Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 94: Ngoại truyện 8
Đây là lần đầu tiên Bùi Hữu cảm nhận được hai chữ "yếu đuối" trên người Thi Tĩnh Xuyên. Vì vậy lúc này cậu tạm thời không buông người trong lòng ra, nghiêm túc xoa dịu cảm xúc của đối phương trước: "Em không mở quyển sách đó ra được."
Theo như lời mà ông cụ Tần đã nói, dù cho không đưa cha mẹ theo thì ngay cả một người chỉ bằng nửa người cậu cũng không có cách nào quay lại được.
"Hơn nữa, em đã trở về thời điểm ngày 8 tháng 1 vào 10 năm trước, khi đó em vẫn còn ở trong sa mạc nên phải mất hơn nửa tháng mới ra được bên ngoài." Bùi Hữu vừa nói vừa tựa cằm lên vai hắn: "Sau đó ba em đi tìm một gia tộc giỏi về huyền học để thương lượng, họ chuẩn bị dụng cụ để đưa em sang đây cũng mất khoảng 10 ngày nữa."
Cứ như thế xoay sở một hồi, tính ra cũng đã mất khoảng 34-35 ngày.
"Nhưng cũng may là anh đã gửi quyển sách đó tới." Bùi Hữu giải thích xong tình hình bên mình, lại chân thành công nhận sự nỗ lực của Thi Tĩnh Xuyên: "Nếu không có nó hỗ trợ, có lẽ em phải chờ thêm một thời gian nữa mới có thể trở về." Điều này cậu cũng mới biết được trong lúc trò chuyện với ông cụ Tần.
Bao nhiêu lời giải thích này, thực tế điều duy nhất mà Thi Tĩnh Xuyên thực sự để tâm chính là — Bùi Hữu vẫn luôn nỗ lực để trở về và chưa bao giờ từ bỏ hắn.
Trái tim vốn đang khô héo của Thi Tĩnh Xuyên bỗng chốc như gặp được cơn mưa rào, một lần nữa tái sinh trở lại.
"Anh thực sự rất nhớ em, Bùi Hữu." Thi Tĩnh Xuyên không kể mình ở bên này đã làm những gì, hắn chỉ ôm chặt lấy Bùi Hữu, dùng một lực đạo như muốn khảm người vào tận xương tủy của mình.
Đây chính là cảm giác mất mà tìm lại được, cũng là một loại tình ý sâu đậm đến mức lời nói cũng trở nên nhạt nhòa...
Bùi Hữu cũng nhớ hắn, nhưng việc quan trọng nhất bây giờ là phải tìm xem cha mẹ đang ở đâu. Vì vậy sau khi ôm Thi Tĩnh Xuyên một hồi, cậu giữ vai đối phương, thông báo một tiếng: "Lần này ba mẹ của em cũng đến đây nữa."
"Ba mẹ em?" Thi Tĩnh Xuyên theo bản năng đưa mắt nhìn ra ngoài nhưng vẫn không buông Bùi Hữu ra.
Bùi Hữu "ừm" một tiếng: "Em cảm thấy địa điểm họ đáp xuống không giống em rồi." Nếu không thì bên ngoài đã chẳng yên tĩnh như thế. Vậy nên có lẽ cậu phải đi tìm người thôi.
"Em miêu tả ngoại hình đi, để anh tìm cho." Hai tay Thi Tĩnh Xuyên lại vòng lên người Bùi Hữu: "Anh sẽ tìm được họ rất nhanh thôi."
Bây giờ bất kỳ lời nói nào của Thi Tĩnh Xuyên, dù chỉ là cách giao tiếp thông thường thì từ giọng điệu, biểu cảm cho đến cơ thể của hắn đều toát lên sự quyến luyến không rời đối với Bùi Hữu.
Bùi Hữu thấy hắn bất thường như vậy, cậu đại khái cũng đoán được trong hơn 30 ngày qua, có lẽ đối phương đã phải trải qua sự giày vò còn khủng khiếp hơn cậu tưởng tượng: "Vậy làm phiền anh nhé." Cậu chấp nhận ý tốt của hắn.
"Không phiền," Chỉ cần cậu trở về, chuyện gì Thi Tĩnh Xuyên cũng không phiền.
Dù rất muốn ôm Bùi Hữu thêm một lúc nữa, hắn vẫn tạm thời rời khỏi cậu, cầm lên máy tính bảng bên cạnh, dựa theo lời miêu tả của Bùi Hữu mà vẽ lại chân dung của cha mẹ Bùi.
Ban đầu Bùi Hữu không nghĩ hắn có thể vẽ giống, nhưng chỉ vài phút sau, cậu phát hiện Thi Tĩnh Xuyên thực sự rất có năng khiếu trong chuyện hội hoạ: "Anh giỏi quá, Thi Tĩnh Xuyên." Cậu không tiếc lời khen ngợi.
Thi Tĩnh Xuyên vốn dĩ đang kìm nén bản thân, nghe thấy câu này, cảm xúc của hắn trực tiếp dâng l*n đ*nh điểm. Hắn lập tức nghiêng đầu, rướn tới hôn lên môi Bùi Hữu.
Đó là một nụ hôn nồng nàn, mang theo tình cảm mãnh liệt xen lẫn sự xót xa vô hạn.
"Anh sắp điên rồi, Bùi Hữu, em biết không? Anh thực sự sắp phát điên rồi..." Thi Tĩnh Xuyên tì trán vào trán Bùi Hữu, giọng nói lại khàn đi.
Bùi Hữu dĩ nhiên biết được điều này: "Vậy nên em mới tìm cách quay về sớm nhất có thể."
Sự thật là cả Bùi Hữu lẫn Thi Tĩnh Xuyên đều hiểu rõ cuộc hội ngộ lần này không chỉ là thử thách về mặt thiên thời địa lợi, nó còn là một thử thách cực lớn đối với tình cảm của hai người. Bởi vì nếu một trong hai bên không có đủ tâm huyết, có lẽ họ đã thực sự lạc mất nhau mãi mãi. Vì vậy lần gặp lại này cũng chính là một sự xác định tuyệt đối dành cho nhau.
Thi Tĩnh Xuyên cảm thấy rất may mắn: "Từ nay về sau chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa."
Bây giờ đã khác trước. Trước đây có đôi lúc hắn phải đi công tác hoặc cả hai có chuyện phải xa nhau vài ngày, hắn vẫn cảm thấy ổn vì đôi bên đều là người trưởng thành và có công việc riêng. Nhưng lần chia ly này thực sự đã lấy đi một nửa mạng của hắn. Hắn không bao giờ muốn rời xa Bùi Hữu nữa, hắn chịu không nổi.
"Được, không xa nhau nữa." Bùi Hữu hôn nhẹ hắn một cái, sau đó dỗ người tiếp tục vẽ tranh.
Thi Tĩnh Xuyên cũng biết chuyện nào quan trọng hơn, hắn nén lại h*m m**n muốn làm chuyện thân mật, tập trung hoàn thiện bức vẽ chân dung cha mẹ Bùi.
Cứ thế trôi qua gần một tiếng đồng hồ.
Ngay lúc gần hoàn thiện, đang chỉnh sửa những nét cuối cùng thì điện thoại của Bùi Hữu để trong phòng bỗng nhiên vang lên.
"Để em đi nghe thử." Bùi Hữu rời khỏi Thi Tĩnh Xuyên để vào phòng.
Thi Tĩnh Xuyên vừa rời khỏi hơi ấm của Bùi Hữu liền khó lòng tập trung vào bức vẽ trước mặt, thế là hắn cũng đứng dậy đi theo.
Bùi Hữu cầm điện thoại trên tủ đầu giường lên nhìn số, sau đó bắt máy: "Ai vậy ạ?" Hiện giờ tất cả các số lạ đều nằm trong diện quan tâm đặc biệt của cậu.
Thi Tĩnh Xuyên bước vào sau một bước, từ phía sau vòng tay ôm lấy Bùi Hữu. Cậu đã sớm quen thuộc với cái ôm của hắn, ngay khi hắn áp sát lại gần, cậu rất tự nhiên nắm lấy tay đối phương.
Đồng thời một giọng nói quen thuộc và êm ái cũng truyền đến từ đầu dây bên kia: "Là ba mẹ đây."
Chính là cha Bùi và mẹ Bùi.
Bùi Hữu nghe thấy giọng nói của họ liền thở phào nhẹ nhõm: "Mẹ, hai người đang ở đâu? Để con đi đón hai người." Cậu vừa nói vừa gỡ tay của Thi Tĩnh Xuyên xuống.
"Ba mẹ đang ở một nơi hơi xa chỗ của con." Mẹ Bùi báo bình an một cách mập mờ trước, sau đó mới tiếp tục: "Con không cần đến đón đâu."
"Ba mẹ dự định sẽ khởi nghiệp ở bên này." Giọng của bà vẫn dịu dàng như mọi khi: "Đợi khoảng hai năm nữa, hai năm sau nếu có thể trở thành chỗ dựa cho con rồi, ba mẹ sẽ đến tìm con."
Bùi Hữu: "..." Tình huống này đúng là cú twist của năm.
"Không phải, mẹ à, con không cần chỗ dựa đâu." Bây giờ cuộc sống của cậu rất tốt, cái gì cũng có.
Điện thoại trong tay mẹ Bùi bị cha Bùi giật lấy: "Sao lại không cần? Lỡ như sau này hai đứa nảy sinh mâu thuẫn, người ta chỉ cần một câu nói là có thể đè bẹp con ngay." Đây chính là khoảng cách về mặt giai cấp.
"...Anh ấy sẽ không như vậy đâu mà." Bùi Hữu không phải biện minh, cậu thực sự biết Thi Tĩnh Xuyên sẽ không làm vậy.
Cha Bùi không muốn nghe cậu giải thích: "Tóm lại cứ quyết định như vậy đi."
"..." Bùi Hữu hít sâu một hơi: "Vậy để con gửi ít tiền cho ba mẹ nhé?" Suy cho cùng cậu vẫn sợ cha mẹ mình chịu khổ.
Cha Bùi từ chối: "Ba mẹ có cách, con không cần lo lắng nhiều như vậy." Ông chốt lại một câu: "Hẹn gặp lại con ở trên đỉnh vinh quang nhé, con trai."
Bùi Hữu cảm thấy đầu óc lùng bùng.
"Đừng lo, cha con mệnh tốt, không chịu khổ được đâu." Mẹ Bùi kịp thời lấy lại điện thoại để trấn an Bùi Hữu: "Khi nào ổn định, ba mẹ sẽ đến tìm con mà."
Bùi Hữu sao có thể không lo được: "Nhưng ba mẹ vẫn chưa có chứng minh thư." Hồi đó cậu phải mất 1 tháng mới tạo được một thân phận hợp pháp ở thế giới này.
"Chuyện này thì con cứ yên tâm, ba mẹ đã lo xong xuôi cả rồi." Mẹ Bùi không biết Bùi Hữu đã từng vất vả ra sao, nên bà rất tinh tế báo cho cậu biết.
Bùi Hữu nhìn đồng hồ: "Lo xong rồi ạ?" Chỉ mới trôi qua hơn một tiếng đồng hồ thôi mà.
"Đúng vậy, chuyện này giải quyết dễ lắm, con yên tâm." Mẹ Bùi trấn an thêm vài câu, sau đó hỏi xin cậu một tấm ảnh của Thi Tĩnh Xuyên rồi cúp máy.
Thi Tĩnh Xuyên nhìn Bùi Hữu vừa tắt điện thoại: "Vậy chúng ta có cần tìm nữa không?" Thật ra hắn đã nghe thấy hết rồi. Nào là chỗ dựa, mâu thuẫn, đè bẹp...
"Tạm thời không cần nữa." Bùi Hữu biết chuyện mà cha mẹ đã quyết định thì cơ bản là không sửa được.
Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy, một lần nữa từ phía sau ôm lấy Bùi Hữu: "Hình như chú và dì đánh giá anh hơi cao rồi thì phải."
"Hửm?" Bùi Hữu không biết hắn đang nói về điểm nào.
Lúc này tâm trạng của Thi Tĩnh Xuyên đã tốt hơn nhiều, bắt đầu có tâm trí để nói giỡn: "Hóa ra họ lại nghĩ là anh có thể 'đè' được em."