Neon Nhạt Màu - Văn Đốc

Chương 75: Năm 2023

Trước Tiếp

Dù chẳng thể đánh đồng, nhưng ngay trong ngày đầu tiên làm lành rồi lại xa Trì Tiểu Mãn, Trần Việt bỗng chốc phát hiện: Hóa ra tư vị chờ đợi một người lại giày vò đến thế.

Sự chờ đợi ấy bắt đầu từ khoảnh khắc Trì Tiểu Mãn bước xuống xe.

Kể từ giây phút đó, Trần Việt chờ Trì Tiểu Mãn bước vào sân bay, chờ em hạ cánh báo bình an, chờ em họp xong với tổ hậu cần rồi liên lạc lại, chờ lúc em rảnh rỗi để kể cho mình nghe những chuyện đã xảy ra ở Hồng Kông hôm nay...

Đây có lẽ chỉ mới là ngày đầu tiên của Trần Việt, nhưng rất có thể, đó lại là từng ngày từng ngày Trì Tiểu Mãn đã mỏi mòn chờ đợi cô ở Bắc Kinh vào mười năm trước.

Vậy nên, đêm nay Trần Việt trằn trọc mãi chẳng thể chợp mắt.

Dẫu đã thỏa thuận với Trì Tiểu Mãn sẽ không gặm nhấm lại chuyện quá khứ nữa, nhưng cô vẫn nhớ tới mùa đông năm ấy, Trì Tiểu Mãn ở trạm xe buýt dần thu mình thành một chấm nhỏ chờ đợi cô. Cô cũng nhớ tới mùa xuân năm ấy, Trì Tiểu Mãn đứng ngoài cửa an ninh sân bay, cố gắng vẫy tay chào, đợi cô đi thật xa rồi mới chậm rãi buông tay xuống...

Và cô cũng nhớ lại lúc từ sân bay trở về hôm nay, khi đem trả lại xe cho chị họ.

Chị họ nhận lấy chìa khóa, ngẫm nghĩ một lát rồi tùy ý hỏi: "Đồng Đồng này, thật ra chị vẫn luôn thắc mắc một chuyện. Ngày đó, tại sao em và cô bé ở Bắc Kinh kia lại đột ngột chia tay vậy?"

Chị không trực tiếp nhắc đến tên Trì Tiểu Mãn.

Trần Việt không ngờ chị họ lại hỏi chuyện này nên nhất thời chưa đáp lại ngay.

Chị họ bèn giải thích: "Thỉnh thoảng chị cứ nghĩ, có phải là do dì hay không?"

"Dạ không phải." Trần Việt lắc đầu.

Cô nhìn Trần Tiểu Bình đang nheo mắt tắm nắng dưới ánh mặt trời: "Bà ấy vẫn luôn vờ như mình không biết chuyện này."

Chị họ gật đầu như trút được gánh nặng: "Vậy thì may quá. Chị còn nghĩ nếu là do dì... hồi đó đáng lẽ chị nên giúp hai đứa một tay."

Chị không gặng hỏi thêm nữa.

Trần Việt cúi mặt, im lặng một lúc rồi bỗng lên tiếng:

"Vì..."

"Hửm?" Chị họ nhìn cô, ra chiều chuẩn bị nghiêm túc lắng nghe.

Ánh nắng lao xao, Trần Việt thầm đoán giờ này hẳn là Trì Tiểu Mãn vẫn chưa hạ cánh. Cô ngẩng đầu nhìn trời, rất lâu sau mới chậm rãi thốt lên: "Ở bên cô ấy, em đã trở nên tốt đẹp hơn."

Dường như chị họ không hiểu ý của cô cho lắm.

"Nhưng ở bên em..."

Trần Việt nở nụ cười nhạt với chị:

"Cô ấy lại càng lúc càng tệ đi, cũng ngày càng chẳng thấy vui vẻ gì."

Lý do được giãi bày một cách vô cùng đơn giản, Trần Việt không giải thích gì thêm.

Còn chị họ nghe xong, trầm ngâm một lát rồi cũng gật gù.

Cả hai người đều không đả động đến chuyện này nữa.

Chỉ là một lát sau.

Hai người ngước lên, đồng thời nhìn thấy màn hình LED khổng lồ trên trung tâm thương mại đối diện bắt đầu chuyển sang quảng cáo mới... Là Trì Tiểu Mãn. Trì Tiểu Mãn đang cầm trên tay chiếc điện thoại của thương hiệu mà em làm người đại diện, đeo kính gọng đen, đôi mắt cười xinh đẹp, nét mặt vô cùng sinh động.

Đoạn quảng cáo này chắc hẳn được quay từ năm ngoái, đã phát đi phát lại vô số lần trên màn hình trong thang máy ở khu chung cư của cô. Lần nào lên xuống lầu, Trần Việt cũng đều đặn chạm mặt.

Trong khoảng thời gian bay từ Quý Châu về Hồng Kông để chờ lịch trình, có một ngày Trần Việt mất ngủ, lại ma xui quỷ khiến bay về nơi này. Cô đi lên đi xuống thang máy mười ba vòng, rốt cuộc cũng chờ được đến lúc đoạn quảng cáo này phát sóng, để được nghe Trì Tiểu Mãn cười lém lỉnh đọc cùng một câu thoại quảng cáo kia.

Sau đó, Trần Việt không bước vào nhà mà quay ngay ra sân bay để bay về Hồng Kông. Cô tiếp tục chờ đợi, tiếp tục thu xếp lại tình yêu đang dâng trào dành cho Trì Tiểu Mãn. Ngồi trên máy bay, cô hơi ngốc nghếch nhận ra những việc mình vừa làm và chợt thấy bản thân thật kỳ lạ, cứ như thể điện thoại mất mạng, phải về tận đây thì cô mới có thể xem được đoạn quảng cáo ấy vậy.

Thời gian đó, Trì Tiểu Mãn đang quay phim ở Quý Châu. Trần Việt cứ thế bay qua bay lại thêm hai, ba lần nữa. Đôi khi, cô mở cửa vào nhà chỉ để tưới cây, đôi khi lại tĩnh lặng ngồi trên chiếc sô pha trong căn hộ một lát. Đến lần cuối cùng, cô bay thẳng từ đây về Quý Châu.

Để rồi cô mới nhận ra... Có lẽ mình phải gom phần tình yêu dư thừa cất lại nơi này, thì mới có thể dọn trống cõi lòng, hóa thân vào nhân vật để hoàn thành trọn vẹn bộ phim của bọn họ.

Cho đến khi đoạn quảng cáo kết thúc, Trần Việt không nói thêm lời nào, cũng chẳng giải thích gì thêm về lý do hai người chia tay khi đó. Cô chỉ lặng lẽ xem trọn vẹn nội dung đoạn quảng cáo, lát sau mới nghe thấy tiếng chị họ cười cảm thán một câu:

"Yên tâm đi, lần này cả hai em đều đã rất ổn rồi."

---

Trần Việt không rõ liệu lời chị họ nói có hoàn toàn là sự thật hay không.

Nhưng cả ngày hôm nay.

Chỉ thoáng chốc cảm nhận một cách không mấy sâu sắc những gì Trì Tiểu Mãn từng trải qua, cô đã thấy trống trải và hụt hẫng đến nhường nào.

Cô từng tự cho rằng mình không phải là người cần những thứ tình cảm quá đỗi nồng nhiệt. Thế nhưng, dù biết rõ Trì Tiểu Mãn đang bận họp cùng đoàn phim, cô vẫn chốc chốc lại kiểm tra điện thoại cả chục lần, mong chờ người kia sẽ tranh thủ nhắn tin cho mình giữa chừng.

Và dù biết chắc Trì Tiểu Mãn sẽ liên lạc ngay khi họp xong, cô vẫn sợ em bận quá mà quên mất, để rồi không kiềm được mà gửi một tin nhắn WeChat nhắc nhở.

Cô khao khát Trì Tiểu Mãn có thể nhớ tới mình mọi lúc mọi nơi, gửi cho mình những tin nhắn mới. Cô cũng trằn trọc khó ngủ vào những đêm chớm hè, cứ thế nhấm nháp mãi hương vị của nỗi nhớ nhung...

Cô không biết, thuở ấy một mình Trì Tiểu Mãn đã phải làm sao để mòn mỏi chờ đợi giữa mùa đông buốt giá.

Có lẽ nếu lúc ấy đổi vị trí cho nhau, Trần Việt sẽ chẳng thể làm tốt được như Trì Tiểu Mãn đã từng.

Trần Việt từ từ mở mắt.

Cô bước xuống giường.

Bật đèn.

Lướt mở điện thoại.

Chạm vào ảnh đại diện của Trì Tiểu Mãn.

Đó là hình một chú mèo con được cuộn tròn trong tờ báo. Đôi mắt nó sáng rực, bộ lông mềm xù, thoạt nhìn đã biết ngay đó là kiểu mèo mà Trì Tiểu Mãn thích.

Trần Việt gõ nhẹ vào hình chú mèo con này.

Không cẩn thận lại lỡ tay "vỗ" một cái. [1]

[1] Vỗ: Một tính năng tương tác trên nền tảng WeChat, khi người dùng nhấp đúp vào ảnh đại diện của người khác thì hệ thống sẽ báo bạn vừa "vỗ" người đó.

WeChat nhắc nhở: Trần Việt đã vỗ vào cánh đồng hoa hướng dương của Trì Tiểu Mãn và nhận được một ngày nắng đẹp ^_^

Trì Tiểu Mãn không phản hồi lại cú "vỗ" ấy của cô.

Chắc hẳn em đã ngủ say rồi.

Nhưng Trần Việt cứ nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy rồi ngẩn ngơ hồi lâu.

Cô nghĩ, sâu thẳm trong trái tim dẫu đã trưởng thành của Trì Tiểu Mãn vẫn luôn lén cất giấu rất nhiều điều đáng yêu. Em vẫn sẽ dùng hình mèo con làm ảnh đại diện, và vẫn hy vọng bất kỳ ai "vỗ" mình đều sẽ nhận được một ngày nắng đẹp.

Trần Việt không nhịn được.

Lại "vỗ" Trì Tiểu Mãn thêm lần nữa.

Cô đoán, sáng mai tỉnh dậy nhìn thấy thông báo này, hẳn Trì Tiểu Mãn sẽ thấy rất kỳ lạ, nhưng chắc là em cũng sẽ hiểu...

Rằng Trần Việt đang nhớ em vào lúc 2 giờ 44 phút sáng.

Nghĩ đến đây, Trần Việt chợt phát hiện, hóa ra mười năm sau, vẫn sẽ có những điều tốt đẹp xảy đến.

Trong WeChat đã có tính năng vỗ, đôi khi chỉ vô tình chạm phải, thế là đã lỡ tay gửi đi nỗi nhớ nhung của mình.

Chứ không giống như trước kia, mỗi khi nhớ đối phương đều cần một cuộc gọi thoại hay gọi video đã được hẹn trước thời gian, vì thế mà có những lúc người ta phải thu hết can đảm và dốc bao tâm trí mới dám làm.

So với Trì Tiểu Mãn của năm 2014.

Nỗi giày vò mà Trần Việt phải chịu đựng trong lúc chờ đợi vào năm 2024 có lẽ đã vơi đi gấp nhiều lần.

Chỉ là đêm nay, Trần Việt nhận ra mình trằn trọc mãi không ngủ được.

Cô rời khỏi phòng, ghé qua xem tình hình của Trần Tiểu Bình. Sau khi xuống lầu, cô bắt taxi đến căn hộ mà mình tự mua. Ban đầu, cô chỉ định ghé qua xem thử một chút. Thế nhưng, xe vừa đỗ trước cổng khu dân cư, cô chợt thấy một bóng dáng quen thuộc đang tha thẩn quanh quẩn ở đó...

Gần 3 giờ sáng, đèn trong khu dân cư vẫn sáng, bác bảo vệ đang ngủ gà ngủ gật trong bốt. Bên rìa đường khu dân cư có một cô gái mặc áo hoodie, đeo khẩu trang, cúi đầu chầm chậm bước đi. Trông em như một chú cá nhỏ dũng cảm bơi đến từ thế giới bao la bên ngoài, nhưng khi tới đích lại bỗng nhiên ngập ngừng, chùn bước.

Em vẫn mặc nguyên bộ đồ lúc hai người chia tay hồi ban ngày, dáng vẻ quẩn quanh trước cổng khu dân cư cứ như thể em chưa từng rời đi vậy.

Trần Việt bước xuống xe.

Cô đứng bên vệ đường chừng năm sáu phút, đợi chiếc taxi đi khuất hẳn.

Mới chậm rãi tiến về phía cô gái kia.

Nhiệt độ giữa đêm cuối xuân không quá cao. Gió đêm ùa tới từng cơn, Trần Việt chẳng rõ đây có phải là mơ hay không. Có lẽ cô chỉ đang tưởng tượng ra cảnh mình đến đây, cũng có lẽ là do cô đã quá nhớ Trì Tiểu Mãn.

Cô dừng bước, cất tiếng gọi thật khẽ vào trong gió:

"Tiểu Mãn."

Nửa tiếng trước, cô vừa "vỗ" Trì Tiểu Mãn trên WeChat, và thế là phép màu xuất hiện.

Nửa tiếng sau, Trì Tiểu Mãn hiện diện ngay trước mặt cô. Nghe tiếng gọi, em quay đầu lại. Giây phút nhìn thấy Trần Việt, em cong mắt cười với cô, cũng khẽ vẫy tay chào cô...

Đột nhiên, Trần Việt thấy thế giới xung quanh nhòa đi.

Ánh đèn đường mờ ảo, bốt gác và bác bảo vệ nhạt nhòa, đến cả chiếc thùng rác ven đường hay cơn gió xuân cũng trở nên hư ảo... Chỉ có Trì Tiểu Mãn đang chạy về phía cô là rực rỡ, là chân thực.

"Chị Trần Đồng!"

Em chạy tới vài bước rồi dừng lại trước mặt Trần Việt, hơi thở còn chút gấp gáp. Bởi vậy, lúc gọi cô giọng của em cũng khá nhỏ, nhưng đôi mắt ngước nhìn cô lại đẹp long lanh như một đóa hoa.

"Em... Chị..."

Dường như Trì Tiểu Mãn có rất nhiều điều muốn thổ lộ với cô. Thế nhưng, đến khoảnh khắc thật sự nhìn thấy cô, em không kiềm được mà chạy nhào tới. Vì thế, em cũng đành trân trọng thốt ra câu nói mà bản thân muốn nói nhất:

"Chỉ là em thấy nhớ chị thôi."

Có lẽ vì hứng gió đêm hơi lâu nên mũi em nghèn nghẹt, vì thế mà giọng nói em nghe như đang làm nũng, nhưng lại chan chứa niềm vui sướng ngập tràn.

Một cơn gió lùa tới, Trần Việt dang tay ôm lấy em.

Một Trì Tiểu Mãn chân thực, mềm mại.

Trần Việt ý thức được đây thật sự không phải là mơ.

Cô thở ra một hơi, khẽ khàng đáp: "Ừm, chị cũng vậy."

Chỉ xa nhau một chốc rồi gặp lại, nhưng những cảm xúc dồn nén trong họ dường như lại càng thêm mãnh liệt.

Trì Tiểu Mãn rất tự nhiên vòng tay ôm lấy eo Trần Việt, hai cánh tay em siết chặt như khóa cài, áp sát gò má vào bờ vai cô, hồi lâu chẳng nói thêm lời nào. Như thể em quyết định buông thả lòng mình, tận hưởng trọn vẹn cái ôm này giữa con phố vắng lặng.

---

Nửa đêm, bên ngoài khu dân cư gần như không một bóng người.

Dưới ánh đèn đường, hai người cứ thế yên lặng ôm nhau thật lâu. Không ai để ý, cũng chẳng ai bận tâm.

Mãi một lúc sau mới chịu buông nhau ra.

Trì Tiểu Mãn cảm thấy trong trái tim mình vẫn còn vương vấn chút dư âm của sự phấn khích, nhịp tim vẫn đập liên hồi, hơi thở mãi chưa thể bình ổn. Trong lòng cô lâng lâng niềm hân hoan, chỉ chực muốn đưa mũi giày di di trên mặt đất, muốn tự mình kiểm chứng xem khoảnh khắc này có thật hay không.

Nhưng cuối cùng cô đã không làm thế, chỉ đơn giản nghiêng mặt sang nhìn Trần Việt: "Chị Trần Đồng, chẳng phải chị đang ở nhà sao? Sao tự nhiên lại đến đây giờ này?"

Ánh đèn đường vàng vọt, Trần Việt nhìn cô với ánh mắt vô cùng dịu dàng. Chị vẫn luôn nhìn cô như vậy. Nghe cô đột nhiên lên tiếng, dường như Trần Việt thấy hơi ngồ ngộ, bèn khẽ co ngón tay lại một lần nữa để chạm nhẹ lên má cô.

Trì Tiểu Mãn nghiêng đầu với vẻ hơi khó hiểu. Cảm nhận được những ngón tay của người phụ nữ kia đã lạnh đi vì gió, thế là cô khẽ chun mũi, chủ động nắm chặt lấy bàn tay đang định rụt về ấy. Cô áp chặt nó vào người để ủ ấm bằng nhiệt độ cơ thể mình, nhỏ giọng thì thầm: "Sao tay lại lạnh thế này?"

Trần Việt nhìn cô cười.

"Chị Trần Đồng?" Trì Tiểu Mãn cảm thấy chị hơi lạ.

Tưởng rằng sự xuất hiện đột ngột của mình khiến chị giật mình, cô bèn huơ huơ tay trước mặt chị.

"Không sao đâu." Trần Việt bật cười thành tiếng.

Chị siết chặt tay Trì Tiểu Mãn: "Tối chị không ngủ được, nên ghé qua đây xem thử."

"Còn em thì sao?"

Ngừng một lát, Trần Việt lại nhìn sâu vào mắt cô, hỏi: "Sao em lại đến đây? Chẳng phải em bảo chiều mai sẽ bay đi Bắc Kinh ư?"

"Đáng ra là vậy." Trì Tiểu Mãn đáp. Cô nhìn thẳng vào mắt Trần Việt:

"Nhưng em đã giải quyết xong xuôi cuộc họp tổ hậu cần rồi."

"Cúp điện thoại của chị xong, em chợt phát hiện, thật ra chiều mai mình bay nối chuyến từ đây sang Bắc Kinh cũng được cơ mà."

Một chuyến xe đêm vụt qua, gió thổi tung bay những lọn tóc của cô. Cô mỉm cười nhìn Trần Việt, giọng nói ngập tràn niềm hân hoan:

"Dù sao thì giờ em cũng đủ tiền mua hai vé máy bay rồi."

---

Nghe câu đó xong, Trần Việt trầm ngâm hồi lâu.

Chị nhìn Trì Tiểu Mãn, ánh mắt dâng lên những cảm xúc đan xen rõ rệt, như xót xa, như tự trách, mà cũng như đau lòng.

Nhưng đến cuối cùng.

Chị lại bước tới ôm lấy Trì Tiểu Mãn, ôm thật chặt. Giống như thể...nếu như thời gian quay ngược, để hai người lại đứng chia tay nhau ở trạm xe buýt Bắc Kinh năm ấy, Trần Việt sẽ lao vội xuống xe, quay đầu lại và ôm ghì lấy Trì Tiểu Mãn đang đứng ngẩn ngơ ở đó chặt đến nhường này.

Hai người ôm nhau rất lâu, rồi Trần Việt cất giọng gọi: "Tiểu Mãn."

Chị cũng vỗ nhẹ lên đầu cô, nói với cô rằng: "Em giỏi lắm."

"Ừm." Trong một thời gian rất dài, Trì Tiểu Mãn luôn cho rằng bản thân ở tuổi 30 kém cỏi hơn so với hồi đôi mươi, và cô cũng luôn cảm thấy lúng túng mỗi khi nhận được những lời khen ngợi. Nhưng kể từ khi gặp lại Trần Việt cho đến lúc bộ phim Neon đóng máy, cuối cùng cô đã có thể thật lòng đón nhận những lời tán dương, cũng có thể thản nhiên và thoải mái thừa nhận trước mặt Trần Việt rằng: "Em cũng thấy vậy."

"Chị Trần Đồng."

Thậm chí sau khi nói ra câu ấy, cô còn cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm và vui vẻ.

Cũng không nhịn được mà lần nữa bật cười thành tiếng.

Cô ngẩng mặt lên, ngắm nhìn vầng trăng đang dõi theo hai người từ phía sau lưng Trần Việt, rồi cất lời:

"Em thật sự rất vui."

---

Sau khi trả lại vé cũ.

Chuyến bay mới mà Trì Tiểu Mãn đặt sẽ khởi hành từ đây vào đầu giờ chiều mai để nối chuyến đi Bắc Kinh. Nhờ vậy, cô và Trần Việt bỗng có thêm mười tiếng đồng hồ ở cạnh nhau.

Dẫu có niềm tin mãnh liệt rằng sau này cả hai sẽ còn vô số mười tiếng đồng hồ như thế, nhưng đêm nay, Trì Tiểu Mãn vẫn chẳng nỡ chợp mắt.

Chỉ là, bản thân cô thức trắng thì không sao, chứ ban ngày Trần Việt chăm sóc người bệnh đã thấm mệt rồi, cô không thể kéo chị thức cùng mình được.

Vì vậy, sau khi về đến nơi ở của Trần Việt, Trì Tiểu Mãn nhìn chị chậm rãi cởi áo khoác, bỗng nhiên lên tiếng: "Chị Trần Đồng, đêm nay em ngắm chị ngủ có được không?"

Động tác cởi áo của Trần Việt chợt khựng lại.

Trì Tiểu Mãn phản ứng hơi chậm, một lúc sau mới nhận ra câu nói ấy dễ gây hiểu lầm. Vành tai cô liền đỏ bừng lên, cô luống cuống giải thích: "Chị Trần Đồng, em không có ý đó đâu."

Trần Việt chững lại một chút. Chị cúi đầu, một nửa sườn mặt chìm khuất trong mảng sáng tối đan xen, hàng lông mi trông vô cùng xinh đẹp. Chị im lặng một lát, rồi đáp: "Được."

Trì Tiểu Mãn vẫn chưa kịp phản ứng lại.

Trần Việt lại mỉm cười. Chị treo áo khoác lên, nghiêng đầu, đôi mắt cong cong nhìn Trì Tiểu Mãn: "Tối nay ngủ cùng chị nhé, Tiểu Mãn."

Trì Tiểu Mãn thấy cái bóng của mình in trên mặt đất như khẽ co lại.

Dường như Trần Việt cũng nhìn thấy điều đó.

Chị bật cười.

Sau đó chậm rãi bước tới, để bóng của mình phủ lấp lên bóng của cô.

"Vì chị có rất nhiều chuyện muốn nói với em."

Chị nhìn vào mắt Trì Tiểu Mãn: "Cũng muốn ôm em nhiều hơn trước khi em về lại Bắc Kinh."

Vì bày tỏ mong muốn của bản thân quá đỗi thẳng thắn.

Nên giọng điệu của Trần Việt nghe có chút trẻ con: "Muốn hôn em nhiều hơn."

Chị dừng lại trước mặt cô, dịu dàng cất giọng hỏi: "Có được không?"

"Tiểu Mãn."

Trì Tiểu Mãn cảm thấy mình như được quay trở lại ngày hôm đó của rất lâu về trước. Trong căn phòng trọ oi ả ở Bắc Kinh, cô và Trần Việt đã tranh luận với nhau rất lâu về chuyện có ngại hay không, nhưng đến cuối cùng, mọi thứ cũng chỉ xuất phát từ một mong muốn giản đơn là được ở bên để cùng nhau lãng phí thời gian. Cô nghĩ ngợi một lát, rồi khẽ dụi đầu vào lòng Trần Việt. Thật lâu sau, cô mới chậm rãi cất lời:

"Thật ra đó cũng là ý của em."

Muốn cùng Trần Việt ôm ấp, hôn môi; muốn được ngắm nhìn đôi mắt của chị dưới ánh trăng, kể cho chị nghe thật nhiều điều mà trước đây bản thân chưa có cơ hội bày tỏ; để rồi cuối cùng ôm nhau chìm vào giấc ngủ. Đợi đến khi tỉnh dậy mới ra sân bay, đối mặt với tất cả những gì bản thân phải đối mặt sau khi lớn lên...

Nếu được như vậy, Trì Tiểu Mãn cũng sẽ có thêm nhiều kỳ vọng vào tương lai sau tuổi 30.

---

Có vẻ như Trần Việt đã chuẩn bị sẵn đồ ngủ và quần áo từ trước. Trì Tiểu Mãn cũng không muốn lãng phí quá nhiều thời gian, vì vậy cô tắm rửa rất nhanh, mặc xong bộ đồ mà Trần Việt đã chuẩn bị rồi liền quay trở lại phòng.

Trong lúc nằm trên giường đợi chị.

Trì Tiểu Mãn cắm sạc điện thoại.

Cô nhìn thấy một tiếng trước, Trần Việt đã "vỗ" mình.

Còn "vỗ" tận hai cái.

Cô mím môi, đưa mắt nhìn về phía cửa phòng tắm.

Trần Việt đang đánh răng rửa mặt và thay đồ trong đó.

Chỉ cần đợi khoảng mười mấy phút nữa thôi là cô đã có thể ôm lấy chị.

Thế nhưng cô vẫn không kiềm lòng được, bèn "vỗ" Trần Việt.

Trần Việt không cài đặt bất kỳ nội dung nào cho tính năng vỗ.

Chỉ là một lần "vỗ" rất đơn thuần.

Trì Tiểu Mãn vẫn nhớ, lúc tính năng vỗ này mới được ra mắt, rất nhiều người đều cảm thấy vô cùng mới mẻ, không ít diễn viên đồng nghiệp xung quanh cô đều thi nhau cài đặt. Trì Tiểu Mãn cũng hùa theo số đông, cài đặt dòng chữ hiển thị khi bị "vỗ", hở ra là lại bảo người khác "vỗ" mình trong nhóm chat của đoàn phim.

Trì Tiểu Mãn cũng học theo mà tự thiết lập nội dung cho mình. Về sau, cô cũng đăng ký một tài khoản WeChat cho Vương Ái Mai.

Vương Ái Mai không thạo dùng lắm, nhưng thỉnh thoảng lại "vỗ" cô một cái, rồi lại chẳng nói năng gì. Đến lúc cô gửi tin nhắn thoại sang hỏi có chuyện gì thế, Vương Ái Mai vì không hiểu rõ tính năng vỗ này có ý nghĩa gì, bèn giải thích với cô rằng bà nghe không hiểu, cũng chẳng biết mình vừa làm gì nữa. Nhưng lần sau, bà vẫn sẽ tiếp tục "vỗ" cô.

Thế là Trì Tiểu Mãn chợt hiểu, "vỗ" nhau có lẽ chính là một tín hiệu nhớ nhung khẽ khàng nhất.

Trong vòng mười phút, Trì Tiểu Mãn đã "vỗ" Trần Việt ba cái.

Dẫu cho Trần Việt chỉ đang ở trong phòng tắm cách cô chưa tới mười mét, thế nhưng cô vẫn không nhịn được, gửi đi ba tín hiệu nhớ nhung khẽ khàng nhất đến chị.

Sau khi nhận ra cái suy nghĩ dính người quá mức của bản thân.

Trì Tiểu Mãn hơi xấu hổ đưa tay lên che mặt.

Lát sau, Trần Việt bước vào phòng ngủ.

Chị mang theo hơi nước ẩm ướt, mặc chiếc váy ngủ màu xanh lục sẫm mà Trì Tiểu Mãn chẳng dám nhìn quá kỹ, trèo lên giường rồi ôm chầm lấy cô. Mái tóc đen dài thẳng mượt của Trần Việt xõa tung trên gối, tỏa ra một mùi hương vô cùng dễ chịu.

Trì Tiểu Mãn hệt như một con bọ nhỏ đắm chìm trong hương tóc ấy, vòng tay ôm lại chị.

Trái tim đập từng nhịp chậm rãi.

Cô vui lắm.

Cô khấp khởi mừng rỡ nói với Trần Việt rằng: "Chị Trần Đồng, chúng ta vẫn còn chín tiếng nữa."

Trần Việt bật cười. Có vẻ như chị bị những sợi tóc tơ mềm mại của Trì Tiểu Mãn cọ vào làm cho hơi ngứa, nên ngửa cổ lên một chút: "Chỉ có chín tiếng thôi mà em vui đến vậy sao?"

"Ừm, vui lắm." Trì Tiểu Mãn áp sát vào ngực Trần Việt, cảm nhận được nhịp tim đập rất rõ ràng của người kia, cô lại chợt cười khúc khích chẳng vì lý do gì.

Chắc là nghe thấy tiếng cô cười.

Trần Việt hơi tách ra, gối đầu ra xa một chút, nhìn sâu vào mắt cô dưới ánh đèn mờ ảo chếnh choáng.

Chị không nói gì.

Chỉ nhìn cô rồi cười.

Trì Tiểu Mãn cũng nhìn vào mắt Trần Việt. Thấy chị cười, cô cũng cười theo.

Chẳng hiểu sao, cả hai lại đột nhiên cùng bật cười thành tiếng. Tiếng cười nhẹ nhàng bay bổng, quẩn quanh trên đỉnh đầu.

Cười được một lúc.

Trần Việt xích lại gần xoa đầu Trì Tiểu Mãn, nói: "Thật tốt."

Trì Tiểu Mãn cũng ngẩng mặt lên, bắt chước giọng điệu của chị: "Thật tốt."

Đêm nay, Trì Tiểu Mãn vừa làm được một chuyện khiến bản thân vui nên đã trở nên hoạt bát hơn một chút.

Sợ Trần Việt thấy mình ồn ào, sau khi nhận ra, cô liền ngậm chặt miệng, ngoan ngoãn im lặng một lát rồi mới dè dặt hỏi: "Chị Trần Đồng, chị buồn ngủ chưa?"

"Chưa." Trần Việt đáp gọn lỏn.

Trì Tiểu Mãn cười: "Vậy em cũng không ngủ."

"Chẳng phải ngày mai em còn ra sân bay sao?" Trần Việt hỏi.

"Ra sân bay thì lên máy bay ngủ cũng được." Trì Tiểu Mãn đáp.

Trần Việt bật cười.

Chị vỗ nhẹ lên đầu Trì Tiểu Mãn: "Vậy tại sao ngày mai em lại phải về Bắc Kinh?"

"Em muốn về xem dì A Vân thế nào." Trì Tiểu Mãn giải thích: "Hôm nay dì ấy về rồi, em hơi lo cho dì."

Trần Việt "Ừm" một tiếng, dường như chị chưa từng hỏi Trì Tiểu Mãn tại sao lại luôn lo lắng cho Phương A Vân đến vậy.

Đây cũng là chuyện mà Trì Tiểu Mãn cảm thấy cần phải thú nhận với Trần Việt. Thế nên khi nhắc tới, cô đắn đo vài giây, cuối cùng vẫn quyết định mở lời: "Chị Trần Đồng, mấy ngày nay, chị có từng nghĩ xem dì A Vân là ai không?"

"Chị từng nghi ngờ không biết dì ấy có phải là mẹ em không." Trần Việt nói vậy:

"Nhưng sau đó lại thấy không phải."

"Về sau chị không nghi ngờ nữa sao?" Trì Tiểu Mãn hỏi.

Trần Việt v**t v* mái tóc cô: "Đôi lúc chị cũng tò mò, nhưng mỗi lần như vậy chị lại nghĩ, cứ đợi đến khi em tự nguyện kể cho chị nghe thì sẽ tốt hơn."

Trì Tiểu Mãn gật gù.

Thật ra, ngay từ lúc Trần Việt gặp Phương A Vân, cô đã từng định nói sự thật cho chị biết. Nhưng rồi cô lại thôi. Thứ nhất là vì cô cảm thấy tự nhiên chạy đến kể lể thì rất kỳ cục. Thứ hai là vì bộ phim vẫn chưa đóng máy, cô sợ nếu nói ra giữa chừng sẽ làm ảnh hưởng đến trạng thái làm việc của Trần Việt.

Nhưng hôm nay, chẳng còn lý do gì để che giấu nữa.

Cô nhìn Trần Việt, cố giữ giọng điệu nhẹ nhàng: "Thật ra, dì ấy là mẹ của Lãng Lãng."

Trần Việt im lặng hồi lâu. Dường như chị đã đoán trước được chuyện này, song vẫn cần thời gian để tiếp nhận một sự thật quá đỗi lớn lao.

Thấy Trần Việt không có phản ứng gì lớn.

Trì Tiểu Mãn bèn nói tiếp:

"Em cũng giống như chị, mãi sau này mới biết chuyện. Dì ấy vốn dĩ vẫn luôn ở nhà dì của Lãng Lãng. Sau đó, Lãng Lãng lên Bắc Kinh, cố gắng kiếm tiền để đưa dì ấy vào viện điều dưỡng. Khoảng thời gian đó, Lãng Lãng không trụ nổi nữa, có lẽ cũng vì...vì chị ấy cảm thấy mình không còn đủ tiền để chữa bệnh..."

Ban đầu, giọng Trì Tiểu Mãn còn khá bình tĩnh, nhưng càng về sau, khi nhắc lại Lãng Lãng của những ngày tháng ấy, giọng em càng trở nên nghẹn ngào. Cuối cùng, em đành nhắm nghiền mắt, vùi đầu giấu mình vào lòng Trần Việt.

"Chị Trần Đồng."

Giọng Trì Tiểu Mãn nhỏ xíu: "Hóa ra Lãng Lãng đã luôn phải chịu nhiều cực khổ đến thế."

Trần Việt xoa đầu em rồi lặng thinh. Ở một mức độ nào đó, cô không hoàn toàn là người trong cuộc. Cô đã rời Bắc Kinh từ đầu mùa đông năm ấy, biết bao chuyện xảy ra sau đó đều là nghe Trì Tiểu Mãn kể lại.

Mà bản thân Trì Tiểu Mãn lúc bấy giờ cũng vô cùng đau đớn, nên khi kể lại, em không đi sâu vào chi tiết mà chỉ thông báo với cô vỏn vẹn vài câu... Lãng Lãng hôm nay rất ổn. Lãng Lãng hôm nay chuyển biến xấu lắm. Lãng Lãng đi rồi.

Thế nên mãi về sau, khi quay lại Bắc Kinh tìm gặp Trì Tiểu Mãn, cô vẫn khó có thể cảm nhận một cách chân thực rằng Lãng Lãng đã thật sự ra đi. Thậm chí có một dạo, cô cứ ngỡ Lãng Lãng chỉ đang trốn trong căn phòng nhỏ trên lầu kia như một động vật ngủ đông, chờ đến mùa xuân chị sẽ đẩy cửa sổ ra, uể oải chống cằm gọi các cô... Hai nữ chính của chị ơi, dậy chuẩn bị bấm máy nào.

Nhưng rồi sau đó, khi chứng kiến đám tang vắng vẻ đìu hiu, khi nhìn thấy bức di ảnh đen trắng của Lãng Lãng được treo lên, Trần Việt mới muộn màng nhận ra rằng... Con người ấy đã vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian này.

Người vô cùng quan trọng đối với Trì Tiểu Mãn, không còn nữa.

Người lúc nào cũng gọi cô là "nữ chính của chị", không còn nữa.

Dẫu vậy.

Trần Việt hiểu rất rõ... Mất đi Lãng Lãng, nỗi đau của Trì Tiểu Mãn lớn hơn cô gấp trăm, gấp ngàn lần.

Thậm chí mười năm đã trôi qua, nỗi đau ấy vẫn âm ỉ kéo dài không dứt.

Trì Tiểu Mãn rúc vào lòng cô, mỗi khi nhắc lại chuyện này em vẫn rơi nước mắt, vẫn không ngừng run rẩy.

"Sau này em cứ nghĩ mãi, nếu em là người phải chịu đựng những gì Lãng Lãng đã trải qua, e rằng em chẳng thể nào trụ vững được đến lúc ấy."

"Chị ấy đã cố gắng, cố gắng lắm rồi... Lúc đầu em cứ trách chị ấy, nhưng về sau, em thật sự không đành lòng trách móc thêm một lời nào nữa."

Trần Việt chẳng biết phải làm gì để Trì Tiểu Mãn vơi bớt nỗi buồn. Sống trên đời ba mươi năm, cô hiểu rõ mỗi người đều có một vị trí nhất định trong trái tim ai đó. Một khi vị trí ấy bị bỏ trống, thì sẽ chẳng có ai khác lấp đầy được.

Và cô cũng chẳng ích kỷ đến mức muốn chen chân vào lấp đầy khoảng trống đó.

Cô ôm chặt lấy Trì Tiểu Mãn đang dần run rẩy trong vòng tay mình.

Nghe tiếng Trì Tiểu Mãn bắt đầu nức nở, cô thậm chí còn cảm nhận được vô vàn sự hoang mang và sợ hãi. Cô đành phải dùng sức siết em chặt hơn nữa, tì cằm lên trán và vỗ về lưng em... Cô có rất nhiều điều muốn nói với Trì Tiểu Mãn, nhưng dường như có nói bao nhiêu cũng chẳng đủ.

Bởi vậy sau cùng, cô chỉ khó nhọc cất lời với em:

"Tiểu Mãn, cảm ơn em."

Nghe thấy câu nói này của cô.

Tiếng nức nở của Trì Tiểu Mãn ngừng lại trong thoáng chốc.

Nhưng ngay giây tiếp theo lại bật lên, tấm lưng thậm chí còn run rẩy dữ dội hơn.

Trần Việt gắng sức vỗ về lưng em.

Gắng sức ôm em thật chặt.

Chưa bao giờ cô khát khao được quay lại mười năm trước đến thế. Cô tha thiết hy vọng người phải đối mặt với những chuyện này là mình, còn người chạy trốn khỏi tất cả, rời khỏi Bắc Kinh là Trì Tiểu Mãn.

Cô ước gì thời gian có thể quay ngược lại, để Trì Tiểu Mãn có thể mãi trốn trong vỏ bọc an toàn, không bao giờ phải đối mặt với tất thảy những điều này.

Nhưng bản thân Trì Tiểu Mãn lại mạnh mẽ hơn cả cô.

Em đã phải dùng rất nhiều sức lực để tự mình vượt qua những giông bão ấy. Trì Tiểu Mãn cũng đang cố gắng bình tâm lại trong vòng tay cô, cuối cùng gượng gạo cất lời:

"Cảm ơn em chuyện gì cơ?"

Như thể muốn làm dịu bầu không khí.

Trần Việt vỗ lưng Trì Tiểu Mãn, lùi ra một chút để ngắm nhìn đôi mắt nhòe lệ của em. Một lúc lâu sau, cô hôn lên những giọt nước mắt ấy. Mặn đắng, chát chúa, nhưng lại vô cùng trân quý.

Thế là cô nâng gương mặt Trì Tiểu Mãn lên, chậm rãi nói: "Cảm ơn em vì đã kiên cường vượt qua. Cảm ơn em vì đã gắng gượng đến tận bây giờ. Cảm ơn em vì đã sẵn lòng chia sẻ với chị."

Đôi mắt Trì Tiểu Mãn đỏ hoe.

Em không nhìn Trần Việt nữa.

Mà giấu nhẹm khuôn mặt mình vào vai cô.

Thật lâu sau, dường như đã bình tĩnh hơn đôi chút, em mới nhọc nhằn lên tiếng:

"Nhưng mấy năm nay có dì A Vân ở bên cạnh, em cũng thấy dễ chịu hơn phần nào."

"Vậy thì tốt rồi." Trần Việt đưa tay v**t v* má Trì Tiểu Mãn.

Khi chạm vào những giọt nước mắt đã lạnh ngắt trên da em, cô khựng lại một nhịp, co ngón tay rồi lặp lại lần nữa: "Vậy thì tốt rồi."

Chín tiếng đồng hồ ngắn ngủi ở bên nhau, Trì Tiểu Mãn đã khóc mất nửa tiếng. Vì vậy, sau khi cảm xúc lắng xuống, Trì Tiểu Mãn sụt sịt mũi, lại tiếp tục giải thích với Trần Việt:

"Thế nên sau khi quay phim xong, chắc chắn em phải về thăm dì A Vân. Hai hôm trước em bận quá không để ý được, vốn tưởng dì ấy sẽ nán lại Hồng Kông chơi cùng chị Phương, nhưng không ngờ dì lại về một mình. Dù dì bảo chỉ là tiện đường đi cùng con gái lớn của chị Phương thôi, nhưng em nghĩ chắc dì cũng đang buồn lòng."

Trì Tiểu Mãn ngẩng đầu lên khỏi vòng tay Trần Việt, giọng đặc sệt âm mũi: "Chị Trần Đồng, chị đừng trách em nhé."

Trần Việt dịu dàng lau nước mắt cho em: "Chị không trách em."

"Sao chị lại trách em được chứ?" Cô hỏi Trì Tiểu Mãn như thế.

Trì Tiểu Mãn không biết đây có phải là một lần hoán đổi vị trí ngắn ngủi hay không, nhưng sự dũng cảm của cô đêm nay đã được đón nhận trọn vẹn. Cô cũng bỗng nhiên có niềm tin mãnh liệt rằng... lần này hai người sẽ khác, sẽ cùng nhau bước tiếp đến một tương lai thật dài, thật lâu về sau.

Cô nhìn Trần Việt.

Trần Việt cũng nhìn cô, những ngón tay chị gạt đi giọt lệ một cách rất cẩn trọng, như thể cô là một báu vật vô giá.

"Tiểu Mãn."

Trần Việt gọi tên cô, cũng nói với cô rằng: "Đừng lo lắng."

Giọng điệu cực kỳ nghiêm túc:

"Chị ở bên này sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân, sẽ gọi điện cho em mỗi khi thấy nhớ, và sẽ đến gặp em ngay khi mọi chuyện kết thúc."

Trì Tiểu Mãn chẳng thể thốt thêm lời nào nữa. Cô ôm lấy Trần Việt, ngửi mùi hương vẫn chưa mấy quen thuộc trên người đối phương. Bất ngờ thay, cô không hề thấy bất an, ngược lại cả cơ thể dần buông lỏng. Cảm giác bi thương khi nhắc đến Lãng Lãng cũng từng chút, từng chút tan biến trong cái ôm ấm áp ấy.

Thật lâu sau, cô mới lên tiếng:

"Chị Trần Đồng, em tin chị."

Có lẽ vì mấy ngày nay không được ngủ đủ giấc, cộng thêm chuyện của Lãng Lãng đã vắt kiệt tâm trí Trì Tiểu Mãn.

Ban đầu cô cứ ngỡ tám tiếng rưỡi còn lại, hai người có thể dành trọn để ôm ấp, hôn môi và âu yếm nhìn nhau.

Nhưng trong vòng tay mềm mại và ấm áp của Trần Việt.

Cô cố gắng gượng thức được một lúc, cuối cùng vẫn không trụ nổi, chẳng còn nhớ bản thân đã chìm vào giấc ngủ từ lúc nào.

Cô không hề hay biết, đêm nay Trần Việt gần như thức trắng.

Bởi bản thân Trần Việt vốn đã khó ngủ, đêm nay lại càng trằn trọc hơn.

Thế nên trong suốt tám tiếng đồng hồ còn lại, Trần Việt chỉ lẳng lặng ngắm nhìn gương mặt say ngủ của Trì Tiểu Mãn, thậm chí rất lâu cũng chẳng dời mắt, giống hệt như biết bao đêm hè, đêm đông của ngày xưa cũ.

Cũng bởi vì đã quá lâu rồi cô không có được cơ hội như thế này.

Vậy nên khi Trì Tiểu Mãn thiếp đi trong vô thức, rồi lại chập chờn cố sức muốn tỉnh dậy.

Trần Việt mỉm cười.

Dùng lòng bàn tay che mắt Trì Tiểu Mãn, nói với em rằng:

"Mau ngủ nào, đừng mở mắt."

Từ rất lâu trước đây, Trần Việt đã nhận ra câu nói này cực kỳ hữu hiệu với Trì Tiểu Mãn. Bởi Trì Tiểu Mãn thật sự là một người rất ngoan, dẫu đang trong giấc ngủ cũng sẽ nghe lời theo bản năng.

Chỉ là cô không ngờ đến tận bây giờ nó vẫn còn linh nghiệm.

Bị cô dùng tay che mắt lại, Trì Tiểu Mãn chỉ yếu ớt chớp chớp hàng mi, chẳng bao lâu sau đã lại chìm sâu vào giấc mộng.

Lúc ấy, Trần Việt từ từ buông tay ra, ngắm nhìn khuôn mặt say ngủ của Trì Tiểu Mãn. Cô nắm lấy tay em, cúi người xuống, vô cùng cẩn thận đặt một nụ hôn lên khóe môi em. Trì Tiểu Mãn không hề tỉnh giấc vì nụ hôn này.

Trần Việt mỉm cười, không kiềm được bèn đưa tay khẽ vuốt chóp mũi của Trì Tiểu Mãn.

Cảm thấy ngưa ngứa, Trì Tiểu Mãn bèn chun mũi.

Trần Việt chậm rãi co ngón tay lại.

Cô áp má lên gối, lặng lẽ ngắm nhìn Trì Tiểu Mãn trong ánh sáng mờ ảo, không khỏi nghĩ đến cảnh ngày mai khi tỉnh dậy, chắc chắn em lại nhăn mũi đầy đáng yêu như lúc này, rồi hối hận vì đã lãng phí mất tám tiếng đồng hồ.

Đến lúc đó, Trần Việt hẳn sẽ rất tự nhiên nắm lấy cơ hội mà bảo rằng: "Tiểu Mãn à, thật ra chị đã có được tám tiếng đồng hồ vô giá rồi."

Thế là đêm nay, từ đợi chờ đã chuyển thành mong ngóng, tám tiếng đồng hồ trân quý vẫn còn lại bảy tiếng năm mươi bảy phút. Trần Việt đã cảm thấy vô cùng trọn vẹn và mãn nguyện vì điều đó.

Trước Tiếp