươn tay ôm lấy chị. Phải mất một lúc lâu, cô mới khẽ cất giọng: "Nhà của tụi mình."
Trần Việt cũng vòng tay ôm lấy Trì Tiểu Mãn, áp má mình vào má cô, dịu dàng nói: "Ừm, là nhà của tụi mình."
Thời gian trong lúc ôm nhau dường như trôi qua nhanh hơn rất nhiều. Hai người ôm nhau một lát, đến khi buông ra, Trần Việt nhìn cô, ngay cả dấu hôn trên môi cũng không buồn lau đi.
"Chị Trần Đồng, chị đói không? Để em đặt đồ ăn ngoài nhé." Trì Tiểu Mãn không dám tiếp tục nhìn môi đối phương, càng không dám chủ động lau miệng cho Trần Việt vì sợ hành động ấy giống như một lời ám chỉ. Cô đành giữ vẻ mặt cứng đờ, cầm điện thoại lên và bắt đầu nghiêm túc chọn món.
Nhưng chọn đi chọn lại, cô lại bắt đầu thấy khó nghĩ... Thật ra bình thường về nhà, Phương A Vân đều đã chuẩn bị sẵn cơm nước cho cô, nên số lần cô gọi đồ ăn ngoài chỉ đếm trên đầu ngón tay. Thỉnh thoảng có gọi về đây cũng chỉ toàn mấy món salad nhạt nhẽo, khó nuốt.
Cô dán mắt vào điện thoại đắn đo một hồi.
Trì Tiểu Mãn suy tư mãi mới đặt xong đồ ăn ngoài, vừa nhìn sang đã thấy Trần Việt vẫn ngồi trên sô pha ngắm mình, ngay cả vali hành lý mang theo cũng chưa hề cất đi.
Cô vội đứng dậy: "Chị Trần Đồng, để em dẫn chị đi tham quan nhà nhé."
"Được." Trần Việt gật đầu.
Căn nhà này rộng hơn phòng trọ cũ của hai người rất nhiều lần. Từ rất lâu trước kia, khi mới chuyển vào một căn hộ nhỏ hơn nơi này một chút, Trì Tiểu Mãn đã từng kinh ngạc không hiểu sao trên đời lại có người bằng lòng sống một mình trong một không gian rộng lớn đến vậy. Cô cũng từng ngạc nhiên khi Tống Oanh Oanh lại sẵn sàng đầu tư thuê nhà lớn cho mình sớm đến thế. Lúc ấy, Trì Tiểu Mãn mang đôi giày vải cũ mèm đứng tần ngần ngoài cửa, chẳng dám bước vào vì sợ làm bẩn mặt sàn sạch bóng.
Khi đó, khi biết được suy nghĩ của cô, Tống Oanh Oanh chỉ cười trêu cô chưa trải sự đời, nhưng vẫn vui vẻ ném chìa khóa cho cô rồi giải thích... Trì Tiểu Mãn, thật ra tôi rất có niềm tin ở cô. Tôi biết tính cô không thích nợ nần ai, sau này kiểu gì cô cũng sẽ trả lại cho tôi gấp bội.
Lúc bấy giờ, Trì Tiểu Mãn không biết rốt cuộc Tống Oanh Oanh lấy đâu ra tự tin đến thế, nhưng sau này cô quả thật đã hoàn trả lại tất cả cho cô ta.
Còn Trì Tiểu Mãn sống trong căn nhà này bao nhiêu năm qua, không phải là chưa từng nghĩ đến việc một ngày nào đó để Trần Việt nhìn thấy, cô cũng đã được ở trong một căn nhà rộng rãi, sạch sẽ thế này, không còn là cô gái sống dưới tầng hầm phải để người khác ứng trước tiền nhà nữa.
Cô mong Trần Việt thấy rằng cô đang sống rất tốt.
Nhưng đến khi thật sự dẫn Trần Việt bước vào.
Trì Tiểu Mãn chợt nhận ra, căn nhà này thực chất chẳng hề rộng lớn đến thế. Bảy, tám năm cô gắn bó ở đây, hóa ra chỉ cần vài ba câu là có thể giới thiệu xong.
"Phòng thay đồ, phòng kính đón nắng, phòng làm việc, nhà bếp, tủ kính của Lãng Lãng, phòng của dì A Vân, và phòng của em."
Giới thiệu xong xuôi.
Trì Tiểu Mãn lúng túng đứng dưới ánh đèn phòng khách, chờ đợi phản ứng từ Trần Việt. Cô cảm thấy bộ dạng của mình lúc này trông thật kỳ cục, chẳng khác nào một nhân viên môi giới bất động sản đang chờ khách mua nhà, hoàn toàn không tự nhiên và phóng khoáng như cô từng tưởng tượng.
Cho đến khi nhìn thấy chiếc vali của Trần Việt đặt ở phòng khách, cô mới vỡ lẽ tại sao mình lại giới thiệu một căn nhà rộng lớn qua loa đến thế. Trầm ngâm một lát, Trì Tiểu Mãn quyết định dẫn Trần Việt đi tham quan lại từ đầu. Lần này, cô nhìn thẳng vào mắt Trần Việt, và sau mỗi lời giới thiệu ngắn gọn, cô đều cẩn thận bồi thêm một câu:
"Phòng thay đồ. Chị Trần Đồng, góc này vừa hay đang để trống, quần áo của chị có thể treo hết ở đây. À đúng rồi, đồ mùa đông của chị có cần gửi tới luôn không, hay bây giờ vẫn còn hơi sớm nhỉ? Hoặc biết đâu năm nay chúng ta lại về Quảng Đông tránh rét? Mà thôi không sao, chuyện đó đợi mùa đông rồi tính tiếp."
"Phòng kính đón nắng. Tiếc là hôm nay tắt nắng mất rồi. Chị Trần Đồng, chiều mai chúng ta có thể cùng ra đây sưởi nắng nhé. Tuy em không phơi nắng được lâu, nhưng tầm bốn giờ chiều nắng sẽ hắt sang hướng khác, lúc ấy em có thể ngồi trên sô pha cùng chị."
"Phòng làm việc. Ừm...em không hay dùng lắm. Hồi mới chuyển tới em còn thấy có phòng làm việc riêng là ngầu lắm cơ, nhưng thật ra em toàn giải quyết mọi việc ngay ngoài phòng khách thôi. Sau này mình có thể cải tạo chỗ này thành phòng chiếu phim, dọn bàn ra ngoài, kê một chiếc sô pha vào, mua thêm cái máy chiếu xịn xịn chút, rồi tụi mình sẽ xem phim ở đây."
"Phòng bếp. Em cũng ít dùng, thường thì dì A Vân dùng là chính. Nhưng một thời gian nữa rảnh rỗi lại, chắc em cũng phải lăn vào bếp thôi. À đúng rồi chị Trần Đồng, đợi mấy hôm nữa trời đẹp, em làm món khoai lang bọc đường kéo sợi cho chị nhé."
"Tủ kính của...Lãng Lãng. Bây giờ nó trống không rồi, chị có mang ảnh của hai đứa mình tới không? Nếu có thì mình có thể bày lên đó, rửa luôn cả tấm em đang giữ nữa, rồi bày hết lên."
"Phòng của dì A Vân."
Trở lại nơi này lần nữa, Trì Tiểu Mãn nhận ra căn phòng bỗng trở nên trống trải vô cùng. Ngày thường Phương A Vân vốn là người ưa sạch sẽ và thích gọn gàng, hôm nay lúc rời đi, dì cũng thu dọn căn phòng tươm tất hệt như thể mình chưa từng xuất hiện ở đây.
Trì Tiểu Mãn đứng ở cửa ngẩn người một lúc.
Trần Việt cụp mắt, quan sát nét mặt của cô.
Trì Tiểu Mãn liếc nhìn điện thoại, Phương A Vân vẫn chưa nhắn tin báo bình an. Cô mím môi, rồi lại mỉm cười với Trần Việt: "Em không buồn lắm đâu, chỉ là hơi nhớ dì thôi."
"Ừm." Trần Việt gật đầu.
Như muốn đánh lạc hướng cô, chị liền hỏi: "Hôm nay chị ngủ ở đâu?"
"Ừm, còn hai phòng dành cho khách nữa." Trì Tiểu Mãn ngẫm nghĩ: "Bình thường cũng được dọn dẹp sạch sẽ lắm. Hoặc là..."
Nói đến đây, cô hơi ngập ngừng.
"Hoặc là sao?" Trần Việt hỏi.
Trì Tiểu Mãn liếc nhìn Trần Việt.
Ánh mắt lảng tránh: "Hoặc nếu chị lạ chỗ, thì cứ ngủ chung với em luôn đi?"
"Ừm." Trần Việt gật đầu. Chị nhìn cô một lúc, bỗng bật cười: "Chị lạ chỗ lắm."
Trì Tiểu Mãn chẳng biết nói gì thêm, bèn lóng ngóng gãi cằm, đáp: "Dạ."
"Tiểu Mãn." Trần Việt bỗng gọi cô.
"Dạ?" Trì Tiểu Mãn không dám ngước mắt lên.
"Tham quan nhà xong hết chưa?" Trần Việt hỏi.
Thật kỳ lạ. Đây rõ ràng là nơi Trì Tiểu Mãn đã gắn bó suốt nhiều năm, vậy mà khi nghe Trần Việt hỏi câu đó, cô lại có cảm giác như mình chưa từng ở đây bao giờ, thậm chí còn phải nhìn quanh một vòng rồi mới gật đầu xác nhận: "Chắc là xong rồi chị."
"Được." Trần Việt đáp. Chị bước lại gần rồi một lần nữa vòng tay ôm lấy cô, nói với cô rằng: "Cảm ơn em, chị vui lắm."
"Chị vui chuyện gì?" Trì Tiểu Mãn hỏi lại bằng chất giọng hơi nghèn nghẹt.
"Vui vì mấy năm nay có dì A Vân chăm sóc cho em." Trần Việt nhẹ nhàng nói: "Cũng vui vì bây giờ, em đã sẵn lòng dọn trống một nửa phòng thay đồ để đón chào sự hiện diện của chị."
Trì Tiểu Mãn lắc đầu.
Thật ra cũng không hẳn là để trống một nửa, mà là căn nhà này quá thênh thang, Trần Việt đến đã lấp đầy mọi khoảng trống trong đó.
Nhưng cô không nói ra những lời quá đỗi sến súa ấy. Cô chỉ hơi ngẩng cằm lên trong vòng tay Trần Việt, cuối cùng nhỏ giọng nói một câu: "Em cũng vui lắm."
Trong nhà, hai người lặng lẽ ôm nhau một lát. Sau đó, Trì Tiểu Mãn giúp chị sắp xếp đồ đạc mang theo trong vali.
Những chiếc áo sơ mi, đồ dài tay, đồ ngắn tay mà Trần Việt mang tới thì được treo vào khoảng trống còn lại trong phòng thay đồ của Trì Tiểu Mãn.
Lọ vitamin Trần Việt thường mang theo bên người thì được cất vào ngăn kéo thứ hai của chiếc tủ đầu giường trong phòng ngủ của Trì Tiểu Mãn.
Dây buộc tóc Trần Việt thường dùng hàng ngày thì được đặt vào một chiếc hộp nhỏ chuyên đựng dây buộc tóc của Trì Tiểu Mãn.
...
Đồ trang sức của Trần Việt, chiếc hộp nhỏ đựng trang sức của Trần Việt...
Trì Tiểu Mãn định cất nó vào ngăn kéo đựng trang sức cá nhân, xếp ngay ngắn cạnh những sợi dây chuyền, đôi khuyên tai mà cô thường hay sưu tầm. Nhưng khi vừa cầm chiếc hộp trên tay, cô lại không cất vào ngay.
Cô chăm chú nhìn chiếc hộp nhỏ vô cùng quen thuộc ấy.
Mím môi.
Rồi đưa mắt nhìn Trần Việt, người đang đeo kính, ngồi xổm trước vali ngoài phòng khách để kiểm tra đồ đạc.
Trì Tiểu Mãn chần chờ hồi lâu, cuối cùng vẫn lén lút mở cái hộp nhỏ ra...
Nằm gọn bên trong là một sợi dây chuyền rất mảnh với mặt dây hình mặt trăng tuyệt đẹp. Rất lâu về trước, từng có một nhân viên bán hàng lừa đảo đã gạt cô rằng, có thể đặt làm mặt dây chuyền mang hình dáng mặt trăng trong đêm một người ra đời.
Hồi đó, Trì Tiểu Mãn đã phải chắt bóp tiền từ rất lâu mới mua được, rồi hân hoan đem tặng cho Trần Đồng. Hiện tại cô đã biết đó chỉ là lời nói dối, và cô cũng biết, ở hiện tại của mười một năm sau, quả thật đã có một loại công nghệ tra cứu được hình dáng mặt trăng vào đúng ngày tháng năm sinh của một người.
Mười một năm trôi qua, ngay cả lời lừa phỉnh năm nào nay cũng chẳng còn là công nghệ gì quá cao siêu nữa.
Trần Đồng đã trở thành Trần Việt.
Vậy mà chị vẫn giữ lại sợi dây chuyền rẻ tiền, mang theo lời nói dối ngày đó.
"Bính boong..."
Chuông cửa vang lên.
Trần Việt ngẩng đầu lên khỏi đống hành lý, nhìn về phía Trì Tiểu Mãn đang ở trong phòng thay đồ: "Tiểu Mãn, đồ ăn giao đến rồi phải không em?"
"Dạ." Trì Tiểu Mãn vội vàng lên tiếng đáp lại: "Chị Trần Đồng cứ trực tiếp ra lấy là được, ban quản lý tòa nhà cho lên bằng thang máy rồi đấy."
"Được." Trần Việt đứng dậy, xoay người đi lấy đồ ăn. Có lẽ chị không hề biết Trì Tiểu Mãn đã tìm thấy sợi dây chuyền này.
Trì Tiểu Mãn đóng nắp cái hộp nhỏ lại, cẩn thận cất vào tủ trang sức của mình. Ban đầu, cô đặt nó ở một ô trống phía ngoài.
Nhưng rồi cảm thấy không ổn, cô lại mang hết tất cả các hộp trang sức của mình ra, cất công chọn một vị trí hoàn hảo nhất cho chiếc hộp đã rất đỗi cũ kỹ này. Sau đó, cô dùng đồ trang sức của bản thân xếp vây quanh nó. Xong xuôi đâu vào đấy, cô mới thở phào nhẹ nhõm, khá hài lòng đóng ngăn kéo lại.
"Cạch..."
Cửa đóng lại.
Trần Việt khệ nệ xách một đống đồ ăn đi tới bàn, chật vật đặt xuống. Chị đang đeo kính, cúi đầu, vẻ mặt rất khó xử:
"Tiểu Mãn, sao em gọi nhiều thế này?"
Trì Tiểu Mãn không đáp.
"Tiểu Mãn?" Thế là Trần Việt cất tiếng gọi.
Chị cũng ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn cô dưới ánh đèn ấm áp: "Lại đây ăn cơm thôi em."
Trì Tiểu Mãn im lặng.
Có lẽ Trì Tiểu Mãn của mười một năm sau vẫn là một kẻ ngốc nghếch. Cô vẫn sẽ bị những lời quảng cáo và tuyên truyền lừa đến nỗi tin sái cổ, y như cái hồi cặm cụi dành dụm tiền đi mua sợi dây chuyền năm ấy. Hôm nay lúc gọi đồ ăn, cô đã lén ngồi cạnh Trần Việt nghiên cứu rất lâu, thấy có tận năm, sáu quán đều tự xưng là nhà hàng ngon nhất khu này, với những món ăn và đồ ngọt do các vị đầu bếp đẳng cấp nhất tỉ mỉ chế biến.
Thế nên cuối cùng cô vội vàng quyết định, hôm nay sẽ gọi món chiêu bài ngon nhất của ba quán mang tới cho Trần Việt ăn thử, ngày mai sẽ đặt nốt ba quán còn lại. Tất nhiên, nếu ngày mai cô có thời gian nấu ăn cho Trần Việt, hai người cũng có thể tự nấu ăn ở nhà. Bởi lẽ, sau này bọn họ vẫn còn rất nhiều thời gian để từ từ nếm thử mọi thứ.
"Sao em không nói gì thế?" Có lẽ thấy cô hơi lạ, Trần Việt liền bỏ bao bì đồ ăn trên tay xuống, định bước tới xem sao.
Nhưng Trì Tiểu Mãn lại chủ động bước tới trước. Cô giống như một chú nhện lạc lối đã lâu trong chính tấm lưới do mình dệt ra, ôm chầm lấy Trần Việt, cũng nói với chị:
"Bởi vì món nào em cũng muốn ăn cùng với chị hết."