Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
'Ừm, có vẻ đỡ hơn chút rồi nhỉ?'
Bọn thuộc hạ của Halstel thì vốn đã sợ ta và Luminas, chỉ cần lườm một cái là chúng lảng tránh ngay, nhưng con người thì có vẻ hơi khác.
Kẻ nào đã giúp các người trở lại làm người cơ chứ! Định oán trách vì không cứu sớm hơn chắc? Luminas đâu đáng bị nhìn bằng ánh mắt đó... Thật muốn lôi Cecilia ra bắt cô ta giải thích tử tế cho đám người này hiểu.
"Vậy ra ngài ấy từng là Công chúa của chúng ta sao?"
"Hình như vậy. Nhưng giờ đâu còn là Công chúa nữa. Nghe bảo đã kết hôn với Ma Vương rồi. Thánh Nữ thì vẫn hết lòng vì người khác, sao một kẻ mang danh Công chúa lại đi bắt tay với Ma Vương cơ chứ... Hơn nữa tôi mang máng nhớ ra... kẻ đó từng định giết chúng ta đấy."
Thà xóa sạch ký ức luôn cho rồi, giữ lại dở dở ương ương làm gì không biết.
Luminas từng chiến đấu ở tiền tuyến nên việc họ có ấn tượng xấu về em ấy cũng chẳng có gì lạ. Hóa ra không phải là ánh mắt nhìn kẻ phản bội, mà là ánh mắt sợ hãi.
Đứa trẻ ngây thơ thế này mà cũng sợ là sao? Thế bọn họ không nhớ lại bộ dạng của chính mình lúc đó à? Kẻ lao vào đòi giết người là bọn họ cơ mà. Dù là bị điều khiển đi chăng nữa.
"Ma Vương, ngài không cần bận tâm đâu. Một lát là họ thôi ấy mà. Dylan bảo thời gian sẽ giải quyết tất cả mà. Ngày xưa cũng thiếu gì người như thế. Rồi cũng đâu vào đấy thôi."
"Ta thấy khó chịu nên mới nói. Cất công cứu bọn họ mà lại bị nhìn bằng cái ánh mắt đó."
Ta tặc lưỡi lườm đám người đó, nhưng Luminas lại cười như thể đang rất vui.
"Đừng có cười."
"Em vui vì Ma Vương đang lo lắng cho em mà. Em hạnh phúc đến mức nghĩ rằng chẳng có ngày nào hạnh phúc hơn ngày hôm nay nữa. 100 năm qua đối với em chẳng khác nào địa ngục. Ngài tỉnh lại, em từ 'cô dâu' trở thành người bạn đời, được hòa quyện cùng ngài và xác nhận chúng ta mãi mãi thuộc về nhau, những chuỗi ngày này thật sự quá đỗi tuyệt vời."
"E-Em nói cái gì giữa thanh thiên bạch nhật thế này!"
Ta giật nảy mình. Chẳng biết ngại là gì mà dám nói mấy lời đó giữa chốn đông người, làm mặt ta đỏ bừng lên.
"Thế nhưng em vẫn cứ tham lam. Rõ ràng là chẳng thể có hạnh phúc nào hơn thế này, lẽ ra em không nên đòi hỏi gì thêm... nhưng em vẫn cứ tham lam muốn Ma Vương chỉ nhìn mỗi mình em thôi. Dù em biết mình không thể là ưu tiên số một của ngài."
"Hả? Không, em nói gì thế..."
"Vậy nên, ít nhất trong hôm nay, xin ngài hãy chỉ quan tâm đến mỗi mình em thôi nhé."
Luminas thừa sức làm ưu tiên số một của ta. Thế nên ta mới cùng em ấy đến đây chứ!
Ta cứ tưởng mình đã thể hiện tình cảm nhiều hơn trước rồi, nhưng với Luminas thì vẫn chưa đủ sao? Hay là vì em ấy đã rất mong đợi tuần trăng mật nên lẽ ra ta phải chủ động đưa em ấy đi trước khi em ấy thấy tủi thân mới đúng.
Hễ cứ đụng đến chuyện liên quan đến ta là em ấy lại thiếu tự tin như thế. Có nên răn đe cho một trận cho tỉnh ra không nhỉ? Hay là phải dùng hành động thay cho lời nói? Nói ra liệu em ấy có chịu hiểu không?
"Chúng ta vào đằng kia nhé?"
Trong lúc ta đang mải mê suy nghĩ, Luminas có vẻ đã chọn được điểm đến, em ấy chỉ tay vào một cửa tiệm có tủ kính trưng bày vô số loại bánh ngọt. Chắc là tiệm nổi tiếng nên bên trong đông nghẹt người.
"Mong là nó hợp khẩu vị của Ma Vương. Bếp trưởng hiện tại có vẻ chẳng có năng khiếu làm đồ ngọt gì cả."
"...Bếp trưởng mà nghe được chắc khóc ròng mất. Nhưng mà Luminas này. Sao tay nghề làm đồ ngọt của bếp trưởng lại kém thế? Trong lâu đài có người thích ăn đồ ngọt mà tay nghề vẫn tệ là sao. Mà để ý mới thấy, dạo này em cũng ít ăn đồ ngọt đi hẳn nhỉ."
Luminas cũng thích đồ ngọt chẳng kém gì ta. Đồ ngọt luôn là thứ không thể thiếu trong những buổi tiệc trà của hai đứa.
Bị hỏi một câu không ngờ tới, Luminas chớp mắt chậm chạp.
"Đúng thật... Kỳ lạ là em không còn muốn ăn nữa. Chắc có lẽ em không thích đồ ngọt, mà là thích khoảng thời gian được ở bên cạnh Ma Vương chăng."
"Em... thật là..."
Cái tên này đúng là có tài làm người ta cảm động mà. Tấn công thì cũng phải xi nhan báo trước một tiếng chứ. Ta cảm thấy gáy mình nóng ran lên.
Một kẻ trong mắt chỉ có mỗi ta thế này, nếu ta không đưa đi cùng thì không biết sẽ ra sao nữa. Chắc sẽ lủi thủi đi lang thang như chú cún con bị ướt mưa mất.
"Đi nhanh nào. Em bảo thích thời gian ở bên ta cơ mà. Hôm nay ta ra ngoài không phải vì bản thân, mà là vì em đấy. Thế nên muốn làm gì thì cứ nói hết ra, đừng giấu giếm."
"Vâng ạ."
"Đừng có vâng dạ suông, muốn gì thì cứ nói thật đi. Ưu tiên số một của ta là em mà!"
"...Thật sao ạ?"
"Trời đất. Cái phản ứng đó là sao? Việc ta coi em là số một có gì đáng ngạc nhiên lắm à? Linh hồn của chúng ta đã hòa làm một rồi mà. Nghĩ lại ta thấy hơi bực mình rồi đấy. Em nghĩ ta tùy tiện kết hôn và trói buộc linh hồn mình với một người không có giá trị chắc? Là vì em nên ta mới làm vậy. Nên hãy tự tin lên chút đi. Em có làm mình làm mẩy cũng được. Không cần lúc nào cũng phải nhún nhường ta thế đâu."
"Nhưng mà... lỡ em đòi hỏi nhiều quá, ngài sẽ phát ngán em mất..."
"Ta thấy bộ dạng đó của em một hai lần đâu, nếu chán thì ta đã chán từ lâu rồi."
"Ngài thấy chán thật ạ...?"
"V-Ví dụ! Chỉ là ví dụ thôi!"
Thấy ánh mắt Luminas lóe lên tia nguy hiểm, ta vội vàng đính chính.
Mấy lúc thế này mới thấy thà em ấy cứ như hồi nhỏ lại hay hơn. Hồi đó còn hay làm nũng chứ. Giờ tuy cũng làm nũng nhưng giống kiểu kìm nén lâu ngày rồi bùng nổ hơn.
Hôm nay cũng vậy. Nếu không có cớ đến đây, chắc em ấy cũng đã cắn răng nhịn cái mong muốn đi tuần trăng mật rồi.
"Cứ tham lam vào. Tham lam là bản tính không thể thiếu của ma tộc mà."
"...Em hiểu rồi ạ."
"Ừ ừ, thế mới phải."
Ta gật gù với vẻ mặt đầy tự hào. Cuối cùng thì cũng chịu nghe lời. Dù nụ cười ngày càng đậm trên môi em ấy khiến ta hơi chột dạ không biết mình có lỡ mồm xúi dại gì không, nhưng cười là tốt rồi. Quan trọng là em ấy đang vui.
Dẫu vậy thì ta cũng không lường trước được tình huống này...
"Em đang khoe thân hình to lớn của mình đấy à?"
"Nhưng Ma Vương vừa bảo em cứ làm theo ý mình muốn mà..."
"..."
Hiện tại, ta đang ngồi lọt thỏm trong vòng tay Luminas và được em ấy đút đồ ngọt cho ăn. Việc phải ngồi trên đùi em ấy đã đủ xấu hổ muốn đào lỗ chui xuống đất rồi, đằng này lại còn há miệng chờ em ấy đút cho ăn như chim mẹ mớm mồi cho chim con, bảo sao ánh mắt của mọi người xung quanh cứ đổ dồn về phía này.
Nhưng vì chính miệng ta đã bảo Luminas đang xị mặt hãy cứ làm theo ý mình, nên giờ ta đâu có quyền cằn nhằn. Thế là em ấy đút gì ta đành ngoan ngoãn ăn nấy. Mà... cũng không hẳn là khó chịu.
Vừa nhai miếng bánh Luminas đút, ta vừa đưa mắt nhìn xung quanh. Nơi này có rất nhiều gia đình đi cùng nhau. Bất kể là chủng tộc nào.
"Chúng ta sinh người thừa kế nhé."
"...Dạ?"
Chỉ là một suy nghĩ xẹt qua trong đầu. Ta làm Ma Vương cũng được 300 năm rồi. Một khoảng thời gian không dài cũng chẳng ngắn. Liệu ta cứ mãi làm Ma Vương thế này có ổn không.
"Người thừa kế ạ?"
"Ừ, ta đâu thể làm Ma Vương ngàn năm vạn năm được. Phải nuôi dưỡng ai đó để truyền lại ngai vàng chứ."
"...Em không thích. Đó là ngai vị mà Ma Vương đã luôn gìn giữ cơ mà. Sao có thể tùy tiện giao cho kẻ khác được."
"Thế con của chúng ta thì sao?"
Đôi mắt em ấy trợn tròn như thể vừa nghe thấy điều gì đó không tưởng.
"Con của chúng ta sao ạ?"
Em chưa từng nghĩ đến chuyện đó à? Ta thì đã nghĩ về nó rất nhiều lần rồi. Nếu đứa bé giống em thì sẽ đáng yêu đến mức nào chứ. Chắc chắn là không dễ dàng gì, nhưng chúng ta có thể cố gắng thử xem sao.
Ma tộc rất khó sinh con. Bởi vì việc đó chẳng khác nào phải chia sẻ một phần sức mạnh của bản thân. Nên nếu không phải là ma tộc thuộc hàng thượng thừa thì đừng có mơ, và cũng rất hiếm kẻ nào có ý nghĩ vĩ đại là tự nguyện cắt xén sức mạnh của mình để tạo ra sinh mệnh mới.
Thế nên, việc nhận nuôi những đứa trẻ sinh ra tự nhiên hoặc con người biến thành ma tộc làm con nuôi là chuyện rất phổ biến.
Nhưng chúng ta thì khác.
"Thời gian thì chúng ta có thừa, mà sức mạnh của em hay của ta có vơi đi một chút cũng chẳng thành vấn đề. Hơn nữa, khi đứa bé lớn lên và làm Ma Vương, ta sẽ có nhiều thời gian để ở bên em hơn. Thấy sao, ý kiến tuyệt vời đấy chứ?"
Luminas không nói lời nào, chỉ lặng lẽ cúi xuống nhìn ta một lúc lâu. Đôi mắt em ấy tối sầm lại, chẳng biết đang tính toán chuyện gì.
"À thì, đúng là việc tạo ra một đứa trẻ cũng không dễ dàng gì. Nếu em thấy khó quá thì chúng ta cứ tìm một đứa nhóc nào đó sáng dạ rồi nhận làm người thừa kế cũng được."
"Không phải vậy đâu ạ. Chỉ là... em đang nghĩ, Ma Vương quả thực luôn hiện thực hóa mọi khát khao của em. Thật ra, ước mơ của em cũng là được có con với Ma Vương. Ngài không biết lúc nhận ra mình là con trai chứ không phải con gái, em đã tiếc nuối đến mức nào đâu."
Có gì đó lóe lên đầy nguy hiểm trong mắt Luminas. Và cái bầu không khí này, ta quen thuộc quá rồi.
"Ngài bảo em cứ tham lam vào, vậy em có thể tham lam thêm một chút nữa được không ạ? À, đúng rồi. Ma Vương vừa nói là sẽ dành trọn một tháng cho em mà nhỉ."
Em ấy lẩm bẩm với đôi má ửng hồng như thể đang chìm đắm trong một viễn cảnh đê mê nào đó. Dáng vẻ ấy nhìn lướt qua thì rõ là đáng yêu, nhưng chẳng hiểu sao gai ốc ta cứ thi nhau nổi lên.
'Chết dở! Mình đụng nhầm công tắc rồi sao...? Mắt em ấy tối sầm lại rồi kìa!'
Nỗi bất an của ta ngay lập tức trở thành sự thật khi bàn tay Luminas luồn tọt vào trong áo ta, v**t v* mạn sườn một cách mờ ám. Sự thèm khát nồng đậm trong cái chạm đó làm sao ta không nhận ra cho được.
"Kh-Khoan đã, chúng ta đang ở ngoài đường đấy! Giữa thanh thiên bạch nhật!"
"À, ra đó là vấn đề làm ngài e ngại sao?"
Dứt lời, một vòng tròn ma pháp khổng lồ hiện ra dưới chân, và chỉ trong chớp mắt, ta đã thấy mình bị đè xuống một chiếc giường rộng thênh thang. Dù chắc chắn đây là một căn phòng trong Lâu đài Ma Vương, nhưng lại là một nơi ta chưa từng đặt chân đến.
"Nếu chúng ta chăm chỉ 'làm việc' suốt một tháng ròng rã, biết đâu sẽ có em bé thì sao?"
Sắc mặt ta tái mét đi. Lời nói đó chẳng khác nào lời tuyên án sẽ "hành sự" không ngừng nghỉ suốt một tháng trời.
Lần trước ta lỡ dại quyến rũ em ấy để rồi bị hành cho "lên bờ xuống ruộng" cả một ngày đã muốn chết đi sống lại rồi, giờ mà bắt ta chịu trận cả tháng thì có nước quy tiên!
"E-Em cũng biết là ma tộc chúng ta đâu có sinh con theo kiểu g*** h*p như con người được."
"Nhưng rõ ràng là chúng ta phải hòa trộn khí tức với nhau cơ mà. Chẳng phải cách này sẽ mang lại hiệu suất cao nhất sao? Ngài Lilith bảo cũng từng có người tạo ra em bé bằng cách này đấy ạ."
Lilith! Lại là cô nữa hả!
"Em sẽ không làm ngài mệt mỏi quá đâu. Vì Ma Vương còn phải duy trì thể lực chiến đấu trường kỳ mà."
Đã tự mình chui đầu vào rọ thì còn biết trách ai bây giờ. Hơn nữa, nếu thực sự có được một đứa trẻ nhỏ nhắn mang dòng máu của ta và Luminas, thì đó cũng là một niềm hạnh phúc tuyệt vời.
Nhìn khuôn mặt Luminas đang nhích lại gần, ta đành giả vờ như miễn cưỡng chiều chuộng mà vòng tay ôm lấy cổ em ấy.
[Kết thúc Toàn bộ câu chuyện ]