Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Việc chuẩn bị để đến nhân giới cùng Luminas rất đơn giản. Chỉ cần xách thân đi là xong.
Bởi vì trong nhân giới chẳng có kẻ nào đủ sức làm hại ta, và ta cũng đã có sẵn nơi để nương náu.
"Là ngài Dylan ạ?"
"Em từng gặp cậu ta rồi mà?"
"Dù em nghe danh nhiều hơn là gặp mặt ạ."
Ta nhớ lại lần đầu tiên Dylan và Luminas chạm mặt nhau.
Dylan cực kỳ không vừa mắt Luminas, và Luminas cũng đặc biệt ghét cay ghét đắng Dylan.
Dĩ nhiên, lý do thì cũng dễ đoán thôi. Ngay lần đầu gặp mặt, hắn đã coi Luminas như một con đỉa bám đuôi ta. Lại còn khuyến mãi thêm cái nhìn sắc lạnh như dao cạo nữa chứ.
Đổi lại là ta, ta cũng ghét...
"Cậu ta đang hoạt động ở nhân giới với vai trò điệp viên. Về khả năng ngụy trang thì không ai qua mặt được Dylan đâu."
Dù có những loài quỷ mang hình dáng gần giống con người, nhưng đuôi và cánh thì không thể giấu được. Bởi chỉ cần cảm xúc kích động, những thứ đó sẽ lộ ra ngay. Nhưng Dylan thì khác. Vốn dĩ chủng tộc của cậu ta đã thế rồi.
"Vâng, em biết. Ngài ấy là Slime đúng không ạ?"
"...Ta từng nói chuyện này rồi à?"
Sự thật Dylan là Slime hầu như không ai biết.
Ở Ma Giới, Slime thường chỉ được coi là loài quái vật thấp kém. Dù Dylan ở một đẳng cấp hoàn toàn khác, nhưng định kiến chung thì không thể làm lơ được. Chính vì thế, hắn cực kỳ ghét việc bị lộ nguyên hình là Slime.
Cũng vì biết nguyên hình của Dylan mà Elvin đã nhiều lần trêu chọc, dẫn đến những trận ẩu đả không hồi kết.
Để bảo vệ lòng tự tôn của hắn, ta luôn cố gắng giữ kín thân phận thật của Dylan. Bản thân hắn không muốn tiết lộ, mà quả thực trông cũng mất hình tượng thật.
Nhưng mà, chẳng lẽ Elvin đã bép xép nói cho Luminas biết nguyên hình của Dylan rồi sao?
"Là Ngài Phụ tá đã nói cho em biết ạ."
"Cái tên đó... đúng là khắc tinh của nhau mà. Dylan không thích người khác biết nguyên hình của cậu ta đâu, nên em đừng có nói ra nhé."
"Vâng."
"Dylan đang điều tra hành tung của Dũng sĩ ở nhân giới. Đồng thời cũng là người cung cấp cho ta nhiều thông tin về những việc đang xảy ra ở thế giới loài người."
Các báo cáo liên tục gửi về đều cho biết maein đang xuất hiện và hoành hành tại thủ đô nhân giới. Vì chuyện đó, sự thù địch của con người đối với Ma tộc ngày càng tăng cao. Đó chính là vấn đề trọng tâm.
Nhiệm vụ của ta ở đây là vạch trần danh tính của kẻ đang cố tình làm xấu đi mối quan hệ giữa con người và ma tộc.
"Ta sẽ về nhanh thôi, nên đừng có lo lắng quá."
Ta vỗ vai an ủi Elvin đang rớt nước mắt tiễn đưa.
"Bệ hạ phải về sớm đấy ạ..."
"Được rồi, ta biết rồi mà."
"À, Dylan bảo thần chuyển cái này cho Ngài. Ma khí của Bệ hạ ở một đẳng cấp khác biệt mà. Đây là thiết bị giúp che giấu ma khí ạ."
Thứ Elvin đưa cho ta là một chiếc nhẫn. Lời Elvin nói về việc chiếc nhẫn ức chế ma khí không hề sai, ta cảm thấy hơi ngột ngạt một chút.
Nơi ta sắp đến là thủ đô nhân giới. Ở đó có cả Giáo hội. Càng có nhiều biện pháp phòng hờ càng tốt. Ta biết Dylan cũng luôn đeo một chiếc nhẫn như vậy.
"Ma Vương, chúng ta đi thôi!"
Luminas nhào đến ôm chầm lấy ta từ phía sau như muốn giật ta ra khỏi tay Elvin đang được ta dỗ dành. Bàn tay đang vỗ lưng Elvin của ta tự động chuyển sang xoa đầu Luminas.
"Nếu chuẩn bị xong rồi thì đi thôi."
Ta lập tức thi triển phép dịch chuyển. Ngay khi vừa đặt chân đến nơi, bóng dáng Dylan đã xuất hiện trước mắt.
"Ngài đến rồi à."
Cậu ta đã nhận được thông báo từ trước nên đứng chờ sẵn.
"Cuối cùng Ngài cũng mang theo tên con người đó sao."
Dylan gằn giọng, có vẻ vẫn chẳng ưa gì Luminas.
"Dylan, em ấy có một cái tên rất đẹp... à không, rất ngầu là Luminas mà."
"Thần không rảnh để nhớ tên của một con người. Ở đây số người biết thần là ma tộc chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mong cô ta liệu mà giữ mồm giữ miệng. Kể cả về thân phận thật của cô ta nữa."
Chắc chắn thiên hạ sẽ chết khiếp nếu thấy cô công chúa bị Ma Vương bắt cóc đang ung dung dạo bước giữa lòng thủ đô.
"Nhưng chẳng phải Ngài nói cô ta là nam sao?"
Dylan hỏi vậy là vì cách ăn mặc của Luminas. Dù ta đã chuẩn bị sẵn quần áo nam ở Lâu đài Ma Vương, nhưng Luminas kiên quyết từ chối việc mặc lại đồ của người khác.
Chủ nhân của bộ quần áo đó là Elvin. Xét những con quỷ có hình dáng và thể trạng tương đương với Luminas, thì hắn là phù hợp nhất.
Nhìn cái cách Luminas cự tuyệt dứt khoát, có vẻ cậu nhóc đã đoán ra bộ đồ đó là của Elvin. Vì vậy, ta định đưa quần áo của mình cho em ấy, nhưng em ấy lại bảo khó mặc lắm nên nhất quyết không chịu.
Chẳng hiểu sao lại khó mặc nữa...
"Tôi mặc đồ gì thì liên quan gì đến anh chứ?"
"Chuyện đó thì đúng."
Cuộc đấu khẩu giữa Luminas và Dylan kết thúc một cách chóng vánh đến bất ngờ. Ánh mắt Dylan lại hướng về phía ta.
"Ngài hãy đeo nhẫn đàng hoàng vào. Cẩn thận đừng để ma khí rò rỉ ra ngoài."
"Ta biết rồi."
"Bọn chúng cũng có vẽ chân dung Ngài nên phải cẩn thận hơn nữa. Dù bức chân dung đó chẳng giống Ngài tẹo nào, nhưng cẩn tắc vô áy náy. Bị bọn giáo sĩ tóm được thì phiền phức cho thần lắm."
Ta thừa biết con người có truyền tay nhau bức chân dung của ta. Nhớ hồi đó, thấy bức vẽ thảm hại ấy, bọn quỷ đều đồng loạt chửi bới con người không tiếc lời. Nói xong, Dylan đưa cho ta một thứ gì đó.
Đó là một loại giấy tờ chứng minh thân phận và một ít tiền.
"Tạm thời Ngài cứ đóng vai anh họ của thần đi. Tên là Haron Welten. Dù sao thì Ngài cũng cần một cái tên giả."
"Ồ, cảm ơn. Quả nhiên là chuẩn bị chu đáo. Ta đang định bảo Luminas gọi tên ta là gì đây."
"...Tên thật không phải thứ muốn gọi bừa bãi thế nào cũng được đâu."
"Cậu cứng nhắc quá đấy. Ma tộc coi trọng chân danh giờ còn được mấy mống. Khi ở nhân giới, em cứ gọi ta là Haron nhé."
"Ma Vương là Ma Vương chứ... Sao em có thể gọi Ngài bằng một cái tên kỳ lạ như thế được..."
Có vẻ Luminas hoàn toàn không thích việc ta dùng tên giả. Suy nghĩ một lúc, cậu nhóc như nảy ra một ý kiến hay, liền vỗ tay cái bốp và nói:
"Vậy em gọi Ngài là 'Chồng' nhé?"
"...Thôi, bỏ ý định đó đi."
"Vậy em sẽ gọi là 'Chủ nhân'."
Thực ra, ngoài từ "Chồng", gọi bằng gì ta cũng thấy ổn.
"Vậy Ngài định bắt đầu điều tra từ đâu?"
"Ta chưa xác định mục tiêu cụ thể. Chỉ định dạo quanh thủ đô một vòng thôi. Mua quần áo cho Luminas, đi tham quan, và ghé qua Giáo hội nữa."
Nơi có thể điều tra về khu vực phát sinh maein và tình hình của Dũng sĩ chính là Giáo hội. Dù một Ma Vương mà thốt ra câu này thì nghe hơi sai sai, nhưng ta không định xông thẳng vào trong Giáo hội, mà chỉ tính bắt đại một kẻ nào đó ra tra hỏi thôi.
"...Tạm thời Ngài đừng đến đó."
"Sao vậy?"
"Vì Thánh Nữ và Dũng sĩ vừa mới trở về."
Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, vừa khéo họ lại trở về đúng lúc này.
"Dù Ngài đã dùng nhẫn để ức chế ma khí, nhưng Thánh Nữ có thể sẽ nhận ra Ngài."
"Người ta vẫn đồn Thánh Nữ luôn nhận ra Ma Vương từ xưa đến nay mà."
Kế hoạch có chút thay đổi, nhưng không sao. Ngoài Giáo hội ra, vẫn còn vô khối nơi để đi.
"Đằng nào thì cũng còn nhiều nơi để ghé thăm mà."
Ta muốn cho Luminas chiêm ngưỡng càng nhiều thứ thuộc về nhân giới càng tốt. Rằng cũng có một cuộc sống như thế này tồn tại. Cuộc sống của những con người bình thường, chứ không phải ma tộc.
Nghe vậy, mặt Dylan nhăn nhúm lại như một cái lon bị ép nát.
"Vậy ra Ngài đến đây để đi chơi."
Cậu ta nói cũng không sai nên ta chỉ biết gượng cười. Nếu biết ta đến đây chỉ vì Luminas, chắc chắn Dylan sẽ chẳng vui vẻ gì.
Cậu ta buông một tiếng thở dài thườn thượt như muốn chạm đất, rồi xua tay ra hiệu ta muốn làm gì thì làm.
Đúng lúc đó, một người xuất hiện. Đó là một trong những thuộc hạ trung thành phục vụ trực tiếp dưới trướng Dylan. Ta cũng có quen biết người này.
"Đã lâu không gặp Bệ hạ."
"Mild, thấy ngươi khỏe mạnh là ta mừng rồi. Làm việc dưới trướng Dylan cực khổ lắm đúng không?"
"Thần không sao ạ. Thần sẽ làm người dẫn đường, xin mời đi lối này."
Luminas và ta bước theo sự chỉ dẫn của Mild. Vì không thể dang cánh bay giữa nhân giới, nên chúng ta đành phải lên một chiếc xe ngựa hướng về phía trung tâm thành phố.
"Lâu lắm rồi ta mới lại ngồi xe ngựa đấy."
Vì ma tộc đa phần di chuyển bằng cách bay lượn, nên quả thực đã rất lâu rồi ta mới lại bước lên xe ngựa.
"Thần chỉ xin nhắc nhở để đề phòng, tuyệt đối Ngài không được giương cánh ra đâu đấy ạ. Và mong Ngài lượng thứ khi thần gọi Ngài là ngài Haron thay vì Ma Vương."
"Cứ tự nhiên. Ta cũng chẳng muốn rêu rao mình là Ma Vương ở đây đâu."
"Đa tạ Ngài."
Ta đưa mắt ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ. Đúng như lời Dylan nói, vì Dũng sĩ và Thánh Nữ trở về nên đường phố đông đúc người qua lại, một cuộc diễu hành đang diễn ra.
Thậm chí có cả những bức tượng đá mô phỏng Dũng sĩ và Thánh Nữ đang chuyển động.
"Đúng là náo nhiệt thật."
"À, Ngài không cần bận tâm đâu ạ. Chỉ là mấy trò rẻ tiền của lũ người hạ đẳng thôi."
Đúng là thuộc h* th*n tín của Dylan, giọng điệu hệt như chủ.
"Nhưng mà ta thấy vui mà."
"Dạ? Tại sao ạ?"
"Vì là lễ hội mà."
Có thể cho Luminas thấy một thế giới loài người đầy ắp niềm vui cũng là điều tốt.
Ta nhìn sang bên cạnh, Luminas có vẻ cũng tò mò nên đang hướng mắt ra ngoài cửa sổ. Nhìn kỹ thì có vẻ như cậu nhóc đang chìm đắm trong suy nghĩ nào đó.
"Em có hứng thú à? Có muốn ra xem gần hơn không?"
"À... em không sao ạ."
"Hửm? Rõ ràng là em đang thấy hứng thú mà?"
"Không phải vậy đâu ạ... chỉ là vô tình nhìn thấy thôi."
Thế chẳng phải là hứng thú sao?
Ánh mắt Luminas vẫn dán chặt ra ngoài cửa sổ. Cậu nhóc chớp mắt chậm rãi, rồi quay sang hỏi ta:
"Ma Vương có hứng thú với họ không?"
"Ừm... chắc là một chút?"
Ta tưởng nếu ta bảo có hứng thú thì Luminas cũng sẽ tò mò theo. Nhưng hành động của cậu nhóc lại hoàn toàn đi ngược lại với dự đoán của ta.
Cậu nhóc vươn tay chộp lấy khuôn mặt ta, rồi thì thầm bằng giọng trầm ấm.
"Không được đâu. Ngài không được phép quan tâm đến Thánh Nữ. Em xinh đẹp và lộng lẫy hơn Thánh Nữ nhiều."
Vẫn là nụ cười tuyệt mĩ như mọi khi, nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ nguy hiểm. Đuôi mắt híp lại và khóe miệng nhếch lên như một lẽ dĩ nhiên. Nụ cười hiếu chiến của cậu nhóc khiến mắt ta bất giác run rẩy.
"Ta đâu có quan tâm đến Thánh Nữ. Sao em lại nghĩ thế."
"Người bị Ma Vương bắt cóc nếu không phải là Công chúa thì là Thánh Nữ mà."
Luminas đang bùng lên ngọn lửa ganh đua mãnh liệt với Thánh Nữ. Bắt cóc đâu có gì tốt đẹp mà lại...
"Chúng ta đến nơi rồi. Mời hai ngài xuống xe."
Đúng lúc đó, giọng nói của Mild báo hiệu đã đến cửa hàng thời trang vang lên, ta vội vã bước xuống xe. Gió lạnh tạt vào má, nhưng tâm trí ta vẫn còn mông lung.
Dù sự thật Luminas là nam đã rõ ràng mười mươi, và lẽ ra ta không được phép xao xuyến trước cậu nhóc, nhưng đôi khi trái tim ta vẫn lỡ nhịp một cách vô cớ.
Không chỉ đáng yêu, thi thoảng cậu nhóc còn bộc lộ vẻ soái khí ngời ngời, khiến trái tim ta muốn rớt ra ngoài.
'Chuyện này rắc rối to rồi đây...'