Nam Phụ Pháo Hôi Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả

Chương 106: Nhung Nhung là người của Vinh gia tôi

Trước Tiếp

"Chuyện cười gì thế? Nói cho anh Ỷ nghe thử?"

Tôn Ỷ đi lại gần.

Tôn Ỷ đi cùng chị gái là Tôn Văn. Lúc hai chị em bước vào đúng lúc gặp được Vinh Tranh liền đứng lại trò chuyện một lúc. Nghe nói Vinh Nhung dẫn Bay và Lamar tới khu buffet nên mới rủ chị gái sang để chào Bay và Lamar một tiếng.

Không ngờ lại bắt gặp cảnh Vinh Nhung đứng rất gần một người đàn ông. Lại gần hơn mới nhận ra người đàn ông đó chính là Chu Chỉ. Hồi trước ở đảo Sùng Lục Vinh Nhung đã phản kích Chu Chỉ thế nào, Tôn Ỷ tới giờ vẫn nhớ rất rõ. Gã vốn thích hóng chuyện càng loạn càng vui, không bỏ qua cách Vinh Nhung gọi Chu Chỉ, "Chu tổng" à, ý là đã trèo lên đầu rồi sao? Có chút thú vị đấy.

Thế nên gã chen lời trước cả khi Vinh Tranh mở miệng, cười tủm tỉm hỏi một câu.

Vinh Nhung cong môi cười nhẹ: "Quên rồi."

Cuối câu lại thờ ơ bổ thêm một nhát: "Truyện cười của Chu tổng nhạt nhẽo lắm."

Làm sao mà vừa rồi chủ động nói với Vinh Tranh muốn kể chuyện cười, hỏi anh có muốn nghe không mà chớp mắt đã "quên mất"? Nói trắng ra chính là Chu Chỉ vốn chẳng quan trọng, lời y nói càng không quan trọng, không đáng nhớ, cũng chẳng đáng nhắc.

Câu này chẳng khác nào tát thẳng mặt, một cái không đủ, còn bồi thêm cái nữa.

Tôn Ỷ trước đây thường khẩu chiến với Vinh Nhung, nhưng đều là va chạm riêng tư, chưa bao giờ bày lên mặt bàn. Gã rất rõ nếu làm lớn lên thì mặt mũi ba người đều khó coi. Huống hồ từ lần gặp ở đảo Sùng Lục, ấn tượng của gã về Vinh Nhung đã thay đổi không ít. Vài hôm trước còn lỡ miệng nhắc đến chuyện quan hệ huyết thống giữa Vinh Nhung và Vinh Tranh, trong lòng cũng thấy có chút áy náy. Lần này bèn tận tâm làm nền một phen.

"Đúng rồi, truyện cười nhạt quá nhớ không ra cũng bình thường thôi."

Giản Dật suýt nhịn cười không nổi.

Bay và Lamar không hiểu tiếng Trung, nhưng thấy Vinh Tranh cùng Tôn Văn, Tôn Ỷ cũng đến, cuối cùng cũng yên tâm.

Chu Chỉ nghe Vinh Nhung và Tôn Ỷ tung hứng qua lại, lại thấy Giản Dật cố nhịn cười, sắc mặt chợt đổi.

Lần đầu tiên trong đời y mất mặt trước đông người, chính là ở tiệc sinh nhật của Vinh Tranh.

Vị tiểu thiếu gia nhà họ Vinh luôn lạnh nhạt kiêu ngạo với mọi người, chỉ có với y mới có vài phần ý cười, vậy mà trong tiệc sinh nhật của anh trai mình, để lấy lòng Vinh Tranh, lại dùng giọng điệu hờ hững nhất để nói ra lời sỉ nhục y. Đến mức vừa rồi nghe Vinh Nhung gọi một tiếng "Anh", Chu Chỉ liền theo phản xạ nhớ lại cảnh bị sỉ nhục năm đó, đáy mắt thoáng lạnh.

Nhưng giờ đã khác rồi.

Giờ Vinh Nhung và nhà họ Vinh chẳng còn quan hệ máu mủ gì, còn y thì đã tiếp quản nhà họ Chu. Y muốn xem thử Vinh Tranh có thể vì cậu em hờ này mà che chở đến mức nào.

Biết rõ Vinh Tranh, Chu Chỉ và những người khác đang đứng sau mình, Chu Chỉ ngược lại càng sinh ra một loại kích động khó tả. Ánh mắt y rơi xuống đôi môi khẽ mở của Vinh Nhung rồi bất chợt cúi xuống.

Đồng tử Vinh Nhung lập tức co lại. Khóe môi Chu Chỉ cong lên một nụ cười ngông nghênh. Thì ra vị tiểu thiếu gia thanh sạch cao quý nhà họ Vinh cũng có thể lộ ra vẻ mặt này sao?

Nhưng ngay giây sau, nụ cười bên môi Chu Chỉ vụt tắt. Bụng y ăn trọn một cú đấm của Vinh Nhung. Vẻ mặt đau đớn đến méo mó, nghiến răng bật ra tiếng hừ nặng. Lúc này mà không nhịn được, phát ra tiếng thì y khỏi cần lăn lộn ở Phù Thành nữa!

Giản Dật trợn tròn mắt.

Bay thì giống Giản Dật, đôi mắt lam tràn đầy kinh ngạc. Quả nhiên trực giác đầu tiên của anh không sai, Rucas đúng là đóa hồng nhỏ có gai. Trong lòng thầm may mắn, may là lúc Vinh Nhung ở Paris, anh ta không trêu vào cậu. Nhìn tốc độ ra đòn vừa nhanh vừa gọn như vậy, không có kinh nghiệm thực chiến thì làm gì làm được.

Lamar thì hơi thương hại nhìn thanh niên Đông phương trước mặt đang trắng bệch môi, trong lòng âm thầm vẽ cho đối phương một dấu thánh giá.

Tôn Ỷ trong lòng "xùy" một tiếng, sờ cằm. Cú này trông đau thật, nhưng mà, đánh đẹp!

Tôn Văn bước đến trước mặt Vinh Nhung, đau lòng muốn chết: "Đau tay không?"

Cô còn đang định chạm vào tay bảo bối nhỏ của mình, tay vừa đưa lên, đến móng tay còn chưa chạm vào thì tay Vinh Nhung đã bị Vinh Tranh giữ lấy trước. Anh liếc mắt hỏi ý cậu, Vinh Nhung khẽ lắc đầu. Vinh Tranh giữ tay cậu nhưng không buông ra, Vinh Nhung cũng không rút về, vô thức dựa sát vào anh trai hơn một chút.

Vinh Tranh đã dặn trợ lý Lưu Hạnh từ trước, lễ phép mời đi hết những vị khách xung quanh. Bên sân khấu MC cũng đang mời khách vào chỗ ngồi nên lúc này quanh họ chỉ còn mấy người. Nếu có ai đi ngang qua thì cũng chỉ liếc nhìn vài cái, lại được Tôn Văn, Tôn Ỷ cùng Bay và Lamar che chắn chắn gần hết tầm nhìn. Thành ra trừ Vinh Huy, chẳng ai thấy chuyện vừa xảy ra, càng không ai để ý tới đôi tay Vinh Tranh và Vinh Nhung đang đan vào nhau kia.

Một lúc sau, Vinh Tranh mới buông tay Vinh Nhung. Toàn bộ cảnh này lọt hết vào mắt Tôn Văn đứng cạnh.

Cô nhẹ nhàng bóp chiếc túi hình quả anh đào trong tay. Có vẻ... cô vừa phát hiện một chuyện khiến mình không mấy vui vẻ rồi.

. . .

Lúc này, Chu Chỉ cuối cùng cũng dịu lại khỏi cơn đau dữ dội, ánh mắt độc ác mà trừng thẳng vào Vinh Nhung.

Sự dung túng trong thái độ của Vinh Tranh với Vinh Nhung hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Chu Chỉ. Y còn tưởng Vinh Nhung giờ đã không còn là người nhà họ Vinh nữa, Vinh Nhung ra tay với y, dù chỉ là cho có lệ, Vinh Tranh cũng sẽ mở miệng bảo Vinh Nhung xin lỗi.

Không ngờ lại chẳng có lấy một câu trách cứ.

Ánh mắt Chu Chỉ lạnh lẽo, nhưng ánh mắt Vinh Nhung còn lạnh hơn. Cậu nhàn nhạt hỏi: "Chu tổng, mùi vị của cú đấm thế nào?"

Chu Chỉ nhịn đau, nghiến răng nói như nặn ra từ kẽ răng: "Tuyệt lắm."

Có Vinh Tranh, Tôn Ỷ đều ở đây, y mà động thủ với Vinh Nhung lúc này thì chẳng chiếm được lợi gì. Lại đang ở tiệc cuối năm của Vinh thị, Chu Chỉ chỉ có thể nghiến răng nuốt xuống.

Vinh Nhung sao lại không biết trong lòng Chu Chỉ bực đến mức nào chứ.

Cậu cong môi, khẽ cười.

Hôm nay Vinh Nhung mặc nguyên bộ vest trắng tinh. Cậu vốn đã đẹp lại thêm bộ trắng này càng tôn nét môi đỏ răng trắng. Cậu vừa cười một cái, lập tức như dáng vẻ cậu ấm nhà quyền quý, một tiểu công tử trông vừa ngây thơ vừa kiêu ngạo.

Chu Chỉ thoáng ngẩn người. Tựa như y lại trở về thời mình chỉ là đứa con riêng không lên nổi mặt bàn của nhà họ Chu, còn người đối diện vẫn là vị tiểu thiếu gia cao cao tại thượng của nhà họ Vinh, khiến người ta có cảm giác muốn bẻ gãy kiêu ngạo của cậu, lột cả lớp da kiêu hãnh đó xuống.

Tình hình này không đúng! Lẽ ra phải là Chu Chỉ hoặc Vinh Nhung làm lớn chuyện, Vinh Tranh thất vọng tột độ với Vinh Nhung, Vinh Nhung làm mất mặt chú thím ngay tại tiệc cuối năm mới phải chứ?

Vừa nhen được chút tia lửa, nghĩ chỉ cần thổi gió là sẽ bùng lên, ai dè Vinh Tranh với chị em Tôn Vân, Tôn Ỷ lại bước tới. Nhìn lửa nhỏ sắp tự tắt, Vinh Huy đành thêm dầu vào.

Từ nãy đến giờ chưa chen được lời nào, lúc này hắn rốt cuộc cũng tìm được cơ hội xen vào. Hắn nói với Vinh Tranh: "Tiểu Tranh, em tới vừa hay. Em xem Nhung Nhung kìa, thật chẳng ra làm sao. Dù gì Chu Chỉ cũng là bạn anh, sao nó có thể động thủ với bạn anh được? Thật chẳng có phép tắc..."

Ánh mắt Vinh Tranh trầm xuống, đôi mắt đen nhìn chằm chằm người anh họ Vinh Huy: "Ý anh là ba mẹ không biết dạy con cái. Anh định thay ba mẹ dạy dỗ Nhung Nhung? Anh họ có cần em mời ba mẹ tới để hỏi ngay trước mặt anh họ về đạo lý giáo dục con không?"

Giọng nói của Vinh Tranh không nhanh không chậm, cũng chẳng nghe ra chút tức giận. Nhưng mỗi câu anh nói ra mặt Vinh Huy lại xấu hổ thêm một phần. Hắn nào có ý chất vấn việc giáo dục của chú thím! Mặc dù... hắn vốn chẳng thích hai anh em Vinh Tranh, Vinh Nhung.

Khi Vinh Tranh hỏi có cần mời ba mẹ tới hay không, Vinh Huy hoảng thấy rõ. Hắn vội cười xòa: "Tiểu Tranh hiểu lầm rồi, anh không có ý đó. Hơn nữa anh là cháu, sao có tư cách góp ý chuyện giáo dục cho chú thím được."

Nhưng Vinh Huy nào cam lòng bỏ qua, hắn đổi giọng: "Em cũng thấy rồi đấy, Nhung Nhung động thủ với Chu Chỉ. Dù sao Chu Chỉ cũng là khách tụi mình mời. Chúng ta không cho người ta một lời giải thích thì e là không hay. Nếu chuyện này truyền ra ngoài..."

Trong số những người ở đây, ngoài Vinh Nhung thì nhỏ nhất chính là Giản Dật, mà cũng non tính nhất là cậu. Vinh Huy còn chưa nói hết câu, Giản Dật đã tức đến phồng má lên mà phản bác: "Rõ ràng là Chu tổng giở trò trước, vừa nãy còn định... nên Vinh Nhung mới đấm hắn. Tôi nói nhé, cú đó còn nhẹ, phải đấm thẳng vô mặt mới đúng."

Giản Dật thật sự hết nói nổi vị anh họ này, không biết còn tưởng hắn họ Chu chứ không phải họ Vinh, đúng là chó thật!

Vinh Huy: "..."

Thằng nhóc này không có não à? Chẳng phải Nhung Nhung mà bị đuổi khỏi nhà họ Vinh thì mới tốt cho nó sao? Không lo lấy lòng Vinh Tranh lại cứ hùng hổ bênh Nhung Nhung là sao?!

Vinh Huy đã bực lắm rồi, còn chưa kịp nói gì thì Giản Dật lại càu nhàu tiếp. Hắn đành cố nhịn: "Chu Chỉ chỉ đùa với Nhung Nhung thôi."

Giản Dật hừ một tiếng: "Thế thì Nhung Nhung đấm một cú cũng là đang đùa với ngài Chu thôi."

Vinh Huy nghẹn họng, trong khi Vinh Tranh nhìn sang mặt Chu Chỉ, hỏi: "Chu thiếu, lời em tôi nói vừa nãy... có đúng không?"

Vinh Huy nghe vậy biết ngay có gì đó sai sai. Vinh Tranh hình như hoàn toàn không muốn "giải thích" cho Chu Chỉ. Chẳng lẽ...nó muốn đứng về phía thằng em tiện nghi kia?

. . .

Ở thành Phù, trong danh sách những người Chu Chỉ không muốn đụng chạm nhất thì Vinh Tranh chắc chắn nằm trong top 3.

Chưa nói Vinh thị mấy năm nay làm ăn rực rỡ, từ bất động sản đến khách sạn, nghỉ dưỡng, hàng xa xỉ đều đầu tư hiệu quả, bản thân Vinh Tranh còn là người có thực lực. Nếu có thể, Chu Chỉ tuyệt đối không muốn va chạm trực diện với anh.

Nghe tiếng "Chu thiếu" của Vinh Tranh, Chu Chỉ phải cố nén cơn buồn nôn bản năng mà nhịn xuống. Con riêng như y, nhẫn nhịn đã ăn sâu vào xương tủy.

Y dùng lại lời lẽ vừa nãy của Vinh Huy, cố ép xuống vẻ hung ác nơi chân mày, cười tự giễu: "Chắc là có hiểu lầm. Tôi với Nhung Nhung lâu rồi không gặp, chỉ sang chào hỏi. Có lẽ tôi nói chuyện vô duyên quá, khiến tiểu thiếu gia nổi nóng."

Giản Dật trong lòng không ngừng cảm thán người này thật sự đảo trắng thay đen đỉnh cao.

"Vậy sao?"

Vinh Tranh đáp nhạt một tiếng, rồi quay sang hỏi Vinh Nhung: "Chuyện gì đã xảy ra?"

Vinh Nhung cười: "Tại chuyện cười của Chu Chỉ dở quá nên em mới đấm hắn."

Câu trả lời của Vinh Nhung hoàn toàn nằm trong dự liệu của Chu Chỉ.

Trước tiệc sinh nhật Vinh Tranh, được Chu Chỉ cố tình cho phép, y và Vinh Nhung từng tiếp xúc không ít. Vinh Nhung là người lòng tự trọng cao, lại cứng cỏi. Kể lể, hạ mình, cả đời vị tiểu thiếu gia kiêu ngạo này chắc cũng không làm được.

Vinh Huy chớp thời cơ: "Em xem đó, Tiểu Tranh, chính Nhung Nhung tự nhận—"

Vinh Nhung bĩu môi, vẻ uất ức: "Chu Chỉ bảo muốn hôn em. Anh nói coi cái đó mà gọi là chuyện cười được sao?"

Chu Chỉ hướng mắt nhìn về phía Vinh Nhung.

Vinh Huy quên sạch vừa nãy định nói gì, chỉ kinh hãi nhìn cậu. Người... người đang làm vẻ tội nghiệp kia thật là cùng một người vừa nãy đấm Chu Chỉ nhanh, chuẩn, mạnh sao?

Tôn Ỷ: "vl!"

Gã nhìn Chu Chỉ từ trên xuống dưới: "Vậy cú vừa rồi Nhung Nhung đấm nhẹ thật."

Rồi quay sang hỏi Vinh Nhung: "Sao không đấm thẳng vô mặt hắn? Yên tâm, có sứt cái răng nào, anh Ỷ bao tiền làm răng sứ cho!"

Vinh Nhung cau mày: "Răng sứ mắc lắm." Tiền đó mua vài chai nước hoa không vui hơn sao?

Giản Dật gật đầu lia lịa: "Đúng đó! Răng sứ mắc lắm! Không thể để hắn lời như vậy!" Tiền kiếm cực khổ mà!

Cứ như răng Chu Chỉ đã bị đấm rụng rồi, ba người hợp sức đứng đó "chẩn răng" cho hắn.

Sắc mặt Chu Chỉ lạnh khỏi nói.

Vinh Tranh lạnh giọng: "Lời Nhung Nhung nói, mong Chu thiếu cho được một lời giải thích?"

Vinh Huy vội nói: "Tiểu Tranh, Chu Chỉ nói rồi mà, hắn đùa với Nhung Nhung thôi, ai ngờ Nhung Nhung lại tưởng thật. Em đừng quên, Nhung Nhung từng thích Chu Chỉ, từng theo đuổi Chu Chỉ mà. Nếu Chu Chỉ thật sự có ý gì với nó..."

Vinh Nhung rũ mi mắt: "Nhưng bây giờ em có người mình thích rồi. Bạn trai em mà biết chắc sẽ ghen."

Vinh Huy: "!!!"

Má nó! Cái bàn này cứu không nổi nữa rồi!

Ngoài Bay và Lamar không hiểu tiếng Trung, và bạn.trai.Vinh.Tranh, lời của Vinh Nhung ném vào tai mọi người chẳng khác nào ném bom.

"Chu thiếu, lời Nhung Nhung nói vừa rồi, Chu thiếu có nghe rõ không?"

Chu Chỉ còn đang choáng vì chuyện Vinh Nhung có bạn trai. Y nghi ngờ không biết Vinh Nhung nói thật hay đùa, nhưng nghe giọng Vinh Tranh, lập tức hoàn hồn.

"Xin lỗi, lần sau tôi sẽ chú ý chừng mực."

Vinh Tranh không động tâm: "Người Chu thiếu nên xin lỗi là Nhung Nhung."

Chu Chỉ: "..."

Chu Chỉ miễn cưỡng xin lỗi: "Xin lỗi."

Từ nãy mí mắt Vinh Huy giật thình thịch. Ba hắn hợp tác với "Chu Hằng Quốc Tế" nhiều năm rồi, lần này để Chu Chỉ mất mặt thế này, e sau này chuyện hợp tác coi như xong!

Thấy tình hình không ổn, hắn chuồn trước.

Vinh Nhung mỉm cười: "Lần sau nếu Chu thiếu lại muốn kể chuyện cười, nhớ đặt lịch trước với nha sĩ hai bên." Câu này đúng kiểu đang dằn mặt: lần tới mà còn nói hớ thì sẽ đấm cho rụng răng.

"Phì!"

Tôn Ỷ bật cười không chút nể nang.

Tôn Văn thì cười không nổi. Nghĩ đến một người đáng yêu như vậy lại có bạn trai rồi, lại càng buồn hơn!

. . .

Vinh Tranh nói với Vinh Nhung và Giản Dật: "Tiệc cuối năm đã bắt đầu rồi. Nhung Nhung, em dẫn hai vị Bay và Lamar đến chỗ ngồi của họ. Tiểu Dật, em đưa A Ỷ và cô Tôn đến bàn của họ. Lưu Hạnh sẽ nói rõ vị trí cụ thể."

"Ồ."

Giản Dật ngoan ngoãn gật đầu.

Vinh Nhung thì không ngốc như Giản Dật, ý đồ anh trai muốn đuổi họ đi rõ rành rành. Cậu hỏi: "Anh, còn anh thì sao?"

Vinh Tranh: "Anh có chút chuyện muốn nói với Chu Chỉ."

Không đợi Vinh Nhung theo phản xạ quay đầu nhìn Chu Chỉ, Vinh Tranh đã đưa tay vỗ nhẹ lên eo cậu: "Em cứ đi với A Ỷ họ trước đi."

Vùng eo là chỗ nhạy cảm của Vinh Nhung, anh trai vừa vỗ một cái, vành tai cậu đỏ bừng.

Tôn Văn để ý thấy cái động tác thân mật ấy của Vinh Tranh, giọng lười nhác nói: "Đi thôi, mấy bé cưng. Tối nay chúng ta không say không về."

Tôn Vân một tay khoác một người, khí thế như nữ vương đi tuần.

Tôn Ỷ thật sự không nén nổi tò mò, đuổi theo Vinh Nhung phía trước: "Em thật sự có bạn trai rồi hả?"

Vinh Nhung gật đầu: "Vâng, em sẽ không đem chuyện này ra đùa."

Tôn Ỷ: "Đại Vinh biết chưa?"

Vinh Nhung: "Rồi."

Tôn Ỷ tò mò muốn chết: "Trời ơi, rốt cuộc là nhân vật thế nào mà có thể khiến Đại Vinh, một tên cuồng em trai, chịu đồng ý để em quen người ta? Mau nói đi, đối phương làm nghề gì? Năm nay bao nhiêu tuổi? Đại Vinh gặp bạn trai em chưa?"

Vinh Nhung: "Lớn tuổi hơn em. Anh ấy là người xuất sắc nhất trên đời này."

Giản Dật: "Oa!" Bộ dạng như vừa ăn đường ngọt ngào đến sâu răng.

Tôn Ỷ: "..."

A! Phát điên mất! Thật sự rất muốn biết người đàn ông kia rốt cuộc là ai!!!

. . .

Cuộc trò chuyện giữa Tôn Ỷ và Vinh Nhung đều rơi trọn vào tai Chu Chỉ.

Hóa ra là thật? Vinh Nhung thật sự có bạn trai rồi? Chỉ là không biết lần này có phải vẫn là cậu thiếu gia kia chủ động dán lên không. Nói đi cũng phải nói lại, dù bây giờ Vinh Nhung không còn là thiếu gia nhà họ Vinh, chỉ dựa vào gương mặt ấy, e là chẳng mấy ai từ chối nổi.

Chu Chỉ nhìn bóng lưng Vinh Nhung rời đi. Nếu năm đó y không chê thân phận thiếu gia Vinh gia quá phiền phức, có lẽ...

Một ly champagne được đưa tới trước mắt Chu Chỉ: "Chu thiếu muốn dùng một ly chứ?"

Tầm nhìn bị chặn lại, Chu Chỉ không ngốc, tự nhiên biết đây là cố ý của Vinh Tranh. Vinh Nhung rõ ràng chẳng có chút huyết thống nào với Vinh gia vậy mà Vinh Tranh vẫn bảo vệ cậu kín kẽ như vậy.

"Cảm ơn."

Chu Chỉ không đến mức ngay cả một ly champagne cũng không dám nhận. Y nhận lấy ly trong tay Vinh Tranh, nói cảm ơn.

Vinh Tranh nâng ly champagne, cụng nhẹ: "Chúc mừng Chu thiếu như ý sở nguyện."

Vinh thị và Chu Hằng Quốc Tế đã hợp tác vài lần. Những năm gần đây sức khỏe ông cụ nhà họ Chu không tốt. Mấy người thừa kế nhà họ Chu ai cũng hành động mạnh tay để thể hiện trước mặt ông cụ, ngầm đi lại vận động không ít. Có thể vì bộc lộ dã tâm quá sớm khiến ông cụ đề phòng nên mới nhận lại Chu Chỉ, người đang ở ngoài, về.

Nghe nói bộ máy quản lý nhà họ Chu thay máu mấy đợt, Chu cả rời Chu Hằng Quốc Tế, Chu thứ tự sát bất thành, thứ ba bị đưa ra nước ngoài... Tất cả xảy ra trong ba năm Chu Chỉ được gọi về.

Vinh Tranh còn chưa rõ Chu Chỉ dùng cách nào khiến ông cụ cuối cùng đồng ý giao Chu Hằng Quốc Tế vào tay y, nhưng nghĩ cũng biết chẳng phải thủ đoạn gì quang minh.

Gốc rễ nhà họ Chu vốn không sạch sẽ.

Mấy ngày nay, Chu Chỉ đã nghe quá nhiều lời chúc mừng, nhìn quá nhiều gương mặt đổi sắc. Những lời chúc ấy với y không còn chút cảm giác nào. Nhưng từ miệng Vinh Tranh nói ra lại là cảm nhận hoàn toàn khác, y nghe ra được một tia cảnh giác.

Bề ngoài, y vẫn lễ độ đáp: "Cảm ơn Vinh tổng."

"Tôi nghe nói công ty các anh gần đây lấy được một mảnh đất ở Đông Thành?"

Ngón tay Chu Chỉ siết chặt ly champagne, mặt vẫn cười: "Trước đó đúng là lấy được một mảnh, cũng chỉ là một khu đất bình thường thôi. Không ngờ tin truyền nhanh vậy."

Chu Chỉ chính nhờ cắn nuốt mấy ông chú, cùng mảnh đất mà Chu cả, Chu hai không lấy được ấy mới thắng trong cuộc đấu đá này. Dĩ nhiên, làm việc bất thường phải dùng thủ đoạn bất thường. Mảnh đất đó y đã nghĩ cách mới lấy được. Chuyện này ngoài anh và ông cụ lẽ ra chẳng ai biết. Vinh Tranh sao biết được?

Dưới ánh mặt trời, không có bí mật.

Đặc biệt là ở thành phố phù, nơi các gia tộc lớn đan xen như rễ cây. Chu gia gốc rễ sâu nhất thì ánh mắt dõi theo cũng nhiều nhất. Chu Chỉ nắm quyền Chu Hằng Quốc Tế, bước đi quá lớn khiến lòng người bất ổn. Dù có thông minh đến đâu thì tuổi tác vẫn là một vấn đề, y vẫn không sắc bén bằng ông cụ nên mới bị người ta nắm thóp, người đó lại đem thóp giao vào tay Vinh Tranh.

Vinh thị tuy mấy chục năm mới trỗi lên, gốc rễ còn chưa vững, trong mắt các thế gia cũ thì nhà họ Vinh chẳng thành mối đe dọa. Vinh Duy Thiện và Vinh Tranh làm việc luôn khiêm tốn, không phô trương. Việc đối phương chọn đưa thóp của Chu Chỉ vào tay Vinh Tranh cũng là suy nghĩ kỹ lưỡng, tính toán đủ đường.

Năm đó Vinh Nhung vì Chu Chỉ mà công khai xu hướng, còn đòi ở bên y, Vinh Tranh chắc chắn đã tra về con người Chu Chỉ. Vì thế Chu Chỉ là loại người thế nào, Vinh Tranh rõ hơn ai hết. Dù trước mặt mọi người y có giả vờ khiêm nhường đến đâu thì bản chất vẫn là con sói giấu nanh. Trong người y chảy dòng máu điên cuồng và ích kỷ của Chu gia.

Vinh Tranh trầm giọng: "Phong cách làm việc của nhà họ Chu tôi không có ý xen vào. Nhưng có một điều mong Chu thiếu ghi nhớ. Nhung Nhung là người của Vinh gia tôi. Nếu Chu thiếu lần sau còn cố ý mạo phạm tức là đối nghịch với Vinh thị. Lời tôi đến đây là hết. Mong Chu thiếu tự biết thu xếp."

Nói rồi anh đặt ly champagne lên bàn dài: "Xin thất lễ."

Rượu trong ly chưa hề bị chạm tới một giọt. Như đang nói không lời rằng: ly rượu này giống như con người ngươi, không lọt nổi vào mắt tổng giám đốc Vinh thị, cũng chẳng đáng để anh phải động tay.

Chu Chỉ nâng ly, ánh mắt lạnh lẽo, ngửa đầu uống sạch.

Tác giả có lời muốn nói: Anh trai làm đẹp lắm! 

Trước Tiếp