Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Những cú sốc mà mẹ chồng phải chịu đựng gần đây có thể nói là sóng sau xô sóng trước, chẳng lúc nào yên.
Bà ngồi liệt trên ghế, lúc nhìn về phía Chu Cảnh Hoài, vành mắt bà đỏ hoe.
"Con còn bảo vệ cho nó! Có phải con bị con hồ ly tinh này mê hoặc rồi không!"
"Chuyện của cha nó trước kia, ta đã biết nhà nó chẳng phải hạng thật thà gì rồi!"
"Mẹ đừng nói vậy."
Giọng điệu của Chu Cảnh Hoài vẫn bình thản như thế.
"Là con tìm người cứu phụ thân nàng ra khỏi đại lao, chuyện đó không liên quan đến ông ấy. Hơn nữa, cha cũng là do phụ thân nàng cứu mạng, mẹ nói vậy chẳng phải là mắng luôn cả cha sao?"
"Nhưng nó là tẩu tử của con!"
Mẹ chồng ôm chặt ngực, trông như sắp lên cơn đau tim đến nơi.
"Ta chỉ sinh được hai đứa con trai, huynh trưởng con đã bị nó khắc chết rồi! Còn con, rõ ràng chỉ cần đồng ý cưới tiểu thư nhà họ Thôi, dựa vào sự sủng ái của Thiên tử hiện giờ, con lo gì không có tiền đồ?!"
"Nếu con cưới nó, chẳng nói đâu xa, chỉ riêng nước bọt của đám triều thần cũng đủ dìm chết con rồi! Con hoàn toàn chưa từng nghĩ đến sao?"
Chu Cảnh Hoài nhàn nhạt đáp.
"Nàng ấy vốn dĩ là của con."
Ta trốn sau bức màn, trong phút chốc có chút ngẩn ngơ.
Hắn nói muốn cưới ta?
Giả vờ thôi đúng không.
Trước kia Chu Cảnh Hi cũng từng thề thốt sẽ đối tốt với ta cả đời, sau đó chẳng phải... chỉ có cái xác được đưa về sao.
Nhìn khuôn mặt từng dỗ dành, cười với mình biến thành gương mặt xanh xao thối rữa.
Ta không chỉ một lần mơ thấy y trong mộng chất vấn mình.
"Nam Tường, tại sao nàng lại ở bên cạnh Cảnh Hoài?"
"Sao nàng có thể phản bội ta!!!"
Lần nào ta cũng giật mình tỉnh giấc với mồ hôi đầm đìa.
Chết thì cũng chết rồi, còn giữ tính chiếm hữu mạnh thế làm gì chứ!
...
Đợi Chu Cảnh Hoài đi rồi, mẹ chồng sai người đưa ta ra từ sau tấm màn, trông bà chỉ trong nháy mắt như già đi mấy tuổi.
"Ta không biết rốt cuộc ngươi đã dụ dỗ Cảnh Hoài bằng cách nào, nhưng nể tình ân nghĩa nhà ngươi, ta đã mất đi Cảnh Hi rồi, không thể để mất thêm Cảnh Hoài nữa!"
Những người thật thà như bọn ta, sao có thể để người khác phải khó xử.
Ta suy nghĩ một chút.
"Hay là, mẹ cho con một bức thư hòa ly đi."
Lần này đến lượt mẹ chồng kinh ngạc.
"Ngươi cứ thế mà đồng ý sao?"
Ta là người thật thà, dứt khoát nói thẳng lòng mình.
"Mấy năm qua nhờ mẹ quan tâm chăm sóc, nếu con không đi, e là sau này sẽ càng được 'chăm sóc' kỹ hơn. Nhị đệ sớm muộn cũng phải cưới vợ mới, lúc đó con biết đứng ở đâu đây?"
Bà mấp máy môi, không nói gì thêm, dường như già hẳn đi.
Nhưng lúc ta đi, bà lại tăng thêm của hồi môn cho ta gấp mấy lần!
Thật là phóng khoáng!
Chuyện như thế này, dù phủ Quốc Công có ra tay dẹp yên ngay lập tức thì giấy cũng không gói được lửa, vẫn có chút tiếng gió lọt ra ngoài.
Người nhà họ Thôi ở Thanh Hà ngay ngày hôm sau đã lễ độ tìm đến cửa, xin nhận lại bát tự của tiểu thư nhà mình.
Mẹ chồng giận đến mức dùng tới gia pháp, nhưng Chu Cảnh Hoài đã hạ quyết tâm như "rùa ăn đá", thà chịu ba mươi roi cũng nhất quyết không buông lời.
Mẹ chồng không còn cách nào khác, đành nhốt hắn vào từ đường để hắn tự mình kiểm điểm.
Đấy chỉ là nói ngoài mặt thế thôi.
Thực tế là để cầm chân Chu Cảnh Hoài, tạo điều kiện cho ta rời đi.
Nhưng ta không ngờ tới.
Ta thậm chí còn chưa kịp ra khỏi cổng thành thì đã bị người nhà họ Chu đuổi theo bắt trở về.
Bởi vì Chu Cảnh Hoài đã thẳng thắn nói với mẹ chồng rằng, hắn đã uống thuốc tuyệt tự.
Phủ Quốc Công thế hệ này chỉ có hắn và Chu Cảnh Hi là nam đinh.
"Huynh trưởng đã chết trên chiến trường rồi."
"Nếu mẹ nhất định phải đuổi nàng ấy đi, vậy thì hãy chuẩn bị tinh thần nhận con thừa tự từ chi bên đi."
Mẹ chồng ngay lập tức bị chọc cho tức đến ngất xỉu.
Đám ma ma bên cạnh hò hét "ối dào ối dào" loạn xạ bảo mau đi mời đại phu.
Cũng may chỉ là lửa giận công tâm, nghỉ ngơi một lát là đỡ.
Việc đầu tiên mẹ chồng làm khi tỉnh lại là sai người đuổi theo bắt ta về.
Phía bên này ta vẫn đang ngồi trong xe ngựa cùng Lan Chi đếm số trang sức hạt vàng tích góp được trong thời gian qua.
Phải nói rằng, Chu Cảnh Hoài thực sự là một người rất hào phóng.
Cộng thêm của hồi môn mẹ chồng tặng.
Đợi đến lúc xuống Giang Nam, tìm thêm mười tám chàng trai trẻ khỏe, đời không biết sẽ sung túc, mỡ màng đến mức nào!
Ta vẫn mang Lan Chi theo.
Dù sao tính ra nàng ấy cũng chẳng làm gì ác, chỉ là nhận tiền của Chu Cảnh Hoài để truyền lời hộ mà thôi.
Lại còn giúp ta dọn dẹp hiện trường bao nhiêu lần nữa chứ!
...
Xe ngựa đột ngột dừng lại.
Ta không kịp trở tay, suýt chút nữa thì lăn nhào ra khỏi xe.
Rèm xe đột ngột bị hất lên, một đôi chân dài bước vào chắn trước mặt ta.
Đế ủng trắng muốt, ống quần lụa bó sát để lộ đôi chân dài săn chắc, ta đã từng bị ấn ngồi lên trên đó vô số lần, làm sao mà không nhận ra được?
Ta nuốt nước bọt theo bản năng, đưa mắt nhìn dọc theo đôi chân lên trên, bắt gặp ngay khuôn mặt đang tím tái vì giận dữ của Chu Cảnh Hoài.
"Thẩm Nam Tường, nàng giỏi lắm, nàng thực sự rất giỏi!"
Ta rùng mình một cái, theo bản năng định bò lùi vào sâu trong xe nhưng bị Chu Cảnh Hoài chộp lấy cổ chân kéo ngược trở lại, cả người lập tức va vào lòng hắn.
Ta sợ hãi thét lên, ra sức đưa tay đấm đá hắn.
"Buông ra, trong xe còn có người mà!"
Chu Cảnh Hoài chẳng thèm ngẩng đầu.
"Cút xuống dưới."
Lan Chi không dám ho một tiếng, ôm lấy đôi chân, thế mà lại lăn ra ngoài thật?!
Cho đến khi trong xe chỉ còn lại hai người bọn ta, ta cảm thấy không khí xung quanh như đông cứng lại, theo bản năng đưa tay muốn đẩy hắn ra.
"Chàng... chàng buông ra."
"Không buông."
Sắc mặt Chu Cảnh Hoài ngày càng khó coi.
"Thẩm Nam Tường, nàng coi ta là cái gì?"
"Nàng đang mang thai con của ta, còn định đi đâu?"
Ta đúng là người thật thà thật.
Nhưng ép người thật thà vào đường cùng thì họ cũng sẽ biết cắn người đấy.
Ta cuống đến mức vành mắt đỏ hoe.
"Chàng cũng có cưới được ta đâu, giờ ta mang thai rồi, bài vị tiết hạnh cũng mất rồi, chàng không thể để cho ta một con đường sống sao?"
Ta còn đang thấy ấm ức đây này!
"Rốt cuộc là ai không chịu để cho ai con đường sống?"
Chu Cảnh Hoài gần như bị ta chọc cho tức đến bật cười.
"Ai nói ta không thể cưới nàng?"
Ta ngơ ngác nhìn hắn, không ngờ lại được nghe những lời này từ miệng hắn.
"Chàng nói gì cơ?"
Hắn từng bước ép sát, khuôn mặt tuấn tú đầy tính công kích dần dần hạ xuống, ta theo bản năng nín thở, sợ rằng mình sẽ xúc phạm đến hắn.
"Ta nói, ta sẽ cưới nàng."
"Nàng đến trêu chọc ta, dụ dỗ ta, khiến ta sa lầy sâu sắc, giờ lại không chịu nhận ta."
"Thẩm Nam Tường, rốt cuộc nàng có trái tim không?"
Mỗi một chữ hắn nói ra gần như đều được rít qua kẽ răng.
"Chàng điên rồi sao?"
Ta bàng hoàng nhìn hắn: "Ta là tẩu tử của chàng mà!"
"Nàng có thể giả chết, ta sẽ đổi cho nàng một thân phận khác, đến lúc đó nàng sẽ gả vào đây với tư cách là biểu muội bên nhà ngoại, sẽ không ai nói ra nói vào gì về tướng mạo của nàng nữa."
Hắn hạ thấp giọng, như đang dỗ dành.
"Theo ta về nhà, có được không?"
Hắn thích ta sao?
Ta sững sờ.
"Nhưng chẳng phải lúc trước chàng còn nghi ngờ ta hại chết đại ca chàng sao?"
Ta sớm đã biết, năm đó người vốn dĩ nên thành thân với ta phải là Chu Cảnh Hoài, do nhà họ Chu không nỡ để hắn chịu thiệt nên mới để huynh trưởng cưới vợ thay đệ đệ. Giờ lại nói hối hận, chẳng phải là chuyện nực cười sao?
Chu Cảnh Hoài đỏ cả mắt.
"Nam Tường, đối với ta, nàng thực sự không có lấy một chút thật lòng sao?"
Hắn quỳ trước mặt ta, từng bước tiến lại gần, ta bị hắn ép phải lùi dần ra sau. Rõ ràng hắn mới là người đang ở vị thế thấp hơn nhưng lại ép ta vào đường cùng.
"Nam Tường, nương tử, yêu ta, có được không?"
Quân tử cao quý tao nhã bỗng chốc rớt xuống phàm trần.
Cái này... người thật thà như bọn ta sao mà chịu đựng nổi chứ!
"Vậy chàng thề đi."
Ta nói với hắn.
"Cả đời không nạp thiếp, nếu không toàn bộ gia sản phủ Quốc Công sẽ thuộc về tôi."
Hắn áp má vào lòng bàn tay ta, một tư thế phục tùng hoàn toàn.
"Nàng theo ta về, ta viết ngay đây."
Sau khi cầm được tờ cam kết mực còn chưa kịp khô, lòng ta sướng rơn, nhẩm tính một hồi.
Ơ?
Thế này xem ra cũng không tệ.
Ta vừa có thể có con, vừa có thể đổi chồng mới, lại vẫn được tận hưởng vinh hoa phú quý của phủ Quốc Công... Quan trọng là, dù sau này không còn đàn ông nữa thì ta vẫn có tiền!
Ta đưa tay ôm lấy cổ hắn, cực kỳ chủ động, đôi mắt sáng lấp lánh.
"Sao còn chưa đi nữa?"
Chu Cảnh Hoài vốn dĩ đã chuẩn bị một bụng những lời định nói, lại bị một câu này của ta chặn họng. Hắn nhìn ta hồi lâu, cuối cùng bất lực thở dài thườn thượt.
"Đồ không có lương tâm."
Ta phải nhịn lắm mới không cãi lại hắn.
Cái này sao gọi là không có lương tâm được?
Nếu ta mà đi Giang Nam thật, nuôi thêm mười bảy mười tám thanh niên trẻ đẹp, vừa có tiền vừa rảnh rỗi, đó mới gọi là hưởng thụ!
...
Đêm đại hôn, ta nằm mơ một giấc mơ.
Khuôn mặt xanh xao của Chu Cảnh Hi cuối cùng cũng biến trở lại thành chàng thanh niên tuấn tú lúc mới thành thân với ta. Y cười với ta, không tiến lại gần nữa.
Ta không nhịn được mà hỏi:
"Vậy tại sao lúc trước chàng còn dọa ta?"
Ta sớm đã biết y cố ý dọa mình, bởi vì từ đầu đến cuối y chưa từng thực sự làm hại ta, ngược lại chỉ xuất hiện khi xung quanh ta có nguy cơ xảy ra chuyện không hay.
Chu Cảnh Hi bật cười.
"Bọn ta là huynh đệ cùng mẹ, vốn dĩ có cảm ứng với nhau. Ta sớm đã biết nó thích nàng nên chỉ là cố ý gây khó dễ cho nó một chút thôi."
"Dù sao nàng cũng là vợ ta, thật đáng tiếc..."
Y thở dài, rồi lại cười với ta.
"Được rồi, ta phải đi thật đây."
"Nam Tường, nàng phải sống thật tốt nhé."
"Ta sẽ cố gắng đầu thai vào bụng nàng."
!
Ta giật mình sợ hãi tỉnh cả ngủ!