Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 71
Thật ra cho dù Thi Tĩnh Xuyên có xem thì cũng đã muộn, đêm qua chuyện gì hắn cũng đã nếm trải rồi, bây giờ xem lại cũng giống như đi kiểm chứng kết quả mà thôi.
Nhưng cũng nhờ đọc qua một lần này, hắn lại phát hiện thêm một ưu điểm nữa của Bùi Hữu: khả năng học hỏi của đối phương thực sự rất mạnh. Nếu phải chấm điểm dựa theo mô tả trên mặt chữ, biểu hiện đêm qua của Bùi Hữu chắc chắn là cao hơn cả những con chữ này và cũng hợp ý với hắn nhất.
Thế nên có thể tưởng tượng được tâm trạng của Thi Tĩnh Xuyên lúc này mâu thuẫn đến nhường nào.
"Sao rồi?" Bùi Hữu thái rau xong xuôi, đi ra hỏi hắn.
Trong lòng Thi Tĩnh Xuyên lúc này tràn đầy những cảm xúc phức tạp, hắn không thể nói ra lời đánh giá quá cao nhưng cũng không thể trái với lương tâm được: "Cũng khá ổn."
Hắn đang đánh giá về cuộc tình sự đêm qua.
Nhưng ý của Bùi Hữu là muốn hỏi hắn xem đến đâu rồi, đã xem xong chưa: "Vậy à." Cậu mỉm cười nhìn đối phương một cái, cũng không vạch trần.
"Hôm nay anh có nấu ăn được không?" Cậu thản nhiên ngồi xuống cạnh Thi Tĩnh Xuyên, ôm lấy hắn.
Thi Tĩnh Xuyên nhìn người đàn ông đang dựa vào người mình, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Em đang hỏi cái quái gì thế?" Chẳng lẽ chỉ l*m t*nh một đêm thôi mà hắn không nấu ăn nổi nữa sao?
"..." Bùi Hữu cũng bởi vì đã đọc nhiều nội dung trên diễn đàn quá nên lúc này cậu mới thật sự nghiêm túc hỏi: "Thật sự không sao chứ?" Có khá nhiều bài đăng nói người ở "phía dưới" thường rất dễ bị thương.
"Anh thì có chuyện gì được?" Thi Tĩnh Xuyên ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng lại rất hưởng thụ sự quan tâm của Bùi Hữu, vì vậy hắn bổ sung thêm một câu: "Yên tâm, anh không giống như em đâu."
Ngoại trừ gia chủ tiền nhiệm của Thi gia và cha mẹ hắn, hầu như không có ai biết về điều này.
"...Sao tự dưng anh lại dìm hàng em vậy?" Bùi Hữu không để bụng nhưng vẫn làm bộ làm tịch buông tay ra.
Thi Tĩnh Xuyên: "..."
"Anh không có ý đó." Hắn chủ động ôm lại cậu, giải thích: "Cơ thể của anh thực sự khác biệt với người thường." Nếu không thì những năm qua, trải qua bao nhiêu biến cố lớn nhỏ như vậy, hắn đã sớm "ngỏm" rồi.
"Em có thể hiểu đó là một loại năng lực đặc biệt." Thi Tĩnh Xuyên thực sự thích Bùi Hữu, vì thế hắn không định giấu cậu về chuyện này: "Em còn nhớ cái lần anh bị thương vào năm ngoái không?" Chính là lần mất trí nhớ ấy.
"Sao vậy?" Bùi Hữu đương nhiên nhớ rõ.
Thi Tĩnh Xuyên chọn một cách nói dễ hiểu nhất: "Nếu là em, chắc chắn em phải vào bệnh viện đúng không?"
"..." Bùi Hữu không phủ nhận.
Thi Tĩnh Xuyên thấy cậu im lặng liền cười nhẹ một tiếng: "Vết thương như vậy, cho dù có nặng gấp đôi, anh cũng không cần đến bệnh viện." Hơn nữa trong điều kiện không cần dùng thuốc, cơ thể của hắn cũng có thể lành lại rất nhanh.
"Hiểu chưa?" Tuy hắn không nói quá rõ ràng, nhưng cũng không tính là ẩn ý quá sâu xa.
Bùi Hữu đương nhiên nghe hiểu, cậu im lặng hai giây, sau đó nhìn người đàn ông trước mặt: "Vậy sau này anh nhường em đi." Cậu cũng không trông mong đối phương sẽ thỏa hiệp ngay lập tức, chỉ mượn lời này để ghẹo người ta thôi.
"... Không được." Giọng nói của Thi Tĩnh Xuyên không còn khô cứng như trước nhưng vẫn kiên trì: "Chuyện nào ra chuyện nấy." Nói xong, hắn không tiếp tục chủ đề này nữa mà trực tiếp đứng dậy đi vào bếp.
Sau bữa cơm.
Hai người đột nhiên rảnh rỗi, không biết phải làm gì, đặc biệt là Thi Tĩnh Xuyên, hắn không thích xem TV, cũng chẳng ưa lướt điện thoại, vì thế vừa ngồi trên sofa một lát thì bắt đầu cảm thấy bồn chồn.
"Em có muốn ra ngoài đi dạo không?" Thi Tĩnh Xuyên ngồi rất gần Bùi Hữu, gần như là dán sát vào nhau.
Bùi Hữu làm thêm ở thành phố F đã lâu, vô cùng quen thuộc với mọi thứ xung quanh: "Nơi này không có gì vui hết." Quan trọng là cậu không có hứng thú với rạp chiếu phim, quán bar hay công viên.
Thi Tĩnh Xuyên cũng có đồng quan điểm: "Nhưng cả buổi chiều cứ ở nhà xem TV thì lãng phí quá." Khó khăn lắm hắn mới giành ra được một ngày nghỉ ở nhà.
Bùi Hữu nghe vậy cũng thấy không ổn, cậu thử đề nghị: "Hay là chúng ta đánh cờ nhé?" Trước đây cậu có mua một bộ cờ, vẫn còn mới tinh.
"...Cờ gì?" Thi Tĩnh Xuyên miễn cưỡng chấp nhận.
Bùi Hữu cúi người lấy từ trong ngăn kéo ra một bộ cờ có quân đen và quân trắng: "Cờ caro."
"..." Cả đời này Thi Tĩnh Xuyên chưa từng chơi loại cờ nào đơn giản như vậy, nhưng để tránh cho mỗi người làm một việc, hắn vẫn đồng ý: "Em cầm quân nào?"
"Quân trắng đi." Bùi Hữu đặt hũ đựng quân cờ đen trước mặt Thi Tĩnh Xuyên.
Thi Tĩnh Xuyên cảm thấy cậu có hơi tự tin thái quá: "Vậy là em không chiếm được ưu thế rồi." Người đi sau vốn dĩ đã mất đi quyền chủ động.
"Chưa chắc đâu." Ngoại trừ việc nấu ăn thì trong những chuyện khác Bùi Hữu chưa từng thua bao giờ.
Vậy là cả hai kẻ tự tin level max cứ thế đối đầu với nhau trên bàn cờ suốt cả buổi chiều, cho đến khi chỉ còn chưa đầy hai tiếng nữa là tới giờ Thi Tĩnh Xuyên phải đi, đôi bên mới chịu dừng lại.
"Ai thắng?" Thi Tĩnh Xuyên buông quân cờ, nhìn sang máy chấm điểm bên phía Bùi Hữu.
Bùi Hữu đẩy món đồ về phía hắn: "Hòa."
Kết quả này đúng như Thi Tĩnh Xuyên đã tính nhẩm trong đầu, nhưng hắn vẫn phải giành lời khen cho cậu: "Em là người đầu tiên đánh hòa được với anh đó."
"Anh cũng vậy." Bùi Hữu tựa người vào lưng ghế đáp lại một câu.
Thi Tĩnh Xuyên nghe vậy cũng không khó chịu, ngược lại còn bước tới chỗ Bùi Hữu trao cho cậu một nụ hôn: "Chẳng trách chúng ta có thể ở bên nhau." Mặc dù tính cách không giống nhau, tuổi tác cũng chênh lệch nhiều, nhưng nhiều lúc ở bên cạnh Bùi Hữu sẽ cho Thi Tĩnh Xuyên một cảm giác "ngang tài ngang sức".
Bùi Hữu hôn xong, nhìn người đàn ông đã ngồi trở lại vị trí: "Anh có cần thu dọn hành lý không?" Dù sao cũng sắp đến giờ phải đi rồi.
"Không cần." Lần này Thi Tĩnh Xuyên chỉ đi nhiều nhất là 2 ngày.
Bùi Hữu nghe vậy liền gật đầu một cái: "Chú ý an toàn."
"...Em nói bây giờ thì có hơi sớm." Thi Tĩnh Xuyên liếc nhìn thời gian.
Bùi Hữu thu dọn quân cờ: "Cũng sắp rồi mà."
Không biết có phải do mấy ngày qua hai người sống chung rất hài hòa hay không mà lần này khi rời đi, trong lòng Thi Tĩnh Xuyên vô cùng không nỡ, hắn lại ôm Bùi Hữu, hôn cậu rất lâu: "Em ở nhà phải ngoan đấy."
"Anh cũng vậy." Bùi Hữu không phải người tùy tiện, cứ nhìn việc cậu "khai trai" muộn như vậy là biết, vì vậy so với người khác, yêu cầu của cậu đối với người yêu cũng sẽ khắt khe hơn một chút.
Thi Tĩnh Xuyên trao cho cậu một ánh mắt đảm bảo rồi cúi người lên xe.
Bùi Hữu tiễn Thi Tĩnh Xuyên xong quay về, nhìn căn nhà trống trải trước mặt, cậu cũng có một chút ngẩn ngơ. Tuy nhiên cảm xúc đó chỉ duy trì trong giây lát thì đã bị một cuộc điện thoại đánh gãy.
"Ngài Bùi." Là Franz.
Bùi Hữu cầm điện thoại đi vào phòng: "Sao anh lại xưng hô khách sáo thế?"
"Khụ, tôi định ngày mai sẽ tới thành phố F." Franz đột nhiên thay đổi ý định, liền báo trước cho Bùi Hữu một tiếng.
Bùi Hữu: "Không phải anh nói muốn đi chơi thêm ít ngày sao?"
"Không chơi nữa, không có gì vui hết." Franz đã đi vài nơi nhưng chơi không được vui vẻ lắm, nên tạm thời đổi ý.
Bùi Hữu hiểu ra: "Vậy lúc đó em sẽ đi đón anh." Dù sao đây cũng là đối tác đầu tiên của mình.
"Cảm ơn." Franz chân thành nói lời cảm ơn.
Thời gian đối phương tới thành phố F là 10 giờ tối hôm sau, vì thế Bùi Hữu đi học cả ngày về, ở nhà đợi thêm một lúc lâu rồi mới ra sân bay đón người đưa về xưởng. Vì đã gần khuya nên họ không trò chuyện quá nhiều.
Nhưng Bùi Hữu không ngờ sau khi đảo một vòng từ nhà xưởng trở về, cậu lại gặp phải một vị khách không mời mà đến ở ngay trước cửa Thanh Sơn Hoa Đình: "Thần Lãng?"
Không phải hắn ta đã có hẹn với Thi Tĩnh Xuyên sao?
"Đã lâu không gặp, Bùi Hữu." Thần Lãng gật đầu chào cậu.