Nàng Công Chúa Bị Bắt Cóc Thật Kỳ Lạ!

Chương 100

Trước Tiếp

"Đường đường là Ma Vương mà lại bị nhốt trong ngục thế này... Mấy đứa kia mà biết chắc cười cho thối mũi. Không chừng lúc này Luminas đã..."

Khả năng đó hoàn toàn có thể xảy ra. Có quá nhiều điều kỳ lạ.

Cây Thế Giới lại nằm ở dưới tầng hầm của Lâu đài Ma Vương, bầu trời trong xanh, cây cối xanh tươi. Đây không phải là Ma Giới mà ta từng biết.

Thêm vào đó, ngoại hình của đám ma tộc cũng có gì đó rất khác biệt.

Từ bao giờ mà ma tộc lại có diện mạo giống con người đến vậy? Dĩ nhiên vẫn có những kẻ mang hình thù quái dị, nhưng số lượng ma tộc mang dáng dấp con người lại áp đảo hoàn toàn.

'Chẳng trách không ai nhận ra mình... Chắc hẳn thời gian đã trôi qua rất lâu rồi...'

Trần nhà lao tăm tối nhường nào thì tâm trạng ta lúc này cũng u ám nhường ấy. Đột nhiên, Cerberus từ dưới sàn chui lên.

Thấy nó cứ quanh quẩn bên cạnh sợ ảnh hưởng đến công việc, ta đã đuổi nó đi, ai ngờ nó lại quay về.

"Cái con này...! Sao mày chưa về chỗ cũ? Định trốn việc ở đây hả? Vị Ma Vương mới đã giao cho mày nhiệm vụ canh gác Cây Thế Giới cơ mà?"

Cerberus lắc đầu nguầy nguậy như muốn nói "Em đâu có nhận lệnh đó bao giờ". Nó cọ cọ đầu vào người ta tỏ vẻ không muốn rời xa, cái đuôi vẫy điên cuồng đến mức tạo ra tiếng vù vù quen thuộc.

Nghe tiếng gầm gừ sung sướng của nó, ta bất giác mỉm cười.

Lúc này, Cerberus là thứ duy nhất cho ta cảm giác mình thực sự đã trở về, nên ta không đành lòng đuổi nó đi nữa. Căn ngục vốn đã chật hẹp nay lại càng chật chội hơn, nhưng ta vẫn cố gắng lùi lại để nhường chỗ cho nó.

"Cero này, Luminas vẫn còn sống chứ?"

Ba đôi tai của nó vểnh lên. Nó sủa gâu gâu mấy tiếng như muốn trả lời, nhưng tiếc là ta không hiểu được ngôn ngữ loài chó.

"Mong là em ấy vẫn còn sống. Có thế việc ta sống lại mới có ý nghĩa chứ. Lần cuối cùng ta nhớ là mình đã lấy thân đỡ nhát chém của Thánh Kiếm để cứu em ấy, chắc chắn em ấy đã tự trách mình nhiều lắm... Lúc đó ta lao ra theo bản năng chứ chẳng kịp suy nghĩ gì."

Đột nhiên, bên ngoài trở nên ồn ào. Và rồi, một luồng khí tức vô cùng quen thuộc đang tiến lại gần. Trước khi ta kịp định hình đó là ai, thì chủ nhân của luồng khí tức đó đã xuất hiện ngay trước mắt.

"..."

Ta ngạc nhiên đến mức há hốc mồm, nhưng chẳng thốt nên lời.

Người đứng trước mặt ta cũng vậy. Tên ma tộc dẫn đường thì cứ đảo mắt nhìn đi nhìn lại giữa ta và Luminas với vẻ mặt bàng hoàng như vừa thấy ma.

"Vẫn mít ướt như ngày nào nhỉ."

"...Em chỉ như vậy trước mặt ngài thôi."

Đôi mắt tuyệt đẹp ấy ngấn lệ. Những giọt nước mắt lăn dài trên má như đang âm thầm kể lại quãng thời gian đằng đẵng em ấy đã phải chờ đợi.

Ta và Luminas chỉ lặng lẽ trao nhau ánh nhìn, không ai nói một lời. Cả hai đều mải mê dùng ánh mắt để kiểm tra xem đối phương có bị thương ở đâu không.

Nhìn thái độ kính cẩn của đám ma tộc dành cho Luminas, ta cũng lờ mờ đoán được lý do tại sao chúng lại gọi em ấy là "Bệ hạ".

'Cũng có hơi nghi nghi, nhưng không ngờ cái người được gọi là Bệ hạ đó lại chính là Luminas. Nhưng bằng cách nào mà Luminas lại trở thành Vua của Ma Giới? Em ấy là con người, tuổi thọ ngắn ngủi mà...'

Nhưng rồi ta gạt ngay suy nghĩ đó đi. Điều quan trọng nhất lúc này là Luminas vẫn còn sống và đang đứng ngay trước mặt ta.

"Em đã ở lại đây để thay ta bảo vệ nơi này sao?"

Trang phục và trang sức trên người em ấy toát lên vẻ lộng lẫy và quyền quý vô cùng. Một phong thái hoàn toàn khác so với khi ở bên ta, và cách những kẻ khác nhìn em ấy cũng chất chứa sự tôn kính tuyệt đối.

"Vì đây là nơi mà ngài đã luôn dùng cả sinh mạng để bảo vệ mà."

Luminas tiến lên một bước. Chẳng màng đến song sắt sừng sững cản đường, em ấy nhẹ nhàng dùng hai tay bẻ cong nó như bẻ cành cây khô rồi bước vào trong.

Luminas im lặng bế bổng ta lên. Cerberus thấy vậy liền ngóc đầu dậy nhìn.

'Luminas trưởng thành thật rồi, đã có thể bế bổng mình lên thế này cơ mà.'

Bị bế lên bất ngờ, ta có chút giật mình, nhưng ngay lập tức cảm giác an tâm ùa đến. Bởi điều đó chứng tỏ Luminas thực sự đang sống sờ sờ ngay trước mắt ta.

"May quá, em vẫn còn sống."

Nghe ta nói vậy kèm theo một nụ cười, Luminas cũng nở một nụ cười rạng rỡ đáp lại.

"Vâng... Thật sự là... quá tốt rồi..."

Luminas vùi mặt vào hõm cổ ta, hít một hơi thật sâu như để khắc ghi sự hiện diện của ta. Ta cũng theo thói quen đưa tay lên v**t v* mái tóc em ấy.

Cảnh tượng tình tứ của chúng ta khiến đám ma tộc xung quanh trợn tròn mắt kinh ngạc. Một tên tò mò về thân phận của ta rụt rè lên tiếng hỏi:

"Dạ thưa... Bệ hạ, hai người quen nhau sao ạ?"

"Đây là... người quan trọng nhất của ta."

"Xin mạn phép hỏi, ngài ấy là ai vậy ạ?"

Luminas hoàn toàn phớt lờ câu hỏi của tên ma tộc, ánh mắt chỉ dán chặt vào ta.

"Kẻ nào dám nhốt ngài vào đây? Em sẽ xé xác hắn ra."

Luminas gằn giọng, nghiến răng trèo trẹo. Có vẻ em ấy đang cực kỳ tức giận khi thấy ta bị tống vào ngục.

Chỉ nghe giọng điệu thôi cũng đủ cảm nhận được cơn phẫn nộ ngùn ngụt của em ấy. Tên ma tộc đứng phía sau sợ đến mức mặt cắt không còn một giọt máu.

"Thôi bỏ đi. Ta đúng là kẻ khả nghi mà. Hơn nữa, chúng cũng đâu có làm gì thô bạo với ta. Trọng tâm lúc này là mau rời khỏi đây đi. Chứ để mấy đứa kia biết ta bị tống vào ngục chắc chúng nó cười cho thối mũi mất."

Mắt Luminas khẽ lóe lên, vòng tay ôm ta càng thêm siết chặt. Hơi bất ngờ một chút, nhưng ta nhanh chóng ngoan ngoãn tựa đầu vào ngực em ấy. Cuối cùng ta cũng có cảm giác mình đã được trở về đúng nơi thuộc về mình.

Được Luminas bế ra ngoài, ta trở thành tâm điểm chú ý của tất cả ma tộc xung quanh. Cứ ngỡ toàn là những gương mặt xa lạ, nhưng nhìn kỹ lại, lác đác vài gương mặt quen thuộc.

Khi nhận ra ta, bọn họ đều lấy tay che miệng, cố kìm nén sự xúc động tột độ. Những tiếng xì xào bàn tán tò mò xen lẫn những lời giải thích nghẹn ngào vang lên khắp nơi.

"B-Bệ hạ...! Ngài đang ở đâu vậy? M-Ma Vương!?"

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, ta nhìn ra phía trước thì thấy Cecilia đang cùng Elvin và Nix hớt hải chạy tới. Ai nấy đều trông khác xưa rất nhiều.

"Mọi người vẫn khỏe chứ?"

Elvin lấy hai tay che miệng như một thiếu nữ xúc động, nước mắt tuôn trào hệt như Luminas ban nãy. Nix và Cecilia cũng rưng rưng đón mừng ta. Cecilia nắm chặt lấy tay ta, nghẹn ngào:

"Tôi nhớ ngài lắm!"

"Ừ. Nhưng mà cô... cái cánh trên lưng kia... là thiên thần sao?"

Vậy ra Cecilia vẫn còn sống đến tận bây giờ sao? Thế còn Luminas thì sao? Dù sao em ấy cũng là đứa con đầu lòng của thần linh, việc được hưởng đặc ân đó cũng không có gì lạ.

Nhận ra ánh mắt tò mò của ta, em ấy chỉ khẽ híp mắt cười. Nhưng trái ngược với nụ cười đó, trong lòng ta lại bồn chồn khó tả.

Cảm giác thời gian đã trôi qua rất lâu đang hiện hữu rõ ràng. Ký ức về nhát chém chí mạng của Thánh Kiếm xuyên qua tim vẫn còn như mới hôm qua, vậy mà giờ đây, ta có cảm giác như mọi người đều đã tiến về phía trước một chặng đường rất dài, chỉ có mình ta là bị bỏ lại phía sau.

"Tránh ra, Ma Vương cần được nghỉ ngơi. Ma Vương, xin hãy đi theo thần."

"Nhiệm vụ của ta vốn là hầu cận Ma Vương mà!"

Tuy nhiên, vẫn có những điều không hề thay đổi. Chẳng hạn như ánh mắt ấm áp của Luminas, hay những tiếng gào thét quen thuộc của Elvin.

Ta bất giác bật cười thành tiếng. Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía ta.

"...Sống lại thật tốt biết bao."

Mặc dù lúc mới bị lão thần linh đẩy xuống đây ta còn khá hoang mang, nhưng giờ nhìn lại, kết cục này quả thực không tệ chút nào. Nếu ta không tỉnh lại, có lẽ mọi người vẫn sẽ cứ mỏi mòn chờ đợi mãi.

Ngay khoảnh khắc ta định nhắm mắt lại để tận hưởng giây phút bình yên này, vòng tay Luminas đang bế ta bỗng siết chặt hơn, mang theo một chút đau đớn nhè nhẹ.

"Em sẽ không bao giờ để ngài chết thêm một lần nào nữa đâu."

"..."

"Tuyệt đối không."

---------

"Luminas, đây là đâu thế?"

"Phòng của em ạ. Ngài cứ nghỉ ngơi ở đây nhé. Em đi gọi thái y. Ngài tuyệt đối không được đi đâu đấy."

Cậu nhóc cứ mân mê bàn tay ta, như thể sợ rằng chỉ cần buông ra, ta sẽ lại biến mất vào hư vô.

"Sao ta đi đâu được, giờ ta còn chẳng có sức mà nhấc nổi người lên cơ mà."

Vì cả hai đều biết rõ ta chưa hồi phục sức mạnh nên cậu mới phải bế ta đến tận đây. Nhìn cái dáng vẻ thấp thỏm lo âu của cậu dù đã rõ mười mươi tình trạng của ta, ta không khỏi phì cười.

Ta ngồi trên giường, len lén quan sát biểu cảm của cậu nhóc. Cảm giác như vị thế của em ấy đã thay đổi rất nhiều. Ngày xưa ta toàn là người chăm sóc Luminas, thế mà bây giờ...

"Đừng làm vẻ mặt đó, không giống Ma Vương chút nào. Ngài cứ đường hoàng, tự tin lên. Và hãy đối xử với em như bình thường là được."

"Cái đó... ờm..."

Nói thì dễ hơn làm.

"Em biết ngài đang bối rối. Mọi người đều đã thay đổi rất nhiều. Đã một trăm năm trôi qua kể từ ngày ngài ngã xuống mà."

"M-Một trăm năm á?"

Dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, nhưng khi nghe tận tai con số đó, ta vẫn không khỏi bàng hoàng. Một trăm năm... Đó gần bằng khoảng thời gian ta đã chạy đôn chạy đáo khắp nơi để cứu lấy Ma Giới.

Em ấy đã chờ đợi ta lâu đến thế sao?

"Nhưng tình cảm em dành cho ngài vẫn y nguyên như một trăm năm trước. Tất cả mọi người đều luôn mong mỏi ngày ngài thức giấc. Mọi thứ trên mảnh đất này đều thuộc về ngài. Em chỉ là kẻ giữ nhà thay ngài trong lúc ngài đi vắng thôi."

"A, không... Đâu thể nói vậy được..."

Một trăm năm đâu phải là khoảng thời gian ngắn ngủi. Một Luminas non nớt ngày nào chắc chắn đã phải nỗ lực đến nhường nào mới có thể cai quản Ma Giới yên bình như thế này. Ta không muốn công sức đó của em ấy bị gạt bỏ một cách nhẹ bẫng như vậy.

"Em xin phép ra ngoài một lát."

Luminas để ta lại một mình rồi bước ra khỏi phòng. Có lẽ em ấy muốn cho ta không gian yên tĩnh để tiêu hóa đống thông tin vừa rồi. Nhìn bóng lưng em ấy rời đi, ta chỉ biết cười trừ.

"...Ngày xưa thì mình phải chăm bẵm Luminas... Giờ thì ngược lại, đến lượt mình được em ấy chăm sóc..."

Một lượng thông tin khổng lồ ập đến khiến đầu ta như muốn bốc hỏa.

"Cái lão thần linh chết tiệt, bảo là sẽ liên lạc lại sau mà lặn mất tăm luôn..."

Ta cứ liên tục thở dài thườn thượt.

Có vẻ số người không nhớ mặt vị cựu Ma Vương là ta nhiều hơn ta tưởng. Halstel bị phong ấn 300 năm mà mọi người vẫn nhớ như in, vậy mà ta mới ngủ một giấc 100 năm đã bị quên lãng, nghĩ đến là thấy tủi thân.

Hơn nữa, Luminas làm cách nào mà vẫn giữ được nhan sắc trẻ trung suốt 100 năm qua vậy?

"Còn quá nhiều điều mình chưa biết..."

Việc được đoàn tụ với những người thân yêu khiến ta vô cùng hạnh phúc, nhưng cảm giác bất an và hoang mang về tương lai cũng đang đè nặng trong lòng. 

Ta tò mò về tình hình hiện tại của Ma Giới, của Halstel, và cả việc nếu chiến tranh vẫn còn tiếp diễn, thì những người quen khác của ta liệu có còn sống sót hay không.

Ngay lúc đó, ánh mắt ta tình cờ va phải một thứ.

Nằm chễm chệ ở một góc giường là con gấu bông đầu tiên ta tặng Luminas. Đường chỉ đã bung ra ở vài chỗ, màu sắc cũng phai nhạt đi nhiều, nhìn là biết đã rất cũ kỹ. Một món đồ chẳng hề ăn nhập chút nào với thân phận Hoàng đế của em ấy hiện tại.

"Đã chờ đợi rất lâu..."

Nhìn thấy món đồ được em ấy nâng niu gìn giữ như báu vật, một cảm xúc khó gọi tên trào dâng trong lòng ta. Bất giác, ta cứ vân vê con gấu bông rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Trước Tiếp