Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xưởng nước hoa bất ngờ bốc cháy, trong nhóm có thông báo, bài tập báo cáo thực tế lần này bị hủy.
Thông báo đã được ghim trong nhóm từ tối qua, nhưng hôm qua Vinh Nhung không lên WeChat. Hôm nay cậu mở nhóm ra định hỏi xem ai có chụp ảnh hiện trường hôm qua không để bắt tay vào làm PPT mới phát hiện ra thông báo ghim trong nhóm.
Bài tập đã bị hủy thì cũng chẳng có gì để hỏi nữa. Vinh Nhung vừa định thoát khỏi khung chat thì thấy tên mình xuất hiện trong lịch sử tin nhắn.
"Tôi xem hot search rồi, biết lớp trưởng tỉnh lại rồi. Nhưng hot search không nói Vinh Nhung thế nào cả, đáng ghét! Cứ nói là 'cứu người chuẩn sách giáo khoa' nhưng cũng phải nói người ta bây giờ ra sao chứ!!!"
"Đúng vậy! Tôi hỏi cô Khương, cô ấy nói hôm qua anh trai của Vinh Nhung đến chăm sóc cậu ấy nên cô ấy đi thăm Kha Tình trước. Sau đó nghe nói cậu ấy xuất viện rồi nhưng tình hình cụ thể thế nào, cô ấy cũng chưa kịp tìm hiểu. Tôi vào hot search xem có tin tức tiếp theo về Vinh Nhung không nhưng ngoài mấy video giám sát ban đầu, kéo xuống dưới lại toàn tin đồn linh tinh! Có người còn nói Vinh Nhung và lớp trưởng đang yêu nhau, con trai lao vào biển lửa cứu con gái nghĩa là cứu bạn gái! Quá hoang đường! Đám tài khoản câu view đúng là không có lương tâm, vì chút độ hot mà chẳng cần liêm sỉ nữa."
"Bọn đó đúng là không có mẹ dạy dỗ."
"Đừng lôi người lớn vào chửi chứ. Mà sao cứ phải nhắc đến mẹ? Bố chết rồi à?"
"Đúng thế! Sao cứ mỗi lần ai làm chuyện xấu lại bị nói là 'không có mẹ dạy dỗ'? Tôi chỉ muốn biết, bố thì mất tích hay khoa học giờ phát triển đến mức có thể sinh con mà không cần t*nh tr*ng rồi?"
"Cái này... Khoa học có phát triển đến đâu, chắc cũng chưa thể sinh con mà không cần t*nh tr*ng với trứng đâu nhỉ? Trừ khi... tự công tự thụ? Xin lỗi nhé, có vẻ tôi hơi nặng đô rồi."
"Khoan đã, chúng ta có lạc đề hơi xa không? Vừa nãy chẳng phải đang lo cho Vinh Nhung sao?"
"À... Xin lỗi nhé. Dạo này xem nhiều tin tức tiêu cực quá, cứ nghe mấy câu kiểu này là lại bức xúc. Tôi xin lỗi mọi người. Không biết Vinh Nhung có hay đọc tin nhắn nhóm không. Các cậu nói xem, có nên @ cậu ấy một cái, báo cho cậu ấy biết bài tập đã bị hủy không, tiện thể hỏi xem giờ cậu ấy sao rồi?"
"Hay là @ cậu ấy đi?"
Bình thường Vinh Nhung rất ít nói chuyện trong nhóm, cậu chỉ có hai lý do để xuất hiện: một là hỏi bài tập, hai là nộp bài.
Ngoài lớp trưởng Kha Tình, cậu hầu như không trò chuyện với ai trong nhóm. Mà dù là Kha Tình, những cuộc đối thoại giữa họ trong trường cũng chủ yếu xoay quanh thí nghiệm. Cậu không thân với mọi người nên nghĩ rằng cảm giác của mọi người về cậu cũng thế. Không ngờ các thành viên trong nhóm lại lo lắng cho mình.
Vinh Nhung do dự một chút, cuối cùng vẫn nhắn một câu vào nhóm: "Không sao, cảm ơn mọi người đã quan tâm."
"A a a! Vinh thần! Cậu thật sự ở đây sao?!!"
"Mẹ tôi hỏi vì sao tôi cứ dụi mắt mãi... Ồ, tôi chỉ muốn xác nhận xem mình đã tỉnh chưa thôi."
"Vinh thần, cậu dậy sớm thật đó!!!"
"9 giờ rồi, cũng không sớm lắm đâu nhỉ?"
"Nhưng hôm nay là cuối tuần! Mọi người không biết 9 giờ sáng cuối tuần tương đương 5-6 giờ sáng ngày thường à?"
"Có lý!"
"Chuẩn!"
"Đừng spam nữa! Nhìn các cậu xem! Một lũ sói đói không biết kiềm chế! Dọa cho Vinh thần của chúng ta chạy mất bây giờ!"
Vinh Nhung: "..."
Đám người này lúc nào cũng hài hước thế này à?
Không biết trả lời gì, cậu dứt khoát không trả lời nữa.
"@Vinh Nhung, hello, Vinh thần, cậu còn ở đây không? Chúng tôi định chiều nay đi thăm Kha Tình ở bệnh viện. Cậu có muốn đi cùng không?"
"Ơ... nhưng Vinh thần thế này, có lẽ vẫn nên nghỉ ngơi ở nhà thì hơn? Dù sao thì bác sĩ cho cậu ấy xuất viện, nhưng hôm qua cháy lớn như vậy, ai mà biết có hít phải khí độc không, về nhà rồi có thấy khó chịu gì không?"
Vinh Nhung kéo tin nhắn lên trên, đúng là có thấy mọi người bàn luận về việc đi thăm Kha Tình, cuối cùng quyết định sẽ đến bệnh viện vào buổi chiều.
Cậu hiếm khi có cơ hội được ở riêng với anh trai, hôm nay không muốn ra ngoài chút nào. Nhưng cậu cũng muốn biết tình trạng của Kha Tình, nghĩ một lúc, vẫn nhắn lại: "Chiều mấy giờ?"
Trong nhóm, một cô gái tên Hạ Khả Huyền hỏi: "Vinh thần, cậu chắc là muốn đi chứ? Cơ thể cậu... ổn chứ?"
Vinh Nhung: "Ừm."
Xem xét khả năng buổi trưa Kha Tình sẽ nghỉ ngơi, mọi người quyết định tập trung trước cổng bệnh viện lúc 3 giờ chiều.
Vinh Nhung thoát khỏi khung chat, đi ra phòng khách, thấy anh trai vẫn đang gọi điện.
Cậu chính vì anh trai gọi điện mà thấy chán nên mới vào phòng xem tin nhắn nhóm, định cuối tuần làm bù bài tập, không ngờ anh trai vẫn chưa nói chuyện xong. Cậu nhìn đồng hồ trên điện thoại, đã gần nửa tiếng rồi.
Vinh Tranh ngồi trên sofa nói chuyện, Vinh Nhung đi tới, gối đầu lên đùi anh.
Vinh Tranh cúi xuống nhìn cậu một cái, nhích vào trong một chút để cậu nằm thoải mái hơn rồi nói với Tô Nhiên bên đầu dây bên kia: "Ừm, em ấy không sao, cảm ơn đã quan tâm."
Hôm qua, Vinh Tranh nhận được điện thoại của giáo viên chủ nhiệm của Vinh Nhung, vội vàng rời khỏi cuộc họp, giao lại phần còn lại cho Tô Nhiên. Đến giờ anh vẫn chưa có thời gian hỏi về tình hình hôm qua nên gọi điện để trao đổi công việc.
Tô Nhiên báo cáo xong tình hình, còn nói đã gửi biên bản cuộc họp vào email của Vinh Tranh. Hai người bàn xong chuyện công việc, Tô Nhiên mới nhắc đến chuyện Vinh Nhung lên hot search vì cứu người, rồi hỏi thăm tình hình của cậu.
Nghe nói Vinh Nhung không sao, Tô Nhiên thở phào: "Vậy thì tốt."
Bên kia, Tô Nhiên bỗng nghe thấy một tiếng "ưm" trầm thấp, bèn hỏi: "Vinh Tranh?"
"Không có gì. Tôi có việc, cúp máy trước nhé."
"Ừ, được."
Vinh Tranh cúp điện thoại. Vinh Nhung nhả ra vành tai của anh trai, ánh mắt vô tội nhìn anh: "Anh cứ tiếp tục nói chuyện đi mà."
Vinh Tranh trầm nhìn cậu: "Cố ý?"
"Cố ý gì chứ?"
Vinh Tranh lấy một chiếc gối tựa từ ghế sofa bên cạnh, ôm lấy cơ thể Vinh Nhung, để đầu cậu gối lên gối tựa, thân người cúi xuống: "Em nói xem?"
Ban đầu, Vinh Nhung bị anh trai đột nhiên đặt lên gối tựa, có chút ngơ ngác, cứ tưởng sắp bị dạy dỗ. Được thôi, đối xử với người yêu và em trai quả nhiên không giống nhau. Hóa ra, anh không định phạt cậu.
Lá gan của Vinh Nhung lập tức lớn hơn. Cậu dùng hai tay nắm lấy cổ áo ngủ của Vinh Tranh, ánh mắt nhìn thẳng vào anh, khóe môi cong lên: "Ừm, chính là cố ý đấy. Anh định phạt em sao?"
Vành tai bị ngậm lấy, cơ thể Vinh Nhung đột ngột cứng lại. Cậu vừa rồi phá rối thế nào lúc Vinh Tranh nói chuyện điện thoại thì giờ anh làm lại y hệt. Răng khẽ cắn nhẹ lên vành tai cậu, rồi m*t, hôn, men theo đường viền tai để lại một chuỗi dấu hôn ấm nóng. Nhịp thở Vinh Nhung trở nên rối loạn, đầu ngón tay siết chặt cổ áo anh, đôi mắt phủ một lớp hơi nước mờ mịt, hơi thở gấp gáp: "Anh..."
"Ừm."
Vinh Tranh thấp giọng đáp, rồi hôn lên đôi môi gần ngay trước mắt.
Vinh Nhung buông bàn tay đang nắm cổ áo anh, đưa tay cởi cúc áo ngủ của Vinh Tranh. Nhưng bàn tay cậu bị giữ lại.
Cậu ngơ ngác nhìn anh. Vinh Tranh kéo tay cậu qua, hôn nhẹ lên cổ tay đang đeo chuỗi Phật châu rồi đứng dậy: "Anh đi rửa tay một lát."
Ban đầu Vinh Nhung chưa kịp phản ứng, sau khi hiểu ra, cậu lập tức bật dậy khỏi sofa: "Anh ——"
Cậu theo sát anh trai vào phòng tắm.
"Anh..."
Trong căn nhà này ngoài hai người họ ra thì không còn ai khác nhưng khi bước vào phòng tắm, Vinh Nhung vẫn theo thói quen đóng cửa lại.
Cậu bước đến trước mặt anh trai, hôn nhẹ lên vành tai anh, tay đặt trên eo anh chậm rãi trượt xuống, môi ghé sát bên tai thì thầm: "Anh, để em giúp anh nhé."
Lần này Vinh Nhung chính là tự đào hố chôn mình thê thảm nhất từ trước đến giờ. Vì thời gian của anh trai và cậu căn bản không cùng một khái niệm!
Về sau đến mức tay cậu cũng mỏi nhừ, là nhờ Vinh Tranh vừa hôn vừa dỗ cậu mới không phát cáu lên. Càng nghĩ, cậu càng cảm thấy mình bị anh trai gài bẫy.
Bình nóng lạnh của căn nhà cũ không có chức năng làm nóng nhanh, thường phải mở một lúc lâu nước mới ấm lên. Vinh Tranh bật vòi nước nóng, đặt tay dưới dòng nước chờ nó từ lạnh chuyển ấm, tháo chuỗi Phật châu trên tay, đặt vào chỗ không bị nước bắn trúng, sau đó mới nắm lấy tay Vinh Nhung, đưa xuống dưới vòi nước, giúp cậu thoa xà phòng.
Vinh Nhung nhìn nghiêng gương mặt anh: "Anh, vừa nãy có phải anh cố tình không khóa cửa? Ở trong phòng tắm chờ em mắc bẫy à?"
Vinh Tranh khẽ cười, ghé sát tai cậu thì thầm một câu: "Vừa nãy Nhung Nhung làm rất tốt."
Tai Vinh Nhung lập tức đỏ bừng, hừ một tiếng.
Vinh Tranh lấy khăn trên giá lau khô tay cho cậu rồi mới đeo lại chuỗi Phật châu vào cổ tay cậu.
Vinh Nhung nhìn chằm chằm chuỗi hạt trong tay: "Anh, chuỗi niệm châu này có phải hơi sẫm màu đi một chút không?"
Từ sau khi nhận chuỗi trầm hương này từ anh trai, ngoài lúc rửa mặt, tắm rửa ra, Vinh Nhung gần như luôn đeo bên người, vì thế rất ít khi để ý đến sự thay đổi của nó. Hôm nay đột nhiên phát hiện màu sắc dường như có chút khác biệt.
Thực ra, Vinh Tranh đã nhận ra từ hôm qua, có lẽ do Vinh Nhung từng bước vào hiện trường vụ cháy khiến chuỗi hạt bị ám khói, đổi màu. Nhưng sợ cậu áy náy, anh không nói gì.
"Có thể là đeo lâu ngày rồi, màu sắc ít nhiều sẽ thay đổi một chút. Lần sau thử dùng khăn bông lau đi xem sao."
Vinh Nhung cúi đầu, nhẹ nhàng v**t v* chuỗi hạt với vẻ xót xa. Cũng đâu đeo lâu đến vậy, xem ra sau này cậu phải cẩn thận hơn.
Cậu không nói gì nhưng Vinh Tranh vẫn nhìn thấu tâm tư của cậu. Anh cũng xoay nhẹ chuỗi hạt trên cổ tay cậu: "Chỉ là một chuỗi hạt mà thôi, tác dụng cầu phúc và chúc phúc quan trọng hơn nhiều, không cần quá để tâm. Bất kể là trang sức hay vật đeo trên người, ý nghĩa vốn dĩ là để điểm tô thêm. Nếu vì một chuỗi hạt mà cư xử rụt rè thì sẽ mất đi ý nghĩa ban đầu của nó."
Huống hồ...
Ngón tay Vinh Tranh khẽ chạm vào chuỗi hạt. Có lẽ, trong cõi vô hình, chính nó đã bảo hộ Vinh Nhung, giúp cậu bình an vô sự sau lần gặp hiểm nguy này.
. . .
"Meo ~~ Meo~~"
Bạc Hà cứ kêu mãi ngoài cửa, đương nhiên móng vuốt của nó không thể đẩy cửa phòng tắm ra được. Vừa thấy cửa mở nó lập tức chạy vào, phát hiện Vinh Tranh và Vinh Nhung đã ra ngoài, liền vội vàng chạy theo hai người ra khỏi phòng.
Vinh Nhung ngồi xổm xuống, xoa đầu nó: "Một con mèo mà bận tới bận lui, không thấy mệt à?"
"Meo~~~"
Bạc Hà cọ đầu vào lòng bàn tay của Vinh Nhung, hưởng thụ đến mức nheo mắt lại.
Vinh Nhung bế Bạc Hà lên, ôm nó ra sofa. Cậu tiện tay cầm điện thoại xem giờ, phát hiện đã gần 11 giờ bèn hỏi anh trai có muốn cùng mình xuống siêu thị mua đồ về nấu ăn không.
Vinh Tranh ngồi xuống bên cạnh cậu, vén lọn tóc mái dài che mất lông mày của Vinh Nhung lên, để lộ vầng trán trắng nõn: "Dây buộc tóc mùa hè tặng em, có mang theo không?"
"Ừm, có mang chứ, nó ở..."
Vinh Tranh nhìn cậu, chờ cậu nói tiếp. Vinh Nhung bình tĩnh dời ánh mắt đi: "Để em tự đi lấy."
"Ừ."
Vinh Nhung đặt Bạc Hà sang một bên, đứng dậy vào phòng ngủ.
Ra đến cửa, cậu quay đầu lại, xác nhận anh trai không đi theo mà đang chơi đùa với Bạc Hà, lúc này mới yên tâm vào phòng.
Cậu kéo ngăn kéo cuối cùng của tủ đầu giường ra. Ngăn kéo hình như hơi hỏng, kéo không trơn tru, còn bị mắc lại một chút. Vinh Nhung phải dùng thêm chút lực mới kéo được ra, lấy từ trong hộp ra sợi dây buộc tóc của mình.
Vinh Nhung đẩy ngăn kéo lại, một tay nắm lấy tay cầm tròn bằng gỗ.
Vinh Nhung: "Anh... Sao anh lại..."
Anh trai cậu vào từ lúc nào?
Vinh Tranh liếc nhìn cậu, cúi người lấy hộp sắt trong ngăn kéo ra. Vừa nhìn, anh đã nhận ra đây chính là hộp kẹo bạc hà mà Vinh Nhung từng mang theo khi đến Thường Minh.
Bên trong không còn viên kẹo nào, chỉ có một bông hoa hồng giấy và hai con ếch, một lớn một nhỏ. Vinh Tranh đặt hộp sắt trở lại, đóng ngăn kéo.
"Đưa dây buộc tóc cho anh."
Vinh Nhung đưa dây buộc tóc trong tay cho anh trai. Vinh Tranh nhận lấy, túm một lọn tóc mái phía trước của cậu lên buộc lại, khiến những đường nét tinh xảo trên khuôn mặt Vinh Nhung càng trở nên nổi bật.
Vinh Tranh hỏi: "Em còn giấy gấp ở đây không?"
Vinh Nhung không ngờ anh trai sau khi nhìn thấy hộp sắt lại hỏi như vậy, cậu chớp mắt: "Có, anh muốn gấp bây giờ à?"
"Ừ."
Lần trước khi bay sang Paris, cậu đã chuẩn bị giấy gấp để giết thời gian trên máy bay nhưng lúc trở về lại nhầm lẫn bỏ vào túi anh trai. Sau đó cậu lại mua thêm một bộ, định khi nào rảnh sẽ học gấp hoa hồng nhưng dạo này bận rộn nên vẫn chưa đụng đến.
Vinh Nhung đi vào phòng ngủ phụ lấy giấy gấp ra. Những tờ giấy lúc nào cũng "chống đối" cậu, nhưng khi vào tay anh trai lại ngoan ngoãn một cách đáng kinh ngạc, có thể nói là đẹp đến mức khiến người ta thưởng thức không chán. Vinh Nhung cởi dép, nằm sấp trên giường, chống cằm nhìn đôi tay có khớp xương rõ ràng của anh trai: "Anh, sau này nếu anh không làm ở công ty nhà mình nữa, chỉ cần dựa vào tay nghề gấp giấy này, thêm chút tiếng tăm nữa là có thể phát tài rồi."
Động tác trên tay Vinh Tranh không dừng lại: "Thứ nhất, dù anh có nghỉ hưu, tiền trong tài khoản của anh cũng đủ để chúng ta không phải lo cơm áo gạo tiền, không cần khởi nghiệp lần hai. Thứ hai, đợi đến lúc anh nghỉ hưu cũng đã năm sáu chục tuổi rồi. Em nghĩ có ai muốn xem một ông già năm sáu chục tuổi gấp giấy không?"
Nghe thấy anh trai nói từ "chúng ta", trong lòng Vinh Nhung vui sướng như nở hoa, chỉ là cậu không thích anh trai dùng từ "ông già" để miêu tả bản thân. Có lẽ cậu cũng không muốn nghĩ đến ngày anh trai già đi, bèn phản bác: "Năm sáu chục tuổi sao đã gọi là ông già rồi? Hơn nữa, cho dù anh có thành ông già, cũng là ông lão đẹp trai nhất thế giới."
Vinh Tranh khẽ mỉm cười, khác hẳn với nụ cười thường ngày, vừa ấm áp lại mang chút ngây thơ như trẻ con. Vinh Nhung bị nụ cười này mê hoặc đến mức không chịu nổi, ngồi dậy, hôn nhẹ anh trai một cái.
Trong lúc hai người tình tứ, bông hồng giấy màu hồng trên tay Vinh Tranh cũng đã thành hình.
Sau đó anh lại gấp thêm vài bông nữa. Vinh Nhung ngồi xếp bằng trên giường, đếm một lượt, tổng cộng có tám bông. Cộng thêm bông hoa mà anh trai từng gấp cho cậu trước đây, vừa tròn chín bông.
Vinh Nhung biết mỗi loại hoa hồng đều có ý nghĩa riêng, như hồng đỏ tượng trưng cho tình yêu, hồng vàng tượng trưng cho tình bạn, nhưng cụ thể số lượng hoa có ý nghĩa gì, cậu lại không rõ lắm.
Đếm xong số hoa, cậu ngẩng đầu: "Anh, chín bông này có ý nghĩa gì không?"
Vinh Tranh: "Tiện tay gấp thôi."
Vinh Nhung không tin.
Cậu lấy điện thoại lên mạng tra ý nghĩa của chín bông hồng ——
Trường tương thủ*.
(*Trường tương thủ: Mãi mãi bên nhau.)
Vinh Nhung lập tức ném điện thoại sang một bên, nhào tới đè anh trai xuống, mạnh mẽ hôn lên môi anh.
. . .
Buổi chiều, Vinh Nhung cùng bạn học đến bệnh viện thăm lớp trưởng Kha Tình.
Vinh Tranh nhân tiện để cậu chở mình về nhà lấy laptop làm việc và quần áo thay đổi. Anh không gặp ba mẹ ở nhà, khi mang đồ xuống lầu, dì giúp việc Ngô đứng ở lối cầu thang tầng một nhìn anh với vẻ do dự.
Vinh Tranh lịch sự hỏi: "Dì Ngô, có chuyện gì sao?"
Dì Ngô có chút bối rối, vò chiếc tạp dề trước bụng: "Đại thiếu gia, sau này tiểu thiếu gia sẽ không dọn về ở nữa phải không?"
Sợ câu hỏi của mình gây hiểu lầm, dì Ngô vội vàng giải thích: "Tôi... không có ý dò hỏi chuyện của chủ nhân. Chỉ là hôm nay tôi nghe phu nhân trò chuyện với ba mẹ ruột của tiểu thiếu gia..."
Vinh Tranh đặt túi xách xuống đất, giọng trầm xuống: "Ba mẹ ruột của Nhung Nhung hôm nay đến đây?"
Dì Ngô gật đầu: "Sáng nay chưa đến chín giờ đã đến. Họ muốn thăm tiểu thiếu gia. Ông bà chủ đành phải nói thật là cậu ấy không còn ở đây nữa. Sau đó phu nhân nhà họ Giản hỏi, hỏi rằng..."
"Bà ấy hỏi gì?"
"Phu nhân Giản không hỏi nhiều, chỉ hỏi nếu thiếu gia Giản trở về Vinh gia vậy tiểu thiếu gia có phải sẽ không về nhà họ nữa không. Ông bà chủ nói còn phải xem ý của cậu ấy. Bà ấy im lặng hồi lâu rồi mắt đỏ hoe, hỏi liệu có thể sắp xếp để gặp cậu ấy một lần không. Ý của bà ấy là nếu cậu ấy đã dọn đi rồi, họ hy vọng có thể đưa cậu ấy về bên họ chăm sóc."
Dì Ngô đến nhà họ Vinh giúp việc từ khi Vinh Nhung còn nhỏ, cũng coi như đã chứng kiến cậu trưởng thành. Tình cảm bao năm nay, tự nhiên không mong sau này sẽ không còn gặp lại cậu thiếu niên mà mình đã chăm sóc từ bé nữa.
Vinh Tranh: "Ừm. Sau này Nhung Nhung sẽ không dọn về ở nữa."
Hốc mắt dì Ngô lập tức đỏ hoe.
Bà hiểu, nhà họ Vinh muốn đón con về thì nhà họ Giản tất nhiên cũng muốn đưa con trở lại. Nhưng suốt hơn nửa năm qua, lão gia, phu nhân và hai cậu chủ luôn hòa thuận như vậy. Vì sao phải dùng cách này để chia cắt sự hòa thuận khó khăn lắm mới có được ấy chứ? Vì sao ông trời lại trêu đùa như vậy?
Dì Ngô không nói ra nỗi buồn trong lòng. Bà đã buồn đến vậy, có thể tưởng tượng đại thiếu gia còn buồn hơn bà gấp bội. Không kìm được, bà rơi nước mắt.
Vinh Tranh lấy khăn giấy đưa cho bà: "Dì cũng đừng quá đau lòng. Chỗ Nhung Nhung ở sau này rất gần đây, hơn nữa dù em ấy không dọn về, dì vẫn sẽ thường xuyên gặp em ấy thôi."
Nghe vậy, tâm trạng dì Ngô cuối cùng cũng khá hơn một chút.
"Đúng rồi, ba mẹ đâu rồi ạ?"
"Ồ, dạo này phu nhân hơi bận, lão gia nói ông ấy luôn buồn chán ở nhà một mình nên đã đi ra ngoài cùng phu nhân rồi."
. . .
Bệnh viện Phụ Tam, phòng bệnh VIP.
"Lớp trưởng!"
"Lớp trưởng!"
Kha Tình đang đọc truyện tranh, nghe thấy tiếng cửa phòng bệnh bị đẩy ra, cô còn tưởng mẹ mình quay lại. Vừa rồi mẹ cô nhận một cuộc điện thoại rồi ra ngoài.
Mãi đến khi nghe thấy giọng các bạn cùng lớp, cô mới bất ngờ ngẩng đầu lên: "Các cậu... Sao các cậu lại đến đây?"
"Lớp trưởng, cậu xem đi, còn ai đến nữa ——"
Mọi người đồng loạt đưa tay chỉ về phía cửa.
Vinh Nhung: "..."
Biết vậy cậu đã không chờ đám người này dưới lầu để cùng lên nữa.
Bị mọi người ồn ào như vậy, mặt Kha Tình cũng hơi đỏ lên. Cô vội đặt quyển truyện tranh trong tay sang một bên, nhìn Vinh Nhung từ trên xuống dưới.
Mùa đông, ai cũng mặc dày, Kha Tình thực sự không nhìn ra Vinh Nhung có bị thương hôm qua hay không, đành lo lắng hỏi: "Bạn Vinh, cậu... cậu không sao chứ?"
"Ừ."
Trước mặt người ngoài, Vinh Nhung vẫn luôn nói chuyện rất ngắn gọn..
Mẹ Kha Tình cũng bước vào phòng bệnh.
Vừa rồi chính đám học sinh này bảo bà tạm thời đừng lên tiếng, muốn cho con gái một bất ngờ nên bà mới phối hợp, là người vào sau cùng.
Từ cuộc trò chuyện của đám học sinh, mẹ Kha Tình đã biết cậu thiếu niên đẹp trai nhất trong nhóm chính là người đã cứu con gái mình. Sau khi vào phòng bệnh, bà liền nắm lấy tay Vinh Nhung không ngừng cảm ơn.
"Hôm qua thực sự rất cảm ơn cháu. Đáng lẽ phải là nhà bác đến thăm cháu mới đúng. Chỉ là hôm qua nhà bác Tình Tình vừa mới qua cơn nguy hiểm, sáng nay mới được chuyển từ phòng hồi sức sang phòng bệnh thường. Bố nó còn đang công tác xa, anh nó nhanh nhất cũng phải đến chiều nay mới về kịp. Bác chỉ có một mình ở bệnh viện, thật sự không thể rời đi được. Cháu học sinh à, thật sự rất cảm ơn cháu, cảm ơn cháu nhiều lắm!"
Từ trước đến nay, Vinh Nhung không phải kiểu người dễ được trưởng bối yêu thích. Những tình huống như bị trưởng bối nắm tay cảm ơn này thật sự hiếm đến mức không có gì để nói. Cậu cứng đờ cả người, không biết phải xử lý và đối mặt với tình huống này thế nào.
Vẫn là Kha Tình giải vây cho cậu: "Mẹ, mẹ đừng cứ nắm tay bạn con mãi thế chứ. Cậu ấy sợ đến cứng đờ cả người rồi kìa."
Mẹ Kha Tình lúc này mới nhận ra, vội vàng buông tay Vinh Nhung ra: "Xin lỗi, xin lỗi."
Vinh Nhung khẽ đáp: "Không sao." Chỉ là cậu không quen mà thôi.
Các bạn cùng lớp nghe nói tình trạng của Kha Tình đã ổn định, nếu không có gì bất ngờ thì ba, bốn ngày sau có thể xuất viện, vừa kịp thi cuối kỳ vào thứ Tư, ai cũng vui mừng thay cô.
"Cốc cốc ——"
Cửa phòng bệnh vang lên tiếng gõ.
Một người đàn ông cao ráo, tuấn tú đẩy cửa bước vào, vội vã đi đến chỗ em gái đang ngồi trên giường bệnh. Sau lưng anh ta, còn có một người đàn ông khác nổi bật hơn về ngoại hình, khí chất cũng dịu dàng hơn.
"Mẹ, Tình Tình sao rồi..."
Viên Thời Hàm đi đến bên cạnh em gái, ánh mắt rơi xuống người Vinh Nhung, lập tức nhíu mày: "Sao cậu lại ở đây?"
Viên phu nhân hỏi: "Sao vậy, Thời Hàn, con biết bạn học Vinh này à?"
Kha Tình cũng ngạc nhiên: "Phải đó, anh, hóa ra anh quen bạn em à?"
Viên Thời Hàm mím môi, không nói gì.
Người đàn ông đứng sau anh ta, Quý Nguyên, bước lên, thay anh ta trả lời câu hỏi của dì và em họ, mỉm cười: "Ừ, biết chứ. Bọn anh và bạn Vinh đây có duyên gặp nhau vài lần."
Quý Nguyên nhìn Vinh Nhung với ánh mắt ôn hòa, nụ cười dịu dàng: "Lâu rồi không gặp."