Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả

Chương 94: Tha thứ cho cậu? Tại sao tôi phải tha thứ?

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thật ra, hình ảnh trong video được quay rất đẹp.

Lúc đó trong tiệm trà sữa vang lên bản nhạc nhẹ nhàng, Vinh Nhung cùng Giản Trác Châu, Nguyễn Ngọc Mạn ba người ngồi ở vị trí gần cửa sổ. Mùa đông, ánh nắng ấm áp chiếu xuyên qua cửa kính sát đất, rọi lên mặt bàn, đổ xuống những bóng sáng dịu dàng. Chỉ là nội dung cuộc trò chuyện thì lại chẳng hề ấm áp hài hòa như video thể hiện.

"Hai người tìm tôi có chuyện gì sao?"

Vinh Nhung nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của mình vang lên theo video, truyền ra từ điện thoại.

Vì tôn trọng sự riêng tư của Vinh Nhung nên lúc cậu mở video, Vinh Tranh cũng không cố tình xem. Cho đến khi nghe được giọng nói trong điện thoại, anh bỗng đoán ra được điều gì.

Ánh mắt anh trầm xuống, giữ chặt lấy bàn tay đang bấm dừng video của Vinh Nhung, trầm giọng hỏi: "Em không ngại để anh xem chứ?"

Giờ video chắc chắn đã bị tung ra, e là nhiều người đều đã xem rồi. Cũng chẳng sao cả, cuộc trò chuyện giữa cậu và Giản Trác Châu, Nguyễn Ngọc Mạn cũng chẳng có gì không thể nghe.

Vinh Nhung cũng liền thuận theo mà buông tay, tựa vào lòng anh trai. Trong mắt Vinh Tranh dâng lên đau lòng, anh nắm lấy bàn tay mà Vinh Nhung vừa buông xuống, bao trọn trong lòng bàn tay mình, đặt một nụ hôn lên gương mặt cậu. Vinh Nhung cũng nghiêng mặt, hôn nhẹ lên cằm anh trai.

Vinh Tranh nhìn cậu sâu lắng, tay ôm lấy eo Vinh Nhung, kéo cậu vào lòng mình, điều chỉnh tư thế ngồi một chút để cậu có thể tựa vào thoải mái hơn.

Vinh Tranh bấm phát lại video.

"Tiểu Nhung, chúng ta tới là vì muốn đón con về nhà..."

Từ góc quay trong video có thể thấy người quay đang ở gần ba người họ, khuôn mặt của cả ba Vinh Nhung, Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn đều hiện rõ trong khung hình.

"Tay của tôi từ nhỏ đến lớn chưa từng chạm vào dụng cụ sửa chữa."

Ánh nắng nhảy nhót trên đôi tay cậu, phủ lên một lớp ánh sáng vàng nhạt. Vinh Nhung mê mẩn nhìn đôi tay của mình trong video, tay cậu bây giờ đúng là rất đẹp, trắng trẻo, thon dài, không có chai sạn hay vết sẹo nào, một đôi tay của người sống trong nhung lụa.

Vinh Nhung không tham gia nhóm trường nhưng cậu đoán chắc trong nhóm lúc này đang náo nhiệt lắm.

Chê nghèo chuộng giàu à...

Đôi tay ấy đã từng bị chậu cây rơi vào móng tay, phần móng bị bầm tím gần nửa tháng mới khỏi; mùa đông, tay ngâm trong nước lạnh rửa hết chén này đến chén khác; mùa hè nóng bức, đeo găng tay bí bách, xách thùng sơn, trèo lên tường ngoài cao tầng để quét sơn...

Cậu từng đổi việc liên tục, dọn nhà liên tục; từng đau dạ dày đến co thắt nhưng vẫn không chịu xin nghỉ, chỉ uống thuốc giảm đau rồi tiếp tục đi làm, chỉ vì muốn giữ nguyên lương đầy đủ. Mỗi ngày đếm tiền trong thẻ, tính toán từng khoản chi tiêu.

Cậu biết Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn sẽ không bỏ mặc cậu, chỉ cần cậu gọi một cuộc, họ nhất định sẽ đón cậu về. Thậm chí nếu cậu gọi cho anh trai mình, cho dù lúc đó anh có đang ghét cậu, anh cũng nhất định sẽ gửi tiền cho cậu.

Nhưng cậu chưa từng làm vậy.

Ba mẹ và anh trai đã không cần cậu nữa thì cậu cũng sẽ không muốn quay lại. Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn là do cậu tự tay buông bỏ nên cậu cũng sẽ không quay đầu.

Những người đó làm sao hiểu được, cho đến bây giờ cậu chưa từng ghét bỏ ai, chỉ là chưa từng có ai thật lòng yêu thích cậu cả.

Một làn hơi ấm áp truyền đến mu bàn tay, Vinh Nhung hơi thất thần quay đầu lại, môi anh trai đang hôn lên tay cậu, nâng tay cậu lên, đặt một nụ hôn trong lòng bàn tay. Cảm giác ngứa ngứa từ lòng bàn tay truyền đến khiến Vinh Nhung khẽ cười với anh trai. Thật tốt. Ba mẹ và anh, hóa ra chưa từng thật sự ghét cậu.

Cậu còn bất ngờ có được tình cảm của anh trai.

Nụ cười bên môi Vinh Nhung khiến tim Vinh Tranh như bị gai hoa hồng đâm trúng. Anh đặt điện thoại sang bên, xoay người cậu lại, hôn lên nụ cười nơi khóe môi.

Vinh Nhung nhạy cảm nhận ra cảm xúc dao động của anh trai, trong mắt cậu có chút nghi hoặc, nhưng rất rõ ràng, cậu đang rất hưởng thụ nụ hôn này. Ngay khi môi anh vừa chạm xuống, cậu đã chủ động mở miệng, quấn lấy đầu lưỡi anh trai.

Điện thoại vẫn đang tự động phát video.

"Lâu dần, các người sẽ bắt đầu không hài lòng. Tôi nằm trên giường, ngủ muộn một chút, các người sẽ không vui, sẽ nghĩ, bình thường giờ này Giản Dật đã dậy từ sớm, đã giúp nấu xong bữa sáng, đã dọn chậu cây ra khỏi cửa tiệm hoa. Hai người sẽ nghĩ, tại sao tôi lại không hiểu chuyện, thấy các người bận rộn như thế mà chẳng có chút ý định giúp đỡ...

Cho dù tôi làm gì hay không làm gì, các người đều sẽ lấy tôi ra so với Giản Dật, sẽ cảm thấy Giản Dật cái gì cũng giỏi hơn tôi, còn tôi thì chỉ là một cậu ấm sống trong nhung lụa được nuông chiều mà chẳng có chút giá trị nào."

Mỗi lời Vinh Nhung nói đều rơi rõ ràng vào tai Vinh Tranh. Rõ ràng chỉ là giả thiết trong lời Nhung Nhung, vậy mà ngực anh lại nặng nề đến mức nghẹt thở, như có tảng đá lớn đè lên. Vinh Tranh đặt tay sau đầu Vinh Nhung, đầu lưỡi xâm nhập mãnh liệt chưa từng có, c**n l** đ** l*** cậu, m*t lấy tận gốc, chiếm lấy từng tấc trong khoang miệng. Như thể dùng cách này để giảm bớt cơn đau quặn thắt trong tim.

Vinh Nhung mở to đôi mắt, nụ hôn của anh trai từ trước tới giờ luôn dịu dàng, cẩn thận như thể cậu làm từ giấy, hễ mạnh một chút là sẽ đau. Nhưng lần này thì khác hẳn, cảm xúc của anh rõ ràng không ổn, giống như đang cần một cách để giải tỏa mãnh liệt.

Là vì những lời cậu nói trong video sao? Anh trai đang... đau lòng cho cậu ư?

Vinh Nhung vòng tay ôm lấy anh trai, đáp trả bằng một nụ hôn vừa mãnh liệt vừa triền miên. Sự đáp lại của cậu như k*ch th*ch đến ranh giới tự kiềm chế của Vinh Tranh, anh kéo khóa áo phao của cậu xuống, áo ngoài trượt xuống vai, tay luồn vào trong vạt áo. Lòng bàn tay khô ráo, ấm áp chạm thẳng vào làn da không chút ngăn trở.

Quá nhạy cảm, cơ thể Vinh Nhung run lên dữ dội, cậu cắn môi, khẽ rên một tiếng, "Anh..."

Trong mắt Vinh Tranh là một màu đen sẫm như muốn nuốt chửng Vinh Nhung. Vinh Nhung bỗng thấy hoảng, không phải sợ điều gì sắp xảy ra mà là cảm giác bất an với điều chưa từng trải qua.

Vinh Tranh khàn giọng: "Em vẫn còn đang bị thương, yên tâm, hôm nay anh sẽ không làm gì."

Mạch máu quanh người Vinh Nhung như đổ dồn về mặt, hai má và vành tai đỏ bừng lên, c** nh* giọng nói: "Cũng không đau lắm mà."

Ánh mắt Vinh Tranh càng thêm thâm trầm.

Anh đưa tay xoa nhẹ vành tai cậu, sau đó giúp cậu kéo áo phao lên mặc lại. Nhưng Vinh Nhung chẳng biết cảm ơn, cậu quay đầu, cắn mạnh vào mu bàn tay anh một cái. Không quyến rũ thì đừng đụng vào!

Vinh Tranh cũng không vội rút tay lại, ngón trỏ của anh nhẹ nhàng v**t v* gương mặt nóng bừng của Vinh Nhung, như đang dỗ dành bé hồ ly nhỏ đang nổi giận.

. . .

Màn hình điện thoại đã tự động tắt từ lâu.

Vinh Tranh vẫn không quên việc chính, trầm giọng hỏi: "Vừa nãy Hà Vũ trong điện thoại có nói là ai quay hay lan truyền đoạn video đó không?"

Vinh Nhung: "Có nhắc tới, là một nam sinh trong trường, để em xác nhận lại."

"Ừ."

Vinh Nhung không gọi cho Hà Vũ, mà định hỏi Kha Tình.

Cậu gõ chữ trên bàn phím điện thoại, bên kia Kha Tình đã gửi tin nhắn tới.

Kha Tình: "Vinh thần, dù có chuyện gì xảy ra, bọn tôi vẫn luôn ở đây! Bọn tôi tin cậu! Cậu không phải là người như họ nói đâu! Bọn tôi sẽ luôn đứng về phía cậu, mãi mãi ủng hộ cậu!!"

Vinh Nhung chẳng để tâm người khác đã nói gì hay nhìn cậu ra sao. Những lời bàn tán hay suy nghĩ của người khác chẳng ảnh hưởng được đến cậu.

Vinh Nhung: "Là Phùng Thần Tường quay video à?"

Kha Tình: "Là bạn gái của cậu ta quay... Tôi, tôi có quen bạn gái cậu ta. Thật ra, cô ấy là fan ngoại hình của cậu, cực kỳ mê cậu luôn. Có thể cậu không biết, chứ trong trường mình nhiều người là fan ngoại hình của cậu lắm. Nói chung là, vừa nghe nói đoạn video đó là cô ấy quay, tôi liền chạy đi hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Cô ấy nói hôm qua nhìn thấy cậu vui quá, lần đầu tiên được tiếp xúc gần như vậy, kích động quá nên mới lôi điện thoại ra quay.

Sợ bị cậu phát hiện rồi bắt xóa, cô ấy liền để điện thoại lên quầy, sau đó bận pha trà sữa cho cậu, thế là quên mất điện thoại vẫn đang quay. Tối qua cô ấy hẹn hò với Phùng Thần Tường, cậu ta nghịch điện thoại của cô ấy, phát hiện ra video, rồi... Dù sao thì cô ấy đã chia tay với cậu ta rồi. Chia là đúng! Rác rưởi thì nên vứt vào thùng rác!"

Nói cho cùng thì cũng chỉ là một đoạn video, cho dù có quay rõ ràng đoạn hội thoại giữa Vinh Nhung với Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Man, việc cậu là con nuôi của nhà họ Vinh thì phần lớn bạn học cũng sẽ bán tín bán nghi, không hoàn toàn tin. Dù sao nhà họ Vinh đã có Vinh Tranh rồi, sao còn phải nhận nuôi thêm một cậu con trai nữa, nghe cũng không hợp lý. Có người trong nhóm chat bắt đầu nghi ngờ tính xác thực của nội dung trong video.

Có người nghi ngờ, ắt có người đưa ra ý kiến trái chiều. Có người hỏi nếu Vinh Nhung không phải là con nuôi nhà họ Vinh vậy tại sao từ vài tháng trước cậu không còn lái siêu xe đi học, liên tục đi xe buýt vài tháng liền, sau đó mua một chiếc xe mới cũng chỉ là loại hatchback phổ thông tầm trung? Rõ ràng là có chuyện rồi, có thể cha mẹ ruột của cậu không biết nguyên do gì đột ngột xuất hiện gây rối, khiến nhà họ Vinh không muốn giữ cậu lại nữa, thế là đuổi cậu đi, xe cộ cũng bị thu hồi.

Đúng lúc này, Phùng Thần Tường tung ra một quả bom tấn trong nhóm.

Hắn nói hắn đã đi hỏi thăm hàng xóm cũ của cha mẹ nuôi Vinh Nhung, và được biết rằng cậu thực sự không hề có quan hệ huyết thống với nhà họ Vinh. Năm xưa là do con nhà họ Vinh và con nhà họ Giản bị tráo nhầm ở bệnh viện! Nhị thiếu gia chân chính của tập đoàn Vinh thị thực ra là Giản Dật — con trai của ông chủ tiệm hoa đã kinh doanh hơn hai mươi năm trong ngõ Lâm Phong.

Đường đường là tiểu thiếu gia nhà hào môn lại bị tráo nhầm? Cha mẹ ruột lại chỉ là một đôi vợ chồng buôn bán nhỏ? Thiếu gia nên được sống trong nhung lụa lại suốt mấy chục năm lớn lên ở khu phố cũ, làm con trai của một cặp vợ chồng bình thường?

Tin này thực sự quá chấn động.

Phùng Thần Tường còn châm chọc trong nhóm: "Cũng chẳng có gì lạ cả. Nếu là các cậu, từ một thiếu gia nhà giàu biến thành con của hộ kinh doanh cá thể, các cậu có cam lòng không? Sống quen cảnh vinh hoa phú quý rồi, ai lại muốn quay về bên cha mẹ ruột nghèo khổ chứ?"

"Phải nói một câu công bằng, mở tiệm hoa cũng đâu phải là nghèo? Mở nổi tiệm hoa thì ít ra cũng tầm trung lưu chứ?"

"Nhưng so với tập đoàn lớn thì đúng là chẳng đáng gì."

"Cũng đúng."

"Nhưng chỉ vì cha mẹ ruột không giàu bằng cha mẹ nuôi mà không chịu nhận lại họ, các cậu không cảm thấy như thế không phải hơi lạnh lùng sao?"

"Làm ơn đi. Thử đặt mình vào hoàn cảnh đó mà nghĩ xem. Nếu ở nhà hiện tại sống rất tốt, bố mẹ thương yêu, anh trai cưng chiều rồi đột nhiên một ngày có người nói mình bị tráo nhầm, phải quay về với cha mẹ ruột, liệu có ai thật sự vui vẻ mà quay về không? Người là động vật sống tình cảm mà. Mười chín năm cùng ăn cùng ở, làm sao bằng được cha mẹ ruột mới xuất hiện sau mười chín năm? Công dưỡng còn hơn công sinh, tôi không thấy Vinh thần không muốn về với cha mẹ ruột là có gì sai cả."

"Không có cảm tình với ba mẹ ruột, không muốn nhận lại cha mẹ ruột, OK, không phải vấn đề lớn nhưng cũng đừng nói kiểu, 'bàn tay chưa từng động vào dụng cụ sửa chữa' chứ? Nghe rõ ràng là khinh thường xuất thân của cha mẹ ruột, sợ quay về sống khổ nên mới không muốn về. Thích giàu ghét nghèo quá lộ liễu."

"Vinh thần đâu có ý đó! Các cậu có coi hết video chưa? Ý cậu ấy rõ ràng là sợ mình không thể hòa nhập tốt với gia đình hiện tại thôi mà? Làm ơn đừng cắt xén lời nói, gượng ép suy diễn nữa được không?"

"Xin lỗi nhé, sự chán ghét với cha mẹ ruột của cậu ta rõ rành rành qua màn hình mà. Vấn đề là do bọn tôi gượng ép cắt nghĩa hay là có người chỉ vì ngoại hình mà bỏ qua đúng sai, cố tình tẩy trắng?"

Vinh Nhung không có trong nhóm chat của trường nên hoàn toàn không biết chuyện trong nhóm đang nổ ra tranh cãi kịch liệt giữa bạn cùng lớp cậu và học sinh các lớp khác.

. . .

Nghe nói là bạn gái của Phùng Thần Tường quay đoạn video đó, Vinh Nhung nhớ lại khuôn mặt của nhân viên cửa hàng trà sữa.

Chỉ là cậu vốn đã hơi mù mặt, ngoài việc nhớ nhân viên đó đúng là con gái thì không còn ấn tượng gì khác, cũng hoàn toàn không nhớ được đối phương lúc đó có biểu cảm phấn khích hay xúc động gì không.

Đã xác định là con gái quay video, kết quả lại bị Phùng Thần Tường tùy tiện lan truyền trong nhóm trường nên Vinh Nhung cũng không định tìm đến cô gái kia.

Vinh Nhung: "Có cách liên lạc với Phùng Thần Tường hay ai khác không? WeChat hoặc số điện thoại đều được."

Bên kia, Kha Tình rất nhanh đã gửi danh thiếp WeChat và số điện thoại của Phùng Thần Tường cho cậu.

Vinh Nhung: "Cảm ơn."

Kha Tình: "Vinh thần... cậu không sao chứ?"

Vinh Nhung: "Ừ. Cảm ơn vì đã quan tâm."

. . .

"Lấy được rồi."

Vinh Nhung đưa WeChat và số điện thoại của Phùng Thần Tường cho anh trai xem: "Anh định xử lý thế nào?"

Vinh Nhung không tự mình liên lạc với Phùng Thần Tường, nghĩ cũng biết dù giờ cậu có gọi điện cho đối phương, với kiểu người như hắn chắc chắn sẽ phớt lờ, càng không nói đến chuyện đồng ý xóa video.

Vinh Tranh liếc nhìn, khẽ gật đầu, biết ai quay lén và ai là người đăng lên mạng là đủ rồi.

Vinh Tranh vỗ nhẹ eo Vinh Nhung, ra hiệu cậu đứng dậy: "Chúng ta đến đồn công an báo án."

Vinh Nhung từ người anh đứng dậy, hơi ngẩn người: "Phải báo cảnh sát à?"

Anh cậu dường như rất ưa thích việc báo cảnh sát, lần ở Paris cũng vậy, sau khi nghe cậu nói có người theo dõi, phản ứng đầu tiên của anh cũng là khuyên báo cảnh sát.

Vinh Tranh cũng đứng dậy theo: "Tự mình liên hệ với hắn, đối phương rất có thể sẽ không chịu hợp tác xóa video. Để cảnh sát can thiệp, dùng quyền lực công để yêu cầu hắn xóa là cách nhanh và hiệu quả nhất. Hơn nữa, phát tán video cá nhân của người khác trong không gian công cộng mà không được sự đồng ý là xâm phạm quyền riêng tư. Sau khi báo cảnh sát, nếu còn ai tiếp tục phát tán, chúng ta sẽ kiện thêm về quyền riêng tư và danh dự. Với những sinh viên bình thường, chỉ cần biết phát tán video có thể khiến bản thân bị kiện, bọn họ sẽ không dám làm bừa nữa."

Tất nhiên, nếu có người cố ý làm liều, anh cũng sẽ kiên quyết đòi lại công bằng.

Vinh Nhung: "..."

Ừm, cậu nghĩ, anh trai cậu không phải đam mê báo cảnh sát, mà là theo đuổi hiệu suất tối đa.

Vinh Tranh lái xe đưa Vinh Nhung đến đồn công an.

Phùng Thần Tường chỉ là sinh viên bình thường, khi nhận được cuộc gọi từ cảnh sát, ban đầu còn tưởng là lừa đảo. Mãi đến khi cảnh sát báo địa chỉ đồn và yêu cầu hắn nhanh chóng đến nơi, hắn mới ngớ người.

Hắn không dám nói với gia đình, một mình bắt taxi đến đồn.

Vừa bước vào đồn, dưới sự hướng dẫn của cảnh sát trực ban, trong sảnh lớn hắn đã nhìn thấy Vinh Nhung đi cùng Vinh Tranh, cả người Phùng Thần Tường ngây ra.

Nhà họ Vinh không phải đã từ bỏ cậu thiếu gia giả này rồi sao? Hắn đến hẻm Lâm Phong hỏi thăm, một bác hàng xóm của nhà họ Giản nói rõ rằng thiếu gia thật của nhà họ Vinh đã được đón về rồi mà.

Trong tình huống như vậy, Vinh Tranh không phải nên ở nhà với em trai thật của mình sao? Sao lại... sao lại xuất hiện ở đồn công an cùng với cái người thiếu gia giả này?

. . .

"Cậu là Phùng Thần Tường? Ngồi trước đi."

Vì cả Phùng Thần Tường và Vinh Nhung đều là sinh viên, lại là sinh viên trường danh tiếng nên cảnh sát tỏ ra lịch sự, không nghiêm khắc như với những thanh niên hư hỏng.

Dù vậy, Phùng Thần Tường khi ngồi xuống vẫn run cả hai chân.

"Bạn học của cậu là Vinh Nhung đến báo án, nói rằng cậu đã tự ý phát tán video cậu ấy và người nhà, gây ảnh hưởng rất xấu. Có chuyện đó không?"

Nếu chỉ có một mình Vinh Nhung đến báo cảnh sát, chắc chắn Phùng Thần Tường sẽ tìm cách chối tội. Nhưng Vinh Tranh cũng có mặt. Với một sinh viên gia cảnh bình thường như hắn, trước người như Vinh Tranh không tránh khỏi cảm giác kính sợ.

Hắn thành thật khai báo tất cả, thừa nhận đã lấy điện thoại của bạn gái gửi video về máy mình rồi sau đó đăng lên nhóm trường.

Khi cảnh sát hỏi lý do vì sao làm vậy, Phùng Thần Tường cứng cổ nói: "Tôi ghét cậu ta, không được à?"

Không phải chỉ vì biết đầu thai, sinh ra ở nhà họ Vinh, có gương mặt đẹp, học giỏi nên dù tính cách khó ưa vẫn có người vây quanh? Trước đây là tên ngốc Hà Vũ, giờ lại đến đám bạn trong lớp.

Phùng Thần Tường cho rằng tất cả chỉ vì cái mác thiếu gia nhà họ Vinh mà người ta bu quanh Vinh Nhung như ruồi. Vậy nên khi vô tình thấy đoạn video từ điện thoại bạn gái, hắn mừng rỡ như điên.

Giống như chó săn ngửi thấy mùi con mồi. Phùng Thần Tường không lập tức đăng video vào nhóm , vì sau khi nghe được đoạn đó, tuy có sốc thật nhưng cậu ta vẫn không thể hiểu nổi vì sao Vinh Nhung lại có thể là con nuôi của nhà họ Vinh – chẳng phải nhà họ Vinh đã có con trai rồi sao? Thế là hắn cứ xem đi xem lại đoạn video đó, bởi vì phát hiện hai vợ chồng trong video trông rất quen mắt.

Sau đó, hắn chợt nhớ ra – đó chính là ông bà chủ của một tiệm hoa mạng từng rất nổi tiếng mà hắn từng thấy trên mạng! Vì con trai của hai người đó rất đẹp trai, cộng với tiệm hoa được trang trí đẹp mắt nên một thời gian từng hot rần rần trên mạng. Hắn còn lên mạng tìm địa chỉ của tiệm hoa đó.

Hắn muốn xem thử, nếu Vinh Nhung chẳng là gì cả, chỉ là con trai của một hộ kinh doanh cá thể thì đám người như Hà Vũ có còn xem cậu như trung tâm vũ trụ nữa không!

Đối mặt với kiểu học sinh rõ ràng đã làm sai mà vẫn không biết hối cải còn tỏ ra chính nghĩa, cảnh sát cũng không nhịn được mà trở nên nghiêm khắc hơn: "Cậu ghét cậu ấy thì có thể tùy tiện phát tán video riêng tư của người ta lên mạng à? Vậy nếu có ai trong trường ghét cậu, cũng được phép tung clip của cậu lên cho thiên hạ chỉ trỏ, bàn tán hay sao? Cậu sinh viên này, cậu đã vi phạm quyền riêng tư và danh dự của công dân rồi cậu có biết không? Đây là phạm pháp đấy, cậu hiểu không?"

Khuôn mặt Phùng Thần Tường lập tức hiện lên vẻ hoảng loạn thấy rõ.

Thấy lời cảnh cáo có hiệu quả, cảnh sát liền quay sang hỏi Vinh Tranh và Vinh Nhung từ nãy giờ vẫn chưa nói nhiều: "Bạn học Phùng đã thừa nhận video do cậu ta tung ra. Hai vị định giải quyết bằng thương lượng hay muốn đi theo con đường pháp luật?"

Vừa nghe cảnh sát hỏi Vinh Nhung Vinh Tranh việc có định kiện không, Phùng Thần Tường lập tức hoảng loạn cầu xin: "Đừng, đừng kiện em! Em... em sẽ xóa video ngay lập tức, em thề! Anh muốn em xin lỗi, hay yêu cầu gì khác em đều đồng ý hết. Làm ơn đi mà! Đừng kiện em! Em cầu xin hai người đấy! Ông nội em phải gom tiền đền bù giải tỏa mới đủ học phí cho em học đại học, em không thể bị đuổi học được đâu. Em biết sai rồi, em thực sự biết sai rồi, cảnh sát ơi"

Đến cảnh sát cũng phải cạn lời, đã khó khăn như thế mới có tiền đi học, chẳng lẽ không biết trân trọng cơ hội à? Sao còn bày mấy trò tiểu nhân đó?

"Cậu xin lỗi chúng tôi làm gì? Người cậu nên xin lỗi nhất là bạn học của cậu kia kìa."

Phùng Thần Tường mắt đỏ hoe nhìn Vinh Nhung: "Đúng! Xin lỗi! Việc này hoàn toàn là lỗi của tôi! Tôi sẽ không bao giờ lan truyền video đó nữa, cũng sẽ xóa sạch đoạn clip trong điện thoại. Làm ơn... tha thứ cho tôi đi!"

"Cậu thật sự cảm thấy mình làm sai, thật sự thấy áy náy với tôi à?"

"Tôi..."

"Không, cậu không hề. Cậu chỉ đang tính toán cho lợi ích của bản thân mà thôi. Cậu sợ phải chịu trách nhiệm pháp luật, sợ trường học sẽ xử lý cậu. Cậu có từng nghĩ đến sau khi video bị tung ra, nó sẽ ảnh hưởng thế nào đến cuộc sống của tôi chưa? Tôi nghĩ chắc cậu đã nghĩ rồi. Cậu thậm chí còn không chỉ một lần tưởng tượng ra cảnh học kỳ sau bắt đầu cậu có thể đường hoàng bước đến trước mặt tôi, mỉa mai, nhục mạ tôi thế nào, đúng chứ? Ai mà chẳng thích đánh người khi họ ngã?"

Giống như kiếp trước, mấy người chặn cậu ở trạm xe buýt, mỉa mai gọi cậu là tiểu thiếu gia, hỏi cậu đi xe buýt có cảm giác ra sao. Tìm đến tiệm hoa của nhà họ Giản, ném tiền xuống đất, bảo cậu gói một bó hoa. Còn lén nhét gạch dưới chiếc xe điện cậu dùng để giao hoa.

Vinh Nhung bị mù mặt, thật ra cậu vẫn chưa nhận ra Phùng Thần Tường là ai, cho đến khi cậu ta vừa nói câu học phí là tiền đền bù giải tỏa của ông nội, cậu mới bừng tỉnh nhớ ra cái tên này. Sau khi tìm thấy đoạn video Phùng Thần Tường nhét gạch vào xe của mình, cậu đã cầm USB đến tìm thầy cố vấn của khoa. Video ghi lại rõ ràng tất cả – cả việc cậu ngã xuống từ xe và cảnh Phùng Thần Tường lén lấy trộm bó hoa khi cậu chưa thể đứng dậy. Thầy giáo xem xong lập tức gọi Phùng Thần Tường đến văn phòng.

Nếu như nói đặt gạch là trò nghịch dại thì hành vi lấy trộm bó hoa đã đủ cấu thành tội trộm cắp. Khi thầy truy hỏi, cậu ta liền khóc lóc cầu xin, kể khổ rằng học phí của mình là tiền đền bù của ông nội. Cuối cùng thầy mềm lòng, chỉ khuyên bảo vài câu, mong chuyện có thể chuyện nhỏ hóa không.

Ừ. Vậy là nạn nhân như cậu còn phải đi thông cảm cho kẻ hại mình sao?

Kiếp trước cậu đã không lựa chọn tha thứ mà lập tức báo cảnh sát. Chỉ là sau đó nhà trường lo ảnh hưởng đến danh tiếng nên ém nhẹm vụ việc, cuối cùng Phùng Thần Tường vẫn được bảo vệ.

Và sau đó vẫn tiếp tục gây phiền phức cho cậu.

Vinh Nhung khẽ cười, ngón tay đang siết chặt trên đùi càng siết mạnh hơn, đáy mắt phủ một tầng băng lạnh, "Tha thứ cho cậu? Tại sao tôi phải tha thứ?"

Tác giả có lời muốn nói:

Đúng vậy, tuyệt đối không đồng cảm với rác rưởi. Ủng hộ Nhung Nhung và anh trai kiện đến cùng!!!

-----------------

Vinh Tranh mỗi khi gặp kẻ sốu:

Trước Tiếp