Nàng Công Chúa Bị Bắt Cóc Thật Kỳ Lạ!

Chương 51

Trước Tiếp

Sau sự náo loạn buổi sáng, chúng ta di chuyển đến phòng ăn.

"Luminas, ăn cả cái này nữa đi. Phải ăn nhiều thì mới lớn nhanh được."

Ta gắp hết món này đến món khác bỏ vào đĩa của Luminas. Sẵn tiện, ta lệnh cho bọn quỷ cấp thấp mang lên thật nhiều những món bổ dưỡng, giúp tăng cân.

Cảm giác hệt như cái thuở xa xưa, khi Luminas mới đặt chân đến Lâu đài Ma Vương. Hồi đó, mục tiêu tối thượng của ta cũng là nhồi nhét cho em ấy ăn được càng nhiều càng tốt.

Thế nhưng, Luminas lại ngập ngừng không chịu đụng đũa vào những món ta gắp cho. Thấy em ấy vẫn có vẻ trốn tránh, ta nhẹ nhàng lên tiếng nhắc nhở.

"Ta đã bảo rồi mà. Ta thích con người thật của em. Em không cần phải gồng mình che giấu bản thân nữa đâu."

"...Nhưng mà, em không thích lớn lên đâu."

"Tại sao?"

Như chỉ chờ ta hỏi câu đó, khóe mắt Luminas cong lên thành một nụ cười, và em ấy cất lời.

"Em thích được nằm trong vòng tay Ma Vương. Em cũng thích cách Ngài ân cần cúi thấp người xuống vì em. Em thích ánh mắt Ngài hướng về phía em khi em ngước nhìn lên. Và khi được Ngài ôm, em thích cái cảm giác bản thân hoàn toàn thuộc về Ma Vương."

"...V-Vậy sao. Ừm, cũng có lý."

Những lời đường mật tuôn ra xối xả cùng sự thành thật bày tỏ cảm xúc của Luminas khiến lòng ta bỗng dưng râm ran ngứa ngáy. Ta ngại ngùng chết đi được, chẳng bao giờ ta thốt ra được mấy câu sến súa cỡ đó. Ta khẽ hắng giọng rồi nói:

"Luminas này, em ôm ta là được rồi mà."

Giờ em ấy là nam, lại còn đang bắt đầu giai đoạn phát triển vũ bão, chuyện cao hơn ta sau này là điều chắc chắn. Nghĩ đến việc kẻ luôn dỗ dành, cưng nựng Luminas là ta đây sắp tới ngày phải chui tọt vào lòng em ấy để được ôm... tự dưng thấy thật trớ trêu.

Luminas mở to mắt ngạc nhiên, như thể chưa từng nghĩ đến chuyện đó.

"Em ôm Ngài được thật ạ?"

"Tùy ý em."

Trước đây ta cũng từng ôm chầm lấy Luminas không biết bao nhiêu lần. Dĩ nhiên là chỉ giới hạn hồi em ấy còn nhỏ thôi. Từ khi em ấy bước vào tuổi dậy thì, vì nghĩ em ấy là thiếu nữ nên ta đã chủ động giữ khoảng cách.

'Khoan đã, thế tức là Luminas là nam đúng không? Vậy còn quần áo thì tính sao đây?'

Ta nhìn Luminas vẫn đang mặc bộ váy thướt tha. Nhìn dọc nhìn ngang, soi xét cỡ nào cũng chẳng thấy có chút gì gọi là lạc quẻ cả. Nhưng dù sao thì cũng phải thay hết tủ đồ thôi.

Có vẻ hài lòng với câu trả lời của ta, Luminas bắt đầu ăn uống một cách thoải mái. Ban nãy ta còn lo em ấy ăn ít bấy lâu nay chắc dạ dày bị thu nhỏ lại rồi, định bụng sẽ tăng lượng thức ăn từ từ, thế mà giờ ta cứ gắp món nào là em ấy xơi sạch món đó.

'Đúng là tuổi ăn tuổi lớn...'

Nhìn một đứa trẻ ăn uống ngon lành thế kia mà bấy lâu nay cứ phải ăn uống như mèo mửa, tim ta lại nhói lên xót xa. Ta bỏ mặc cả phần ăn của mình, chỉ chăm chăm bồi bổ cho Luminas.

"Luminas ăn nhiều vào nhé. Phải ăn cho no rồi mau lớn chứ."

"Vâng, em sẽ lớn thật nhanh ạ."

Câu trước câu sau mà lật mặt nhanh như lật bánh tráng vậy.

Khi Luminas đã no nê thỏa mãn, những chiếc đĩa trống đã chất thành một ngọn núi nhỏ bên cạnh. Ta bối rối nhìn đống đĩa rồi lại nhìn Luminas.

"Có vẻ như trong bụng công chúa có ma đói trú ngụ rồi ạ."

Nếu là bình thường, ta đã mắng Elvin một trận vì tội ăn nói xấc xược, nhưng riêng hôm nay thì đành phải ngậm ngùi công nhận.

"Luminas, chúng ta ra ngoài chút nhé?"

"Sao thế ạ? Ngài có việc gì cần làm sao?"

"Không, ta phải đi mua quần áo mới cho em chứ."

"Không cần đâu ạ."

"Hửm? Sao lại không cần?"

Ta đinh ninh em ấy sẽ muốn vứt quách mấy bộ váy vướng víu này đi ngay tắp lự.

"Đây là đồ em vẫn mặc từ trước đến giờ mà. Với lại, em thích mặc đồ mà Ma Vương yêu thích hơn."

Nhưng ta đã nhầm. Luminas mặc váy từ thuở bé tí rồi. Làm sao mà em ấy thấy bất tiện cho được.

Nhưng mà nói gì thì nói, cùng là đàn ông với nhau mà cứ bắt thằng bé mặc váy mãi thì...

"Dù sao cũng cứ đi mua vài bộ để sẵn đi."

Cơ thể lớn lên thì đống váy hiện tại chắc chắn sẽ không chui lọt nữa. Phải vứt hết đi mua mới thôi. Chậc, vẫn còn bao nhiêu bộ đồ đẹp ta chưa kịp cho em ấy diện...

Cảm giác của mấy bà mẹ khi thích mặc váy cho cậu con trai cưng của mình là thế này sao? Cảm giác như ta vừa lĩnh hội được một loại cảm xúc mà lẽ ra ta không nên hiểu thì phải.

---------

Luminas trở về phòng với những bước chân nhẹ tênh, tung tăng.

Thế nhưng, ngay khi vừa đóng cửa và tựa lưng vào đó, vẻ hoạt bát biến mất sạch. Cậu cứ thế trượt dài theo cánh cửa rồi ngồi phịch xuống sàn.

"Được rồi..."

Hai bàn tay đan chặt vào nhau như đang cầu nguyện run lên bần bật. Nụ cười vương trên môi nãy giờ đã tan biến không để lại tì vết. Trên khuôn mặt ấy giờ đây chỉ còn lại sự cứng đơ, lạnh lùng.

Cậu đã trăn trở rất nhiều. Nên tiếp tục sống trong nỗi sợ hãi nơm nớp đến bao giờ, hay là nói toẹt ra cái bí mật chết tiệt này.

Những mối nguy hiểm liên tiếp ập đến như lời cảnh báo rằng cậu không thể giấu giếm thêm được nữa, buộc cậu phải ngửa bài.

Đúng như lời Lilith nói, cậu không thể che giấu mãi mãi được. Dù có uống thuốc liều cao đến đâu cũng không thể bắt cơ thể ngừng lớn lên.

Vì vậy, cậu đã thú nhận. Rằng mình là con trai.

Khoảnh khắc Suhyeon để cậu lại một mình và trốn chạy, cậu tưởng như thế giới đã sụp đổ. Dù đã quyết tâm nói ra, cậu lại hối hận đến cùng cực, nghĩ rằng lẽ ra cứ giấu nhẹm đi là đúng đắn nhất. Rằng giấu được ngày nào hay ngày ấy mới là thượng sách.

Nhưng rồi, Suhyeon đã quay lại tìm cậu.

Ngài ấy nói rằng cậu quý giá bởi vì cậu chính là cậu. Bất chấp giới tính có là gì đi chăng nữa.

'Người luôn cứu rỗi mình...'

Luminas hít một hơi thật sâu rồi lẩm bẩm.

"Ta đã nói rồi. Ta sẽ không bị vứt bỏ giống như ngươi đâu."

Đó không phải là lời nói dành cho ai khác, mà là cho chính bản thân cậu. Về cái ác mộng tồi tệ không ngừng đeo bám, cấu xé tâm trí cậu. Một giấc mơ về kẻ là cậu, nhưng lại không phải là cậu—một kẻ bị sự cô đơn bủa vây, gặm nhấm đến phát điên.

Luminas phủi bụi, đứng dậy.

Hình bóng phản chiếu trong gương bỗng nhòe đi, rung rinh. Dường như nó đang biến đổi thành cái nhân dáng cậu từng thấy trong giấc mơ, chứ không phải hình hài thực tại của cậu.

Chỉ cần nhắm mắt lại, mọi thứ vẫn rõ mồn một.

'Giá như ta gặp được em sớm hơn một chút...'

Hình dáng đó, giọng nói đó. Tất cả đều khác xa với bản thân cậu hiện tại. Nhưng Luminas linh cảm được. Kẻ đó chính là cậu. Và bên cạnh cái "tôi" trong giấc mơ ấy, luôn có một bóng dáng vô cùng quen thuộc.

Người mà cậu của hiện tại đang yêu sâu đậm. Tuyệt đối không thể nào nhận nhầm.

Đôi môi người ấy hé mở, nhưng cậu không tài nào nghe thấy người đó đang nói gì.

Kết thúc của giấc mơ lúc nào cũng vậy. Thuở nhỏ, vì nghĩ rằng đó là một điềm báo về tương lai, cậu thấy buồn vô hạn, buồn đến mức thường xuyên ôm gối chạy sang phòng Suhyeon.

Giấc mơ ập đến không báo trước và vẽ ra đủ loại viễn cảnh. Có lúc tỉnh dậy nhớ rõ mồn một từng chi tiết, nhưng cũng có vô số lần chẳng nhớ gì cả mà nước mắt cứ ràn rụa trên má.

"Dù sao thì mơ cũng chỉ là mơ thôi."

Bất luận cái kết của giấc mơ đó có ra sao, cậu tuyệt đối không có ý định để bản thân chết mòn một cách thảm hại như trong giấc mơ ấy.

---------

"Ma Vương, Ngài bình tĩnh hơn tôi tưởng đấy."

"Lilith, tự dưng mò đến rồi nói cái quái gì thế."

"Thì Ngài biết chuyện cô dâu là nam rồi mà."

"Sẵn tiện ta cũng có chuyện muốn nói với cô đây. Cô biết tỏng mọi chuyện từ trước rồi đúng không!"

Elvin thì tuyệt đối không phải loại người sẽ lừa dối ta. Nhưng Lilith thì khác. Cô ta là kiểu người luôn lấy việc trêu đùa kẻ khác làm thú vui trong cái cuộc đời tẻ nhạt của mình.

Và ta nhớ lại thái độ của Lilith từ trước đến giờ. Cô ta cứ liên tục ám chỉ với ta như thể nắm giữ bí mật động trời gì đó. Quan trọng là cô ta toàn chơi trò úp mở chứ chẳng bao giờ nói thẳng vào vấn đề.

"Ô kìa, tôi nhớ là mình đã nhắc đi nhắc lại vô số lần rồi mà."

"Nhưng cô đâu có nói toẹt ra là đàn ông!"

Từng có kinh nghiệm hút tinh khí con người, làm sao cô ta có thể không biết giới tính thật của Luminas chứ. Việc Lilith và Luminas có những cuộc gặp gỡ riêng tư chắc chắn là vì họ cùng chia sẻ bí mật này.

Lilith mỉm cười đầy thong thả.

"Đáng lẽ Ngài phải nhận ra giới tính của người do chính tay mình mang về chứ."

"Á, thì đấy. Ai mà ngờ được em ấy không phải là công chúa cơ chứ...!"

"Vậy, Ngài định tính sao đây."

"Tính sao là sao?"

Cô ta bật ra tiếng cười đầy ám muội.

"Cô dâu vẫn tiếp tục làm cô dâu chứ?"

Lông mày ta giật giật. Ta nhớ lại lời khẳng định chắc nịch "Em là Công chúa" của Luminas. Đó chắc hẳn là lời thề báo trước rằng em ấy sẽ không bao giờ nhả cái vị trí cô dâu ra.

Ta gõ gõ ngón tay xuống bàn.

"Ta cũng đang nhức hết cả đầu đây. Ngay từ đầu em ấy đã biết mình là con trai mà. Vậy mà vẫn muốn làm cô dâu của ta sao? Em ấy không có hứng thú với phụ nữ à?"

Rồi ánh mắt ta tự động lia sang Lilith. Nếu hỏi phụ nữ xung quanh có ai thì toàn mấy cô ả ma tộc kiểu này, bảo sao thằng bé chẳng mảy may hứng thú.

Ban đầu ta định tìm một soái ca tuyệt vời để mai mối cho em ấy, giờ tự dưng lại thành phải đi tìm một mỹ nữ sắc nước hương trời để làm người yêu cho em ấy.

Nhưng đó mới là vấn đề nan giải nhất.

"Trên đời này đào đâu ra người phụ nữ nào đẹp hơn Luminas chứ?"

"Bệnh của Ma Vương cũng nặng lắm rồi đấy."

"Nói nhảm gì thế. Khoan đã, ta chợt nhớ ra. Chẳng phải cô bảo dạo này đang dạy kỹ năng giường chiếu cho Luminas sao?"

"Vâng. Đúng vậy."

"...Cô đã dạy cái quái gì thế?"

Giáo dục giới tính cho nữ và nam hoàn toàn khác nhau. Ngay từ đầu, việc để một Succubus như cô ta phụ trách mảng này ta đã thấy cấn cấn rồi, giờ lại còn lòi ra chuyện Luminas không phải là nữ mà là nam nữa chứ.

"Nếu tò mò thì Ngài cứ tự mình trải nghiệm là biết ngay thôi. Tôi đã truyền đạt cực kỳ cặn kẽ..."

"Lilith. Ta hỏi phòng hờ thôi nhé, cô đã 'nuốt chửng' em ấy chưa?"

Lilith mở to mắt kinh ngạc.

Đúng rồi, sao ta không nghĩ ra khả năng này sớm hơn nhỉ. Lilith chấp nhận chuyện của Luminas một cách êm ru đến lạ thường. Hơn nữa, Luminas lại sở hữu khuôn mặt vô cùng xinh đẹp, chuẩn xác gu của cô ta. Lilith không giống mấy đứa nghiệp dư. Cô ta cực kỳ lão luyện và mưu mô.

"Tôi thừa nhận cậu bé là một con người vô cùng đáng thèm khát, nhưng tôi cũng biết thân biết phận chứ. Một khi nhận ra thứ gì đó tuyệt đối không bao giờ thuộc về mình, tôi là kiểu người sẽ bỏ cuộc rất nhanh."

"Có khối ta mới tin."

"Thật mà. Tôi cất công đến đây chỉ để cho Ma Vương vài lời khuyên vàng ngọc, thế mà Ngài lại đối xử với tôi thế này sao..."

Có chút linh cảm chẳng lành. Và quả nhiên, dự đoán của ta chưa bao giờ sai.

"Chắc Ma Vương cũng không rành về chuyện giường chiếu giữa hai người đàn ông đâu nhỉ, nên tôi định nhắc nhở Ngài vài điều cốt lõi. Theo linh cảm của tôi thì có vẻ Ngài sẽ nằm dưới đấy. Dù sao thì làm sao cho sướng vẫn tốt hơn là bị đau mà, đúng không? Cô dâu có vẻ đang nóng lòng muốn 'ăn tươi nuốt sống' Ngài trong một ngày gần nhất đấy. Trong chuyện chăn gối, nỗ lực từ hai phía là quan trọng nhất..."

Nghe đến đoạn giữa là não ta gần như bốc khói và đình công toàn tập.

Quan hệ giữa hai thằng đàn ông? Ta nằm dưới? Cái quái gì cơ? Một tràng những từ ngữ kinh hoàng khiến đầu ta quay cuồng. Và rồi, không nhịn nổi nữa, ta vơ lấy món đồ gần nhất trên bàn ném thẳng vào mặt cái kẻ đang thao thao bất tuyệt mấy lời nhảm nhí kia.

"Cút! Cút ra ngoài ngay cho ta!"

"Khi nào cần lời khuyên thì cứ gọi tôi bất cứ lúc nào nhé. Quanh Ma Vương toàn mấy tên khờ khạo thôi. Lời của người đi trước, có kinh nghiệm thì nhất định phải nghe đấy."

"Còn chưa chịu biến à?!"

Ta thở phì phò, hai tay ôm chặt lấy đầu.

Trước Tiếp