Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Thái Điểu La Bặc.
Biên tập: Angel Anette.
...
CHƯƠNG 86: ĐẠI KẾT CỤC
Bầu trời cao xanh thăm thẳm, trong vắt và tinh khôi. Ánh nắng vàng ấm áp tựa như một dải lụa kim tuyến chảy trôi, khẽ khàng lướt qua từng vị khách được mời đến tham dự hôn lễ.
Hoa tươi, những chiếc siêu xe và máy bay đưa đón khách lên tới hàng trăm chiếc. Cộng thêm lực lượng an ninh cao cấp nhất và sự góp mặt của các siêu tỷ phú đến từ khắp nơi trên thế giới, chỉ tính riêng kinh phí tổ chức của hôn lễ này thì đã lên đến con số hàng chục tỷ tệ.
"Hoành tráng quá đi mất!" Cố Tri Hạo sờ vào món quà lưu niệm trên tay: "Cái này làm bằng kim cương thật à?" Cậu ta cố nhịn xuống vẻ phấn khích để không làm Bùi Hữu mất mặt.
"Phải đấy." Giang Oánh cũng không dám nói lớn tiếng, cô sợ mình biểu hiện quá khích thì sẽ bị mấy anh nhân viên đặc chủng đứng trên cao "xử đẹp". Ngoài các lớp an ninh dưới mặt đất, trên không trung còn có cả trực thăng tuần tra qua lại. Cảnh tượng nghiêm ngặt này còn rầm rộ hơn cả nguyên thủ quốc gia đi xuất hành nữa, đừng nói là họ, ngay cả những siêu tỷ phú kia cũng đều giữ ý tứ vô cùng.
Chú Lưu cảnh sát đến tham dự đám cưới, chứng kiến cảnh tượng này thì tâm trạng cũng có chút phức tạp. Ông chợt nhận ra những thứ gọi là quy tắc hay pháp luật thực chất là không tồn tại đối với những người đang có mặt ở đây. Đặc biệt là Thần gia. Từ lúc gia chủ của Thần gia xuất hiện, bầu không khí xung quanh hắn ta giống như mang theo luồng sát khí, vừa xa cách lại vừa bén nhọn.
Mặc dù chú Lưu không biết cụ thể nhà họ Thần đang kinh doanh những gì, nhưng từ khí trường của đối phương, ông vẫn nhạy bén nhận ra người này không hề trong sạch. Nhưng như vậy thì sao? Một cảnh sát như ông cũng không thể làm gì được cả.
May mắn thay, mặc dù Bùi Hữu đã gia nhập vào giới thượng lưu này nhưng cậu vẫn không thay đổi. Sau khi hoàn thành các nghi thức hôn lễ, cậu chủ động bước tới chào hỏi nhóm của chú Lưu: "Mọi người có thấy thoải mái không ạ?"
Cậu không có người thân ở đây nên khách mời đều là những người quen có quan hệ khá tốt, ví dụ như chú Lưu đại diện đồn cảnh sát, chị quản lý shop TB và nhóm Cố Tri Hạo. Đương nhiên sau này cậu còn quen biết thêm nhiều người nữa, nhưng không hiểu sao vẫn luôn cảm thấy không thân thiết bằng những người đã quen từ thuở ban đầu. Vì thế Bùi Hữu mời khách đến dự hôn lễ của mình theo tiếng gọi con tim chứ không xem trọng địa vị.
"Cũng ổn." Chú Lưu không muốn làm hỏng tâm trạng trong ngày vui của Bùi Hữu, ông chỉ dặn dò đơn giản một câu: "Quan trọng nhất là nhóc phải sống cho tốt." Ý của câu này là nếu như một ngày nào đó Bùi Hữu cảm thấy cuộc sống tệ đi thì cũng đừng cố gắng gượng, bởi vì không có điều gì quan trọng bằng sự bình an của chính mình.
"Cháu sẽ làm vậy. Cảm ơn chú Lưu." Bùi Hữu hiểu ý ông. Những năm qua dù bận rộn đến đâu nhưng cậu vẫn duy trì thói quen mỗi tháng ghé qua đồn cảnh sát một lần nên quan hệ giữa họ vẫn vô cùng thân thiết.
"Không có gì, nhóc đi bận việc đi." Chú Lưu thấy Thần Lãng cứ nhìn về phía này nên không làm mất thời gian của Bùi Hữu nữa.
Bùi Hữu thực ra cũng cảm nhận được có một ánh mắt nhìn về phía mình, nhưng bởi vì hôm nay cậu và Thi Tĩnh Xuyên là nhân vật chính, bản thân đã trở thành tâm điểm của mọi người nên cậu không nghĩ nhiều. Nhưng Thi Tĩnh Xuyên ở bên cạnh thì khác, hắn luôn rất để tâm đến những kẻ có ý đồ bất chính, thế là sau đó hắn liền chủ động nắm chặt tay Bùi Hữu.
Thần Lãng thấy cảnh này, nét mặt không một tia gợn sóng. Bởi vì từ đầu đến cuối hắn ta không có ý định làm gì cả, một là vì đối tượng của Bùi Hữu là Thi Tĩnh Xuyên; hai là vì hắn ta là gia chủ của Thần gia nên không thể tùy hứng. Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn ta không thể chọc tức Thi Tĩnh Xuyên một chút. Vì vậy khi thấy hành động ấy của Thi Tĩnh Xuyên, hắn ta cố tình không xoay mặt đi chỗ khác.
Tất nhiên vì để không gây phiền hà cho Bùi Hữu, ánh mắt Thần Lãng cũng chỉ dừng lại trên người cậu vài giây rồi thu hồi lại. Dù vậy, hai mắt của Thi Tĩnh Xuyên vẫn tối sầm đi.
Cả hắn và Thần Lãng đều hiểu rõ tính cách của Bùi Hữu. Nếu bọn họ không ai vạch trần, cộng thêm Thần Lãng lại giỏi che giấu, có lẽ Bùi Hữu sẽ vĩnh viễn không phát hiện ra tâm tư của đối phương, cũng không bao giờ suy nghĩ theo hướng đó. Nhưng một khi đã vạch trần, bất kể trước đây hai người có quen biết hay không, Bùi Hữu đều sẽ theo bản năng mà giữ khoảng cách.
Vì vậy sau khi xã giao xong một vòng, Thi Tĩnh Xuyên đã nói thẳng vấn đề này với Bùi Hữu.
"...Anh có nhìn nhầm không đấy?" Mặc dù Bùi Hữu luôn tự tin vào bản thân, nhưng cậu không cho rằng ai cũng sẽ thích mình.
Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy liền sai thuộc hạ đi trích xuất camera giám sát hôm nay đến: "Em tự xem đi."
Trong hình ảnh phát lại, Thần Lãng thực đã sự che giấu rất giỏi, không để lộ ra quá nhiều cảm xúc. Nhưng 1-2 lần ít ỏi nhìn về phía Bùi Hữu vẫn thấp thoáng chứa đựng một chút tình cảm trong đó. Người của Thần gia mắc bệnh "não yêu đương" là thật, thâm tình cũng là thật. Họ không động lòng thì thôi, một khi đã động lòng thì gần như đều mang theo tinh thần hy sinh tất cả và phục tùng tuyệt đối.
Ví dụ như Thần Lãng trong hình, trên thương trường hắn ta là người vô cùng tàn nhẫn và đầy thủ đoạn. Nhưng một người như thế sau khi động lòng, vậy mà lại chọn cách lặng lẽ gặm nhấm một mình để không làm ảnh hưởng đến Bùi Hữu. Thần Lãng chưa bao giờ có được cảnh giới này trong sự nghiệp.
Cho nên Thi Tĩnh Xuyên cần thiết phải nói rõ, nếu không một ngày nào đó Thần Lãng đột nhiên nghĩ thông suốt, mà Bùi Hữu lại không nhận ra và vẫn đối xử với Thần Lãng như trước đây thì chắc là hắn sẽ tức chết mất.
Bùi Hữu còn chưa xem xong thì hắn đã hỏi: "Em thấy anh nói có đúng không?"
"..." Bùi Hữu phải xem đi xem lại thật kỹ một lượt mới lờ mờ nhận ra được một chút. Nhưng thực sự không rõ ràng.
"Hoá ra sức hút của em lại lớn dữ vậy sao?" Cậu thu hồi tầm mắt, không biết có phải cố ý hay không mà cảm thán một câu.
Thi Tĩnh Xuyên tức đến ngây người: "Bùi Hữu!" Tuy biết đối phương chỉ muốn trêu chọc mình nhưng hắn cũng không thích nghe những lời như vậy.
"...Anh yên tâm, yên tâm." Bùi Hữu khịa người xong liền chủ động ôm lấy hắn: "Em rất chung thủy mà." Hơn nữa cậu cảm thấy Thần Lãng cũng không phải hạng người không biết chừng mực.
"Em mà không chung thủy, anh sẽ liều chết với em luôn..." Thi Tĩnh Xuyên vừa nói vừa siết chặt vòng tay ôm Bùi Hữu.
Bùi Hữu nghe vậy thì nhắc nhở: "...Hôm nay là ngày đại hỉ, anh đừng nói mấy lời không hay như vậy mà." Nếu không trải qua chuyện xuyên không, có lẽ cậu cũng không kiêng dè gì, nhưng sau sự kiện đó, bình thường lời nói và hành vi của cậu đều sẽ cẩn trọng hơn một chút.
"Ừ, anh không nói nữa." Thi Tĩnh Xuyên cũng chỉ là miệng nhanh hơn não thôi.
Bùi Hữu chuyển đề tài: "Bây giờ chúng ta có nên đi tiễn khách không?" Cậu nghe nói quy trình chính là như vậy.
"Có người tiễn rồi." Dù cho đây là đám cưới của chính mình nhưng Thi Tĩnh Xuyên cũng không muốn hạ mình quá mức, lúc này hắn chỉ muốn được ở riêng với Bùi Hữu: "Em muốn biết chúng ta sẽ đi tuần trăng mật ở đâu không?"
"Ở đâu?" Nơi nào Bùi Hữu cũng đã từng đi qua rồi, đối với cậu đi đâu cũng không có nhiều khác biệt.
Thi Tĩnh Xuyên ngước mắt nhìn về phía một hòn đảo không xa ở gần đó: "Đằng kia."
"...Ở đó có muỗi không?" Bùi Hữu thấy sao toàn là rừng cây.
Thi Tĩnh Xuyên liếc cậu một cái: "Trong nhà không có." Còn bên ngoài thì chắc chắn là có. Nhưng so với sự an toàn và mức độ riêng tư, hắn cảm thấy một chút trở ngại này không phải là không thể khắc phục.
"Ừm, vậy thì được." Bùi Hữu chấp nhận.
Thi Tĩnh Xuyên gật đầu: "Em biết lái du thuyền chứ?" Hắn biết lái, nhưng lát nữa hắn còn phải làm một chút việc.
"Em biết." Bùi Hữu hiểu biết nhiều về các loại máy móc, đừng nói là du thuyền, ngay cả máy bay thông thường cậu cũng biết lái.
Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy liền đưa mắt ra hiệu với chú Kỷ, sau đó dẫn Bùi Hữu lên du thuyền: "Thời gian này họ sẽ không làm phiền chúng ta." Thậm chí các vệ sĩ cũng chỉ tuần tra ở vùng nước xung quanh và canh gác từ xa.
"... Không làm phiền nghĩa là trên đảo chỉ có hai chúng ta thôi sao?" Bùi Hữu một tay thắt dây an toàn, tay kia nắm lấy vô lăng du thuyền.
"Phải." Thi Tĩnh Xuyên không ngồi vào ghế phụ mà đứng ngay bên cạnh Bùi Hữu.
Bùi Hữu ngước lên nhìn hắn: "Vậy chúng ta chơi cái gì ở đó?" Chẳng lẽ cứ ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn sao, thế thì chán chết.
"Ngắm núi, ngắm biển, ngắm anh." Thi Tĩnh Xuyên hiếm khi có cơ hội được ở riêng với Bùi Hữu như vậy, hắn cúi người hôn cậu một cái: "Anh chơi với em."
Gương mặt Bùi Hữu thoáng hiện nét ửng hồng đẹp mắt: "Thế thì... quá mức rồi." Lời tiếp theo cậu ngại không thể nói ra được, nhưng ý của cậu là như vậy thực sự có hơi quá đáng.
"Quá mức cái gì?" Thi Tĩnh Xuyên đợi du thuyền từ từ rời bến liền khom lưng chạm vào thắt lưng của Bùi Hữu. Hôm nay Bùi Hữu mặc một bộ vest trắng, trông cực kỳ thanh khiết và đẹp trai.
"Anh..." Bùi Hữu giật mình trước hành động của hắn, theo bản năng nhìn lên bầu trời và vùng biển xung quanh.
Thi Tĩnh Xuyên biết Bùi Hữu đang lo lắng điều gì, nhưng hắn quý trọng Bùi Hữu như vậy, làm sao có thể để kẻ khác nhìn thấy, nên ngay từ bọn họ lên du thuyền, hắn đã cho người xung quanh rút hết đi rồi. Có điều hắn không nói cho Bùi Hữu biết, còn lấn tới k** kh** q**n của cậu.
"...Anh có thể chú ý hoàn cảnh một chút được không?" Ở nhà thì sao cũng được, nhưng bây giờ thì quá mạo hiểm rồi.
Thi Tĩnh Xuyên cắn nhẹ một cái qua lớp vải quần tây: "Em sợ à?" Hắn nhìn Bùi Hữu mỉm cười, còn "tốt bụng" gợi ý: "Nếu sợ, em có thể để mắt tới xung quanh một chút." Ý tứ này là muốn nói cho Bùi Hữu biết hắn sẽ không dừng lại.
Lúc này Bùi Hữu không rảnh tay, bởi vì chiếc du thuyền này rất lớn, không thể thao tác bằng một tay được, cậu chỉ đành mặc cho đối phương muốn làm gì thì làm.
"Thi Tĩnh Xuyên..." Đôi mày thanh tú của Bùi Hữu chẳng mấy chốc đã nhuốm màu sắc ái tình dưới sự hỗ trợ của Thi Tĩnh Xuyên. Sau đó lan đến vùng cổ và làn da dưới cổ áo đều ửng hồng rạng rỡ, cực kỳ mê người.
Mỗi lần Thi Tĩnh Xuyên thấy cậu như vậy đều cảm thấy thoả mãn trong lòng. Mặc dù hắn biết phản ứng lúc này của Bùi Hữu không chỉ vì mình mà còn vì sự bất an đối với môi trường xung quanh, nhưng khi thấy Bùi Hữu từng chút từng chút một nhuốm lên hơi ấm của lửa tình, trong lòng hắn lại có một loại thỏa mãn không sao tả xiết.
"Em đẹp lắm." Thi Tĩnh Xuyên ngẩng lên nhìn Bùi Hữu, sau đó dùng chút kỹ thuật của mình khiến Bùi Hữu phải hít sâu một hơi.
Hơi thở của Bùi Hữu nghẹn lại, ngay sau đó trở nên dồn dập: "Thi Tĩnh Xuyên..." Cậu lại gọi tên đối phương một lần nữa.
"Ơi." Bàn tay kia của Thi Tĩnh Xuyên nhẹ nhàng v**t v* eo của Bùi Hữu.
Khi Bùi Hữu ở phía trên nắm quyền chủ động thì thực sự rất lợi hại, cậu rất biết cách khiến cho Thi Tĩnh Xuyên "chết lên chết xuống", nhưng Thi Tĩnh Xuyên cũng không kém cạnh, hắn gần như biết hết những nơi nhạy cảm của Bùi Hữu, cũng biết rõ làm sao để cậu đ*ng t*nh.
Vì vậy chẳng bao lâu sau, hắn đã thấy lông mi của Bùi Hữu run lên, đôi mắt mơ màng như muốn hút hồn người đối diện.
"Anh muốn em." Thi Tĩnh Xuyên biết địa điểm hiện tại không thích hợp, nhưng hắn vẫn dứt khoát tháo dây an toàn của Bùi Hữu, sau đó trút bỏ sự ràng buộc trên người mình.
Lúc này Bùi Hữu trông vô cùng quyến rũ nhưng cậu vẫn bình ổn lái du thuyền đến gần hòn đảo, đợi đến khi cập bến mới vươn tay ôm lấy eo của Thi Tĩnh Xuyên.
"Em có thích anh không?" Thi Tĩnh Xuyên chê ghế lái quá nhỏ liền kéo Bùi Hữu đứng dậy.
Bùi Hữu nhìn người đàn ông đang hơi ngả người dựa vào vô lăng phía sau: "Tất nhiên." So với lúc nãy, bây giờ Bùi Hữu đã tự nhiên hơn nhiều.
"Anh cũng rất thích em." Một chân của Thi Tĩnh Xuyên giẫm lên đệm ghế.
Bùi Hữu nghe vậy liền cúi xuống trao cho hắn một nụ hôn: "Người xung quanh đây đã rút hết rồi phải không?" Nếu không đối phương sẽ không c** s*ch áo sơ mi như bây giờ.
"Ừm, rút từ nãy rồi." Thi Tĩnh Xuyên vừa thở gấp vừa quấn lấy Bùi Hữu vào một cuộc yêu sâu sắc.
Bùi Hữu nghe vậy thì không còn kiêng dè gì nữa. Thế là trong vài tiếng đồng hồ tiếp theo, hai người đã để lại dấu vết ở khắp nơi từ ghế lái, boong tàu cho đến trong khoang thuyền.
"Bùi Hữu, sau này có xảy ra chuyện gì, em cũng đừng rời xa anh nhé?" Thi Tĩnh Xuyên ôm chặt lưng Bùi Hữu, ôm rất sát.
Bùi Hữu biết lúc này đối phương không cần bất kỳ câu trả lời tỉnh táo hay lý trí nào, bởi vì bản thân Thi Tĩnh Xuyên đã tự có câu trả lời trong lòng, Bùi Hữu liền thuận ý an ủi hắn: "Được."
Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy thì không nói nữa, hắn vẫn tiếp tục dùng hành động của mình để không ngừng bày tỏ tình yêu với Bùi Hữu. Tất nhiên lần này không mãnh liệt như lần trước, hắn chỉ vờn Bùi Hữu một lát rồi dẫn cậu xuống du thuyền.
"Em thấy nơi này có giống chốn bồng lai tiên cảnh không?" Thi Tĩnh Xuyên đã thiết lập chế độ an ninh và quy hoạch một số cơ sở giải trí ở nơi này. Dù sao họ cũng sẽ ở lại đây trong vòng một tháng. Hắn không chỉ chuẩn bị thiết bị thể thao dưới nước mà còn có cả những dụng cụ đồ lặn. Mọi thứ như phục vụ ăn uống và chỗ ở cũng đều hoàn thiện.
"Đúng là rất đẹp." Bùi Hữu vừa cùng hắn náo loạn một trận, bây giờ cậu muốn đi tắm.
Thi Tĩnh Xuyên đương nhiên cũng biết: "Cùng nhau đi." Họ vẫn chưa tắm chung bao giờ.
Mặc dù lần này không có ai cố ý, cả hai vẫn từ từ ôm lấy nhau rồi hôn nhau nồng nhiệt.
"Thận của em vẫn còn ổn chứ?" Câu này của Thi Tĩnh Xuyên mang theo ý khích tướng, hắn sợ lát nữa Bùi Hữu sẽ không chịu "chơi" cùng mình.
Bùi Hữu nghe vậy cũng không nổi giận: "Anh ổn thì em sẽ ổn thôi."
"Thế thì tốt." Thi Tĩnh Xuyên chỉ chờ có câu đó.
Thế là trong một tháng tiếp theo, gần như ngày nào họ cũng trải qua trong sự "hoang đường". Mới đầu hai người còn ăn cơm đúng giờ, thỉnh thoảng ra ngoài dạo chơi. Nhưng về sau cứ đến lúc nấu cơm hoặc tập thể hình hay hít đất là họ lại dễ dàng quấn quýt lấy nhau.
Say đắm bên nhau suốt một tháng như vậy, cuối cùng cũng phải đến lúc trở về nhịp sống bình thường.
Bùi Hữu chân thành nói: "Em cảm thấy mình đã hao gầy đi rồi." Thực ra cậu chỉ săn cơ hơn thôi.
"Em có ăn thiếu bữa nào đâu?" Thi Tĩnh Xuyên mới là người thường xuyên bỏ bữa đây này.
Bùi Hữu nghĩ lại, hình như đúng là vậy thật.
Sau đó hai người thu dọn đồ đạc trở về thành phố F.
Cuộc sống sau hôn nhân thật ra cũng không có nhiều khác biệt, ngoại trừ việc Bùi Hữu không cần đi học và có thể tập trung toàn bộ tinh thần cho sự nghiệp thì gần như không có gì thay đổi. Cũng chính vì có thể toàn tâm toàn ý lo cho sự nghiệp, về sau Bùi Hữu chỉ mất khoảng một năm thì đã đưa được thương hiệu ô tô của mình ra toàn cầu, lọt vào top 3 thế giới.
"Em giỏi lắm." Thi Tĩnh Xuyên là người đã tận mắt chứng kiến Bùi Hữu gầy dựng mọi thứ.
Bùi Hữu khiêm tốn trả lời: "Chưa phải top 1 mà anh." Vẫn còn không gian để tiến bộ.
"Không tới nửa năm nữa chắc là em sẽ đứng đầu thôi." So với lúc ban đầu, từ trường của Thi Tĩnh Xuyên bây giờ thực sự đã ôn hòa hơn rất nhiều.
Bùi Hữu xoay người ôm lấy hắn: "Mượn lời chúc của anh nhé."
"Ừm." Thi Tĩnh Xuyên cũng vòng tay qua cổ Bùi Hữu: "Làm một hiệp không?"
Những năm qua, tình cảm của hắn dành cho Bùi Hữu không hề phai nhạt theo thời gian, ngược lại còn mặn nồng hơn theo năm tháng.
"Ngày mai anh phải đi công tác rồi mà?" Bùi Hữu sợ một khi đã bắt đầu thì không thể dừng lại được, sau đó bỏ dở công việc của ngày mai.
Thi Tĩnh Xuyên đúng là phải đi công tác, nhưng hắn vẫn sáp lại gần hôn lên môi Bùi Hữu: "Làm nhẹ nhàng là được."
"...Không thể nhẹ nhàng nổi đâu." Bùi Hữu rút kinh nghiệm đưa ra lời phán đoán.
Thi Tĩnh Xuyên mỉm cười: "Thử xem."
Sự thật chứng minh đúng là không thể nhẹ nhàng được, cuối cùng Bùi Hữu phải dựa vào nghị lực phi thường mới ngăn chặn được ý định tiếp tục làm loạn của đối phương.
Dù vậy, Thi Tĩnh Xuyên vẫn ôm chặt Bùi Hữu không buông tay: "Có em thật tốt."
Bất kể trong cuộc sống hay ở mọi phương diện, sự xuất hiện của Bùi Hữu đã mang đến cho hắn một sự dịu dàng và hy vọng chưa từng có.
"Cảm ơn anh, anh cũng rất quan trọng." Bùi Hữu ôm đáp lại hắn.
— HOÀN CHÍNH VĂN —