Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Như để phụ họa lời Trần Việt nói.
Chiếc đèn treo trên đầu họ khẽ chớp tắt một nhịp thật chậm.
Như một nhịp thở yếu ớt, lại như một tiếng kêu cứu vọng về từ thế giới thực.
Trì Tiểu Mãn không tài nào diễn tả nổi cảm xúc của mình lúc này.
Cô ước gì Trần Việt đừng tốt như thế.
Thà rằng Trần Việt cứ đối xử tệ với mình một chút cho xong.
Hoặc có lẽ, cô mong bản thân mình tốt đẹp hơn, biến thành một Trì Tiểu Mãn thẳng thắn hơn, nhiệt tình hơn, rộng lượng và cởi mở hơn. Như vậy mới xứng đáng với sự giúp đỡ, ủng hộ và đối đãi kiên nhẫn nhường ấy của chị.
Để khi nhận được lòng tốt, cô sẽ không còn thấy lúng túng, thấp thỏm và lo sợ như lúc này.
Không để bản thân chẳng thể đưa ra một phản hồi tích cực nào.
Cô muốn dành cho Trần Việt một phản ứng mà chị mong đợi, một phản ứng thật sự thuộc về chính Trì Tiểu Mãn.
Ánh đèn lại nhấp nháy thêm lần nữa.
Trì Tiểu Mãn cảm thấy mình dường như đã biến thành một con rối bị ngừng dây cót, tay chân cứng đờ, vẻ mặt đờ đẫn nhìn Trần Việt, nước mắt lại từ khóe mắt rơi xuống.
Dần dần nguội lạnh.
Nhưng cô cũng không nhớ ra là phải lau.
Trần Việt bèn tiến lại gần hơn một chút.
Vẫn như lúc nãy, chị hơi cuộn ngón tay lại, nhẹ nhàng giúp cô gạt đi những giọt lệ còn mới.
Động tác thật dịu dàng.
Tầm mắt Trần Việt cách rất gần cô. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, gương mặt chị trông vô cùng mềm mại.
Ánh mắt chị tựa như một đám mây miên man, bao bọc lấy Trì Tiểu Mãn.
"Tiểu Mãn." Trần Việt gọi tên cô. Thấy hàng mi cô run rẩy, chị cong đốt ngón tay lại:
"Em đừng nghĩ nhiều quá."
Chị vỗ về: "Dù sao thì quay cho tốt bộ phim này cũng là điều mà chị muốn hoàn thành."
Những ngón tay ấm áp và mềm mại của người phụ nữ chạm nhẹ rồi rời đi.
Dây cót của con rối Trì Tiểu Mãn cũng vì thế mà lại bắt đầu quay, dẫu cho động tác vẫn rất chậm.
Cô ngước mắt lên, nhìn chị dưới bóng chiếc nón lưỡi trai: "Em biết, nhưng mà..."
"Nhưng chị sẽ không nói rằng..." Trần Việt ngắt lời cô: "Nếu đổi lại là diễn viên khác trong đoàn, tối nay chị cũng sẽ đặc biệt tìm đến để nói những lời này đâu."
Trì Tiểu Mãn ngẩn người.
"Tiểu Mãn, chị sẽ không nói thế."
Phim trường chìm trong tĩnh lặng. Trần Việt chậm rãi đưa tay đặt lên đầu gối, nghiêng mặt cười với cô: "Bởi vì chị tin rằng, nếu đổi lại là em, em cũng sẽ đối xử với chị bằng sự kiên nhẫn y như vậy."
"Thật sao?" Cô nhìn vào mắt chị, hỏi lại.
Trì Tiểu Mãn bỗng không có cách nào phủ nhận được. Cô chỉ biết bấu chặt ngón tay, ép mình phải xốc lại tinh thần. Cô dụi mắt lần nữa, cảm thấy đầu óc vẫn còn hơi trì trệ, đành gật đầu nói:
"Cảm ơn chị."
Cô không thừa nhận.
Nhưng cũng không phủ nhận.
"Không có chi." Trần Việt cười: "Vậy thì bắt đầu từ ngày mai, hãy tin tưởng chị nhé."
Dưới vành nón, người phụ nữ ấy lần nữa tìm kiếm ánh mắt cô: "Được không em?"
Có lẽ lo rằng cô sẽ vì cơ chế phòng vệ mà lơ đãng, hoặc muốn nhấn mạnh những lời này chỉ dành cho riêng mình cô, vậy nên sau đó Trần Việt lại gọi tên cô thêm một lần nữa:
"Tiểu Mãn."
"...Dạ..." Trì Tiểu Mãn nỗ lực đáp lại: "Dạ..."
Cô phát hiện bản thân gần như chẳng thể thốt ra được lời nào trọn vẹn, cũng không có cách nào ngăn mình quay mặt đi để tránh ánh mắt của Trần Việt. Nhưng cũng nhờ vậy mà cô trông thấy trên một bức tường khác, bóng của cô và chị đang lồng vào nhau, tựa như cả hai lại một lần nữa kề vai sát cánh chiến đấu. Cô sụt sịt mũi, chậm rãi lên tiếng:
"Được, em sẽ làm vậy."
---
Ở một khía cạnh nào đó, với Trì Tiểu Mãn, mỗi lời Trần Việt nói ra đều mang một sức thuyết phục rất riêng.
Cô không chắc nếu đặt mình vào vị trí đó, cô có thể làm tốt được như chị không.
Nhưng Trần Việt đã nói... Nếu là cô, cô cũng sẽ dốc lòng làm như thế.
Điều đó đúng.
Nhưng cũng không hoàn toàn xuất phát từ đoạn tình cảm cũ kia.
Thực tế là, nếu mười năm trước Trần Đồng và Trì Tiểu Mãn không yêu nhau, chỉ đơn giản là cùng trải qua những năm tháng ấy, rồi vì những lựa chọn riêng trên đường đời mà đường ai nấy đi.
Thì mười năm sau.
Trì Tiểu Mãn vẫn sẽ dốc hết sức mình để giúp đỡ Trần Đồng, nếu chị thật sự cần đến sự giúp đỡ của cô.
Cô tin Trần Việt cũng như vậy.
Đối với việc này, cô chưa từng mảy may nghi ngờ.
Đêm hôm đó nhờ có Trần Việt làm bạn, Trì Tiểu Mãn đã tỉ mỉ rà soát lại từng cảnh quay của ngày khai máy, đồng thời bộc bạch hết những suy nghĩ trong lòng mình về các phân đoạn đó trước mặt chị.
Mãi đến khi gần 12 giờ đêm.
Trần Việt mới đề nghị quay về khách sạn.
Trì Tiểu Mãn nhìn đồng hồ.
Lúc này cô mới sực nhận ra mình đã làm phiền chị quá lâu, bèn vội vàng gập máy tính lại.
Nói: "Ngại quá, chị mau về nghỉ ngơi đi."
"Không ngại." Trần Việt đột ngột nói.
Cô chớp mắt: "Dạ?"
Cộng thêm cả những cảnh khóc, hôm nay Trì Tiểu Mãn đã rơi lệ quá nhiều. Lúc này đôi mắt cô sưng húp, mỗi lần chớp mắt đều thấy hơi đau.
"Em không phải ngại." Có lẽ đã nhìn thấy đôi mắt cô, trong mắt Trần Việt ngập tràn ý cười. Chị nói:
"Diễn viên vì muốn đóng cho tốt mà tìm bạn diễn để thảo luận, đây vốn dĩ là chuyện không cần phải ngại."
Nói vậy cũng không sai. Trì Tiểu Mãn mím môi, nói: "Dạ."
"Nhưng giờ thì phải về nghỉ thật rồi." Trần Việt bảo.
"Dạ." Trì Tiểu Mãn gật đầu.
"Em về cùng chị đi." Trần Việt nói.
Trì Tiểu Mãn ngây người chớp chớp mắt.
Trần Việt nhìn sâu vào mắt cô, quan sát thật kỹ: "Cứ tiếp tục thế này thì ngày mai mắt em sẽ khó chịu lắm đấy."
"Em..." Trì Tiểu Mãn vẫn còn chút lưỡng lự. Thú thật, cô cảm thấy giờ có về cũng chẳng ngủ được ngay, thà cứ ở lại phim trường để làm quen với không gian, đắm mình vào cuộc đời của Tiểu Ngư, biết đâu ngày mai quay sẽ dễ nhập vai hơn.
Nhưng Trần Việt lại nói: "Cũng sẽ ảnh hưởng đến việc quay phim."
Trì Tiểu Mãn lập tức thỏa hiệp: "Thôi được rồi."
Chị bật cười, có lẽ vì thấy cô đổi ý hơi nhanh.
Trì Tiểu Mãn cũng có chút ngượng ngùng, bèn khẽ mím môi.
Thế nhưng, cô cũng không muốn làm ảnh hưởng đến thời gian nghỉ ngơi của chị.
Cô xách chiếc túi canvas cỡ lớn lên, thu dọn đống đồ lặt vặt mình mang theo... Khăn giấy ướt, sổ ghi chép, kịch bản, bút dạ quang, máy tính...
Tống tất cả vào túi.
Trần Việt đứng bên cạnh quan sát, như chợt nhớ ra: "Em không mang theo trợ lý vào đoàn à?"
Động tác của Trì Tiểu Mãn rõ ràng khựng lại vài giây.
Cô cất từng cây bút dạ quang vào trong hộp bút.
"Sức khỏe của dì ấy không được tốt, em sợ dì ấy đi theo đoàn sẽ xảy ra chuyện, nên em định đợi vài ngày nữa mới đón dì ấy tới xem thử."
Cách giải thích này dành cho một trợ lý thì đúng là hơi lạ, nhưng Trần Việt cũng không hỏi thêm, chỉ gật đầu.
Trì Tiểu Mãn bổ sung: "Vả lại trong đoàn em cũng bận túi bụi, cũng không thích người khác chăm sóc em lắm."
"Ừ." Trần Việt đáp.
Trì Tiểu Mãn cũng không nói gì thêm.
Cô vội vã thu dọn túi canvas, nhét tất cả đồ đạc vào bên trong. Chiếc túi canvas vốn đã rất to, nay được cô ôm vào lòng, trông còn đồ sộ hơn cả nửa thân trên của cô... Tựa như một chú thỏ đang nỗ lực cõng trên lưng một ngọn núi nhỏ.
"Đi thôi chị." Trì Tiểu Mãn ôm khư khư chiếc túi canvas căng phồng, cố gắng ngẩng cao đầu nói với Trần Việt: "Chúng ta về nhanh thôi."
Thế là chị lại đột nhiên bật cười.
Trì Tiểu Mãn chớp mắt.
Nhưng Trần Việt không giải thích gì.
Chị mở cửa ga-ra, đợi Trì Tiểu Mãn ôm túi bước ra ngoài rồi mới kéo cửa xuống, khóa kỹ.
Lúc quay người.
Trần Việt lại thấy...
Trì Tiểu Mãn đang ôm cái túi lù lù đứng chờ mình dưới ánh đèn, đôi mắt thì đỏ hoe và sưng húp.
Trần Việt mỉm cười tiến tới.
"Trần Việt." Trì Tiểu Mãn lấy hết can đảm hỏi: "Sao chị cứ cười em mãi thế?"
"Không có gì đâu." Chị vẫn trả lời như vậy.
Im lặng một lát.
Có lẽ thấy cô vẫn thắc mắc, chị mới kiên nhẫn giải thích: "Chỉ là chị thấy, em khác hẳn với hình ảnh đại minh tinh mà chị từng hình dung."
"Ý chị là sao?" Hôm nay cô đã tiêu tốn quá nhiều năng lượng, đầu óc có phần phản ứng chậm.
Cô vừa đi vừa ôm chiếc túi canvas này, trông có vẻ hơi vất vả.
Dường như Trần Việt muốn tiến lại giúp cô, nhưng vì cả chiếc túi đều được cô ôm trọn trong lòng nên chị chẳng biết phải đón lấy từ đâu, vẻ mặt trông cũng có chút khó xử.
Trì Tiểu Mãn chủ động giải thích: "Không sao đâu chị, bình thường em vẫn ôm thế này mà, chút đồ này em quen rồi nên không thấy nặng đâu."
"Được." Trần Việt nói, nghiêng mặt nhìn cô: "Chị cứ tưởng bên cạnh em lúc nào cũng có rất nhiều người chăm sóc chứ?"
"Đúng là dì A Vân chăm sóc em rất chu đáo." Trì Tiểu Mãn kể: "Lần nào em về dì cũng nấu bao nhiêu món ngon, ngay cả chuyện sinh hoạt thường ngày ở Bắc Kinh, nếu có vấn đề gì em cũng đều nhờ dì xử lý giúp."
Nói đến đây, cô giải thích thêm với chị: "Dì A Vân chính là trợ lý của em, bình thường em vẫn gọi như thế."
Trần Việt gật đầu.
"Với lại em cũng không thích có quá nhiều người vây quanh mình." Trì Tiểu Mãn nói.
"Sao lại không thích?"
"Đi đâu cũng kéo theo một đoàn người, chuyện rất nhỏ cũng bắt bao nhiêu người phải bận rộn theo..." Trì Tiểu Mãn lắc đầu: "Em không thích cảm giác đó."
"Ừ, như vậy cũng tốt." Trần Việt nói. Im lặng đi một lát, chị bèn nhắc: "Trước đây khi ở bên Hồng Kông, chị có nghe kể một chuyện. Có nhân viên bên cạnh một nghệ sĩ nọ lén lấy đồ dùng cá nhân của cô ấy mang đi bán."
Giọng điệu chị rất khéo léo, chỉ nói tới đó là dừng.
Đại khái hiểu được ý của Trần Việt, Trì Tiểu Mãn lắc đầu: "Em chưa gặp chuyện đó bao giờ, trước dì A Vân, em cũng chỉ có một người trợ lý thôi. Cô ấy cũng rất tốt, sau này cô ấy thi đậu nghiên cứu sinh nên ra nước ngoài du học rồi."
"Ngày cô ấy ra nước ngoài, em còn đi tiễn với tặng cô ấy một bó hoa nữa." Cô bổ sung.
Thật ra chính cô cũng không rõ tại sao mình lại kể thêm.
Có lẽ là vì cô hy vọng Trần Việt đừng nghĩ cô không thể hòa hợp với bất cứ ai, cũng nuôi một khao khát thơ ngây rằng thông qua việc "tặng hoa cho người đã gắn bó bên mình bấy lâu nay", chị sẽ cảm thấy cô vẫn đang sống lạc quan.
"Xem ra cô ấy cũng đối xử với em rất tốt."
Đoạn đường về khách sạn không quá dài. Đêm đã về khuya, đèn đường chầm chậm chớp tắt, giọng nói của Trần Việt cũng bị gió cuốn đi, trở nên nhẹ bẫng.
"Dạ, cô ấy tốt lắm." Trì Tiểu Mãn cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn vì cuối cùng cũng có thể cùng Trần Việt trò chuyện về những điều tốt đẹp: "Đó là một cô gái rất hay khóc, nhưng cũng cực kỳ đáng yêu."
"Cực kỳ đáng yêu sao?" Trần Việt đột ngột hỏi.
Cảm nhận được bước chân của chị chậm lại, Trì Tiểu Mãn thấy hơi khó hiểu nhưng cũng cố gắng phối hợp, ôm chiếc túi canvas chậm rãi bước đi: "Khá là đáng yêu."
Trần Việt không nói gì nữa.
Trì Tiểu Mãn cứ thế đi chầm chậm một lúc.
Trần Việt lại lên tiếng hỏi: "Nhỏ tuổi hơn em à?"
"Cũng coi là cùng lứa." Trì Tiểu Mãn nói: "Nhưng dạo đó cô ấy đang hẹn hò, nên thật ra em cũng thấy khá có lỗi với cô ấy, cứ để cô ấy phải cùng mình chạy theo đoàn phim suốt."
Trần Việt im lặng một lát rồi gật đầu bảo "Được", không hỏi thêm gì nữa.
Hai người chậm rãi bước đi, cái bóng xiêu vẹo dưới ánh đèn đường.
Đi được một lúc.
Trì Tiểu Mãn cảm thấy mình cần phải nói rõ với chị, bèn lên tiếng:
"Thật ra quản lý của em không xấu như vậy đâu, cô ấy rất thận trọng trong việc dùng người, chưa từng để những người không tốt ở bên cạnh em."
"Vậy thì tốt rồi." Trần Việt đáp.
Trì Tiểu Mãn "Ừ" một tiếng, không nói tiếp.
Đêm thu, hai người chầm chậm bước về phía khách sạn, không trò chuyện gì thêm nữa.
Chỉ là khi vào thang máy...
Trì Tiểu Mãn ôm túi canvas nên hơi vướng víu, tầm nhìn cũng bị che khuất, cái túi vô tình va vào cửa thang máy một cái.
Mấy món đồ đựng ở ngăn bên sườn túi rơi ra.
Một tiếng "Cạch" vang lên.
Món đồ đó lăn tới góc khuất mà Trì Tiểu Mãn không nhìn thấy được.
Cô ngơ ngác ôm túi xoay một vòng.
"Em đừng di chuyển, để chị nhặt cho." Trần Việt nói.
"Dạ." Trì Tiểu Mãn đứng yên không nhúc nhích.
Trần Việt giúp cô nhặt món đồ dưới đất lên, nhưng rất lâu sau đó vẫn không thấy chị có động tác tiếp theo.
"Trần Việt?" Trì Tiểu Mãn thấy lạ.
"Ừ." Trần Việt lên tiếng, giọng điệu vẫn bình thường.
Chị giúp cô nhét món đồ vừa nhặt được vào lại ngăn bên sườn túi.
Sau một khoảng lặng dài.
Chị đột nhiên hỏi: "Trì Tiểu Mãn, em đang uống thuốc gì vậy?"
Trì Tiểu Mãn sững người, ngón tay giấu sau túi vô thức co lại.
Có lẽ nhận ra mình quá đường đột, Trần Việt im lặng một lúc mới tiếp tục: "Chị thấy tên thuốc trên lọ rất dài, có vẻ không phải là loại thuốc thông dụng."
Trì Tiểu Mãn rơi vào trầm mặc.
Có lẽ cân nhắc đến cảm xúc của cô, chị dịu giọng hơn: "Nếu em không muốn nói cũng không sao đâu."
"Thật ra cũng không có gì."
Tốc độ đi lên của thang máy dường như chậm hơn thường lệ. Trì Tiểu Mãn nhẹ giọng nói:
"Chỉ là mấy loại thuốc an thần thôi."
Trần Việt không nói gì, cũng không truy hỏi lý do vì sao cô phải dùng đến thuốc an thần.
Trong thang máy đêm muộn chỉ có hai người bọn họ.
Trì Tiểu Mãn rũ mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc túi canvas lỉnh kỉnh đồ đạc. Cô vân vê ngón tay, chầm chậm nói:
"Đôi khi đối diện với ống kính em có hơi lo âu, những lúc ở đoàn phim mà tâm trạng không bình tĩnh lại được, em sẽ uống một ít."
"Như vậy em mới thấy khá hơn."
"Thuốc này là bác sĩ kê đơn, em không uống lung tung đâu."
Trì Tiểu Mãn ôm chặt chiếc túi canvas.
Cô đứng lặng lẽ trong góc thang máy, dùng chất giọng vô cùng ngoan ngoãn bổ sung thêm với Trần Việt:
"Em không lạm dụng nó, cũng không uống nhiều. Lúc nãy nó rơi ra, em mới sực nhớ là trong túi mình vẫn còn thuốc."
Nói đến đây.
Trì Tiểu Mãn thấy hối hận vì đã không cất thuốc đi sớm hơn, dẫn đến việc giờ bị Trần Việt bắt gặp. Thấy chị vẫn chưa lên tiếng, cô lại thấy bối rối, đành phải nói rõ hơn:
"Trần Việt, em không có bệnh."
---
Thang máy đi lên tầng mười bảy, nhưng từ tầng chín đến tầng mười lăm, Trần Việt luôn giữ im lặng.
Mãi đến tầng mười sáu, rốt cuộc chị cũng mở lời: "Chị không hề nghĩ là em có bệnh."
"Chị chỉ cảm thấy..."
Hiếm khi thấy Trần Việt rơi vào trạng thái không tìm được từ ngữ để diễn đạt. Chị rất ít khi gặp tình huống này, vì chị vốn tự tin mình là người có kỹ năng giao tiếp tốt, luôn biết cách bày tỏ suy nghĩ trong lòng.
Nhưng ngày hôm nay.
Trần Việt phát hiện vốn từ của mình lại trở nên nghèo nàn đến vậy.
"Em giỏi lắm."
"Đinh..." Thang máy đã đến nơi.
Trì Tiểu Mãn ngơ ngác chớp mắt. Cô không hiểu vì sao khi bí mật không mấy tốt đẹp của mình bị phát hiện, Trần Việt lại khen cô giỏi.
"Trần Việt." Cô định nhắc chị là thang máy đến rồi.
Nhưng dường như chị vẫn chưa nói hết câu.
Thế là chính Trì Tiểu Mãn lại trở nên luống cuống, lời định nói cũng nghẹn lại nơi đầu môi.
Trong thang máy, Trần Việt rũ mắt.
Hiếm khi thấy chị nói mà không nhìn vào mắt cô, trái lại chị như đang thẫn thờ rất lâu, ánh mắt dán chặt vào bóng hình cô phản chiếu trên sàn, chậm rãi thốt ra từng chữ:
"Có thể kiên trì đến tận bây giờ, em giỏi lắm."
Có lẽ do cửa thang máy cứ đóng lại rồi mở ra liên tục tạo nên ảo giác, dường như Trần Việt đang rất khó khăn để thốt thành lời:
"Đến bây giờ mà vẫn kiên trì muốn quay Neon, cũng giỏi lắm."
"Vì lời khuyên của chị mà đồng ý, sau đó lại cho chị thấy một đoạn diễn thử xuất sắc đến thế. Thậm chí từ lúc nhận lời đến giờ, dù gặp bao nhiêu khó khăn, em cũng chưa từng lộ ra vẻ chùn bước hay hối hận nào..."
Thang máy lại đóng, không gian một lần nữa trở nên khép kín. Cuối cùng chị cũng ngẩng lên nhìn Trì Tiểu Mãn, cũng khẽ khàng nói với cô rằng:
"Tất cả những điều đó, đều giỏi lắm."
---
Trì Tiểu Mãn chưa bao giờ ngờ rằng...
Bản thân vẫn còn có thể nhận được một lời khen "Giỏi lắm" từ Trần Việt.
Cô vừa thấy mơ hồ.
Vừa thấy bất an.
Nhưng hơn hết là nhẹ nhõm.
Bởi vì kể từ khi gặp lại chị.
Bao nhiêu ngày qua, vẻ "trưởng thành" và "tốt đẹp hơn" mà cô hằng muốn bày tỏ trước mặt chị, cuối cùng cũng trở thành hiện thực.
Nhưng cô cũng chẳng ngờ, nó lại đến theo cách giản đơn như thế.
Nhưng vì không muốn bầu không khí thêm phần nặng trĩu, nên ngay sau đó cô nhìn Trần Việt, đôi mắt đỏ hoe khẽ cong lại thành nụ cười, còn cố gắng trêu một câu gì đó cho không khí nhẹ nhàng hơn.
"Cô Trần Việt, sao chị lại khéo khen người khác như vậy?"
Nhưng cũng chính vì ánh mắt luôn bao dung của chị mà sống mũi cô cay xè, giọng nói cũng đặc nghẹt tiếng mũi:
"Biết thế này em đã đưa thuốc cho chị xem sớm rồi."
"Còn nữa không?" Trần Việt hỏi.
Điều kỳ lạ là, suốt ngần ấy thời gian chẳng có ai nhấn thang máy để đi xuống cùng họ. Giống như có người đã bấm nút tạm dừng, tạo ra một không gian đối thoại riêng biệt dành cho hai người.
"Dạ không." Trì Tiểu Mãn lắc đầu, cũng nhấn mạnh với Trần Việt: "Chị đừng nghĩ nhiều nhé."
"Thật ra thời buổi này người bị lo âu một chút cũng nhiều lắm, không phải chuyện gì to tát đâu." Cô nói.
Tuy nhiên, cô cũng hiểu rằng cảm xúc của mình không thể đánh đồng với bất kỳ ai, càng không muốn coi nhẹ tâm trạng lo âu của những người khác ngoài bản thân.
Nên Trì Tiểu Mãn bổ sung thêm: "Ý em là, bác sĩ cũng bảo tình trạng của em chỉ là lo âu nhẹ, không đáng ngại."
Sợ chị không tin, cô đành lôi cả bác sĩ ra làm chứng: "Cô ấy cũng bảo em đừng lo quá."
Trần Việt nhìn cô hồi lâu rồi gật đầu, nói: "Được rồi."
Trì Tiểu Mãn thở phào một hơi: "Vậy chúng ta mau ra ngoài thôi chị."
"Thang máy đã ở đây đợi mình lâu quá rồi."
Lúc nói câu này, giọng của Trì Tiểu Mãn hơi nghẹn lại, điệu bộ hệt như trước đây khi em từng nói... Tín hiệu đã vì chúng ta chạy từ Bắc Kinh đến Hồng Kông mà.
Dường như em vẫn đáng yêu và kiên cường như thế, chỉ là cách thể hiện và thời điểm có đôi chút khác biệt.
Có lẽ đêm nay đã có thật nhiều nước mắt, bất an và lo âu. Nhưng nó cũng cho Trần Việt cơ hội được xích lại gần hơn, hiểu thêm về Trì Tiểu Mãn.
Trần Việt cảm thấy may mắn.
May mắn vì người có được cơ hội quý giá và duy nhất này chính là mình.
Sau khi tới cửa phòng.
Dường như Trì Tiểu Mãn rất cảm kích sự kiên nhẫn của cô đêm nay. Trước khi mở cửa, em đặc biệt dừng lại, nói:
"Trần Việt, hôm nay cảm ơn chị."
Trần Việt biết Trì Tiểu Mãn thật lòng thật dạ, dù cô không muốn em khách sáo với mình như thế. Cô chỉ hy vọng em dùng một bó hoa, một cái ôm để thay cho lời cảm ơn, giống như cách em đối xử với người trợ lý đi du học kia vậy.
Dẫu vậy, cô vẫn muốn đón nhận mọi cảm xúc chân thành của em:
"Ừ, không có chi đâu."
Quả đúng như cô dự đoán, gương mặt Trì Tiểu Mãn nhẹ nhõm hơn hẳn sau câu nói đó. Thế là Trần Việt không kiềm được nghĩ... Có lẽ chỉ cần nói thêm một trăm lần, một nghìn lần câu "Không có chi", Trì Tiểu Mãn sẽ hoàn toàn đặt lòng tin nơi cô.
"Vậy chị ngủ sớm đi nhé." Trì Tiểu Mãn nói: "Chúc chị ngủ ngon."
Trần Việt cười dịu dàng: "Được, em cũng vậy."
Nhưng chị không rời đi ngay.
Trì Tiểu Mãn nghĩ, chắc Trần Việt vẫn còn lo cho cô sau vụ bị chụp trộm, nên muốn nhìn cô vào phòng trước. Cô mím môi, dùng thẻ từ mở cửa.
Khi sắp bước vào.
Trần Việt gọi cô: "Tiểu Mãn."
"Dạ?" Trì Tiểu Mãn quay đầu lại.
Ánh đèn hành lang có màu vàng ấm, khiến gương mặt Trần Việt trông cũng thật dịu dàng. Chị nhìn cô một lúc rồi tiến lại gần một bước: "Về phòng rồi thì đừng nghĩ ngợi gì nữa."
"Rửa mắt cho sạch, đắp một miếng mặt nạ hơi nước, đừng xem kịch bản, cũng đừng nghĩ về Tiểu Ngư hay Lưu Thụ nữa. Em hãy để bản thân thả lỏng, hoặc thẫn thờ một lát cũng được."
Nghe thì giống như mệnh lệnh, nhưng giọng điệu lại không phải thế, nó mang một ma lực khiến người ta muốn phục tùng.
Cuối cùng, Trần Việt ôn tồn lặp lại một lần nữa:
"Ngủ một giấc thật ngon nhé."
Lời nói ấy khiến người ta không thể nào chối từ.
Cũng có thể là không muốn lãng phí thêm thời gian, sau câu nói đó Trần Việt không nói gì thêm, cũng không nhất quyết phải đợi bằng được câu trả lời của cô.
Chị đứng dưới ánh đèn mờ ảo, mỉm cười.
Rồi rời khỏi cửa phòng cô.
Đến khi Trì Tiểu Mãn sực tỉnh, chạy ra xem thì mới phát hiện cửa phòng Trần Việt đã đóng. Thế là cô cũng đóng cửa phòng mình lại, đi vào trong, ngồi bệt ở cửa, thẫn thờ ôm lấy cái túi canvas.
Vốn dĩ định xem lại kịch bản.
Nhưng cuối cùng cô lại thôi.
Cô ngồi đó một lát.
Rồi ngoan ngoãn đặt túi canvas xuống.
Đi tắm rửa.
Vệ sinh cá nhân.
Cũng rửa sạch đôi mắt.
Nằm trên giường, cô đắp mặt nạ hơi nước, mười lăm phút sau thì gỡ ra, hai tay đặt lên bụng một cách nề nếp và ngoan ngoãn.
Trì Tiểu Mãn đã có một giấc ngủ hoàn toàn thả lỏng.
Không nhớ là có mơ thấy gì không.
Nhưng cô nhớ lúc sắp chìm vào giấc ngủ, cô đã nghĩ tới một chuyện vu vơ...
Nếu cô là một con rối, vậy thì Trần Việt chính là người thợ sửa rối cực kỳ kiên nhẫn.
Có lẽ mỗi con rối đều có tuổi thọ nhất định, cứ cách một thời gian là cần được dừng lại. Nhưng vào một năm nọ, vì muốn thực hiện ước mơ mà con rối Trì Tiểu Mãn đã liều lĩnh thay bộ dây cót vĩnh cửu, tự đặt mình dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ.
Từ những niềm vui sướng, hân hoan ban đầu, dần dần trở nên tê liệt và trống rỗng.
Cô không muốn như vậy, cũng không muốn làm những ánh mắt đang dõi theo mình phải thất vọng. Thế là cô đành phải nỗ lực diễn vai vui vẻ, hân hoan, nhưng cũng vẫn bướng bỉnh không hối hận vì điều đó, cứ mãi xoay tròn trong một vòng lặp không biết mệt mỏi.
Cho đến một ngày.
Thợ sửa rối Trần Việt bước đến, bảo cô không được làm thế nữa, rồi dịu dàng thổi một hơi l*n đ*nh đầu cô.
Thế là phép màu giáng xuống.
Dây cót tuần hoàn có được một khắc nghỉ ngơi.
Có lẽ thời gian không quá dài.
Nhưng nó thật sự đã giúp cô có được một giấc ngủ ngon sau bao ngày xa cách.
---
Tuy nhiên, có lẽ thực tế vẫn có khoảng cách với câu chuyện cổ tích trong tâm trí cô.
Sau đêm khai máy, Trì Tiểu Mãn không đột nhiên thông suốt một cách thần kỳ chỉ trong một đêm.
Nhưng kể từ ngày đó.
Cô quyết định tin vào lời của Trần Việt.
Mỗi khi đứng trước ống kính, cô đều cố gắng coi đối phương là điểm tựa của mình trong thế giới Neon, dồn hết trọng lượng sự tồn tại của mình vào Lưu Thụ.
Dù không thể lập tức biến thành Tiểu Ngư như làm phép thuật, nhưng cô đang tiến bộ dần dần, lần sau lại thể hiện tốt hơn lần trước.
Đến ngày thứ bảy của cảnh quay quan trọng này.
Sau ba đêm liên tục thức trắng.
Quay xong phân đoạn đầu tiên của đêm nay, cả phim trường ai nấy đều ngáp ngắn ngáp dài, quầng thâm mắt sâu hoắm.
Lúc đó Trì Tiểu Mãn vẫn chưa thoát vai hoàn toàn, giọt lệ vẫn còn chực trào nơi khóe mi, đôi mắt đỏ hoe của cô nhìn chằm chằm vào monitor để xem lại đoạn phim vừa quay.
Mấy ngày qua Thẩm Bảo Chi cũng phải thức khuya dậy sớm cùng mọi người, lúc này cô ấy đang đứng cạnh vị phó đạo diễn chịu trách nhiệm kiểm soát phân đoạn của Trì Tiểu Mãn. Hai người đứng sát bên cô, nín thở, căng thẳng ghé đầu vào theo dõi.
Mà có lẽ chẳng phải chỉ có ba người họ.
Còn có thợ quay phim phụ trách góc máy này, thợ ánh sáng, vài nhân viên hậu cần đạo cụ, rồi cả Tiểu Kỳ, trợ lý của Trần Việt... Tổng cộng bảy tám người vây thành một vòng phía sau, ai nấy đều cố rướn cổ lên để nhìn cho rõ.
Riêng Trần Việt thì không bước tới, chị dường như không thích xem lại monitor ngay sau khi vừa diễn xong.
Trên monitor sáng rực giữa phim trường.
Đoạn phim đi đến hồi kết...
Ánh đèn mờ ảo, đêm hè oi bức, Tiểu Ngư vươn tay ôm lấy Lưu Thụ từ phía sau.
Cô cố gắng áp mặt vào tóc Lưu Thụ, cũng nói:
"Lưu Thụ, chị đừng đi có được không?"
Những giọt lệ trong vắt nơi khóe mi đỏ hoe của Tiểu Ngư rơi xuống.
Tựa như giọt mưa rơi xuống từ tầng mây.
Nó rơi lên cằm của Lưu Thụ, tí tách, tí tách, rồi dần hòa quyện vào một vệt nước mắt khác.
Tựa như hai dòng sông nhỏ cuối cùng cũng tìm về với nhau.
"Cắt..."
Phân đoạn trong phim kết thúc.
Nhưng có lẽ do thợ quay phim phản ứng hơi chậm nên cảnh quay trên màn hình vẫn chưa dừng lại ngay.
Khung hình trở nên ồn ào.
Vẫn là chiếc giường đơn chật hẹp, mảng tường cũ kỹ, ánh đèn đường ngoài cửa sổ.
Trong tiếng huyên náo, Trì Tiểu Mãn ngơ ngác ngồi dậy, quệt nước mắt.
Trần Việt cũng ngồi dậy, chị rũ mắt, trên cằm vẫn còn những giọt nước mắt chưa lau hết, trông như đang phát sáng dưới ánh đèn.
Cả hai đều chưa thoát khỏi cảm xúc, tóc tai cũng có chút rối bời, chẳng ai đối diện với ai. Bởi vì chỉ cần chạm mắt nhau, nước mắt sẽ lại rơi nhiều hơn.
"Tiểu Mãn! Cô Trần!"...Giọng của Thẩm Bảo Chi vang lên từ ngoài khung hình.
Thế là hai người trong khung hình.
Cùng lúc ngoảnh lại nhìn về phía ống kính...
Chắc hẳn họ cũng nhìn thấy Thẩm Bảo Chi đang lau nước mắt ở bên ngoài.
Nên cả hai đều đỏ hoe mắt, mỉm cười với ống kính.
"Nụ cười này tôi phải giữ lại." Thẩm Bảo Chi sụt sịt nói: "Để làm hậu trường."
"Được thôi." Thấy mắt cô ấy cũng đỏ bừng, Trì Tiểu Mãn bèn đưa khăn giấy: "Bảo Chi, cô đừng khóc nữa."
"Tôi cũng đâu có ngờ." Thẩm Bảo Chi buột miệng nói tiếng Quảng Đông. Cô ấy nhận lấy tờ khăn giấy, lau khóe mắt, rồi bĩu môi với vẻ không tự nhiên, nói: "Sau này cứ nhìn thấy nụ cười của hai người là tôi lại thấy buồn."
Trì Tiểu Mãn bật cười: "Vậy cảnh hôm nay thế nào?"
"Thật ra tôi thấy cảnh hôm qua là ổn rồi." Thẩm Bảo Chi nói: "Nhưng cô cứ nhất quyết muốn quay thêm một cảnh dự phòng, thì đành nghe theo đạo diễn vậy."
"Thế còn hôm nay?" Trì Tiểu Mãn hỏi.
Thẩm Bảo Chi và phó đạo diễn nhìn nhau.
Thẩm Bảo Chi dè dặt: "Vẫn nghe theo đạo diễn."
Nhưng phó đạo diễn lập tức tiếp lời: "Thật ra đã rất tốt rồi."
"Với lại, nếu cô còn khóc thêm mấy ngày nữa, mắt chắc hỏng mất." Thẩm Bảo Chi thừa thắng xông lên.
"Vậy..."
Trì Tiểu Mãn hơi do dự, theo bản năng quay đầu lại thì thấy mấy hàng người đang nhìn mình chằm chằm, mắt ai nấy cũng đỏ hoe. Chẳng hiểu sao đoàn phim này của cô ai cũng nhạy cảm thế không biết.
Rồi cô nhìn thấy Trần Việt.
Giữa bao nhiêu ánh mắt đang dõi theo Trì Tiểu Mãn.
Duy chỉ có Trần Việt là không nhìn cô.
Người phụ nữ ngồi bên mép giường, vẫn mặc bộ đồ diễn của Lưu Thụ, bóng lưng trông thật gầy gò, sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt.
Chị không chỉnh lại mái tóc rối bời vì nằm gối, mà chỉ cúi đầu, chậm rãi lau đi vệt nước mắt trên cằm. Có lẽ đó là cách chị xử lý cảm xúc còn sót lại.
Trì Tiểu Mãn thấy thắc mắc, cũng thấy thấp thỏm không hiểu sao lúc này Trần Việt lại không nhìn mình.
Nhưng vì ngoài Trần Việt ra, đã có rất nhiều người đang đợi cô quyết định, nên cô suy nghĩ một lát rồi hạ quyết tâm:
"Vậy thì chốt bản này nhé."
Dứt lời.
Cả phim trường hò reo, ồn ào náo nhiệt.
Hệt như ngày lễ khai máy.
Trì Tiểu Mãn còn chưa kịp phản ứng, khóe mắt vẫn còn vương giọt lệ chưa kịp khô.
Cô ngơ ngác nhìn vẻ mặt hân hoan của mọi người, ngẩn người một lát rồi cũng không nhịn được mà bật cười theo.
Còn Thẩm Bảo Chi không biết đã chạy đi từ lúc nào. Tiếp đó, cô ấy đột nhiên lẳng lặng cầm ống pháo giấy vốn luôn đặt ở trong góc tới.
Trì Tiểu Mãn còn chưa kịp nói gì.
Thẩm Bảo Chi đã đứng trước clapperboard, giơ ống pháo lên, bất thình lình "Đoàng" một tiếng.
Những dải giấy màu rơi lả tả, được ánh đèn trên đỉnh đầu chiếu rọi trông như thể đang phát sáng. Mọi người đều bị giật mình, cũng theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn.
Bóng người chập chờn, ánh sáng loang loáng.
Trì Tiểu Mãn nhìn về phía Trần Việt.
Trần Việt cũng nhìn cô.
Ngăn cách bởi những dải giấy màu đang rơi và những bóng vai lay động.
Ánh mắt họ va vào nhau tựa như hai dòng đại dương hòa quyện.
Cả hai đều im lặng, không chút phòng bị.
Trần Việt cười với cô.
Trì Tiểu Mãn cũng cười rạng rỡ.
Giữa đôi mắt của họ là ánh đèn vàng lung linh lay động, là những dải giấy màu vẫn đang không ngừng rơi xuống, là tấm clapperboard vừa được hạ xuống tạm thời.
Mỗi một chữ trên tấm clapperboard dường như đều được ánh sáng phản chiếu từ những dải giấy màu chiếu rọi, ánh lên sắc vàng rực rỡ...
Neon, Scene 1, Act 1.
Diễn viên chính: Trần Việt, Trì Tiểu Mãn.
Biên kịch: Lãng Lãng.
Quầng sáng loang ra giữa tầm mắt họ, tựa như những vệt neon lay động, biến thành những mảng màu mờ ảo, nhòe đi gương mặt của hai người.
Đám đông náo nhiệt, ai nấy đều hân hoan vì cảnh quay đầu tiên đã thuận lợi vượt qua. Trì Tiểu Mãn đột nhiên muốn bước tới hỏi Trần Việt xem chị thấy có ổn không, có thấy quyết định của cô quá hời hợt không.
Nhưng mới chỉ bước được một bước.
Gương mặt của Thẩm Bảo Chi đã đột ngột chắn trước mặt, che khuất tầm nhìn hướng về phía Trần Việt.
"Tiểu Mãn, cô giỏi lắm!" Thẩm Bảo Chi giơ ngón tay cái với cô, rồi nhiệt tình giơ tay lên...
Như muốn đập tay với cô.
Trì Tiểu Mãn theo bản năng nhìn về phía Trần Việt trước, nhưng tầm mắt bị thu hẹp nên cô chỉ thấy được phần cằm hơi cúi xuống của chị. Cô đành thu hồi ánh mắt, đập tay với Thẩm Bảo Chi, đôi mắt cong lại: "Cô đừng chỉ khen mỗi mình tôi thôi."
"Cũng đúng."
Thẩm Bảo Chi quay đầu nhìn Trần Việt, rồi cũng hào hứng nói:
"Cô Trần, chị giỏi lắm!"
Cô ấy chạy lại gần, hào phóng giơ tay ra. Trần Việt cũng mỉm cười, đập tay với cô ấy một cái.
Nhờ vậy, Trì Tiểu Mãn mới có cơ hội đi theo sau Thẩm Bảo Chi. Cô bước tới, câu nệ chắp hai tay ra sau lưng.
Cả phim trường tràn ngập sự phấn khích và ồn ào.
Dường như lúc này, chẳng ai có thể bình tâm để quay cảnh tiếp theo được nữa.
Trì Tiểu Mãn cũng không phải kiểu đạo diễn sẽ ép mọi người tiếp tục làm việc vào lúc này.
Cô im lặng chắp tay sau lưng, không nghe rõ cuộc trò chuyện giữa Trần Việt và Thẩm Bảo Chi.
Mãi đến khi Thẩm Bảo Chi và Trần Việt cùng nhìn về phía mình.
Cô mới ngơ ngác chun mũi: "Sao vậy ạ?"
"Tiểu Mãn, trên mũi cô có dính giấy màu kìa." Thẩm Bảo Chi cười không dứt.
"Đâu cơ?"
Không ngờ lại mất hình tượng trước mặt Trần Việt như thế.
Trì Tiểu Mãn luống cuống định gỡ xuống, nhưng khi ngẩng đầu lên lại thấy có giấy màu trên tóc quẹt qua khóe mắt, cảm giác hơi lành lạnh khiến cô càng thêm bối rối.
Nhưng cô chưa kịp gỡ được mấy cái.
Trần Việt đã lách qua Thẩm Bảo Chi, chẳng biết bước đến trước mặt cô từ lúc nào. Chị mang theo hương thơm nhàn nhạt ấy bao bọc lấy cô, ân cần giúp cô gỡ những dải giấy màu vướng trên tóc.
"Cảm ơn, cảm ơn chị." Trì Tiểu Mãn nói.
"Tiểu Mãn." Ngón tay Trần Việt lướt qua mái tóc cô. Giữa âm thanh huyên náo, giọng nói của chị bỗng trở nên vô cùng rõ rệt.
"Dạ?" Trì Tiểu Mãn bối rối ngẩng lên: "Sao vậy chị?"
Trần Việt không trả lời ngay, chị giúp cô gỡ một dải giấy màu xanh lá sau tai, ngón tay thấp thoáng lướt nhẹ qua vành tai cô. Thấy cô vì thế mà siết chặt ngón tay, chị khẽ rũ mắt, đôi mắt cong lên ý cười.
Giọng chị vừa mềm mỏng, lại vừa như đang dẫn dắt:
"Em không định đập tay với chị một cái sao?"