Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ơ kìa...?
Rõ ràng hôm qua ta vẫn còn đang túc trực trông chừng Luminas sau khi em ấy uống thuốc giải mà. Chẳng lẽ ta đã ngủ thiếp đi từ lúc nào?
Trái với dự đoán rằng uống thuốc giải xong sẽ thấy thoải mái hơn, quá trình giải độc dường như rất đau đớn. Luminas th* d*c dữ dội hơn, tay ôm chặt lấy ngực quằn quại khổ sở.
Ta định gọi người khác đến giúp, nhưng em ấy cứ bướng bỉnh lắc đầu, chỉ lặp đi lặp lại một câu duy nhất rằng ta cứ ở lại bên cạnh là đủ rồi.
Một lúc lâu sau, dù sắc mặt vẫn tái nhợt đi, nhưng nhịp thở đã dần trở nên đều đặn. Có lẽ vì thấy vậy nên ta đã an tâm và lỡ chợp mắt một lát chăng?
Ta lặng lẽ mở mắt. Rõ ràng lúc đầu ta ngồi trên ghế cạnh giường, thế mà giờ lại đang nằm trên giường cùng Luminas. Ngay bên cạnh, tiếng thở đều đặn, êm ái của Luminas truyền đến.
Ta nhẹ nhàng v**t v* mái tóc em. Không còn vẻ mặt đau đớn như hôm qua, giờ đây trông em thật bình yên.
"May quá. Có vẻ giờ đã ổn rồi."
Ta thở phào nhẹ nhõm. Trước đó, ta cứ lo nơm nớp nhỡ thuốc giải không có tác dụng thì sao. Bởi ta thật sự không muốn nhìn thấy vẻ mặt đau đớn của Luminas thêm chút nào nữa.
Nghĩ lại chuyện đã qua, ta vẫn thấy sôi máu.
Dám hạ bùa mê lên Luminas sao? Dù ngoài miệng nói là để trả thù, nhưng có nghĩ ta ngu đến mức không nhận ra hắn định mượn cớ đó để nếm thử Luminas không?
Việc đè bẹp một con người mang trong mình thánh lực luôn mang lại cho lũ quỷ một loại cảm giác thành tựu kỳ quái, nên chắc chắn mục tiêu của hắn ngay từ đầu đã là Luminas rồi.
Dám động đến đứa trẻ ta trân quý, đứa trẻ ta đã công khai tuyên bố là cô dâu của mình, hành động đó chẳng khác nào đang chà đạp lên mặt ta.
"Dám đụng đến cô dâu của ta..."
Trong khi ta đang nghiến răng ken két trút sự căm phẫn lên kẻ kia, đôi mắt Luminas từ từ hé mở.
"Em không sao đâu ạ."
Ngón tay Luminas chầm chậm vươn tới, xoa nhẹ vùng giữa hai đầu lông mày đang cau lại của ta.
"Dĩ nhiên rồi. Không thì hắn đã chết chắc dưới tay ta rồi."
"Ma Vương, em thực sự xin lỗi..."
Luminas ỉu xìu, lí nhí lầm bầm. Ta gõ nhẹ lên trán em, bảo đừng nói mấy lời ngớ ngẩn nữa.
"Ta mới là người phải xin lỗi chứ. Vì ta mà em mới phải chịu khổ thế này."
"Đâu phải do Ma Vương cố ý đâu. Nhưng mà cái này..."
Đầu ngón tay Luminas chạm vào gáy ta. Vết thương hằn rõ trên đó hoàn toàn là do Luminas gây ra.
"Đừng bận tâm. Sẽ biến mất nhanh thôi."
"...Dù vậy thì em vẫn không thích nó chút nào..."
Luminas thì thầm khe khẽ.
Đúng lúc đó, ánh mắt ta vô tình lướt qua vùng cổ của Luminas. Không biết có phải vì hôm qua em ấy cứ day dứt mãi với gáy ta hay không, nhưng yết hầu của em ấy hôm nay đặc biệt hiện rõ.
Và bàn tay Luminas trông cũng có vẻ to và thô hơn một cách kỳ lạ. Bất giác, ta đan những ngón tay mình vào tay em, nắm thật chặt.
"M-Ma Vương..."
Do mình tưởng tượng chăng? Đường nét quai hàm và cấu trúc xương trông có vẻ góc cạnh hơn hôm qua thì phải...? Tranh thủ lúc ngủ để lớn à? Người ta vẫn bảo trẻ con tuổi ăn tuổi lớn lớn nhanh như thổi mà.
Ta mân mê một ngón tay của em, rồi lại quan sát kích cỡ bàn tay ấy. Tiếp đó, ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Luminas. Quả thực đã có chút thay đổi.
Ngay lúc đó, Luminas đột ngột phát ra tiếng r*n r* đau đớn. Ta giật mình, vội vàng xem xét tình trạng của em.
"Em vẫn còn đau sao?"
Như thể rất đau khổ, em ấy cắn chặt đôi môi đỏ mọng. Đôi môi tấy đỏ lên trông thật đáng thương. Luminas im lặng một hồi lâu, rồi mới khẽ lên tiếng.
"Chắc là... cơn đau sinh trưởng đấy ạ."
"Đau sinh trưởng á?"
Cùng lúc đó, những tiếng xương khớp kêu răng rắc dội vào tai ta. Âm thanh rùng rợn đó khiến mặt ta biến sắc.
Hôm qua Luminas đã trúng bùa mê. Nếu bảo là do tác dụng phụ của bùa mê khiến cơ thể đau nhức thì còn hiểu được, chứ tự dưng lại bảo là đau sinh trưởng?
Nhưng âm thanh phát ra nghe thực sự giống như tiếng gào thét của những mảnh xương đang giãn nở.
Ta chẳng thể làm gì khác ngoài việc v**t v* lưng Luminas. Tiếng xương cốt va đập vào tai thật rùng rợn.
Đau sinh trưởng mà lại nghiêm trọng đến mức này sao? Hồi ta còn là con người thì thế nào nhỉ? Cơ thể có nhức mỏi thật, nhưng xương cốt đâu có kêu răng rắc thế này.
Sắc mặt tưởng chừng đã khá hơn nay lại nhợt nhạt hẳn đi.
"Ma Vương..."
Luminas vã mồ hôi lạnh, vươn tay về phía ta. Ta vội vàng nắm lấy bàn tay ấy. Luminas ngước nhìn ta với đôi mắt tràn ngập vẻ kinh hãi.
"Lần trước Ngài từng nói... dù là một người phụ nữ cao lớn cũng tốt. Ngài có thể thay đổi lời nói đó được không?"
À, nhắc mới nhớ, ta từng nói thế thật. Nhưng đang lúc đau ốm thế này mà lại nghĩ đến chuyện đó sao?
Luminas nhìn ta với ánh mắt căng thẳng, van nài. Ta không biết em ấy muốn ta đổi thành câu gì, nhưng nếu chỉ là một câu nói thì vì Luminas, ta hoàn toàn có thể làm được.
"Được thôi, em muốn đổi thành gì nào?"
"Đổi thành 'Dù là một người cao lớn thì vẫn rất đáng yêu'."
Ta chậm rãi đảo mắt đánh giá Luminas từ đầu đến chân. Em ấy vẫn luôn sợ hãi việc bản thân bị thay đổi. Đây có phải là phần tiếp theo của việc cầu xin ta đừng thấy em gớm ghiếc không? Luminas nuốt nước bọt, căng thẳng chờ đợi câu trả lời của ta.
Thực lòng mà nói, ta không thích bị người khác nhìn xuống cho lắm, nhưng nếu đó là Luminas thì chắc không sao đâu.
Thà cao lên để ta nhìn rõ đôi mắt đẹp ấy có khi lại hay hơn. Dù sao thì mái tóc vàng rực rỡ và đôi mắt trong veo như bầu trời ấy vẫn sẽ mãi không thay đổi.
"Dù chiều cao hay vóc dáng em có thế nào, đối với ta, em sẽ luôn đáng yêu."
Luminas nở một nụ cười rạng rỡ, cọ cọ má vào bàn tay đang chìa ra của ta. Dù đang ốm đau, thái độ của em ấy vẫn không hề thay đổi.
"Em thực sự rất thích Ma Vương."
"Rồi, rồi. Hôm qua ta nghe đến phát ngán rồi."
"Thật đấy ạ. Em sẽ không bao giờ buông tay đâu. Hãy ở bên cạnh em... mãi mãi nhé..."
Luminas thổ lộ một cách bi lụy. Cứ như thể ta sắp sửa bỏ đi đâu đó không bằng.
"Dĩ nhiên là ta sẽ ở bên cạnh em rồi."
Một tiếng thở hắt ra từ kẽ môi ta. Ta đã bao giờ nói sẽ buông tay đâu. Ta lại đưa tay nghịch ngợm mái tóc Luminas.
Nhìn Luminas đau đớn, ta đã thử dùng ma thuật, nhưng ma thuật chứa ma khí của ta vẫn không thể tạo ra bất kỳ ảnh hưởng nào lên cơ thể em ấy.
"Thật bực mình quá đi mất."
Thấy ma thuật vô tác dụng, ta chợt thấy cáu kỉnh.
"Cứ nghĩ đến việc sau khi ngủ dậy, nhiều thứ sẽ thay đổi... em thấy sợ lắm..."
"Đau sinh trưởng sẽ trôi qua nhanh thôi. Chẳng phải em vẫn luôn muốn lớn thật nhanh để làm cô dâu sao. Với lại, điều em sợ nhất chẳng phải là việc ta biến mất à?"
Ta chỉ buông một câu đùa nhẹ nhàng thôi.
Thế nhưng, với Luminas, có vẻ đó không phải là trò đùa. Quên cả cơn đau, tiếng r*n r* im bặt. Trong khoảnh khắc, em ngước nhìn ta với đôi mắt vô hồn, không chút cảm xúc. Bàn tay Luminas bấu chặt lấy cánh tay ta, sức mạnh đột ngột truyền tới khiến ta cũng phải giật mình.
"Ngài sẽ biến mất sao...?"
Trong đôi mắt hõm sâu ấy không còn lấy một tia sáng. Ta khẽ búng nhẹ lên trán Luminas.
"Không biến mất đâu. Ta đã bảo sẽ ở bên em cả đời rồi mà."
Nghe vậy, ánh mắt lạnh lẽo vừa rồi mới tan biến, Luminas lại trở về dáng vẻ thường ngày.
Dù là đùa thì cũng không nên nói vậy sao... Bầu không khí thay đổi quá đột ngột. Phải tự kiểm điểm lại mới được.
"Tạm thời em cứ nghỉ ngơi ở phòng ta đi. Không ai dám đảm bảo chuyện như hôm qua sẽ không tái diễn."
Đã quyết định thì phải hành động ngay. Ta búng tay một cái, dịch chuyển cả ta và Luminas về phòng mình.
"Ở đây sẽ an toàn. Tạm thời em đừng ra ngoài, cứ ở lại đây."
Ta thoáng lo ngại liệu quyết định này có làm giảm tính tự lập của em ấy hay không, nhưng mà...
"Ở đây ạ?"
"Chẳng phải ta cần diễn vai một Ma Vương đang nổi trận lôi đình vì em bị thương sao? Có thế thì mấy chuyện như này mới không xảy ra lần nữa. Giờ Renya cũng không có ở đây để bảo vệ em. Elvin sẽ mang quần áo của em đến. À, nếu có món đồ gì nhất định phải lấy từ phòng em thì cứ nói nhé."
Luminas im lặng một lúc lâu. Ta bắt gặp ánh mắt hơi chùng xuống, như đang cố nuốt lấy những lời muốn nói vào trong.
Chỉ ru rú trong phòng bức bối nên em ấy không thích sao?
"Em vừa nói gì cơ?"
Giọng Luminas quá nhỏ khiến ta không nghe rõ. Mãi một lúc sau em ấy mới đáp lời. Giọng nói mang chút run rẩy.
"..."
"Nếu em không thích..."
"Dạ không. Không sao ạ. Chẳng phải Ma Vương vẫn luôn ở đây để trấn an em sao. Em sẽ tiếp tục đợi ở đây."
Hình như em ấy còn nói thêm gì đó ở cuối câu, nhưng giọng quá nhỏ nên ta nghe không lọt. Đôi mắt ngoan ngoãn cong lên tạo thành một đường vòng cung xinh đẹp. Sự căng thẳng kỳ lạ vừa hiện diện ban nãy đã hoàn toàn bốc hơi.
---------
"Ma Vương, công chúa không sao chứ ạ?"
Vừa bước ra khỏi phòng, ta đã thấy Elvin đứng chực sẵn. Ta định thản nhiên bảo rằng giờ thì yên tâm được rồi. Thế nhưng, lời nói nghẹn ứ nơi cổ họng. Liệu ta có thể nói là đã thực sự ổn không?
"Ma Vương?"
Thấy ta im lặng, Elvin tò mò gọi.
"Hả? À, ổn rồi."
"Vậy thì tốt quá."
"Nếu lo lắng thì cứ thành thật nói là lo lắng đi, ngại gì."
"Không phải vậy đâu ạ! Nếu công chúa mà bệnh thì... Không. Không có gì đâu ạ. Nhân tiện, có thư từ phe tinh linh gửi đến rồi."
"Cuối cùng cũng tới."
Hoàng tộc tinh linh đã quyết định chia sẻ những thông tin mà họ nắm giữ cho ta. Rốt cuộc đó là thông tin gì... Chắc chắn là có liên quan đến ma tộc.
"À, Elvin, mang đồ đạc của Luminas đến phòng ta nhé. Con bé sẽ ở chung với ta một thời gian."
"Để làm gương răn đe kẻ khác đúng không ạ."
Ta cứ tưởng hắn sẽ cản, bảo không cần thiết phải làm đến mức đó.
"Đúng vậy."
"Kẻ đó đã chọc giận Ma Vương, đây là hình phạt đích đáng."
Ta và Elvin đi thẳng đến phòng làm việc. Sau đó, ta từ từ mở bức thư của Albreto do một con dơi mang đến. Bộ tộc của Albreto, những người được Cây Thế Giới bảo hộ, chưa từng bị xâm phạm dù chỉ một lần trong suốt hàng ngàn năm lịch sử. Bởi vì họ được đích thân Cây Thế Giới che chở.
Kẻ nào dám cả gan chọc thủng kết giới do một thực thể vượt trội hơn mọi sinh linh khác tạo ra chứ.
Thế nhưng, ma tộc đã tấn công. Bọn chúng đã phá vỡ kết giới. Và bọn chúng đã mang theo cành của Cây Thế Giới. Trọng điểm ở đây chính là cành của Cây Thế Giới. Tại sao bọn chúng lại nhất quyết phải lấy thứ đó?
Bọn chúng là ma tộc. Vậy nên câu trả lời chỉ có một.
Ta vung vẩy lá thư, quay sang hỏi Elvin.
"Ngươi đoán được lý do bọn chúng lấy cành của Cây Thế Giới không?"