Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả

Chương 78: Người anh trai tốt nhất thế giới

Trước Tiếp

Vinh Nhung cũng từng có cảm giác tương tự, chẳng hạn như lần bố mẹ cậu đến Dương Bình dự tiệc cưới. Đêm hôm họ lái xe về, cậu cứ cảm thấy bất an, thậm chí còn mơ thấy ác mộng, mơ rằng bố mẹ gặp tai nạn giao thông.

Lần này cậu ra nước ngoài, Vinh Tranh cũng bất an, có phải cũng vì một loại điềm báo vi diệu nào đó không? Nếu không thì làm sao lại trùng hợp như vậy, đúng lúc cậu bị Evan theo dõi thì anh xuất hiện

Nếu tối qua không có anh đến kịp lúc, cậu bị Evan đuổi kịp, chưa biết chừng thực sự đã xảy ra chuyện.

Không thể trở thành người yêu thì sao chứ? Cậu đã có người anh trai tốt nhất thế gian rồi.

Vinh Nhung đùa: "Anh, có phải vì công việc quá bận, nghỉ ngơi không đủ nên mới dẫn đến rối loạn nhịp tim không?"

Dạo này Vinh Tranh đúng là thiếu ngủ trầm trọng nhưng anh không cho rằng đó là nguyên nhân gây ra rối loạn nhịp tim.

Anh liếc cậu một cái, dặn dò lần nữa: "Đeo cho tử tế, không được tháo ra nghe không?"

Vinh Nhung lắc lắc tay có đeo chuỗi tràng hạt, tò mò hỏi: "Chuỗi này có lai lịch gì sao?"

Vinh Tranh nghiêng đầu ho nhẹ vài tiếng, đưa tay ôm bụng dưới đau nhói vì ho quá lâu, đáp: "Không có lai lịch gì đặc biệt, chỉ là một chuỗi tràng hạt bình thường."

Thấy vậy, Vinh Nhung xót không chịu nổi. Trong nồi vẫn còn bách hợp lê đường phèn, cậu múc một bát đưa qua: "Anh, uống thêm chút đi, dù không thể cắt cơn ho ngay nhưng ít ra cũng làm dịu cổ họng."

Nhìn bát bách hợp lê trước mắt, Vinh Tranh chỉ cảm thấy bụng mình đã no căng, thực sự không muốn uống thêm, bèn lắc đầu: "Anh đã uống một bát to rồi, để lát nữa uống tiếp đi."

Vinh Nhung cầm bát, chỉ lẳng lặng nhìn anh không nói gì.

Vinh Tranh: "..."

Cuối cùng, anh vẫn phải nhận lấy bát, từng ngụm từng ngụm uống hết.

. . .

Việc gặp Casper không diễn ra suôn sẻ.

Bay đã hỏi luật sư bạn mình, người đó nói rằng trước khi vụ án được đưa ra xét xử công khai, ngoài người thân và luật sư đại diện những người khác không được phép thăm gặp.

Trong tình huống này cả Vinh Nhung lẫn Vinh Tranh đều không thể gặp được Casper. Luật sư của Bay gợi ý anh thử liên hệ với luật sư đại diện của Casper, vì nếu là người yêu thì có thể được phép thăm gặp dưới sự giám sát của luật sư đại diện.

Gia đình và bạn bè của Casper vẫn chưa biết chuyện anh và Bay đã chia tay. Nghe tin Bay muốn gặp Casper, họ chỉ thấy áy náy với Bay, nên đã cho anh thông tin liên lạc của luật sư đại diện.

Bay và Casper đã chia tay vậy mà vẫn phải đến gặp hắn, nhất là khi Casper bị bắt giữ theo cách như vậy. Dù Bay chủ động liên hệ luật sư đại diện và quyết định đi gặp Casper, Vinh Nhung vẫn cảm thấy rất có lỗi với anh. Nếu không phải vì cậu, Bay hoàn toàn có thể không bao giờ phải đối diện với kẻ cặn bã đó nữa.

"Đúng vậy, nếu chỉ vô tình gặp trên đường tôi chắc chắn sẽ quay đầu bỏ đi. Nhưng đây là sở cảnh sát cơ mà. Còn gì hả hê hơn việc tận mắt chứng kiến gã bạn trai phản bội bị bắt chứ?"

Luật sư làm xong thủ tục, thông báo Bay có thể vào trong. Bay bảo luật sư chờ một chút rồi nhìn sang hai anh em Vinh Nhung, hỏi: "Hai người có muốn hỏi gì Casper không? Nói với tôi, tôi nhất định sẽ tìm cách moi lời từ hắn."

"Tôi muốn biết tối qua hắn đã trà trộn vào tiệc tối bằng cách nào, mục đích của hắn là gì. Có phải Evan đã liên hệ với hắn không, Evan có giao cho hắn nhiệm vụ gì không?"

"OK, cứ giao cho tôi, tôi sẽ cố hết sức moi lời từ tên đó."

"Ừm."

Chỉ cần nghĩ đến những bức ảnh nạn nhân trên bản tin, Vinh Nhung đã thấy buồn nôn, thậm chí không muốn nhắc đến cái tên Evan và Casper.

Bay đứng dậy chuẩn bị cùng luật sư vào trong. Vinh Tranh nắm lấy tay Vinh Nhung, hỏi Bay: "Cậu có thể nói với ngài Casper rằng, cậu tin vụ án ngược đãi đến chết này chỉ là một tai nạn ngoài ý muốn không?"

Bay hơi bất ngờ, không hiểu vì sao lại phải làm thế. Thành thật mà nói, vào trong, anh ta chỉ muốn chế giễu Casper một trận cho hả dạ. Tốt nhất là hắn suy sụp hoàn toàn. Ồ không, có lẽ không nên suy sụp ngay, đợi anh hỏi xong rồi hẵng suy sụp.

Có thắc mắc, Bay liền hỏi thẳng.

"Vì chỉ khi cậu có được lòng tin của hắn, hắn mới nói thật với cậu."

Vinh Tranh đã tra thông tin về Casper trên mạng khi ở khách sạn. Hắn là một giáo sư đại học, ngoại hình khôi ngô, lớp học rất đông sinh viên đăng ký, được thầy trò yêu mến. Chỉ số IQ cao, con cưng của trời, cuộc đời chưa từng trải qua sóng gió. Những người như thế thường có lòng kiêu hãnh lớn, rất tự luyến. Hắn chắc chắn không chủ ý giết người.

Theo tin tức, cảnh sát đã phát hiện chất k*ch th*ch trong cơ thể hắn. Tranh cãi hiện tại xoay quanh việc khi nạn nhân tỏ ra khó chịu, Casper có dừng lại kịp thời không hay vẫn tiếp tục hành vi bạo hành dẫn đến cái chết của nạn nhân.

Trong hoàn cảnh đó, khi cả thế giới đã mặc định hắn phạm tội mà người yêu cũ lại nói rằng tin hắn vô tội thì niềm tin ấy quý hơn vàng. Lúc này, phòng tuyến tâm lý của Casper sẽ là yếu nhất. Hắn sẽ như một tên hải tặc tham lam rơi xuống hang sâu, tuyệt vọng bám víu vào người mà hắn cho là có thể cứu mình và khả năng hắn khai toàn bộ sự thật là cao nhất.

Bay là một người thông minh, anh ta lập tức hiểu ý Vinh Tranh. Dù không chắc Casper sẽ khai thật nhưng chỉ cần một câu nói thôi, nếu có thể vừa lừa hắn một vố, vừa cho hắn hy vọng rồi lại dập tắt nó thật tàn nhẫn, chẳng phải rất hả hê sao?

Bay cùng luật sư đi vào còn hai anh em Vinh Nhung ở lại phòng chờ.

Tay Vinh Nhung hơi lạnh, Vinh Tranh nhét tay cậu vào túi áo khoác của mình để sưởi ấm. Vinh Nhung lại rút tay ra, mở bình giữ nhiệt trên bàn, đưa cho anh: "Anh, anh nghĩ Casper có khai hết với Bay không?"

Ngửi thấy mùi lê là bụng đã no căng, nhưng Vinh Tranh vẫn nhận lấy, uống một ngụm: "Xác suất cao là có."

Nghe vậy, Vinh Nhung yên tâm hơn. Anh cậu nói xác suất cao, vậy thì khả năng Bay moi được thông tin cũng rất lớn.

Tối qua cậu mất ngủ, cả ngày nay chưa chợp mắt, giờ bắt đầu thấy buồn ngủ, liền ngáp một cái. Vinh Tranh quay sang nhìn: "Buồn ngủ? Nếu muốn ngủ thì cứ ngủ đi, đợi họ ra anh sẽ gọi em."

Nghĩ Bay chưa ra ngay được, Vinh Nhung kéo mũ áo lông lên dựa vào ghế ngủ. Như vậy vừa thoải mái cũng vừa ấm hơn.

Có anh ở bên, cậu rất yên tâm, ngủ say đến nỗi đầu gật gù, cả người cũng trượt xuống.

Vinh Tranh đỡ đầu cậu tựa vào vai mình.

Nhìn quầng thâm dưới mắt cậu, ánh mắt anh đầy suy tư. Người vốn bám riết lấy anh hễ có cơ hội, hôm nay lại ngoan ngoãn quá mức.

Quá ngoan ngoãn, ngoan đến mức lạ lùng.

. . .

Khoảng nửa tiếng sau Bay xách theo chiếc túi da nhỏ của mình bước ra từ phòng thăm gặp, trông thấy Vinh Nhung đang tựa vào vai Vinh Tranh, còn Vinh Tranh thì cúi đầu xem tin nhắn trên điện thoại. Nghe thấy tiếng bước chân, Vinh Tranh đút điện thoại vào túi, nhẹ giọng gọi Vinh Nhung tỉnh dậy.

Dù không hiểu tiếng Trung, Bay vẫn có thể nghe ra sự dịu dàng trong giọng nói ấy. Trong khoảnh khắc đó, anh ta không biết mình nên ghen tị với Rucas, người được đánh thức nhẹ nhàng hay ghen tị với Arthur, người được Rucas yêu thích hơn.

"Anh?" Vinh Nhung vừa tỉnh ngủ, đầu óc vẫn còn mơ màng, cậu dụi mắt đầy trẻ con.

Vinh Tranh hạ giọng: "Bay ra rồi."

Vinh Nhung lập tức tỉnh táo, cậu nhìn theo ánh mắt của Vinh Tranh, thấy Bay đang đứng đợi ở cửa liền đứng dậy, hỏi: "Casper nói gì chưa?"

Vinh Tranh cũng đứng lên, đề nghị: "Hay là tìm một quán cà phê gần đây rồi nói tiếp?"

Bay và Vinh Nhung đều không phản đối.

Ra khỏi đồn cảnh sát gió thổi khá mạnh. Vinh Nhung vừa ngủ dậy, gặp gió liền cảm thấy lạnh.

Vinh Tranh nhận ra điều đó, anh dừng bước, bảo Vinh Nhung cầm hộ mình chiếc bình giữ nhiệt rồi giúp cậu đội lại mũ áo khoác vừa tháo ra khi ngủ, kéo khóa áo lên tận cổ: "Giờ còn lạnh không?"

Vinh Nhung lắc đầu, môi hơi cong lên: "Không lạnh nữa rồi."

Không còn như trước kia, hễ có cơ hội là chui vào lòng Vinh Tranh làm nũng.

Ánh mắt Vinh Tranh dừng lại ở chóp mũi đỏ bừng vì lạnh của cậu, anh kéo vành mũ xuống một chút để chắn gió tốt hơn.

Bay hơi ngơ ngác. Anh ta thực sự muốn biết, anh em ở phương Đông đều bày tỏ tình cảm theo cách này sao? Ít nhất ở phương Tây, khi em trai đã mười chín tuổi, chắc chắn anh trai sẽ không chăm sóc kỹ lưỡng đến vậy.

Ba người đi bộ đến một quán cà phê gần đồn cảnh sát, chọn một góc yên tĩnh để ngồi xuống.

Bay gọi một ly latte đậm vị, Vinh Nhung không thích đồ quá đắng nên gọi cappuccino. Chỉ có Vinh Tranh không gọi gì.

Thấy Bay nhìn mình đầy thắc mắc, Vinh Nhung giải thích: "Anh tôi ho quá nhiều, trong bình giữ nhiệt có lê hấp, uống vậy là đủ rồi. Với cả dạ dày anh ấy không tốt, uống ít cà phê thì hơn."

Vinh Tranh cầm bình giữ nhiệt, thỉnh thoảng ho nhẹ vài tiếng, rõ ràng không có ý kiến gì về quyết định này của Vinh Nhung.

Nhân viên phục vụ mang cà phê lên, Bay vừa khuấy cà phê vừa chống cằm, nói: "Rucas, cậu trước mặt Arthur thật khác với cậu mà tôi thường thấy."

Dưới bàn, Vinh Nhung đá nhẹ vào chân Bay liếc anh ta một cái đầy cảnh cáo, ý bảo đừng nói lung tung trước mặt anh trai cậu.

"Tôi cứ nghĩ cậu là một chàng trai lạnh lùng, không ngờ trước mặt Arthur lại... ấm áp đến vậy. Thật bất ngờ làm tôi cũng rung động rồi."

Bay nhoài nửa người qua bàn bất ngờ nắm lấy tay Vinh Nhung.

Dù đang cầm tay Vinh Nhung, Bay thực chất vẫn luôn quan sát phản ứng của Vinh Tranh. Quả nhiên anh không vui, nhưng ngoài ra trên gương mặt anh không hề lộ ra vẻ ghen tuông hay bất kỳ cảm xúc gì khác. Giống như một người anh bình thường nghe bạn học của em trai mình tỏ tình, chỉ đơn thuần là không thoải mái, chứ không phải là để ý vì đối phương là người mình thích.

Vinh Nhung rút tay lại, cậu nhấp một ngụm cappuccino nhưng hơi nóng nên lại đặt xuống.

Vinh Tranh lấy một gói sữa trên bàn xé ra, thêm vào tách cà phê của Vinh Nhung rồi đặt lại trước mặt cậu, sau đó mới ngước lên hỏi Bay: "Không biết cuộc nói chuyện giữa cậu và Casper thế nào rồi?"

Bay thu lại vẻ đùa cợt, cầm cốc cà phê lên, ánh mắt thoáng qua nét khinh miệt, anh ta cười nhạt: "Thật lòng mà nói trước khi vào đó tôi đã chuẩn bị tinh thần rằng hắn có thể sẽ không chịu nói gì."

Nhưng rõ ràng Casper còn vô dụng hơn Bay tưởng.

Casper sống hơn hai mươi năm thuận buồm xuôi gió, lần này đột nhiên bị bắt với tư cách nghi phạm giết người—hơn nữa còn dính vào bê bối ngược đãi t*nh d*c—khiến kẻ vốn luôn ngụy trang rất tốt trước mặt người khác đạo mạo lịch sự, hoảng loạn đến cực điểm. Ban đầu hắn không chịu hợp tác với cảnh sát, khăng khăng đợi luật sư đến mới chịu mở miệng. Nhưng ngay cả khi đã gặp luật sư hắn vẫn không quá phối hợp, chỉ luôn miệng nhấn mạnh rằng chính nạn nhân đã k*ch th*ch hắn, yêu cầu chơi trò mạo hiểm, hắn chỉ bị ép buộc mà thôi.

Luật sư yêu cầu Casper nhất định phải nói thật, vì chỉ khi Casper tin tưởng ông ta kể hết mọi chuyện, để ông ta hiểu rõ toàn bộ sự việc, ông ta mới có thể bào chữa tốt nhất cho hắn. Nhưng Casper vẫn kiên trì với lời khai trước đó với cảnh sát—hắn chỉ chiều theo ý nạn nhân chơi trò mạo hiểm, tất cả đều là tai nạn, hắn vô tội.

Ngay lúc Casper đang kích động, Bay lên tiếng. Anh ta nói rằng anh ta sẵn sàng tin Casper. Casper sững sờ rồi òa khóc nức nở. Đúng vậy, người đàn ông gần ba mươi tuổi này, ngay trước mặt Bay và luật sư, khóc lóc thảm thiết.

Chính vào lúc này, Bay thay luật sư tiếp tục hỏi cung. Anh ta nhân cơ hội hỏi Casper tại sao tối qua lại xuất hiện ở "Số 1109, Đường Laien, Phố Mel", hắn đến đó làm gì, hơn nữa anh ta dường như đã thấy hắn ở bữa tiệc tối qua. Bay hỏi Casper trước khi đến khách sạn đó có phải hắn đã đến khách sạn Monte nơi công ty tổ chức tiệc Giáng Sinh không.

Bay là người duy nhất tin hắn sau vụ việc, Casper vừa khóc vừa nói với Bay rằng chiều hôm đó có người nhắn tin vào điện thoại hắn, bảo hắn đến khách sạn Monte, nói rằng có quà cho hắn, thế là hắn đi.

Vinh Nhung cảm thấy khó tin: "Một tin nhắn của người lạ bảo hắn đến khách sạn Monte, thế mà hắn đi thật sao?"

Vinh Tranh ánh mắt sắc bén: "Trong tin nhắn gửi cho Casper có kèm theo vài bức ảnh thu hút sự chú ý của hắn?"

Bay ngạc nhiên trước sự nhạy bén của Vinh Tranh, anh ta nhìn Vinh Nhung một cái: "Ừ, có... ảnh của Rucas, ảnh ghép."

Nội dung ảnh ghép có thể thu hút Casper, đương nhiên không cần nói cũng hiểu.

Mặt Vinh Nhung lập tức đen lại.

Đáy mắt Vinh Tranh ánh lên vẻ lạnh lẽo, anh quay đầu ho khẽ vài tiếng, cố nhịn cảm giác ngứa rát trong cổ họng rồi nói với Bay: "Mời nói tiếp."

"Tóm lại, bất kể là tin nhắn hay hình ảnh, đều thành công thu hút sự chú ý của Casper. Hắn thậm chí ngu ngốc đến mức tưởng rằng... chính Rucas đã gửi cho hắn."

Vinh Tranh cau mày.

Vinh Nhung cảm thấy buồn nôn, cố nén cảm giác ghê tởm tiếp tục lắng nghe.

"Bởi vì tối qua tôi luôn ở bên cậu, Casper nghĩ rằng cậu không tiện đi gặp hắn. Vì vậy khi hắn nhận được tin nhắn bảo đến Số 1109, Đường Laien, Phố Mel, hắn đã hào hứng chạy đến. Hắn còn làm theo yêu cầu trong tin nhắn, thuê một phòng ở khách sạn đó sau đó háo hức chờ đợi... Chuyện xảy ra tiếp theo các cậu đều biết rồi. Rucas không hề đến khách sạn đó mà kẻ gửi tin nhắn kia lại gọi một người làm nghề đến."

Dạ dày Vinh Nhung quặn thắt, cậu không thể uống thêm ngụm cà phê nào nữa.

"Luật sư đã ghi chép lại lời khai của Casper. Tiếp theo cảnh sát sẽ điều tra xem ai là người gửi tin nhắn cho hắn. Nếu điều tra ra đó là Evan, hắn sẽ bị bắt vì tội xúi giục phạm tội. Nhưng... theo tôi biết về Evan, hắn rất có thể đã không để lại bất kỳ bằng chứng nào. Điều này có nghĩa là hắn có thể sẽ thoát tội."

Bay dừng lại một chút, giọng điệu nghiêm túc: "Rucas, cậu phải cẩn thận."

Vinh Nhung cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, Vinh Tranh nắm lấy bàn tay đặt trên bàn của cậu: "Chưa chắc. Việc có người chết hẳn không nằm trong dự tính của Evan. Hắn chưa đạt được mục đích chắc chắn sẽ không từ bỏ. Nếu hắn muốn liên lạc lại với Casper, cách tốt nhất là dùng chính số điện thoại hiện tại, bởi nếu lại đổi số lạ Casper rất có thể sẽ không trả lời nữa."

"Vậy nên rất có thể hắn vẫn chưa vứt bỏ SIM đó. Hắn bị cảnh sát tạm giữ vì tội theo dõi Nhung Nhung, vẫn chưa hết 24 giờ nghĩa là hắn có thể vẫn đang ở đồn cảnh sát. Điều này cũng có nghĩa là thẻ SIM đó có thể vẫn đang trên người hắn. Nhung Nhung, em gọi ngay cho cảnh sát, bảo họ kiểm tra xem có thẻ SIM khả nghi nào trên người hắn không."

Vinh Nhung lập tức gọi điện đến sở cảnh sát. Quả nhiên vì chưa hết 24 giờ, Evan vẫn bị tạm giữ. Khi cảnh sát biết hắn còn liên quan đến một vụ bạo hành t*nh d*c dẫn đến chết người, họ lập tức tiến hành khám xét, thật sự tìm thấy một thẻ SIM trên người hắn!

Mọi chuyện trở nên rõ ràng. Cảnh sát cắm thẻ SIM vào điện thoại, dù dữ liệu đã bị xóa sạch nhưng họ vẫn khôi phục được lịch sử tin nhắn và cuộc gọi, xác nhận chính số này đã đặt dịch vụ.

Evan, người đáng lẽ được thả sau 24 giờ, giờ lại tiếp tục bị thẩm vấn vì tội xâm phạm quyền tự do và an toàn tính mạng của Vinh Nhung. Lần này, hắn sẽ phải đối mặt với cáo buộc hình sự.

. . .

Chuyện Evan bị cảnh sát điều tra nhanh chóng đến tai Semon, vì cảnh sát cũng tìm đến Bay, Lamar và một số nhân viên của Versa để thẩm vấn, bao gồm cả Semon, cấp trên trực tiếp của Evan.

Semon vô cùng sốc khi biết Evan đã làm những chuyện đó với Vinh Nhung.

Sau kỳ nghỉ Giáng Sinh, Semon gọi Vinh Nhung vào văn phòng. Ông quen biết bố mẹ Evan, có thể xem như đã chứng kiến Evan trưởng thành, vì vậy vụ việc này giáng một đòn nặng nề vào ông. Semon áy náy xin lỗi: "Tôi xin lỗi, Rucas. Lẽ ra tôi nên nói với cậu sớm rằng Evan có quen Ker. J. May mắn là cậu không sao, nếu không tôi sẽ ân hận cả đời."

Semon ôm Vinh Nhung.

Nếu ông sớm nói cho cậu biết chuyện Evan quen Ker. J, Evan sẽ không có cơ hội tiếp cận cậu, và khi nhận ra không thể ra tay, hắn cũng sẽ không lên kế hoạch này—mọi chuyện có lẽ đã không xảy ra.

"Không, Semon, ngài là một cấp trên rất tốt. Không ai có thể lường trước mọi chuyện, ngài không cần tự trách mình."

Semon nhìn Vinh Nhung dịu dàng, chân thành nói: "Rucas, đôi khi cậu thật sự chín chắn đến mức khiến tôi ngạc nhiên."

Đôi khi ông thậm chí còn cảm thấy Rucas không giống một chàng trai chỉ mới 19 tuổi. Khi đối mặt với những khó khăn trong công việc chưa bao giờ nghe cậu ấy than phiền dù chỉ một câu. Trong lĩnh vực điều chế nước hoa, cậu có thiên phú xuất sắc nhưng chưa từng tỏ ra kiêu ngạo hay tự phụ. Đúng là một chàng trai đáng kinh ngạc.

Vinh Nhung chớp mắt: "Cảm ơn sự công nhận của ngài, Semon."

Semon khẽ mỉm cười.

Ba mẹ cậu mong cậu về nhà trước Tết Dương lịch, Vinh Nhung nhân cơ hội này báo với Semon rằng cậu dự định về nước vào ngày kia.

Semon vô cùng ngạc nhiên: "Tại sao? Rucas, tôi nghĩ cậu chắc hẳn đã thấy trên Twitter rồi, mọi người yêu thích cậu và "Mỹ nhân say ngủ" của cậu đến mức nào. Họ tò mò về cậu, các nhà phân phối nước hoa đang nóng lòng muốn gặp cậu, thậm chí cả những nhà điều chế nước hoa hàng đầu cũng rất quan tâm đến cậu. Rucas, cậu nên ở lại Paris, Paris sẽ giúp cậu thực hiện ước mơ của mình."

Vinh Nhung mỉm cười: "Paris rất tuyệt, nhưng nhà của tôi không ở Paris." Hơn nữa cậu cũng không nghĩ rằng chỉ cần ở lại trong nước, cậu sẽ không thể thực hiện được ước mơ của mình.

Semon sững người, rồi mỉm cười nói: "Tôi nghĩ cậu hẳn rất yêu gia đình mình."

"Đúng vậy, giống như tình cảm mà ngài dành cho gia đình ngài."

Kiếp trước dù trong hoàn cảnh gian nan đến đâu, cậu cũng chưa từng nghĩ đến việc rời khỏi Phù Thành. Bất kể sống hay chết, cậu chỉ muốn ở bên bố mẹ và anh trai.

. . .

"Rucas thân yêu, tôi sẽ rất nhớ cậu!"

Tại sảnh sân bay Paris, Bay ôm chặt lấy Vinh Nhung. Cậu vỗ nhẹ lên lưng anh, thật tốt, tất cả họ đều đang sống tốt.

Sau khi hoàn tất thủ tục lên máy bay, Vinh Tranh lên tiếng nhắc nhở: "Nhung Nhung, chúng ta phải vào trong rồi."

Vinh Nhung đáp lại một tiếng "Ừm", vẫy tay tạm biệt Bay rồi cùng Vinh Tranh đi qua cửa kiểm tra an ninh.

Bay cũng vẫy tay thật mạnh với Vinh Nhung, khi anh ta chuẩn bị quay người rời đi, vô tình nhìn thấy Vinh Tranh trong hàng chờ kiểm tra an ninh đang che chở Vinh Nhung trong vòng tay mình, tránh để cậu bị một người đàn ông cao lớn phía sau va phải. Khóe môi Bay nhếch lên, có lẽ lần sau gặp lại Rucas, cậu sẽ không còn là một cậu trai nhỏ nữa.

Đương nhiên, anh ta rất mong chờ điều đó.

Mãi đến khi hai anh em Vinh Nhung và Vinh Tranh khuất bóng sau cửa an ninh, Bay mới xoay người rời đi.

Hai người lên máy bay.

Vinh Tranh kéo vali đi phía sau, còn Vinh Nhung cầm vé máy bay tìm chỗ ngồi của họ.

"Ơ? Cậu có thấy người kia trông rất giống Rucas. Rong, Vinh Nhung không?"

"Không phải là giống... Tôi nghĩ chắc chắn là cậu ấy!"

"Thật không? Có khi nào chúng ta nhận nhầm không?"

"Hay là cậu lên hỏi thử xem?"

Vinh Nhung cuối cùng cũng tìm thấy chỗ ngồi, Vinh Tranh cất hành lý vào khoang.

Vinh Nhung ngồi xuống, hai cô gái trong khoang máy bay cuối cùng cũng nhìn rõ mặt cậu. Một trong số họ hét lên: "A a a a! Đúng là cậu ấy! Trời ơi, anh chàng đi cùng cậu ấy cũng đẹp trai quá! Hai người họ là một đôi sao?!"

"Suỵt! Nhỏ giọng thôi! Đôi gì chứ, cậu không xem video phỏng vấn mấy tháng trước à? Đó là anh trai cậu ấy, Vinh Tranh, tổng giám đốc tập đoàn Vinh Thị."

"Chưa xem... Tôi ít khi xem tin tức trong nước. Vậy, vậy theo cậu, nếu tôi xin WeChat của cậu ấy, có cơ hội không?"

"Cậu muốn xin WeChat của anh trai hay của em trai?"

"Đương nhiên là em trai rồi! Cậu có xem buổi họp báo của "Mỹ nhân say ngủ" không? Trời ơi, đỉnh thật sự! Tôi như mất hồn luôn! Không ngờ lại gặp cậu ấy trên máy bay! Cơ hội ngàn năm có một tôi không muốn bỏ lỡ!"

"Vậy thì đi thử xem? Người ta nói con gái theo đuổi con trai như cách một lớp màn mỏng thôi mà?"

"Được! Tôi đi đây!!!"

. . .

"Khụ khụ khụ..."

Uống thuốc mấy ngày nay, cơn ho của Vinh Tranh đã đỡ hơn nhiều nhưng vẫn còn hơi khan.

Vinh Nhung nhờ tiếp viên hàng không mang hai cốc nước ấm, cậu đưa một cốc cho Vinh Tranh. Anh nhận lấy, uống một ngụm nhưng không uống hết. Vinh Nhung rót cốc còn lại vào bình giữ nhiệt để lát nữa anh muốn uống thì có sẵn, không cần phải làm phiền tiếp viên liên tục.

"Xin chào ——"

Hai người đồng loạt quay đầu lại.

Cô gái chạm phải ánh mắt của Vinh Nhung, lấy hết can đảm: "Xin chào, cậu có phải là Rucas. Rong không?"

Vinh Nhung đoán cô ấy chắc cũng giống hai cô gái trong trung tâm mua sắm ở Paris hôm trước, đều là fan của "Mỹ nhân say ngủ"'. Cậu khẽ gật đầu: "Chào bạn, đúng vậy. Có chuyện gì sao?"

Cô gái đưa điện thoại ra: "Xin chào, Rucas! Tôi rất thích cậu! Cậu có thể thêm tôi vào WeChat không?"

Vinh Nhung im lặng. Cậu thật sự không ngờ tình huống lại diễn ra thế này...

Cô gái vẫn giữ điện thoại trong tay: "Có thuận tiện hay không?"

Vinh Nhung nhìn thẳng vào mắt cô: "Nhưng tôi thích con trai, vậy có ổn không?"

Cô gái sững người vài giây rồi mặt bỗng đỏ bừng: "A, xin lỗi, làm phiền cậu rồi."

Vinh Nhung lắc đầu, nghiêm túc nói: "Không, phải là tôi cảm ơn vì bạn đã thích tôi mới đúng."

Đôi tai cô gái cũng đỏ lựng.

Trời ạ. Sao một anh chàng dịu dàng thế này lại không thích con gái chứ...

Cô đã gần như quay trở về chỗ ngồi nhưng đột nhiên xoay người quay lại. Cô bước đến trước mặt Vinh Nhung lần nữa, mặt vẫn đỏ bừng: "Tôi... Tôi cũng quen nhiều anh chàng chất lượng lắm. Cậu... có muốn kết bạn WeChat không?"

Vinh Nhung: "..."

Từ nãy đến giờ vẫn im lặng, Vinh Tranh bất ngờ lên tiếng: "Cảm ơn, nhưng tôi nghĩ em trai tôi có lẽ không cần đâu."

Trong mắt cô gái lóe lên vẻ tiếc nuối, suýt nữa quên mất là anh trai cậu ấy đang ngồi ngay bên cạnh: "Ồ, vậy sao. Xin lỗi nhé."

Cô nhanh chóng rời đi, lần này không quay lại nữa.

Vinh Nhung cười đùa với anh trai: "Anh, sao anh biết em không cần? 'Anh chàng chất lượng' đó, nghe cũng hay đấy chứ."

Vinh Tranh liếc cậu: "Anh gọi người ta quay lại?"

Vinh Nhung tựa đầu vào ghế: "Không cần đâu. Em xuất sắc thế này, sau này nhất định có nhiều cơ hội gặp anh chàng xuất sắc hơn. Ưm ~~ những cậu em dễ thương cũng không tệ. Anh thấy sao?"

Tác giả có lời muốn nói:

Wow! Cuối cùng Nhung Nhung cũng về nước rồi!!

Nhung Nhung không phải từ bỏ việc thích anh trai đâu, mà là từ bỏ ý định để anh trai trở thành bạn trai. Bởi vì cậu cảm thấy, nếu làm anh em là cách khiến Vinh Tranh thoải mái nhất, vậy thì cứ làm anh em thôi.

Nhung Nhung rất nghiêm túc, vậy nên, chỉ cần đợi anh trai khai sáng, rồi đến lượt anh ấy theo đuổi Nhung Nhung nhé. (Và không có "hỏa táng tràng" đâu, cũng không ngược anh trai. Mọi thứ sẽ diễn ra rất tự nhiên.)

Nói thật lòng, tôi đã nghĩ xong cách anh trai tỏ tình rồi. Khụ khụ. Hào hứng xoa tay.jpg.

----------------------------- 

Anh tôi không cãi em nó dù chỉ một câu, no rồi không thích uống không muốn uống nữa, nhỏ chỉ im lặng nhìn cũng ngoan ngoãn uống hết bình nước =))))))))))))))))))))))))))))) 

Sắp tới rồi nên chạy kpi lòi chành để đến đoạn iu đưn, đừng quên vote/cmt cho sốp nhé 

Trước Tiếp