Năm Thứ Năm Sau Khi Bỏ Chồng Con

Chương 1

Trước Tiếp

Năm năm trước, sau khi thất bại trong việc chinh phục Lâm Yến Thanh, hệ thống đã cho tôi một cơ hội để làm lại từ đầu.

Tôi đã do dự một chút rồi quyết định thôi bỏ đi.

Tôi bỏ chồng bỏ con, giả chết để rời khỏi thế giới chinh phục.

Sau khi sống bình lặng ở thế giới hiện thực được năm năm, hệ thống lại tìm đến tôi một lần nữa.

Nó nói rằng chỉ số hắc hóa của cha con Lâm Yến Thanh quá cao, chỉ có tôi mới có thể giải quyết được.

Không rõ trong lòng đang mang suy nghĩ gì, tôi đã tiếp nhận nhiệm vụ của hệ thống.

Tính đến bây giờ, đứa trẻ năm đó cũng đã năm tuổi rồi.

Phía bên kia thấy tôi mãi không hồi âm thì lại gửi thêm một tin nhắn nữa.

Kèm theo đó là thông báo nhận thêm một triệu tệ nữa vào tài khoản.

Tôi sực tỉnh, vội vàng trả lời: [Đủ rồi, đủ rồi.]

Tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại liền đổ chuông.

Tôi nhấc máy, một đứa trẻ cất giọng mềm mại nói:

“Chào mẹ.”

Giọng nói non nớt lại pha chút rụt rè.

Tôi ngẩn người, vô thức hạ thấp giọng xuống.

"Con là Lâm Giác phải không?"

"Vâng ạ!"

Có lẽ vì biết tôi đã nhận ra mình nên trong giọng nói của thằng bé bắt đầu mang theo niềm vui.

"Bây giờ mẹ đến gặp con sao?"

Thằng bé như sợ tôi sẽ đổi ý, vội vàng bổ sung thêm:

"Con không có giục mẹ đâu ạ, mẹ có thể đi thong thả thôi, con sẽ luôn đợi mẹ!"

Tôi há miệng, cổ họng nghẹn lại: "Được, mẹ đến đây."

Lâm Giác nói ra một địa chỉ.

Vẫn là nơi cũ của năm năm trước, không hề thay đổi.

Lúc vội vã chạy đến thì sốt sắng.

Nhưng khi đến nơi rồi tôi lại đâm ra do dự.

Người bảo vệ trực ở cổng khu biệt thự thò đầu ra, anh ta nheo mắt nhìn tôi hồi lâu rồi ngập ngừng hỏi:

"Cô Trì?"

Tôi ngẩn ra vài giây rồi mới lên tiếng chào hỏi.

Không ngờ đến tận bây giờ vẫn còn có người nhớ rõ tôi.

Người bảo vệ mở cổng cho tôi, nhiệt tình nói: "Cô Trì, cô đi xa mới về à?"


"Đi xa sao?"

"Vâng, cậu Lâm nói thế, nói là cô có chuyến đi xa."

Năm đó tôi giả chết bằng vụ nổ xe tự cháy, ngay trước mắt bao người, cơ thể tôi đã bị thiêu rụi thành tro bụi.

Không ngờ Lâm Yến Thanh lại tuyên bố với bên ngoài rằng tôi chỉ đi xa.

Chắc là để giấu đứa trẻ thôi.

Tôi cụp mắt xuống, giấu đi những tâm tư vào sâu trong đáy mắt.

Vừa ngước mắt lên, một bóng dáng nhỏ bé trong bộ đồ màu xanh thẫm xuất hiện ở cách đó không xa.

Đó chắc là đồng phục mẫu giáo, trên đầu thằng bé còn đội một chiếc mũ nhỏ màu trắng.

Thằng bé cứ đứng đó với vẻ mặt đầy lo lắng, đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm vào tôi không chớp lấy một cái.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy thằng bé, trong lòng tôi bỗng xác định một cách vô định.

Đây chính là con của tôi.

Khi ánh mắt hai mẹ con chạm nhau, mắt thằng bé lập tức sáng bừng lên.

Nhưng thằng bé không chạy lại đây.

Tôi nghĩ, có lẽ trong lòng thằng bé cũng có phần oán trách tôi.

Trách tôi đã bỏ đi khi nó còn đỏ hỏn.

Trách tôi không phải là một người mẹ tốt đúng nghĩa.

Lại gần rồi, tôi mới nhìn rõ gương mặt của thằng bé.

Đó là một khuôn mặt giống hệt tôi hồi nhỏ đến bảy phần.

Duy chỉ có đôi môi mỏng kia là giống bố nó.

Vào khoảnh khắc nhìn rõ Lâm Giác, trái tim tôi mới muộn màng cảm thấy một chút xót xa.

Không nhiều, nhưng nó âm ỉ khiến sống mũi tôi cay cay.

"Hệ thống."

Tôi gọi thầm trong lòng.

[Có mặt.]

"Tôi muốn xem chỉ số hắc hóa của Lâm Giác, và cả... chỉ số thù hận đối với tôi."

Tôi do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn nói ra mấy chữ đó.

Tiếng máy móc vang lên:

[Chỉ số hắc hóa của Lâm Giác là 70%, chỉ số thù hận đối với ký chủ là 0, chỉ số yêu thương là 100%.]

Hệ thống lại bổ sung thêm một câu.

[Ký chủ, phải xóa bỏ hoàn toàn chỉ số hắc hóa của Lâm Yến Thanh và Lâm Giác về mức 0 thì nhiệm vụ mới được coi là hoàn thành.]

Tôi đã không còn nghe rõ những lời phía sau của hệ thống nữa, đầu óc trống rỗng trong chốc lát.

Chỉ số yêu thương là một trăm phần trăm.

Năm năm trước, nhiệm vụ của tôi là chinh phục Lâm Yến Thanh, cho đến khi chỉ số yêu thương đạt 100% mới được coi là thành công.

Tôi đã tốn rất nhiều thời gian, rất nhiều công sức nhưng vẫn thất bại.

Vậy mà bây giờ, tôi lại được thông báo rằng—

Trong cái thế giới mà tôi từng từ bỏ này, bên trong một cơ thể nhỏ bé và mềm yếu như thế kia lại ẩn chứa một tình yêu đong đầy dành cho tôi.

Thậm chí tôi còn chưa từng làm được gì cho thằng bé.

Trái tim tôi lập tức bị lấp đầy bởi sự hối lỗi.

Tôi ngồi xổm xuống, nén cơn cay mũi mà mỉm cười với thằng bé.

Thằng bé lùi lại nửa phân nhưng đôi mắt vẫn bướng bỉnh nhìn tôi chằm chằm, không chịu rời mắt.

Vành mắt tôi đỏ hoe, tôi dang rộng vòng tay về phía thằng bé.

"Bé con, mẹ đây."

Gương mặt đang cố ra vẻ bình tĩnh của Lâm Giác lập tức sững sờ.

Môi thằng bé mím lại, nước mắt lập tức trào ra, rơi lã chã xuống cổ áo.

"Mẹ ơi."

Nó nhào vào lòng tôi, hai tay ôm chặt lấy cổ tôi, vùi mặt vào hõm vai tôi.

Giọng nói nghẹn ngào, ướt át và đang run rẩy.

"Mẹ ơi."

"Mẹ ơi."

Thằng bé không còn lời nào khác.

Chỉ gọi đi gọi lại tiếng mẹ.

Tôi tì cằm l*n đ*nh đầu thằng bé, vành mắt nóng hổi đến đau nhức.

"Mẹ xin lỗi."

Tôi nói: "Mẹ về rồi đây."

Lâm Giác rất quấn người.

May mà đứa trẻ năm tuổi vẫn chưa quá nặng.

Tôi bế thằng bé lên, khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại áp vào cổ tôi.

Trái tim tôi cứ thế mềm nhũn đi từng chút một.

Nó phấn khích nhìn ngó xung quanh.

Thấy có người đi qua, nó đều lễ phép chào một tiếng.

Hàng xóm xung quanh đều biết thằng bé nên vui vẻ đáp lời.

Ánh mắt người hàng xóm dừng trên mặt tôi, ngập ngừng nói: "Mẹ Tiểu Giác về rồi đấy à? Chuyến đi xa này lâu quá đấy nhé."

Lâm Giác tỏ vẻ rất đắc ý, hai tay nhỏ ôm lấy cổ tôi.

"Vâng ạ, mẹ cháu về rồi ạ!"

Người hàng xóm cũng bị vẻ đáng yêu của nó làm cho mủi lòng, bà ấy nhìn tôi, có chút sâu xa nói.

"Mẹ Tiểu Giác về là tốt rồi, cô không biết mấy năm qua bố Tiểu Giác và Tiểu Giác mong cô đến mức nào đâu."

Tôi không đáp lại, chỉ lịch sự gật đầu với bà ấy.

Lâm Giác có lẽ sẽ mong, nhưng Lâm Yến Thanh thì chưa chắc.

Trước khi tôi đi, chỉ số thù hận của Lâm Yến Thanh cao đến mức tối đa 100%.

Quãng đường về biệt thự không xa, rất nhanh đã tới nơi.

Thực ra nơi này chẳng có gì thay đổi so với năm năm trước.

Căn nhà vẫn vậy, con người vẫn thế.

Vẫn là những người của năm năm trước.

Quản gia đang mải tìm kiếm gì đó, khi ánh mắt chạm vào tôi thì khựng lại.

"Mợ chủ, mợ... mợ..."

Môi ông ấy mấp máy, cuối cùng chỉ nói được một câu: "Mợ bình an vô sự là tốt rồi."

Tôi mím môi, không đưa ra bất kỳ lời giải thích nào.

Lâm Giác tuột khỏi tay tôi, kéo tay tôi chạy vào trong nhà.

"Mẹ ơi đến đây! Con cho mẹ xem cái này!"

Lâm Giác kéo tôi đến phòng của nó.

Nó bí mật lôi từ dưới gối ra một thứ, nâng trong lòng bàn tay, cẩn thận giơ lên trước mặt tôi.

"Đây là cây đèn thần Aladdin."

Nó ngửa mặt lên nhìn tôi, đôi mắt lấp lánh ánh sáng.

"Cái này là bố tặng con, trong truyện cổ tích nói thần đèn Aladdin có thể thực hiện điều ước, tối nào con cũng ước cả."

"Con nói là, thần đèn ơi thần đèn, xin hãy phù hộ cho con sớm được gặp lại mẹ!"

"Thế là mẹ về thật rồi."

Vành mắt tôi bỗng chốc đỏ hoe.

Tôi ngồi xuống, ôm cả nó lẫn cây đèn vào lòng.

"Ừ, mẹ về rồi đây."

Tôi xoa đầu thằng bé, chợt nhớ ra điều gì đó, bèn nghiêm túc hỏi:

"Số tiền gửi đến từng đợt hôm nay, một đứa trẻ như con làm sao mà chuyển được vậy?"

"Là... bố ạ!"

Mắt Lâm Giác sáng lên, ánh mắt nhìn về phía sau lưng tôi.

Thằng bé không giống như đang trả lờ mà giống như đã nhìn thấy ai đó.

Tôi lập tức phản ứng lại, kinh ngạc ngoái đầu nhìn ra sau.

Dáng người cao ráo của Lâm Yến Thanh đang đứng ngược sáng ngay cửa ra vào.

Ánh mắt anh ấy chậm rãi dừng lại trên khuôn mặt tôi, hồi lâu sau mới vô cảm lên tiếng:

"Trì Nhan Tuyết."

"Bánh hoa đào của anh đâu?"

Trước Tiếp