Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 98: Ngoại truyện 12.
Thi Tĩnh Xuyên đã chuẩn bị đủ các loại kịch bản để gặp nhạc phụ và nhạc mẫu, nhưng không ngờ câu hỏi đầu tiên lại là một câu "vừa cũ vừa khó" như vậy. Nhưng hắn cũng đã tự hỏi chính mình hàng vạn lần trong suốt những năm qua, vậy nên hắn chỉ im lặng một vài giây rồi trả lời: "Lúc đầu, cháu cảm thấy em ấy rất thành thật."
Hắn trả lời vô cùng nghiêm túc, không hề lấy lệ. Nhưng không ngờ cha Bùi nghe xong lại "tốt bụng" giải thích hộ con trai: "Thành thật nghĩa là dễ bị lừa đấy."
"..." Thi Tĩnh Xuyên tính toán đủ đường, duy chỉ không lường trước được chiêu này của cha Bùi. Tuy lúc đầu hắn có hơi bắt nạt Bùi Hữu thật, cũng đã từng che giấu thông tin về chiếc vòng cổ, nhưng tất cả đều là xuất phát từ sự quan tâm. Hắn theo bản năng quay sang nhìn Bùi Hữu: "Bùi Hữu..."
Bùi Hữu trao cho hắn một ánh mắt trấn an: "Em biết mà." Trừ khi cậu tự nguyện, bằng không chẳng có ai lừa được cậu.
Thấy phản ứng của Thi Tĩnh Xuyên, cha Bùi cũng cảm thấy hơi hài lòng nhưng vẫn chưa dừng lại: "Còn gì nữa không?" Không lẽ chỉ có mỗi "thành thật"?
Thi Tĩnh Xuyên bắt đầu cảnh giác với cha Bùi, lần này hắn trả lời thận trọng hơn: "Em ấy có quan niệm sống đúng đắn, có một sức sống mạnh mẽ mà không một ai có được." Đây là sự thật, cũng là câu trả lời mà hắn đã cân nhắc rất kỹ.
Nhưng cha Bùi vẫn dịch lại cho Bùi Hữu bằng một cách rất "điêu": "Ý của cậu ta là con dễ bảo, lại còn trẻ người non dạ đấy."
"..." Thi Tĩnh Xuyên thật sự bó tay.
Bùi Hữu ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở cha mình nên dừng lại đúng lúc. Cha Bùi thực ra chỉ muốn thử thách lòng kiên nhẫn và tình cảm của hắn dành cho con trai mình mà thôi. Kết quả này khiến ông khá bất ngờ. Nhìn bề ngoài thì tính tình của Thi Tĩnh Xuyên chắc chắn còn tệ hơn ông, nhưng qua vài câu đối thoại, cha Bùi dễ dàng nhận ra sự tôn trọng và bao bọc lẫn nhau giữa hai người họ. Điều này thật sự không dễ dàng, ngay cả bản thân ông cũng phải đi đường vòng rất lâu mới học được hai điều đó.
Thế là ông chủ động thay đổi chủ đề: "Con đã xong việc chưa?"
Bùi Hữu đường hoàng nắm lấy tay Thi Tĩnh Xuyên: "Xong rồi ạ." Những việc còn lại đã có người khác lo.
"Vậy chúng ta đi ăn thôi." Hiện tại cha Bùi đi đâu cũng y hệt như ở thế giới cũ, có một hàng dài vệ sĩ hộ tống theo sau.
Bùi Hữu nhìn đồng hồ: "Vâng ạ. Nhưng gần đây không có nhà hàng nào hợp khẩu vị lắm, ba mẹ muốn ăn ở ngoài hay về chỗ đội đua?"
"Về chỗ đội đua đi." Cha Bùi chưa bao giờ thử cảm giác ăn cơm ở đó.
Mẹ Bùi thấy họ định rời đi, liền hỏi Bùi Hữu: "Quà của người ta tặng thì sao?" Bình thường mẹ Bùi rất xem trọng nhân quả nên sẽ không nhận, nhưng cái người tên Thần Lãng này có phần đặc biệt, khiến bà nảy sinh lòng trắc ẩn.
"Không sao đâu ạ, sau này nhà họ có việc gì thì con sẽ đáp lễ." Hiện tại Bùi Hữu đã thông thạo quy tắc đối nhân xử thế.
Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy liền không vui: "Em còn nhớ những gì anh đã nói không?" Hắn đang nhắc Bùi Hữu đừng quên tâm tư của Thần Lãng.
"Được rồi, em sẽ sai người khác đi." Bùi Hữu chiều theo ý hắn. Cậu thật sự cảm thấy chuyện này rất vô lý, bởi vì cậu và Thần Lãng chỉ gặp nhau có mấy lần, sau khi kết hôn lại càng không gặp. Cho dù đối phương đã từng có hảo cảm với mình thì bao nhiêu năm qua chắc là cũng phai nhạt rồi. Nhưng Thi Tĩnh Xuyên không thích nghe nên cậu sẽ không nói. Chỉ là giữ khoảng cách thôi mà, cậu làm được, không cần vì chuyện nhỏ này mà khiến hắn không vui.
"Thôi, đáp lễ ngay bây giờ đi." Mẹ Bùi nghe cuộc đối thoại của hai người, cảm thấy hành động của mình có chút không ổn. Bà trao món quà gặp mặt đã chuẩn bị cho Thi Tĩnh Xuyên, sau đó bỏ đại thứ gì đó vào một chiếc hộp: "Con nhờ người gửi qua đó đi." Đôi khi biết quá nhiều cũng không phải là chuyện tốt, mẹ Bùi thường xuyên cân nhắc nhiều hơn so với người thường.
Bùi Hữu cũng không hỏi trong hộp có thứ gì, cậu đưa cho trợ lý: "Gửi qua cho Thần Lãng nhé."
Lần này Thi Tĩnh Xuyên không ngăn cản. Phía bên kia, Thần Lãng nhận được hộp quà thì cảm thấy hơi bất ngờ. Hắn ta chỉ tặng quà theo cảm hứng thôi, không ngờ lại được đáp lễ.
"Cái gì vậy?" Thần Nghiên An tò mò.
Thần Lãng mở ra, là một viên đá thô không mài giũa, không trang trí, cũng không rõ chất liệu: "Hình như là một viên đá tùy duyên." Hắn ta và Thần Nghiên An đều là người có tầm nhìn xa trông rộng, nếu họ không nhận ra thì thứ này hẳn là có chứa một chút huyền cơ. Thần Lãng lắc đầu: "Không cần đi kiểm định đâu." Hắn ta có linh cảm đây là món quà quý giá nhất đời mình. Sau đó, Thần Lãng đã sai người chế tác một sợi dây chuyền để lồng viên đá vào.
...
Sau bữa tối, Thi Tĩnh Xuyên dán sát vào người Bùi Hữu: "Hình như dì đối với Thần Lãng có hơi đặc biệt thì phải?" Lúc nãy hắn đã muốn hỏi câu này nhưng phải nhịn vì có hai vị phụ huynh ở đó.
"Mẹ em thỉnh thoảng sẽ chú ý đến một ai đó, nhưng tuyệt đối không phải vì lý do tình cảm đâu." Bùi Hữu cũng đã từng chứng kiến vài lần như vậy.
"Thật chứ?" Thi Tĩnh Xuyên ngắm góc nghiêng gương mặt cậu.
"Thật mà, anh không thấy ba em ghen nổ mắt đó sao?"
Thi Tĩnh Xuyên sực nhớ lại, đúng là lúc rời đi mặt cha Bùi đã đen như cái đít nồi: "Lúc về họ có cãi nhau không?"
"Không đâu." Bùi Hữu khẳng định. Thấy cậu trả lời dứt khoát như vậy, Thi Tĩnh Xuyên biết chuyện này không phải mới xảy ra lần đầu.
"Hay là vì Thần Lãng đẹp trai?" Thi Tĩnh Xuyên bắt đầu suy diễn lung tung.
"Bất cứ ai lọt vào mắt của mẹ em thường đều phải có nhan sắc." Bùi Hữu đúc kết từ kinh nghiệm thực tế.
"Thế còn em?" Thi Tĩnh Xuyên luồn một tay vào trong áo sơ mi của Bùi Hữu.
Bùi Hữu nhìn tấm vách ngăn trên xe đã được kéo lên: "Em thì bình thường, nhan sắc không phải là yếu tố quan trọng nhất."
"Thật không?" Thi Tĩnh Xuyên hôn nhẹ lên môi cậu: "Nếu anh xấu xí, em có thích anh không?"
Bùi Hữu nhìn hắn: "Phải xem anh xấu đến mức độ nào đã. Xấu quá thì em cũng không muốn làm khó bản thân."
"...Ví dụ như thấp hơn mức trung bình một chút?" Ngón tay của Thi Tĩnh Xuyên m*n tr*n những đường cơ săn chắc của Bùi Hữu rồi trượt dần xuống dưới.
Bùi Hữu vòng tay qua eo hắn: "Chắc là hơi khó. Mặc dù em không chọn bạn đời dựa trên điều kiện nhan sắc, nhưng nếu khó nhìn quá thì có lẽ chưa bắt đầu em đã thấy chán rồi."
"Vậy ra em cũng là người ưa cái đẹp..." Thi Tĩnh Xuyên ban đầu chỉ định đùa cậu thôi, nhưng càng chạm vào lại càng không kiềm chế được.
Nhiệt độ cơ thể Bùi Hữu cũng đang tăng dần: "Ưa chứ, nhưng nhan sắc chỉ là điểm cộng thôi. Quan trọng nhất vẫn là nhân phẩm, nếu nhân phẩm không ra gì, dù có đẹp như tiên em cũng không thích."
"Ừm, điểm này chúng ta rất giống nhau." Giọng nói trầm khàn đầy nam tính của hắn phả bên tai cậu: "Vậy em thấy Thần Lãng có đẹp trai không?" Hắn nới lỏng sự ràng buộc của cả hai, dưới ánh mắt của cậu, hắn ngồi xoay ngang lên đùi cậu. Do không gian trên xe hạn chế, hắn không làm quá đà, chỉ nắm lấy sự "nồng nhiệt" của cả hai vào nhau.
Bùi Hữu hơi thở nặng nề: "Cũng được." Cậu vẫn thành thật như thế.
"Nếu không có anh, em có ở hẹn hò với hắn ta không?" Hắn không cố ý gài bẫy, đây là điều thắc mắc thật sự.
Bùi Hữu hiểu cái tính hay ghen của hắn, cậu trả lời: "Không."
"Tại sao?"
Bùi Hữu cụng trán mình vào trán đối phương: "Bởi vì em không thích anh ta." Cho nên đó là một giả thuyết không tồn tại.
"Lúc đầu em cũng đâu có thích anh." Thi Tĩnh Xuyên cúi xuống hôn ngấu nghiến lên môi cậu.
"Thì lúc đó em xem anh là bạn thân mà. Ai lại đi có ý đồ với bạn mình."
"Vậy là nếu như không có anh, em vẫn có khả năng thích hắn ta đúng không?" Logic của Thi Tĩnh Xuyên lại bắt đầu bay xa.
Bùi Hữu cạn lời: "Không đâu. Em chỉ thích mình anh thôi." Cậu hạ ghế xuống, áp chế người đàn ông đang hỏi dồn dập kia xuống dưới thân.
Thi Tĩnh Xuyên thuận thế quàng tay qua eo cậu: "Làm không?" Cuối cùng hắn cũng chịu thay đổi chủ đề.
"Không làm." Bùi Hữu không thích làm trên xe, cậu chỉ ôm hắn thật chặt: "Sau này đừng nhắc đến Thần Lãng nữa." Một hoặc hai lần thì cậu sẽ bỏ qua, nhưng nếu nhắc nhiều quá sẽ tạo thành "hiệu ứng tâm lý", để lại dấu vết của người thứ ba trong mối quan hệ của họ, cậu không muốn xảy ra chuyện này.
Thi Tĩnh Xuyên sực tỉnh, nhận ra mình đã phạm sai lầm: "Được, sau này anh sẽ không nhắc nữa."
Sau cuộc trò chuyện này, cái tên Thần Lãng đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của họ. Bùi Hữu và Thi Tĩnh Xuyên cứ như thế nắm tay nhau đi qua những năm tháng rực rỡ nhất, cho đến khi bạc đầu.
— TOÀN VĂN HOÀN —